100. Chương 100

Bé Omega Xuyên Vào Show Thiếu Nhi Trở Nên Nổi Tiếng thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 100 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thời Li ngủ rất ngon, suốt đêm không hề cựa quậy, cùng lắm chỉ trở mình rúc sâu hơn vào chăn.
Thiếu niên đang say giấc bị ai đó lay nhẹ.
Vốn đã lờ mờ tỉnh giấc vì ánh nắng và tiếng điện thoại rung, Thời Li mơ màng mở mắt: “Ai lay em vậy?”
Đầu óc cậu quay cuồng, cứ ngỡ mình đang ngủ một mình ở nhà.
Cho đến khi một giọng nói vang lên ngay bên tai: “Điện thoại.”
Thời Li: “Hửm?”
Chiếc điện thoại lạnh ngắt áp vào má, giọng nói quen thuộc vang lên từ đầu dây bên kia: “Thời Li.”
Thời Li mở to mắt, giọng ngái ngủ, còn vương chút ngọng nghịu: “Anh hai? Sao anh gọi em sớm vậy?”
Thời Trình vốn hay đùa cợt với em trai, giờ bỗng nghiêm giọng: “Em đang ở đâu?”
Thời Li ngẫm nghĩ: “Em đang... ở chỗ anh Tiểu Trạch ạ.”
Thời Trình sững sờ, nhíu mày. Nghe chính miệng Thời Li xác nhận, anh mới tin người đàn ông vừa nghe máy đúng là Cố Trạch.
Bay một lần thì thôi, đằng này chưa đầy nửa tháng đã bay hai lần? Sao cứ thấy có gì đó không đúng thế này?
Thời Trình thầm nghĩ.
Bên kia, Thời Li vẫn chậm chạp giải thích: “Tối qua anh ấy về đột xuất, em vừa đi họp lớp về muộn quá, mẹ bảo nếu không uống rượu thì không cần về nhà cũng được nên em ở lại trông anh ấy.”
Giọng Thời Trình giãn ra: “Được rồi, visa anh để trên bàn em rồi đấy, về nhớ cất kỹ nhé.”
Thời Li gật đầu: “Vâng ạ!”
Thời Trình nói tiếp: “Vừa thi xong, đi chơi lâu lâu một chút cũng được, uống một hai ly cho biết mùi đời cũng chẳng sao.”
“Thôi, anh đi làm đây.”
“Cúp nhé.”
“Tút tút...”
Thời Li ngẩn ngơ, chưa kịp phản ứng đã gọi với theo “anh hai”, nhưng không thấy trả lời, cậu mới tỉnh táo nhìn quanh.
Nửa khuôn mặt cậu bị chăn che kín, vì ủ trong chăn nên mặt đỏ bừng. Vừa quay đầu lại, cậu đã bắt gặp ánh mắt Cố Trạch đang dựa vào đầu giường, đã cất điện thoại đi.
Thời Li mở to mắt: “Anh?”
Cố Trạch ừ một tiếng.
Thời Li ngơ ngác: “Sao anh lại ngủ trong phòng em?”
Cố Trạch: “Phòng em á?”
Thời Li tung chăn ngồi dậy, đầu tóc rối bù. Ngay giây tiếp theo, cậu khựng lại.
Phòng ngủ chính và phòng ngủ phụ có cách trang trí khác hẳn nhau.
Phòng Cố Trạch toàn màu đen trắng, lạnh lẽo, chẳng có chút hơi ấm gia đình nào.
Phòng Thời Li thì khác, cửa sổ bày đầy thú bông trong những ống trụ trong suốt.
Đệm dày êm ái, nằm xuống là lún cả người, với phong cách điền viên tươi mát, nhìn là muốn ở lì trong phòng.
Trên tường còn treo hoa cỏ giả trang trí.
Đó là thói quen từ kiếp trước của cậu.
Chỉ cần nhìn qua là biết cậu đã nhầm phòng chứ không phải Cố Trạch.
Tai cậu đỏ bừng lên.
“Em... em ra ngoài ngay đây.” Thời Li luống cuống tìm dép: “Em xin lỗi anh.”
Vừa định chuồn thì cậu bị một bàn tay nắm giữ lại.
Lòng bàn tay Cố Trạch nóng hổi. Vừa chạm vào, Thời Li đã rụt lại theo phản xạ nhưng ngay lập tức bị kéo trở lại.
Cậu quay đầu, bắt gặp ánh mắt sâu thẳm của anh, rồi lại bắt đầu lắp bắp: “Sao... sao thế ạ?”
Cố Trạch nhìn cậu một lúc rồi nói: “Không có gì.”
Thời Li chột dạ: “Thế em đi rửa mặt đây.”
Cố Trạch: “Nếu buồn ngủ thì ngủ thêm chút nữa.”
Thời Li nhìn giường chiếu lộn xộn, lắc đầu: “Em hết buồn ngủ rồi.”
Cậu xỏ dép, chạy biến khỏi phòng Cố Trạch như chạy trốn, đóng cửa phòng lại rồi mới thở phào nhẹ nhõm.
Thời Li không quen ngủ chung với người khác.
Dù thế giới này không có ABO, không có sáu giới tính, nhưng khi lớn lên, ký ức mơ hồ ngày xưa dần rõ nét trong cậu.
Thói quen sinh hoạt mười mấy năm trời khó mà sửa đổi, cậu vẫn chưa quen với thế giới chỉ có hai giới tính này.
Trừ người nhà, Thời Li luôn giữ khoảng cách với cả nam lẫn nữ.
Vào phòng người khác, ngủ trên giường người khác lại còn nằm chung cả đêm là chuyện không tưởng đối với cậu.
May mà đó là anh Tiểu Trạch thân thiết nhất.
Thời Li tự an ủi mình.
Rửa mặt xong, Cố Trạch đã làm xong bữa sáng. Anh lấy pizza và bít tết đông lạnh ra nướng.
Đồ ăn sẵn có mùi vị bình thường.
Nhưng được nướng đúng độ nên vẫn thơm phức.
Cố Trạch pha hai cốc cà phê, cốc của Thời Li thêm nửa cốc sữa và mấy viên đường.
Thực ra anh không biết nấu ăn. Nhưng mấy món này thì đơn giản.
Thời Li ăn ngon lành.
Hai thanh niên cũng chẳng quan tâm việc sáng sớm ăn đồ dầu mỡ.
Ăn xong, Cố Trạch lái xe đưa Thời Li về nhà, dừng trước cổng rồi nói: “Anh đặt vé máy bay cho em rồi, em về thu dọn đồ đạc đi, sáng mai anh qua đón nhé?”
Thời Li cúi người nhìn qua cửa kính, gật đầu: “Mai gặp anh nhé.”
Cố Trạch: “Mai gặp.”
Chiếc xe lăn bánh rời đi.
Về nhà, Thời Li bắt tay vào dọn đồ. Cậu bỏ giấy tờ quan trọng vào túi tài liệu trong suốt, nhét vào ba lô lớn, sau đó là quần áo và đồ dùng cá nhân.
Chưa biết đi mấy ngày nên cậu mang quần áo đủ mặc cả tháng cho chắc.
Đang bận rộn thì Thời Vân Kinh đi qua hỏi, biết em trai đi du lịch một mình, tỷ ấy xoa đầu cậu đầy tự hào: “Cần tỷ giúp không?”
Thời Li lắc đầu: “Em cảm ơn tỷ.”
Thời Vân Kinh cười: “Đi đường cẩn thận nhé.”
Thời Li gật đầu.
Lát sau, Thời Phục Xuyên định xuống lầu cho chó ăn, nghe thấy tiếng động cũng ghé qua: “Bay chuyến sáng mai hay tối nay?”
Rõ ràng ông đã xem trước lịch bay.
Thời Li ngẩn người: “Sáng mai ạ.”
Thời Phục Xuyên ừ một tiếng: “Cần bố đưa ra sân bay không?”
Thời Li lắc đầu: “Cố Trạch bảo qua đón con rồi ạ.”
Thời Phục Xuyên hỏi: “Nó về nước rồi à?”
Thời Li gật đầu.
Thời Phục Xuyên cười, thầm cảm thán hai đứa này thân nhau thật, Cố Trạch còn đặc biệt bay về để chúc mừng Thời Li thi xong.
Ông đâu biết Cố Trạch đã về từ nửa tháng trước.
Nghe tiếng Thời Vân Kinh trêu đùa Lạc Lạc dưới nhà, Thời Phục Xuyên cũng đi xuống.
Nhà chỉ có ba bố con, mọi người đi làm hết. Thời Li dọn đồ cả ngày, kiểm tra đi kiểm tra lại xem có sót thứ gì không.
Tối, Hướng Hiểu Ảnh và Thời Thịnh về cũng biết tin Thời Li sẽ đi vào ngày mai.
Hướng Hiểu Ảnh là người lo lắng nhất. Ăn tối xong, bà lên phòng con trai kiểm tra.
Chiếc vali mở tung trên sàn đã được sắp xếp gọn gàng. Hướng Hiểu Ảnh nhìn một lúc rồi thở dài cười: “Li Li lớn thật rồi, đi đâu cũng không cần mẹ dọn đồ giúp nữa.”
Thời Li gật đầu rồi lại lắc đầu, cười tít mắt: “Anh hai vẫn cần đấy mẹ ạ.”
Hướng Hiểu Ảnh bật cười: “Lớn tướng rồi mà vẫn tưng tửng, chẳng hiểu sao nhân viên lại sợ nó đến thế.”
Thời Trình đang tăng ca, không biết ở nhà có người nói xấu mình.
“Đâu có ạ, anh hai nghiêm mặt lại cũng dữ lắm.”
“Thế á?”
“Dữ hơn cả anh cả ấy chứ.”
Thời Thịnh ít ra còn nói lý lẽ.
Chứ Thời Trình toàn làm theo cảm hứng.
Hai mẹ con trò chuyện rôm rả, thời gian trôi qua...
Trong sự mong chờ và hồi hộp của Thời Li, ngày khởi hành đã đến.
Chớp mắt một cái.
Ngày mới đã sang.
Chuyến bay lúc 9 giờ, phải đến sân bay trước hai tiếng, cộng thêm thời gian di chuyển. Trời vừa tờ mờ sáng, Thời Li đã lên xe Cố Trạch.
Anh vừa thi xong bằng lái xe, lái cũng khá thạo. Anh nhắc Thời Li thắt dây an toàn rồi phóng xe ra sân bay.
Qua cửa an ninh, ký gửi hành lý, ăn sáng, chờ đợi... rồi lên máy bay, bay đến London.
Mọi thứ diễn ra đúng như dự kiến.
Thời Li chạm tay vào cửa sổ máy bay, vẫn thấy không thực. Cậu nhìn trời xanh mây trắng bên ngoài rồi hỏi: “Bên đó lạnh không anh?”
Cố Trạch xem thời tiết: “Phải mặc thêm áo khoác đấy.”
Thời Li ừ một tiếng.