Bé Omega Xuyên Vào Show Thiếu Nhi Trở Nên Nổi Tiếng thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 111 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thời Li khẽ thở phào nhẹ nhõm, như con thú nhỏ bị dồn vào đường cùng bỗng tìm thấy lối thoát: “Vậy thì tốt.”
Cố Trạch lùi lại nửa bước, sóng vai cùng Thời Li, cả hai chậm rãi tản bộ.
Lúc này là khoảng ba, bốn giờ chiều. Bữa trưa họ ăn vội bánh mì kẹp trên xe, giờ đã đói cồn cào.
Họ tìm đường đến một nhà hàng theo chỉ dẫn trên bản đồ.
Suốt dọc đường, Thời Li không ngừng luyên thuyên, cậu giận thay cho Cố Trạch, liên tục hỏi chuyện sau đó ra sao.
“Lúc đó anh đánh nhau với bạn, cô giáo có thành kiến với anh không? Ông bà anh có bênh vực anh không?”
“Họ có nghĩ...” rằng Cố Tiểu Trạch lúc đó là một đứa trẻ hư không? Thời Li mím môi, bỏ lửng câu nói.
Cố Trạch nhớ lại: “Tối hôm đó, ông bà bắt anh úp mặt vào tường kiểm điểm.”
Thời Li bất bình: “Tại sao? Rõ ràng bọn họ nói xấu anh trước mà.”
Cố Trạch nhếch môi: “Ông bà bảo anh không được đánh người.”
Nghe vậy, cậu thiếu niên đang tức giận liền cứng họng, quả thật điều này không thể cãi được.
“Nhưng hôm sau, ông bà liền chuyển trường cho anh, còn tố cáo cô giáo bao che cho đám trẻ hư kia nữa.” Cố Trạch cười, ông bà rất thương anh.
“Thật ạ?” Thời Li vui vẻ trở lại.
Họ đến một nhà hàng có phong cách trang trí rất độc đáo. Khoảng năm giờ chiều, Cố Trạch gọi cá nướng và pizza kiểu Ý, Thời Li gọi cơm bò cà ri.
Mấy ngày nay cậu đã thèm cơm trắng lắm rồi.
Tuy chỉ là một quán ăn nhỏ chọn bừa nhưng đồ ăn ngon bất ngờ. Thời Li ăn hai miếng pizza, còn thừa một ít cơm, trời lạnh nên cậu gọi thêm cốc sữa nóng.
Cố Trạch ăn hết phần của mình, định gọi đồ uống lạnh nhưng bị Thời Li ngăn lại, đành phải uống nước lọc.
Tầng một nhà hàng có một lò sưởi, trông có vẻ cũ kỹ, ám khói đen nhưng được lau chùi sạch sẽ. Củi cháy lách tách nghe thật vui tai.
Nhờ lò sưởi mà bên trong nhà ấm áp hẳn.
Bên ngoài lại đổ mưa, hai người ngồi lì ở đó đến tận tám giờ tối.
Mưa tạnh.
Trời vẫn chưa tối hẳn, ánh nắng xuyên qua mây chiếu rọi xuống.
“Đi biển thôi.” Trước khi rời đi, Cố Trạch cầm chiếc ô cán dài để ở cửa. Chiếc ô này vốn có sẵn trên xe, lúc xuống xe anh đã mang theo.
Sợ nước mưa trên mái hiên rỏ xuống, Cố Trạch che ô cho cả hai. Thời Li ôm máy ảnh, vừa đi vừa khoe những bức ảnh cậu chụp được với Cố Trạch.
“Xem này!”
“Ừ, đẹp đấy.”
“Cái này thì sao? Hay cái kia đẹp hơn?”
“Cái này.”
“Ưm, em thấy cái trước đẹp hơn chứ.”
Thời gian trôi nhanh, khi đến biển đã gần chín giờ tối, mặt trời màu cam mới bắt đầu ngả về tây.
Dù là đầu hè mà trời lạnh như cuối thu.
Đường bờ biển xanh trắng trải dài tít tắp. Họ đứng bên bãi đá lưng chừng núi, trước mặt là biển cả mênh mông, xa xa không một hòn đảo hay bãi đá ngầm nào.
Bãi biển vắng tanh không một bóng người, không một con tàu. Thời tiết xấu nên chỉ có hai người họ ở đó.
Dưới ánh nắng chiều tà, mặt biển lấp lánh tuyệt đẹp, chỉ có điều gió thổi quá mạnh.
Thời Li cất điện thoại vào túi, một tay cầm máy ảnh, một tay giữ chặt chiếc mũ len tai cừu.
Sợ gió thổi bay mất.
Chiếc mũ len này là mẹ tặng cậu đấy, mẹ thích mua mấy thứ dễ thương cho cậu.
Dù cậu bao nhiêu tuổi đi chăng nữa,
Mẹ vẫn dịu dàng như thế.
Nhưng bỏ mũ ra thì gió thổi đau tai, mặt Thời Li đỏ bừng vì lạnh cóng.
“Cởi mũ ra đi.” Cố Trạch bảo.
“Tai em...” Thời Li lẩm bẩm nhưng vẫn ngoan ngoãn cởi mũ.
Bảo gì nghe nấy.
Cậu cúi đầu, cẩn thận gấp hai cái tai cừu lại, nhét gọn vào túi áo hoodie.
Vừa ngẩng lên thì một chiếc áo khoác dạ đen ấm áp đã trùm lên người cậu.
Chất liệu len dạ dày dặn,
Chắn gió cực tốt.
Thời Li ngẩn người, chiếc áo vương mùi nước hoa quen thuộc của Cố Trạch, hương bách tùng nồng nàn và bạc hà sắc bén.
Vì Cố Trạch cao hơn cậu nhiều nên chiếc áo dài đến tận mắt cá chân, bọc kín cậu như một cái kén.
Vừa cứng cáp bên ngoài, vừa mềm mại bên trong, đúng là một lớp vỏ bảo vệ ấm áp không thể chối từ.
Thời Li chớp mắt, nhìn Cố Trạch chỉ còn mặc độc chiếc áo len cổ lọ mỏng manh, khăn quàng cổ cũng chỉ để làm cảnh, chẳng chắn được gió là bao.
Cậu không đồng ý.
“Không được, anh mặc lại đi.” Thời Li vùng vằng định cởi áo trả lại.
Cố Trạch cúi xuống, một tay ấn vai cậu: “Anh khỏe hơn em, không ốm được đâu.”
Nhưng Thời Li tối qua đã chớm ốm rồi.
Cậu hiểu ý anh. Cả năm lớp mười hai chẳng mấy khi vận động nên cậu cứng họng không phản bác được, chỉ mím môi im lặng.
Đang nghĩ cách thuyết phục Cố Trạch.
Vừa ngước mắt lên thì thấy sau lưng anh, biển trời hòa làm một, sóng biển cuộn trào ánh vàng rực rỡ.
Cậu mở to mắt, không nỡ chớp.
Hoàng hôn.
Mặt trời to hơn bình thường gấp nhiều lần từ từ chìm xuống biển, đúng như trong sách miêu tả.
Cố Trạch đứng trước khung cảnh ấy, ngược sáng, đôi mắt sắc sảo trở nên dịu dàng dưới ánh chiều tà. Anh nheo mắt hỏi cậu thiếu niên đang ngẩn ngơ: “Còn lạnh không?”
Không lạnh.
Thời Li định nói nhưng không thốt nên lời, tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực át cả tiếng sóng biển.
Dồn dập, mãnh liệt như muốn nói với cậu điều gì đó.
Cái gì?
Là cái gì?
Cậu không nghe rõ.
Thời Li chỉ biết đôi mắt đen láy kia đang tiến lại gần, gương mặt Cố Trạch – người lớn lên vẫn giữ được nét đẹp khiến bao người mê mẩn.
Thần thái tập trung và nghiêm túc vô cùng.
Anh nhẹ nhàng đưa tay lên, che đôi tai đỏ ửng vì lạnh của cậu.
Tiếng gió rít bên tai bỗng trở nên trầm đục, màng nhĩ cậu căng lên.
Cảm giác thật khó tả.
Cố Trạch hỏi: “Thế này còn lạnh không?”
Thời Li chớp mắt: “Vẫn hơi lạnh ạ.”
Cậu nói dối.
Rõ ràng cậu đang rất nóng, người nóng vì áo khoác, tai nóng vì tay anh, mặt nóng vì gió lạnh.
Thời Li sắp ngất vì nóng rồi.
Nhưng mà...
Nhưng mà...
Thời Li thở hắt ra một hơi nóng, chính cậu cũng không nhận ra Cố Trạch đang nhìn mình không chớp mắt.
Đôi mắt nâu nhạt trong veo phản chiếu ánh hoàng hôn, hàng mi ươn ướt, ánh mắt ngơ ngác như bị bắt nạt.
Mũi đỏ, má hồng.
Cổ áo hoodie trễ xuống lộ ra cần cổ trắng ngần, thanh tú.
Con thú nhỏ lạc đường dường như đã tìm thấy lối ra, mơ hồ tìm đến con mãnh thú đang rình rập như muốn hỏi: Anh đưa em ra ngoài được không?
Hoàn toàn không biết người trước mặt nguy hiểm thế nào.
Cố Trạch hỏi ngược lại: “Thế làm sao bây giờ?”
Thời Li mím môi, mặt nóng bừng, nhớ lại cái ôm trên boong tàu hôm qua.
Không được.
Không thể được.
Cố Trạch thích cậu còn cậu thì không...
Ý nghĩ đó khựng lại.
Mặt trời sắp lặn hẳn, chỉ còn lại ráng chiều rực rỡ, một vầng trăng khuyết trắng ngần hiện lên.
Đẹp quá.
Khiến người ta không thể rời mắt, Thời Li vô thức tiến lên nửa bước rồi lại dừng lại ngẩn ngơ.
Cậu định làm gì?
Cậu muốn làm gì?
“Hửm?” Cố Trạch nhận ra chuyển động của cậu, hừ nhẹ một tiếng trầm thấp từ trong cổ họng, lười biếng, lọt vào tai Thời Li.
Thời Li ngước mặt, không kìm được nhìn người đàn ông trước mặt.
Tim cậu đập càng mạnh hơn.
Cậu lại tiến thêm một bước. “Em...”
Tiến về phía Cố Trạch.
Thời Li không kìm được đưa tay lên, những ngón tay thon dài bối rối nắm lấy tay áo len của Cố Trạch, đầu ngón tay trắng bệch vì dùng sức.
“Em cũng không biết...” Cậu ngập ngừng, mơ hồ nhớ ra câu hỏi của Cố Trạch: “... làm sao bây giờ.”
Chính Thời Li cũng không hiểu sao mình lại thấy giận dỗi, rõ ràng hôm qua trên boong tàu, Cố Trạch ôm cậu dễ dàng thế mà...
Sao giờ anh chẳng làm gì cả?
Cứ như giăng sẵn bẫy,
Chờ cậu tự sa vào.
Con thú nhỏ rõ ràng có chút cảnh giác,
Nhưng không nhiều.
Thời Li ngẩn ngơ nhìn Cố Trạch, ánh mắt anh bình thản như đang hỏi han lại như đang khuyến khích điều gì đó.
Là gì?
Cậu muốn biết.
Thời Li lại tiến thêm một bước.
Họ đứng rất gần nhau, mũi chạm mũi, hơi thở hòa quyện vào nhau, nhấp nhô. Nếu anh Tiểu Trạch không cúi đầu, có phải cậu phải kiễng chân mới với tới không?
Tại sao cậu phải kiễng chân?
Cậu muốn với tới cái gì?
Ánh mắt Thời Li trượt xuống đôi môi mỏng của Cố Trạch, khóe môi thẳng tắp, lúc nghiêm mặt trông rất dữ.
Nhưng khi cười lên thì đẹp vô cùng.
Trừ lúc đầu cúi xuống đặt tay lên vai Thời Li, Cố Trạch không hề cử động. Đến tận bây giờ, ánh mắt anh mới di chuyển theo ánh mắt cậu.
Anh cười khẽ, hỏi ngược lại: “Sao lại nhìn chỗ này?” Giống hệt lúc hỏi Thời Li sao cứ nhìn vào mắt anh.
“Tại... tại vì em...”
Lần này Thời Li không tìm được cớ nào nữa.
Không để cậu nói tiếp, Cố Trạch bất ngờ ngắt lời, giọng trầm thấp, từng chữ một: “Hôn được đấy.”
Không phải câu hỏi mà là câu khẳng định, trao toàn quyền quyết định cho Thời Li.
Như thể cậu muốn làm gì cũng được.
Ngón tay Thời Li siết chặt tay áo Cố Trạch, cậu kiễng chân, ngửa mặt, vụng về chạm vào môi anh.
Tư thế lạ lẫm, động tác lóng ngóng.
Khoảng cách quá thân mật.
Thời Li khép hờ mắt, chạm nhẹ vào đôi môi mỏng của Cố Trạch sau đó mím nhẹ một cái thật cẩn thận.
Cảm giác hơi lạ, hơi lạnh nhưng không hiểu sao người cậu nóng ran như bốc hơi, đầu óc quay cuồng, không kìm được hé miệng cọ nhẹ.
Tim đập như trống dồn.
Cậu đoán Cố Trạch cố ý nhưng đúng như tưởng tượng, hôn anh thích thật.
Gió biển vẫn thổi, màn đêm đã buông xuống.
Thời Li hé mắt nhìn trộm Cố Trạch vẫn bất động, lẩm bẩm không rõ tiếng: “Anh quá đáng thật đấy.”
“Hôm nay em không thèm chơi với anh nữa.”
Đồ xấu xa.
“Thế à?” Cố Trạch hỏi lại, tay vòng ra sau gáy giữ chặt không cho cậu lùi lại, môi kề môi cười trầm thấp: “Nhưng hiệu quả đấy chứ, phải không?”
“Hôn thêm cái nữa đi, bạn trai nhỏ.”