Bé Omega Xuyên Vào Show Thiếu Nhi Trở Nên Nổi Tiếng thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 108 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Làm thế nào?”
“Em sờ tay anh sao?”
Cố Trạch hỏi ngược lại, cúi đầu nhìn Thời Li đang lảng tránh ánh mắt mình. Nghe thấy lời xin lỗi, anh khẽ nhíu mày. Có vẻ như anh đã hơi giận.
Thời Li lùi lại nửa bước, mím chặt môi.
Cố Trạch nhìn cậu thật lâu, anh đành bất lực với Thời Li vì đã quá hiểu tính cách của cậu.
Trong vài giây im lặng, Cố Trạch xâu chuỗi lại mọi việc từ đầu đến cuối, thầm đoán xem trong tình huống bình thường Thời Li sẽ phản ứng thế nào. Sau đó, anh khẽ nheo mắt, dường như đã nhận ra điều gì đó.
Không ai biết Cố Trạch đang nghĩ gì, một lát sau anh bình tĩnh nói: “Đừng xin lỗi anh.”
Cố Trạch trầm giọng: “Chỉ là nắm tay thôi mà.”
Thời Li lùi nửa bước, Cố Trạch lại tiến thêm một bước. Không chịu nổi áp lực, cậu theo phản xạ ngước lên nhìn anh. Chưa kịp phản ứng thì bàn tay lạnh ngắt vì gió biển của Cố Trạch bất ngờ nắm lấy bàn tay đang buông thõng bên người, với những ngón tay co lại đầy bất an của cậu.
Bàn tay Cố Trạch rất lớn, chỉ cần nắm nhẹ là đã bao trọn bàn tay Thời Li. “Không cần xin lỗi,” anh nói tiếp, “em muốn sờ thế nào cũng được.”
Trong khi Thời Li còn đang ngẩn ngơ, chàng trai tỏa ra khí chất lạnh lùng đã dắt tay cậu quay đi: “Chẳng phải em muốn ngắm hoàng hôn sông Thames sao? Còn sớm mà, chúng ta vào ăn tối trước đi.”
Mùa này ở London, trời tối muộn lắm, phải đến 9-10 giờ đêm mới tối hẳn.
Thời Li định rút tay ra nhưng không được. Cố Trạch nắm chặt quá, xương ngón tay anh tì vào lòng bàn tay cậu đau điếng.
Vì không mặc áo khoác nên tay Cố Trạch lạnh lắm. Nhưng áo len của Thời Li rộng thùng thình, tay áo dài che kín đầu ngón tay. Bàn tay cậu rất ấm, đang dần sưởi ấm bàn tay lạnh giá của Cố Trạch.
Biết Cố Trạch đang bực mình, Thời Li không dám hé răng nói gì, muốn nói lại thôi đành để mặc anh kéo vào trong du thuyền.
Bên trong đông nghịt người, lối đi hẹp, dòng người qua lại xô đẩy khiến cậu nép sát vào Cố Trạch, bàn tay càng nắm chặt hơn.
Khoảng cách này đã vượt quá mức bạn bè bình thường rồi.
Thời Li luống cuống nhìn Cố Trạch với vẻ mặt lạnh tanh lầm lũi bước đi, không biết vừa nãy trên boong tàu, anh Tiểu Trạch có nhận ra cậu đã biết tỏng mọi chuyện rồi không.
Nhưng biết rồi cũng chẳng làm gì được. Cậu buồn rầu nghĩ, chẳng lẽ phải nói toạc móng heo ra cho rõ ràng, để rồi cuối cùng đến bạn bè cũng không làm được nữa? Nhưng cứ giả vờ không biết thì lại không công bằng với anh Tiểu Trạch. Tình bạn mười mấy năm, chẳng lẽ lại...
Cố Trạch hỏi: “Ăn gì?”
Câu hỏi ngắn gọn cắt ngang dòng suy nghĩ rối bời của Thời Li. Cậu nhìn Cố Trạch vẫn đang tỏa ra hơi lạnh, ngại không dám bảo anh buông tay, đành ngó nghiêng xung quanh: “Em chưa đói lắm.”
Mới 4-5 giờ chiều, hôm nay cậu dậy muộn nên vừa ăn trưa xong chưa bao lâu.
Cố Trạch buông thõng hai chữ: “Anh đói.”
Thời Li ngẩn ra: “Thế anh xem muốn ăn gì ạ?”
Cố Trạch mím môi: “Ăn cùng đi.”
Thời Li ngập ngừng: “Được rồi.”
Đang giờ ăn tối, nhà hàng đông khách, đồ ăn cũng đầy đủ, nóng hổi tươi ngon. Chờ thêm một hai tiếng nữa, dù không phải ăn đồ thừa nhưng sự lựa chọn cũng sẽ ít đi. Cố Trạch tính toán chu đáo nhưng Thời Li không hề hay biết, cậu thì thầm hỏi: “Em đi lấy đĩa chọn đồ ăn, tay anh...” Cậu bỏ lửng câu nói.
Giây tiếp theo, bàn tay đang nắm chặt lấy tay cậu buông ra ngay lập tức. Cố Trạch khẽ ừ một tiếng.
Lúc đi lấy đĩa, Thời Li thấy bàn tay mình trống trải lạ thường. Cậu nắm tay vào rồi lại mở ra cầm kẹp gắp thức ăn.
Không đói nhưng cậu muốn ăn tối luôn cho xong, đỡ phải ăn thêm bữa nữa. Thời Li lấy một ít salad rau củ, khoai tây nghiền phô mai, một miếng bít tết nướng, một miếng pizza, một ly nước ép và cuối cùng là một miếng bánh kem việt quất. Đầy ắp một đĩa.
Cố Trạch lấy nhiều hơn: một đĩa mì Ý bít tết sốt tiêu đen, một củ khoai tây nướng, bít tết nướng giống của Thời Li, một đĩa rau trộn dầu ô liu và một ly cà phê đen.
Bữa tối bắt đầu trong im lặng. Thời Li lấy mỗi thứ một ít nhưng rõ ràng là đã đánh giá quá cao sức ăn của mình.
Cuối cùng, miếng bít tết mới chỉ cắn một miếng, pizza còn một nửa, bánh kem mới xúc được một thìa, chỉ có nước ép là uống hết.
Cố Trạch đã ăn sạch sẽ còn Thời Li vẫn còn một đống thức ăn. Cậu cố gắng xúc bánh kem ăn thêm, vì là buffet nên nhân viên không khuyến khích lãng phí. Ăn hết được là tốt nhất.
Thời Li đang cắm cúi xúc bánh kem thì nghe tiếng bát đĩa va chạm. Ngẩng lên, cậu thấy Cố Trạch lấy phần bít tết và pizza thừa của mình, thản nhiên dùng dao nĩa cắt nhỏ. Hết giận rồi nên anh trở lại vẻ bình thường, từ tốn đưa thức ăn vào miệng.
Sững sờ một lúc lâu, Thời Li mới cuống quýt nhắc: “Cái đó em ăn dở rồi mà, anh đói thì đi lấy cái mới đi.”
Động tác của Cố Trạch khựng lại: “Đừng lãng phí, em ăn không hết mà.”
Thời Li không nhận ra tai mình đang đỏ dần lên: “Nhưng mà đó là đồ thừa của em.”
Cố Trạch hỏi ngược lại: “Anh không được ăn sao?”
Thời Li: “Không, không phải, em không có ý đó.”
Chỉ có người nhà mới ăn đồ thừa của cậu thôi. Thời Li hoang mang. Chuyện này chắc chắn đã vượt quá giới hạn bạn bè rồi chứ? Hay là cậu nghĩ nhiều? Cố Trạch chỉ đơn giản là không muốn lãng phí thôi?
Cố Trạch ăn uống từ tốn nhưng chỉ loáng một cái đã giải quyết xong phần bít tết và pizza. Anh lấy khăn giấy lau miệng rồi nhìn chằm chằm vào miếng bánh kem dở của Thời Li.
Thời Li vội lấy tay che bánh: “Em ăn hết được mà, anh đợi chút.”
Cậu căng thẳng xúc từng thìa bánh kem nhét vào miệng dưới ánh mắt bình thản của Cố Trạch. Ăn xong, cậu no căng bụng, cảm thấy khó chịu vô cùng.
Cố Trạch nhận ra điều đó: “Ra boong tàu đi dạo chút không?”
Thời Li gật đầu. Vừa đi được hai bước, định lấy điện thoại chụp ảnh thì cậu bị nắm tay kéo đi, người phía trước nhắc nhở: “Đông người lắm.”
Cảnh bên ngoài đẹp tuyệt, kiến trúc phương Tây ven bờ kết hợp với những tòa nhà hiện đại tạo nên khung cảnh tráng lệ. Thời Li muốn ghi lại chuyến đi này.
Cố Trạch đi rất chậm như thể cố tình đợi cậu.
Có người dẫn đường, Thời Li không cần nhìn đường nữa, cứ cầm ngang điện thoại chụp choẹt liên hồi. Cậu tin tưởng Cố Trạch tuyệt đối, chẳng sợ anh đưa mình đi đâu.
Chụp mãi, Thời Li thấy có gì đó sai sai. Cậu nhíu mày nhìn xuống tay mình. Không biết từ lúc nào, bàn tay đang nắm cánh tay cậu đã trượt xuống, rồi lại nắm tay cậu.
Trong mắt người ngoài, hành động này như đang tuyên bố chủ quyền vậy, thật quá đáng.
Thời Li cất điện thoại: “Anh...” Cậu mới nói được một chữ thì đã nghẹn họng. Anh cố ý sao? Vừa nãy và cả bây giờ nữa.
Cố Trạch quay lại: “Sao thế?”
Thời Li bị anh dắt ra khỏi cửa khoang tàu, lên boong tàu. Gió lạnh thổi tới làm cậu hắt xì một cái, phá tan cơ hội mở lời hiếm hoi. Như cây xấu hổ, cậu lại rụt mình lại.
Cố Trạch hiểu ý hỏi nhỏ: “Lạnh sao?”
Thời Li sờ mũi: “Hơi hơi.”
Cố Trạch: “Anh không mang áo khoác.”
Thời Li “ồ” một tiếng.
“Vậy em lại gần đây chút, anh chắn gió cho.” Anh nói: “Đừng đứng xa anh quá.”
Một lúc sau, Thời Li mới gật đầu, bước lại gần: “Em qua đây rồi.” Cậu tò mò hỏi: “Anh chắn kiểu gì?”
“Thế này.” Giọng nói trầm thấp mang theo mùi bách tùng và bạc hà vang lên. Thời Li rơi vào một vòng tay ấm áp. Dù lòng bàn tay đối phương vẫn lạnh nhưng chiếc áo len đen mang theo hơi ấm cơ thể nóng hổi của người đàn ông đã bao bọc lấy cậu.
Cánh tay còn lại không nắm tay cậu đặt hờ sau lưng. Đôi mắt đen láy trong veo của thiếu niên mở to. Cậu nghe giọng nói vang bên tai, gần đến mức cảm nhận được hơi thở của anh: “Mai ra ngoài anh sẽ mang áo khoác.”
Câu nói bình thường như một liều thuốc gây mê, làm dịu đi thần kinh đang căng thẳng của Thời Li, khiến cậu ngơ ngác “dạ” một tiếng như chú nai con lạc lối. Nhưng câu tiếp theo lại khiến Thời Li cảnh giác.
“Em thích màu gì?”
Câu hỏi quá đỗi thân mật.
Thời Li buột miệng trả lời theo quán tính rồi ngơ ngác: “Tủ quần áo của anh ngoài màu đen ra còn màu gì nữa đâu?” Cậu trực giác thấy có gì đó sai sai nhưng kẻ địch quá xảo quyệt.
Thiếu niên như con thú nhỏ đang say ngủ trong đêm, không hề hay biết con mãnh thú đang rình rập xung quanh, thỉnh thoảng vươn vuốt chạm nhẹ, kìm nén ham muốn nuốt chửng cậu. Khi con thú nhỏ tỉnh giấc mở mắt nhìn, mãnh thú lại lặng lẽ ẩn mình vào bóng tối. Quan sát lâu ngày giúp mãnh thú hiểu rõ con mồi, qua vài lần thăm dò, nó đã nắm vững kỹ năng săn mồi.
Cố Trạch buông Thời Li ra, dường như cũng đang nhớ lại lời cậu nói. Anh cụp mắt xuống, khóe môi khẽ cong: “Anh cũng quên mất rồi.”
“Tối về anh xem lại nhé?”
“... Vâng.”
Cố Trạch làm như không có chuyện gì, đưa tay ra: “Đi thôi.”
Cơ thể phản ứng nhanh hơn não bộ, Thời Li đưa tay ra nắm lấy. Khi nhận ra thì đã muộn, Cố Trạch đang dắt tay cậu đi về phía trước.
Họ chậm rãi tản bộ trên boong tàu rộng lớn. Chàng trai đi trước nửa bước, dáng người cao ráo. Chiếc áo len đen làm dịu đi vẻ lạnh lùng của Cố Trạch nhưng cổ cao lại tăng thêm vẻ kiềm chế. Kết hợp với quần âu ôm dáng màu đen, trông anh rất ngầu.
Thời Li ngẩn ngơ nhìn rất lâu sau đó quay mặt đi, ấp úng hỏi: “Sao tự nhiên anh ôm em?”
Gió to quá. Cố Trạch tất nhiên không nghe rõ: “Gì cơ?”
Thời Li mím môi, cảm giác tai, má, thậm chí cả ngón tay đang được nắm chặt cũng nóng lên. Mãi mới thốt ra được một câu: “Không có gì.” Rồi lại nói thêm: “Lần sau anh đừng đột nhiên ôm em nữa.”