Bé Omega Xuyên Vào Show Thiếu Nhi Trở Nên Nổi Tiếng thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 101 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trước khi hạ cánh, loa phát thanh thông báo về thời tiết nơi đến: trời mưa và nhiệt độ khá thấp.
Thời Li và Cố Trạch mỗi người khoác thêm một chiếc áo lấy từ ba lô của Cố Trạch: một chiếc áo khoác gió đen và một chiếc hoodie trắng rộng thùng thình.
Chiếc hoodie in họa tiết màu xanh nhạt, với chiếc mũ trùm đầu to sụ che gần hết khuôn mặt nhỏ nhắn, khiến cậu thiếu niên trông hiền lành và vô hại.
Khi Cố Trạch kéo khóa áo cho Thời Li, anh quay lại thì thấy cậu đang ôm ba lô, tò mò nhìn ra ngoài cửa sổ máy bay.
Anh lấy chiếc ba lô từ tay Thời Li rồi đặt lên giá hành lý.
Sau khi hạ cánh, hai người rời sân bay.
Thời Li như một chú mèo con lần đầu đến môi trường mới, ngó nghiêng tò mò nhưng không dám rời Cố Trạch nửa bước.
Xung quanh hiếm thấy người tóc đen mắt đen, nhìn qua là biết họ không cùng quốc tịch với cậu.
Dù đây không phải lần đầu Thời Li ra nước ngoài, nhưng việc đặt chân lên đất khách quê người vẫn khiến cậu có chút bất an.
Cố Trạch đẩy vali của Thời Li, đặt cả ba lô của cậu lên trên, một vai đeo ba lô du lịch của mình. Anh thành thạo dẫn đường ra khỏi sân bay, gọi điện thoại nói vài câu rồi bảo: “Tài xế đến rồi.”
Thời Li ngơ ngác: “Hả?”
Cố Trạch nói: “Không sao, cứ đi theo anh.”
Thời Li ngoan ngoãn theo anh lên chiếc xe chuyên dụng đã chờ sẵn để đón họ.
Gia đình họ Cố đã phát triển âm thầm ở nước ngoài từ lâu, nên việc Cố Trạch đi học ở đây cũng chẳng khác gì ở trong nước.
Anh mở cửa, nói: “Vào đi.”
Trước mắt lại là một căn hộ chung cư cao cấp rộng rãi.
Cố Trạch dặn dò: “Cuối tuần sẽ có dì giúp việc đến dọn dẹp. Nếu em muốn đi đâu thì bảo anh một tiếng, anh sẽ gọi tài xế đưa đi. Muốn ăn đồ Trung thì thuê đầu bếp...”
Thời Li ngắt lời anh, tò mò hỏi: “Chúng ta ở đây lâu không anh?”
Chẳng phải là đi du lịch sao? Cố Trạch đáp: “Em muốn ở bao lâu cũng được.”
Anh đã hiểu nhầm ý cậu.
Thời Li lắc đầu: “Không phải, ý em là chúng ta không đi chơi ạ?” Cậu vừa nói vừa ngồi xuống chiếc ghế đẩu ở cửa, cởi đôi giày trắng ra.
Cố Trạch ngồi xổm xuống, lấy đôi dép bông trắng cho cậu.
Thay giày xong, hai người mới cùng đi vào trong nhà.
Cố Trạch chỉ tay về một hướng: “Phòng em ở đằng kia.”
Thời Li đẩy vali, hỏi: “Thế em đi cất đồ nhé?”
Cậu chậm chạp đi về phía cửa phòng. Sự phấn khích lúc mới xuống máy bay đã bị cơn mệt mỏi thay thế. Mười mấy tiếng đồng hồ trên máy bay không ngủ nghỉ gì, giờ Thời Li vừa buồn ngủ vừa mệt rã rời.
Nhưng vừa mở cửa phòng, cậu đã sững sờ.
Cậu biết Cố Trạch thích phong cách tối giản, không màu mè hay hoa lá cành.
Nhưng căn phòng này lại được bài trí y hệt phòng ngủ phụ ở nhà cậu tại Bắc Kinh.
Trong phòng cũng có ống trụ trong suốt đựng thú bông, trên giường còn đặt một con SpongeBob. Thời Li đỏ mặt, vì thú bông ở nhà là đồ chơi hồi bé cậu mang theo.
Còn đống này ở đây, chắc chắn là Cố Trạch mới mua cho cậu.
“Sao anh...” Thời Li nói được nửa câu thì nghẹn lại.
Tiếng bước chân dừng lại sau lưng cậu. Cố Trạch ngập ngừng hỏi nhỏ: “Không thích à?”
Thời Li lắc đầu, ngước nhìn anh: “Không phải.” Cậu do dự: “Nhỡ em không nhận lời thì anh chẳng phí công trang trí sao?”
Cố Trạch chắc nịch: “Sẽ không đâu.”
Anh hiểu Thời Li, biết chắc cậu sẽ không từ chối.
“Em sẽ ngại từ chối.” Cố Trạch nói thẳng: “Sau khi anh đã đích thân đến tận nơi tìm em như vậy.”
Thời Li ngẩn người, rồi nhận ra vấn đề: “Anh cố tình làm vậy à?”
Cố tình bay về tìm cậu, anh biết chắc cậu sẽ không từ chối lời mời.
Không hiểu sao, khi nghĩ đến điều này, Thời Li lại không biết nên vui hay buồn.
Cậu biết mình dễ tính nhưng không thích người khác lợi dụng điểm yếu này, nhất là những người thân thiết.
Trừ anh hai ra, cậu vốn tính như vậy.
Lớn lên rồi cậu cũng dần nhận ra điều đó, nhưng vẫn dễ dàng bị các anh nắm thóp.
“Không phải.” Câu trả lời ngắn gọn, dứt khoát kéo Thời Li ra khỏi dòng suy nghĩ. Cậu ngước nhìn Cố Trạch, người cao hơn mình gần một cái đầu, thấy anh đang cụp mắt nhìn mình, đôi mắt đen láy sâu thẳm và nghiêm túc.
“Không phải cố ý.”
“Phòng này đã được chuẩn bị từ lâu rồi.”
“Nửa năm không gặp, anh cũng rất nhớ em.”
“Anh chỉ muốn gặp em một lần thôi.”
Giọng anh trầm thấp, có vẻ không vui vì bị hiểu lầm, nhưng từng chữ từng chữ đều lọt vào tai Thời Li.
Cậu thiếu niên ngẩn ngơ một lúc lâu, sau đó lắp bắp xin lỗi: “Xin lỗi anh, lần sau em sẽ không nghĩ như vậy nữa.”
Cố Trạch đáp, giọng nghèn nghẹt: “Không sao.”
Thời Li lén quan sát sắc mặt anh, cảm thấy anh vẫn chưa hết giận, bèn vươn ngón tay trắng nõn, khẽ móc vào vạt áo khoác gió của anh như mọi khi.
Chất liệu vải thô ráp cọ vào đầu ngón tay mềm mại của cậu.
Thời Li ngước mặt lên, chớp mắt hỏi: “Anh giúp em dọn đồ được không?” Cậu kéo tay anh lôi vào phòng, nói: “Đừng giận nữa mà.”
Cố Trạch mím môi, ngoan ngoãn đi theo cậu.
Anh vứt ba lô của mình ở cửa phòng, rồi ngồi xổm trước vali của Thời Li, mở ra và lấy từng món đồ dùng cần thiết ra.
Thời Li cũng tự dọn dẹp ba lô của mình.
Tiếng mưa rơi tí tách ngoài cửa sổ vọng vào, khiến không gian trong phòng càng thêm yên tĩnh.
Thời Li như một chú chuột hamster chạy loăng quăng trong căn phòng nhỏ, tha lôi đồ đạc về tổ, sắp xếp gọn gàng.
Đến khi ba lô và vali rỗng tuếch, cậu mới dừng lại. Cố Trạch lấy đồ vệ sinh cá nhân mới đặt vào phòng tắm trong phòng cậu, rồi nói: “Đi rửa mặt mũi chân tay đi, anh đi làm chút gì ăn.”
Thời Li định dụi mắt vì buồn ngủ thì bị Cố Trạch giữ tay lại.
Cố Trạch nói: “Bẩn lắm, đi rửa tay trước đi.”
Thời Li ngoan ngoãn đáp: “Vâng.”
Tủ lạnh nhà Cố Trạch toàn đồ đông lạnh, vì anh không thích người lạ vào nhà nên đã từ chối đầu bếp mà bố mẹ thuê.
Bình thường anh thường ăn ở trường.
Anh làm hai đĩa bít tết mì Ý, rót hai ly nước ép rồi đặt lên bàn ăn. Khi Thời Li tắm xong đi ra thì trời đã tối đen.
Qua cửa sổ thấy ánh đèn thành phố rực rỡ sắc màu, anh kéo rèm lại rồi bật máy lọc không khí.
“Lại đây ăn cơm đi, ăn xong ngồi nghỉ một lúc hẵng ngủ.” Cố Trạch dặn dò: “Không thì sáng mai dậy sẽ bị đau dạ dày đấy.”
Thời Li ậm ừ đáp lời.
Ăn no rồi ngủ ngay dễ bị đầy bụng.
Bây giờ là 1 giờ sáng theo giờ Bắc Kinh. Đồng hồ sinh học hoạt động khiến Thời Li buồn ngủ díp mắt, ngồi trên ghế cúi đầu cuộn mì ăn, cắt bít tết chậm rì rì.
“Mai em đến trường anh tham quan nhé?”
“Hả?”
Nghe thấy chủ đề mới, Thời Li tỉnh táo hơn chút, mắt mở to: “Được ạ.”
Tốc độ ăn của cậu cũng nhanh hơn hẳn.
Cố Trạch nói: “Lớp học buổi sáng thường bắt đầu sau 9 giờ. Chúng ta đi sớm hay đi buổi trưa? Buổi trưa thì đông người hơn.”
Thời Li vừa nhai mì vừa suy nghĩ nghiêm túc, má phồng lên, nói không rõ tiếng: “Buổi trưa đi ạ?”
Cố Trạch đáp: “Ừ, được.”
Họ bàn bạc kế hoạch từng bước một. Đến khi Thời Li ăn hết đĩa mì, uống ngụm nước ép mát lạnh thì cơn buồn ngủ cũng tan biến gần hết.
Kế hoạch bị gián đoạn bởi tiếng chuông điện thoại của Cố Trạch.
Anh bắt máy, giọng lạnh tanh hỏi: “Chuyện gì?”
Vì ngồi đối diện nên Thời Li nghe loáng thoáng tiếng nói từ phía bên kia điện thoại.
“Did you go back to London?” (Cậu về London chưa?) Giọng nữ hốt hoảng: “I look at the positioning of your social software.” (Tớ xem định vị mạng xã hội của cậu thấy thế.)
Thời Li dỏng tai nghe ngóng.
Cố Trạch ừ một tiếng, rồi hỏi lại: “What's going on?” (Có chuyện gì?)
“The tutor asked me to go to America tomorrow to get an experimental report and check the data again. Can you help me take care of my...” (Giáo sư bảo tớ mai phải đi Mỹ để lấy báo cáo thí nghiệm và kiểm tra lại số liệu. Cậu giúp tớ trông...)
Rõ ràng đó là một người bạn cùng nhóm nghiên cứu của anh.
Thời Li không nghe rõ được đoạn sau.
Chỉ nghe Cố Trạch hỏi mấy ngày bằng tiếng Anh, sau đó anh ngước mắt nhìn cậu một cái, rồi ừ một tiếng đồng ý.
Cúp điện thoại xong.
Cố Trạch nói với cậu: “Sáng mai có người đến. Phòng cách âm tốt lắm, nên em không sợ ồn đâu.”
Thấy Cố Trạch không giải thích gì thêm, Thời Li đành nén tò mò xuống, đáp: “Em biết rồi.”
Ăn xong, hai người cùng rửa bát, ngồi chơi một lúc. Rồi Thời Li buồn ngủ quá không chịu được đành về phòng đi ngủ.
Lần này cậu đã tỉnh táo hơn, không đi nhầm phòng nữa.
Giấc ngủ kéo dài gần 10 tiếng. Khi tỉnh dậy, ở London mới hơn 5 rưỡi sáng, cậu ngủ nhiều quá nên lưng đau ê ẩm.
Thời Li dậy vệ sinh cá nhân, thay đồ ngủ ra. Xong xuôi, lúc đó mới 6 giờ sáng. Vừa mở cửa phòng thì chuông cửa reo.
Nhìn sang phòng ngủ chính vẫn im lìm, cậu đành ra mở cửa.
Nhìn qua mắt mèo, cậu thấy...
Là hai cô gái khoác tay nhau thân thiết. Một cô tóc vàng mắt xanh, một cô tóc nâu mắt đen, họ đang ôm một con mèo với vẻ mặt lo lắng chờ đợi.
Cuối cùng cánh cửa cũng mở.
Cô gái tóc nâu mắt đen, nhìn nét mặt có vẻ là người Hoa Quốc, nói liến thoắng: “Bọn tớ phải ra sân bay rồi, Cố Trạch cậu...”
Nhìn thấy cậu thiếu niên lạ mặt, cô gái khựng lại. Ánh mắt cô trở nên kỳ quái, rồi nhìn sang cô bạn tóc vàng cũng đang sốc không kém.
Vẻ mặt họ như vừa hóng được tin giật gân.
Thời Li thò đầu ra nói: “Tớ không biết anh ấy dậy chưa, các cậu đợi chút.” Chưa kịp làm gì thì cậu đã bị gọi giật lại.
Cậu ngơ ngác quay lại.
Cô gái tóc vàng mắt xanh tò mò không giấu giếm, hỏi: “Are you his boyfriend?” (Cậu là bạn trai của cậu ấy à?)