107. Chương 107

Bé Omega Xuyên Vào Show Thiếu Nhi Trở Nên Nổi Tiếng thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 107 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thời Li đứng yên một lúc, bóng đêm bao phủ, cảm nhận về người đàn ông phía sau cũng dần tan biến, có lẽ anh đã được nhân viên đưa đi rồi.
Xung quanh vẫn ồn ào, náo nhiệt.
Tiếng gió rít trên mặt sông, tiếng du khách trò chuyện trên boong tàu, cùng tiếng bước chân sột soạt.
Năm nhân viên nam cùng Cố Trạch đứng thành một hàng trước mặt Thời Li, không theo trật tự nào. Cô nhân viên tóc đen mỉm cười nói: “Được rồi, tôi dẫn bạn đến nhé?”
Thiếu niên mặc áo len màu be ngơ ngác gật đầu. Tấm vải đen bịt mắt nổi bật trên làn da trắng ngần, che đi đôi mắt xinh đẹp của cậu.
Trông cậu như bị bắt nạt, khiến người ta chỉ muốn chạy đến tháo tấm vải xuống, giải cứu cậu ngay lập tức.
Thỉnh thoảng, Thời Li lại nghe thấy cô nhân viên giải thích bằng tiếng Anh với du khách xung quanh:
“Please don't worry, this is the Valentine's Day event held by our cruise ship every month on the 14th.”
(Xin đừng lo lắng, đây là sự kiện Valentine được tổ chức vào ngày 14 hàng tháng trên tàu của chúng tôi.)
Có rất nhiều người đang nhìn mình sao? Ý nghĩ đó vừa thoáng qua, cô nhân viên đeo găng tay trắng đã nắm lấy cánh tay Thời Li, giữ một khoảng cách lịch sự rồi từ từ dẫn cậu đi về phía trước bên trái, khoảng ba bốn bước chân thì dừng lại.
Cô nâng tay Thời Li lên, đặt nhẹ phía trên lòng bàn tay mở rộng của người đối diện, mỉm cười: “Mời bạn tìm người yêu của mình.”
Vừa dứt lời, Thời Li cảm nhận được cô rút tay về, lùi lại hai bước. Cậu dè dặt vươn tay ra, không biết đối phương có phải Cố Trạch hay không, tạm coi là một nhân viên đi.
Người kia dường như không đợi được nữa, bàn tay trái hơi nâng lên chạm vào tay Thời Li. Thời Li khựng lại, dùng đầu ngón tay dò xét bàn tay đeo găng da.
Chỉ chạm nhẹ một cái, trực giác mách bảo Thời Li rằng đây không phải anh. Cậu không nhìn thấy nhưng xúc giác vẫn còn rất nhạy bén.
Thời Li mím môi, hít sâu một hơi căng thẳng, quyết định chuyển sang người tiếp theo. Cậu chậm rãi di chuyển sang bên phải.
Thậm chí không chạm vào tay người thứ hai, cậu đã đi tiếp sang người thứ ba.
Người thứ hai không phải, người thứ ba không phải, người thứ tư... rồi người thứ năm.
Gió thoảng đưa mùi nước hoa hương bách tùng quen thuộc đến mũi cậu, rất nhẹ, rất nhạt, không biết từ hướng nào tới. Thời Li nhăn mũi, hít hà một cách tinh tế.
Cố Trạch nhìn cậu thiếu niên như một chú cún con, ngửi bên này, ngửi bên kia, lưỡng lự giữa anh và người thứ năm.
Anh không được cử động cũng không được nói,
Chỉ biết trân mắt nhìn cậu.
Thấy cậu do dự, định bỏ qua anh để đi đến người tiếp theo, cậu nghiêng người về phía người thứ năm ngửi ngửi, sau đó như quyết định điều gì đó, lại quay lại đối diện với anh.
Thật thông minh.
Cố Trạch khẽ nhếch môi, tự hỏi liệu có nên cảm thấy may mắn vì trước khi đi anh đã xịt loại nước hoa đặc trưng này hay không.
Thời Li vẫn do dự.
Cậu cảm giác người trước mặt mới chính là anh Tiểu Trạch, chẳng cần sờ tay xác nhận cũng có thể nói ngay kết quả với nhân viên.
Nhưng mà...
Thử xem, thử một chút xem sao.
Câu nói của chị cả cứ văng vẳng trong đầu, cuối cùng, Thời Li quyết định hạ bàn tay trái đang lơ lửng của mình xuống.
Chạm vào lòng bàn tay mở rộng của đối phương.
Cố Trạch rất cao, bàn tay anh rất lớn, dễ dàng bao trọn bàn tay nhỏ bé của Thời Li. Ngón tay anh thon dài, gầy gầy, với các khớp xương rõ ràng.
Nhưng giờ Thời Li chẳng nhìn thấy gì cả.
Cậu chỉ có thể dùng đầu ngón tay mềm mại của mình để lần mò từng chút một trên lớp da găng tay.
Đây là gì? Lòng bàn tay sao? Đây là ngón tay ư? Khớp ngón tay sao mà to thế.
Cậu nhớ đầu ngón tay Cố Trạch có vết chai nhưng vì ít khi làm việc nặng nên vết chai rất mỏng.
Đá bóng, chơi bóng chày, bowling, cả golf nữa, sở thích của anh rất rộng, cái gì cũng biết một chút nhưng không chuyên sâu vào lĩnh vực nào.
Cảm giác chạm nhẹ như mèo cào khiến Cố Trạch thấy nhột, anh cố giữ hai tay bất động, ánh mắt thoáng vẻ bất lực, không hiểu sao Thời Li vẫn còn chần chừ.
Rõ ràng đã nhận ra anh rồi mà vẫn tò mò nghịch ngợm ngón tay anh như một món đồ chơi.
Thời Li nhớ lại.
Anh thích cắt móng tay ngắn gọn gàng, bên cạnh ngón giữa tay trái có một vết sẹo nhỏ. Rất lâu trước đây, trong một lần đi cắm trại hè do trường tổ chức, anh đã bị cành cây cứa vào tay trong rừng.
Chỉ chảy chút máu, vết thương không sâu nên Cố Trạch chỉ lấy giấy lau qua loa rồi thôi, không xử lý kỹ nên đã để lại sẹo.
Hôm đó đi chơi về Thời Li mới phát hiện ra.
Cậu hơi ngẩng mặt lên, nghiêng đầu vẻ thắc mắc: “Anh Tiểu Trạch?”
Gọi xong vẫn không thấy đối phương phản ứng gì.
Tim Thời Li đập thình thịch, không biết màn kịch bất ngờ này có lừa được Cố Trạch hay không, vì... cậu còn muốn sờ tiếp, không muốn anh biết cậu đã nhận ra rồi.
Nếu không thì còn lý do gì để thử nữa?
Thời Li liều mình tiến lên hai bước, hơi thở dường như cũng trở nên nóng hơn. Khoảng cách gần đến mức cậu ngửi thấy mùi bạc hà mát lạnh – hương cuối của loại nước hoa bách tùng kia.
Cố Trạch nheo mắt, chưa kịp suy nghĩ thì hành động tiếp theo của Thời Li khiến đồng tử anh co rút lại.
Anh cụp mắt, lặng lẽ nhìn cậu thiếu niên dùng ngón tay thon dài luồn vào khe hở ở cổ tay găng, nhét hẳn một ngón trỏ vào bên trong.
Thời Li nín thở, cảm nhận lớp da găng tay và da thịt ấm nóng bên dưới, chắc hẳn là cổ tay.
Mạch đập rõ ràng.
Đôi găng tay này không phải cỡ của Cố Trạch, rõ ràng hơi rộng nhưng vì chất liệu da ôm sát nên dù tay Thời Li nhỏ nhắn luồn vào cũng bị siết chặt.
Tay hai người dính chặt vào nhau không một kẽ hở.
Không gian chật chội khiến nhiệt độ tăng lên.
Sắp toát mồ hôi rồi, giữa cái lạnh của London như thế này.
Một ngón, hai ngón...
Thời Li được đà lấn tới, lần mò đến những đường chỉ tay trong lòng bàn tay Cố Trạch.
Rốt cuộc phải thử thế nào đây?
Cậu không biết.
Tai Thời Li đỏ bừng lên vì nín nhịn, vành tai lộ ra dưới mái tóc đen nhánh, phơi bày hoàn toàn trước mắt Cố Trạch.
Sao cậu làm quá thế rồi mà anh vẫn chẳng phản ứng gì, nhanh lên chứ.
Thời Li thầm giục trong lòng.
Thậm chí còn có ý nghĩ buông xuôi, rằng giờ cậu không muốn làm nữa có được không? Có thể...
Chợt nghĩ ra gì đó, mắt cậu sáng lên.
Thời Li không biết mình có phá luật hay không, ngượng ngùng mím môi nhưng vẫn giơ tay phải lên, móc vào găng tay của Cố Trạch như thể thấy vướng víu, rồi giật phăng nó ra.
Hai bàn tay dính chặt vào nhau giờ phơi bày hoàn toàn trong không khí lạnh lẽo.
Cố Trạch không thể làm gì, chỉ biết cúi đầu nhìn.
Trò chơi này tưởng như người bịt mắt chịu thiệt nhưng thực ra người đeo găng tay mới là người bị hạn chế đủ đường.
Để xác nhận người đeo găng có phải người yêu mình hay không, người bịt mắt muốn làm gì cũng được.
Còn anh chỉ biết đứng nhìn.
Cuối cùng, Thời Li cũng sờ thấy vết chai mỏng trên đầu ngón tay và vết sẹo quen thuộc bên cạnh ngón giữa.
Động tác của cậu khựng lại.
Không giấu được nữa rồi.
Sờ đến mức này mà không nhận ra Cố Trạch thì thật là lạ.
Thời Li nghiêng đầu về phía bên trái: “Em xác nhận, đây là...” Cậu ngập ngừng, má nóng ran: “người yêu của em.”
Giọng cô nhân viên vang lên: “Chúc mừng hai bạn, giá vé hôm nay sẽ được giảm một nửa nhé.”
Nhưng rõ ràng cả Cố Trạch và Thời Li đều chẳng quan tâm đến phần thưởng này.
Ngay khi nhân viên công bố kết quả, Thời Li cảm nhận bàn tay to lớn nãy giờ mặc cậu nhào nặn dường như đã nhẫn nhịn đến cực hạn, cuối cùng cũng được giải phóng, không kìm được mà nắm chặt tay cậu.
Trò chơi kết thúc rồi.
Khoảng cách này, rõ ràng rành mạch, không chút che giấu nói cho Thời Li biết một sự thật.
Cố Trạch kéo cậu về phía trước.
Thời Li loạng choạng suýt ngã vào lòng anh, may mà đứng vững kịp, cậu lí nhí oán trách: “Anh làm gì vậy? Buông tay ra.”
“Không buông.”
Giọng Cố Trạch vang lên bên tai. Thời Li giật tay vài cái không được đành chịu thua, đưa tay phải lên tháo khăn bịt mắt. Tầm nhìn vừa khôi phục, cậu theo phản xạ ngẩng đầu lên.
Bất ngờ chạm phải đôi mắt đen láy sâu thẳm của anh.
Đáy mắt anh như kìm nén điều gì đó, nhìn cậu chằm chằm, trên khuôn mặt Cố Trạch không biểu lộ cảm xúc gì khác cũng chẳng nói lời nào.
Thời Li ngẩn người nhìn anh, mãi không hoàn hồn, ánh mắt này...
Dường như cậu đã hiểu lời chị cả nói, có những chuyện đúng là không thể giấu mãi được.
Dù không nói gì, chỉ cần một ánh mắt là hiểu tất cả.
Thời Li nín thở.
“Hai bạn ơi?” Tiếng gọi của nhân viên vang lên bên cạnh, Thời Li quay sang thấy cô cười đầy ẩn ý: “Phiền hai bạn thanh toán vé trước đã rồi sau đó...”
Trên boong tàu đông người, sự kiện diễn ra ở một góc nên chỉ có vài người đi qua liếc nhìn, năm nhân viên nam kia lại tiếp tục làm “đạo cụ” cho cặp đôi tiếp theo.
Cố Trạch hít sâu một hơi, buông tay Thời Li ra, đi theo nhân viên quẹt thẻ. Khi quay lại, anh thấy cậu thiếu niên đã vờ như không có chuyện gì, đi ra lan can ngắm sông.
“Đã ngửi ra mùi rồi, sao còn sờ tiếp?” Cố Trạch hỏi, vẻ mặt bình tĩnh nhưng ánh mắt phức tạp không thể giấu được.
Thời Li lảng tránh ánh mắt anh, chột dạ.
Cậu không biết phải trả lời câu hỏi này thế nào.
Cố Trạch đợi một lúc, ánh mắt dần tối lại, nghi ngờ mình đã nghĩ nhiều: “Sao em không nói gì?”
Thời Li lí nhí: “Xin lỗi.”
“Lần sau em sẽ không làm thế nữa.”
Câu nói đầy vẻ xa cách.