Bé Omega Xuyên Vào Show Thiếu Nhi Trở Nên Nổi Tiếng thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 112 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cảnh hoàng hôn trên biển xanh bao la rực rỡ, đẹp đến nao lòng. Cố Trạch cũng vậy, anh đẹp đến mức khiến Thời Li không thể rời mắt.
Thời Li chợt nhận ra mình không hề bài xích những cử chỉ thân mật vượt quá giới hạn của Cố Trạch, thậm chí còn không thể rời mắt khỏi người đàn ông trước mặt. Cậu biết, bản thân mình cũng đã bắt đầu thay đổi rồi.
Nhưng mà... Ánh mắt Cố Trạch nhìn cậu đầy nghiêm túc và tập trung, dưới ánh hoàng hôn càng thêm dịu dàng. Mùi hương bách tùng bạc hà trên người anh thơm đến lạ lùng, và đôi môi anh cũng thật vừa ý cậu. Thời Li hoàn toàn không thể kháng cự.
Nhưng Cố Trạch dường như đã nắm rõ ưu thế của bản thân và cả điểm yếu của Thời Li. Anh tiến một bước đầy bất ngờ khiến cậu không kịp phản ứng. Sau đó, anh đứng yên, không vội vàng tấn công nữa, chỉ chờ đợi con mồi tự sa lưới, nắm chắc phần thắng trong tay.
“Anh cố ý đúng không?”
“Cố ý nắm tay em, cố ý ăn đồ thừa của em, cố ý ôm em, cố ý... không để ý đến em.”
Thời Li quay mặt đi, khóe môi lướt nhẹ qua môi Cố Trạch, vành tai đỏ bừng như sắp rỉ máu.
Hôm nay Cố Trạch thật sự khác hẳn hôm qua. Trên xe, anh cố tình không nắm tay cậu, cố tình đợi cậu hỏi câu tiếng Hy Lạp, cố tình hỏi vì sao cậu cứ nhìn mắt anh. Và cả vừa nãy nữa, ngay từ lúc hỏi tại sao cậu nhìn anh, câu “hôn được đấy” đã là một bước đệm hoàn hảo rồi.
Cố Trạch khẽ thở ra một hơi nóng. Khoảng cách quá gần khiến Thời Li cảm nhận rõ từng hơi thở của anh, nghe chàng trai đang chạm mũi với mình phát ra tiếng “ừ” trầm thấp từ sâu trong cổ họng. Anh dỗ dành chú cừu non đang hờn dỗi, âu yếm cọ môi vào khóe miệng Thời Li rồi thì thầm: “Đừng giận.”
Thời Li mím môi không nói gì. Cố Trạch vẫn tiếp tục dỗ dành. Vẻ sắc sảo nơi đáy mắt anh đã biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại sự dịu dàng dành riêng cho một người. Anh cụp đôi mắt dài xuống, đuôi mắt hơi cong lên.
“Đừng giận.”
Lần này, anh hôn lên đuôi mắt Thời Li.
“Anh thích em.”
“I can't control it.” (Anh không kiềm chế được).
Biết Thời Li có lẽ đã nhận ra tình cảm của mình, anh không vội nói toạc ra mà từ từ tìm kiếm cơ hội. Khi nhận thấy Thời Li cũng có thể thích mình, anh dần thu hẹp vòng vây, chờ con mồi tự chui đầu vào rọ.
Kỹ thuật hôn của Cố Trạch rất vụng về, anh chưa từng hôn ai, cũng không thích kiểu chào hỏi hôn má của người phương Tây. Lớn lên, anh cũng chỉ ôm người nhà một cách xã giao. Người thân thiết nhất với anh, chỉ có Thời Li.
Nhưng rõ ràng Thời Li còn ngây ngô hơn, tim đập loạn xạ, luống cuống nhắm mắt đón nhận những nụ hôn nhẹ nhàng, trân trọng của Cố Trạch lên trán, mắt, má, lúm đồng tiền bên khóe môi, và sau đó là đôi môi hơi chu ra của cậu.
Nhẹ như lông hồng.
Hôn là cảm giác này sao? Nhột nhột.
Cố Trạch cuối cùng cũng giành được thế chủ động, anh mím nhẹ môi Thời Li, động tác rất kiềm chế, không có ý định tiến sâu hơn. Anh sợ Thời Li hoảng. Họ cứ như mãnh thú giơ vuốt nhẹ nhàng cọ vào đệm thịt của con thú nhỏ suốt gần nửa tiếng đồng hồ. Cuối cùng, Cố Trạch kéo khăn quàng cổ xuống, quấn quanh cả Thời Li.
Trong khoảng không gian nhỏ bé do chiếc khăn tạo ra, hơi thở của họ hòa quyện vào nhau.
“Còn lạnh không?”
Cố Trạch lại hỏi.
Mặt Thời Li hồng rực, môi ướt át, cậu lắc đầu: “Không lạnh nữa ạ.” Cậu nói nhỏ như đang thì thầm.
Cố Trạch cười: “Trời tối rồi, chỗ đỗ xe hơi xa đấy.”
Thời Li “ồ” một tiếng nhỏ xíu.
Nhưng tay cậu vẫn nắm chặt áo Cố Trạch không buông, cứ dính lấy anh, lề mề mãi. Cảm giác mới mẻ muốn hôn mãi không thôi mới dần tan biến, cậu mới đồng ý đi về.
Theo yêu cầu của Thời Li, Cố Trạch mặc lại áo khoác dạ, quàng khăn chỉnh tề. Trên đường rời bãi biển ra khỏi thị trấn, Cố Trạch tự nhiên nắm lấy tay Thời Li.
Tay cả hai đều lạnh vì gió biển. Nắm một lúc, Thời Li không kìm được dùng hai tay ủ ấm tay Cố Trạch, hà hơi nóng vào lòng bàn tay anh rồi xoa xoa.
Cố Trạch nín cười.
Thời Li vẫn còn chìm đắm trong cảm giác mới mẻ vừa rồi, chưa hoàn hồn, không ngờ mới sang châu Âu hai ngày đã có bạn trai. Lại còn là anh Tiểu Trạch thân thiết nhất từ bé. Họ còn hôn nhau nữa. Hôn lâu ơi là lâu. Thật kỳ diệu. Hà hơi xong, Thời Li chủ động nắm chặt lại tay Cố Trạch. Họ đi bộ rất lâu, gần 11 giờ đêm mới ra đến xe.
Trời tối đen như mực, sợ Cố Trạch lái xe mệt, Thời Li hỏi đi hỏi lại hay là cứ ngủ tạm trên xe cũng được. Cố Trạch không đồng ý. Lái xe một hai tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng về đến nhà lúc 1 giờ sáng. Đèn ngủ vẫn sáng nhưng hôm nay lại không nghe thấy tiếng “meo” chào đón.
Cố Trạch bật đèn, Thời Li mới thấy Fufu đang ngủ say sưa trong ổ. Lại gần, cậu còn nghe thấy tiếng ngáy khò khè. “Anh ơi, lại nghe này, Fufu ngáy đấy.” Thời Li ngồi xổm xuống, sờ đuôi mèo, quay lại thì thầm với Cố Trạch.
Cố Trạch “ừ” một tiếng, tháo khăn, treo lên giá cùng áo khoác. Fufu ngủ say thế này chứng tỏ nó rất thích họ, Thời Li nghĩ thầm.
Cố Trạch vẫn bảo Thời Li đi tắm trước. Thời Li lắc đầu, đòi dọn vệ sinh cho mèo cùng anh. Họ rón rén rửa sạch hai cái bát để không làm Fufu thức giấc. Thời Li thay nước mới, lau khô bát đựng thức ăn, Cố Trạch cũng dọn xong chậu cát. Loay hoay mười mấy phút sau, cậu mới chịu đi tắm.
Vì quá hưng phấn nên đến giờ Thời Li vẫn chưa buồn ngủ, tắm nước nóng xong lại càng tỉnh táo hơn, cậu ở trong phòng tắm lâu hơn mọi khi. Cậu úp mặt vào khăn nóng, hít hà hơi nước, tóc và mi mắt ướt đẫm. Cậu làm đi làm lại mấy lần mới tin mình không nằm mơ. Thay đồ ngủ xong, người thơm phức mùi sữa tắm, Thời Li cúi đầu nghiêm túc gõ từ khóa tìm kiếm: [Yêu đương là như thế nào?]
Nhưng mỗi trang web lại nói một kiểu, có vẻ mỗi cặp đôi có cách yêu đương riêng. Thời Li đọc mà hoa cả mắt.
Thấy cậu ở trong quá lâu, Cố Trạch gõ cửa: “Anh pha thuốc cảm rồi.”
Vài giây sau, tiếng dép lê loẹt quẹt chạy ra, cửa mở “cạch”, gương mặt ửng hồng vì hơi nước thò ra. Thời Li chậm chạp bước ra: “Vâng.”
Cố Trạch: “Để trên bàn ăn đấy, anh làm sandwich, đói thì ăn một chút.”
Thời Li lén nhìn anh, ậm ừ.
Thời Li uống thuốc như hôm qua. Cố Trạch cũng lấy đồ ăn ra như hôm qua.
Họ ngồi đối diện nhau ăn uống lót dạ như hai hôm trước.
Nhưng dường như đã có gì đó khác rồi.
Tại sao yêu nhau rồi mà vẫn như lúc chưa yêu thế nhỉ? Thời Li chọc dĩa vào bánh sandwich. Cố Trạch đã tắm xong, anh ăn kiêng nên chỉ ăn nửa cái. Thời Li ăn càng ít, chỉ 1/4 cái.
Ăn xong, họ cùng dọn dẹp bát đĩa, tắt đèn bếp và phòng khách, cùng đi về phòng ngủ. Khoảng cách thu hẹp dần, tim Thời Li đập càng nhanh.
Trên mạng bảo yêu nhau là phải ngủ chung. Tối nay cậu phải ngủ chung phòng với anh Tiểu Trạch sao?
Chưa kịp nghĩ xong, đến cửa phòng ngủ phụ, bên tai Thời Li vang lên giọng nói trầm ấm: “Ngủ ngon.”
Cố Trạch dừng lại trước, nhìn Thời Li ngơ ngác ngẩng lên, nói tiếp: “Ngủ sớm đi, đừng suy nghĩ linh tinh.”
Anh dừng một chút, cúi xuống hôn nhẹ lên đuôi mắt Thời Li một cách tự nhiên, sau đó không kìm được mà hôn lên khóe môi cậu.
Hôn xong, Thời Li lắp bắp chúc “ngủ... ngủ ngon” rồi đi như robot về phòng mình. Cậu đóng cửa “cạch” một cái. Cậu đưa tay chạm vào chỗ Cố Trạch vừa hôn, sau đó từ từ ôm lấy khuôn mặt nóng bừng. Bất ngờ quá. Rõ ràng lúc trước mọi chuyện còn bình thường mà, sao lại, sao lại thế này... Thời Li thở hắt ra, đứng đờ người ở cửa một lúc rồi lao lên giường, lăn qua lăn lại. Cậu chợt nghĩ, thực ra ngủ chung với anh Tiểu Trạch cũng được mà... Cậu nghĩ rất nhiều.
Cậu không hề biết, cách một cánh cửa, Cố Trạch đứng đó rất lâu, nghe tiếng bước chân loẹt quẹt của Thời Li xa dần mới khẽ nhếch môi, làm một hành động y hệt cậu lúc nãy: chạm vào đôi môi vừa hôn Thời Li. Anh cũng mới 20 tuổi, sao có thể kiềm chế được mọi cảm xúc? Chỉ là bạn trai nhỏ của anh chưa thành niên, chưa thể làm quá trớn được.
Cố Trạch hít sâu một hơi kìm nén, rồi về phòng.
Thời Li rúc trong chăn. Từ lúc hoàng hôn đến giờ cậu chưa xem điện thoại. Giờ đây, như để đánh lạc hướng trái tim đang đập loạn nhịp, cậu lướt điện thoại lung tung. Mở ra, cậu thấy tin nhắn hiếm hoi của anh hai.
Thời Trình: [Anh thấy visa Cố Trạch làm cho em có cả Pháp, mấy hôm nữa chị cả sang Paris dự lễ trao giải đấy.]
[Tiện đường thì gặp nhau nhé.]
[Đi chơi cho vui vẻ, xả hơi đi, chẳng phải hay kêu ca cả năm không gặp chị cả mấy lần sao?]
[Còn nữa, chị ấy bảo anh rồi, tuy có Cố Trạch trông chừng nhưng anh sợ em bị lừa còn giúp người ta đếm tiền đấy.]
[Ra ngoài chơi thế nào cũng được, cấm yêu đương linh tinh.]
Thời Li tưởng tượng ra cảnh anh hai đeo kính làm việc trong phòng thí nghiệm, giọng điệu hài hước nhưng mặt nghiêm túc nhắn tin: [Biết chưa?]
Ở nhà chắc là sáng rồi. Giả vờ ngủ say mai trả lời cũng được. Dù sao cũng lệch múi giờ mà.
Thời Li gõ gõ xóa xóa, cuối cùng xóa hết, rồi bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc: Nhà mình cũng tính là cởi mở nhỉ? Nếu biết cậu và Cố Trạch yêu nhau, bố mẹ và các anh chị có đồng ý không?