133. Chương 133

Bé Omega Xuyên Vào Show Thiếu Nhi Trở Nên Nổi Tiếng thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 133 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Càng đi sâu vào hang băng xanh, khung cảnh càng thêm tráng lệ. Những đôi giày đi tuyết lạo xạo trên nền băng. Thời Vân Kinh cẩn thận đặt ba lô xuống, lấy máy ảnh ra, hướng ống kính về phía ánh sáng rọi xuống từ cửa hang, chụp một bức ảnh trong trẻo rực rỡ.
Cô hài lòng say sưa ngắm nhìn thành quả.
Thời Trình tò mò ghé sát vào xem, thản nhiên đòi: “Đưa em, em cũng muốn chụp.”
Thời Vân Kinh liếc nhìn: “Nói lời dễ nghe đi.”
Thời Trình cười hì hì: “Chị cả, cho em chụp một kiểu thôi mà.”
Thời Vân Kinh đưa máy cho em, cảnh báo: “Cẩn thận đấy, cái này đắt lắm.”
Thời Trình: “Biết rồi khổ lắm nói mãi.”
Li Li lạnh đến đỏ bừng cả mặt, ngó nghiêng xung quanh, rồi kéo áo anh cả: “Anh cả, Li Li muốn sờ.” Cậu bé chỉ vào khối băng xanh biếc trên vách đá.
Thời Thịnh nhìn theo tay em, không tự tiện quyết định mà nhìn bố mẹ thăm dò ý kiến. Thấy cả hai gật đầu, anh mới bế Li Li đến gần vách đá lởm chởm những khối băng.
Cậu bé đeo đôi găng tay bông dày cộp, cẩn thận vươn tay chạm vào khối băng lớn. Cảm thấy lạ lẫm nhưng qua lớp găng tay dày, cậu chẳng cảm nhận được gì.
Khối băng trong suốt như pha lê kích thích sự tò mò của trẻ thơ, cậu bé muốn sờ trực tiếp.
Li Li quay sang hỏi bố mẹ: “Bố, mẹ, con cởi găng tay ra được không ạ?” Cậu bé biết anh cả không có quyền quyết định chuyện này.
Hướng Hiểu Ảnh nhíu mày: “Tay con sẽ lạnh cóng đấy, lỡ bị cước thì sao?”
Thời Phục Xuyên cười nói nhỏ gì đó với vợ.
Hướng Hiểu Ảnh không cản nữa: “Tiểu Thịnh, con trông em nhé.”
Bác sĩ Trần bảo nên để Li Li khám phá nhiều hơn, duy trì sự tò mò của trẻ.
Li Li được bố đặt xuống, tự tháo găng tay đưa cho anh cả giữ hộ. Thời Thịnh ngồi xổm xuống quan sát em trai, thấy cậu bé nhìn bàn tay ngắn ngủn của mình, mím môi có vẻ sợ sệt nhưng vẫn dùng ngón tay chọc chọc vào khối băng.
Mát lạnh, buốt giá.
Li Li xòe năm ngón tay áp lên vách băng, mắt cong cong cười, má đỏ hây hây.
Lạnh thật đấy nhưng vui quá đi mất.
Cục bông nhỏ ngẩng đầu: “Anh cả sờ cùng đi.”
Thời Thịnh cũng tháo găng tay, bắt chước em trai áp tay lên khối băng lạnh ngắt.
Mắt nhóc con cười tít lại.
“Tách.”
Thời Trình chụp lại bóng lưng hai anh em đang sờ băng.
Trong bức ảnh đó, một người lớn, một người nhỏ, lưng Thời Thịnh rộng lớn, dù ngồi xổm vẫn cao hơn Li Li đang đứng. Vẻ mặt lạnh lùng thường ngày của anh trở nên dịu dàng hiếm thấy.
Khung cảnh hài hòa ấm áp vô cùng.
Trước khi rời đi, Thời Vân Kinh đặt máy ảnh lên vách đá để chụp ảnh gia đình, lấy nền hang băng xanh biếc trong vắt như biển cả, tĩnh lặng và bình yên.
Thời Vân Kinh lại dẫn đường đến bãi biển gần đó. Lần này Li Li được bố bế, cậu gục đầu vào vai bố, buồn ngủ vì chưa quen múi giờ.
Đường ra biển xa hơn đường vào hang băng nhưng Thời Phục Xuyên vẫn đi nhanh nhẹn. Thấy con ngủ, ông nhẹ nhàng đổi tư thế bế.
“Li Li?”
Tiếng mẹ gọi bên tai.
Li Li mơ màng nghe tiếng sóng biển trong mơ, hé mắt, rồi nghe tiếng bố gọi.
Giọng Thời Phục Xuyên trầm ấm: “Li Li?”
Li Li chậm chạp mở mắt: “Bố.”
Thời Phục Xuyên đổi tư thế, đặt con ngồi trên cánh tay mình.
Trước mắt nhóc con hiện lên biển cả mênh mông xám xịt, bầu trời xanh nhạt, không có nắng, không khí lạnh buốt.
Đang là mùa hè nên băng tan gần hết.
Nhưng bờ biển vẫn đầy băng vụn, từng tảng bị sóng đánh dạt vào bãi cát đen.
Thời Trình đứng bên bờ biển dang rộng hai tay đón gió, hét lớn một tiếng sảng khoái. Mặc chiếc áo phao đen trắng, cậu cười tươi rói rồi lại hét thêm tiếng nữa.
Thời Vân Kinh chê em ồn ào, nhặt cục băng vụn ném về phía Thời Trình, căn đúng ném xuống nước khiến nước bắn tung tóe lên mặt cậu. Thời Trình phì phì nhổ nước biển, rồi nhặt băng ném trả.
Hai người lớn chẳng khác gì những đứa trẻ con như Li Li.
Thời Thịnh lắc đầu bất lực nhưng ánh mắt tràn ngập ý cười.
Thời Phục Xuyên và Hướng Hiểu Ảnh đứng cạnh nhau, ông không nói thêm gì, đặt con xuống đất, cười hiền từ: “Ra chơi với anh chị đi con.”
Li Li dạ một tiếng rõ to, lạch bạch chạy về phía hai người đang ném băng vào nhau.
Sắp đến nơi thì bị Thời Thịnh giữ lại. Nhóc con ngước lên khó hiểu: “Anh cả chơi cùng không ạ?”
Thời Thịnh định bảo “không”, sợ Li Li bị ném trúng.
Dù hai người kia chỉ ném xuống nước cạnh chân nhau cho bắn nước lên thôi.
Thời Thịnh nói lớn: “Đừng đứng gần nhau quá.”
Thời Vân Kinh đáp vọng lại: “Biết rồi!”
Li Li lại kéo áo anh cả, im lặng nhìn anh đầy thắc mắc.
Trong mắt Thời Phục Xuyên, đứa con trai cả luôn điềm tĩnh, chín chắn của ông dường như cũng muốn tham gia. Một lúc sau, anh mới gật đầu để nhóc con như chú chim cánh cụt dắt tay đi ra biển.
Thấy có người đến, hai người kia dừng tay, chuyển sang ném băng ra xa.
Nhìn từ xa, nhóc con ngồi xổm xuống tròn vo như một cục bông. Li Li ôm tảng băng to đưa cho Thời Thịnh.
Tự mình nhặt cục bé xíu.
Bắt chước anh chị ném xuống biển, vì sức yếu nên cậu bé ném chẳng được bao xa, tảng băng rơi ngay xuống chân làm nước bắn lên ướt cả mi mắt, dính đầy vụn băng, trông như người tuyết.
Nhưng Li Li vẫn cười tít mắt, dù bị bắn nước đầy mặt mà vẫn cười ngây ngô, kéo áo Thời Thịnh: “Anh cả ném đi.”
Thấy bốn đứa con chơi đùa vui vẻ, Thời Phục Xuyên cười nhẹ nhõm: “Tiểu Thịnh bằng tuổi Vân Kinh mà lúc nào trông cũng già dặn.”
Ông khẽ thở dài.
Hướng Hiểu Ảnh nhìn Thời Thịnh ném xong ngồi xuống lau mặt cho em, cười nói: “Thế này cũng tốt mà.”
Thời Phục Xuyên cười: “Ừ.”
“Thế này cũng tốt.”
Tối về, họ tìm một quán rượu nhỏ, thuê trọn quán để thưởng thức bữa tối đặc sản địa phương.
Trừ Thời Trình và Li Li, ai cũng nhấp chút rượu ấm.
Mùa hè nên trời vẫn sáng trưng.
Ăn xong thấy Li Li buồn ngủ quá nên cả nhà lái xe về luôn, mùa này không ngắm được cực quang buổi tối.
Thời Vân Kinh thấy tiếc nhưng nghĩ lại thì đến lúc có cực quang để ngắm thì mọi người lại bận rộn, Thời Trình phải đi học.
Nhắc đến chuyện đi học, thấy bố đưa Li Li đi tắm, cô hỏi: “Mẹ nhỏ, Li Li sắp đi học lại chưa ạ?”
Hướng Hiểu Ảnh gật đầu: “Sắp rồi.”
Thời Vân Kinh: “Vẫn trường cũ ạ?”
Thời Thịnh nhíu mày: “Hay đổi trường khác?”
Thời Trình định lên thay đồ, vì chơi ở biển hăng say quá nên ướt nửa người. Nghe thấy thế, cậu dừng lại: “Đúng đấy mẹ, bác sĩ Trần bảo Li Li không muốn đi học mẫu giáo mà?”
Hướng Hiểu Ảnh thở dài: “Đấy là chuyện trước kia rồi.”
Thời Trình: “Anh cả nói đúng đấy, Li Li không thích trường cũ thì đổi trường khác đi, con nghe bảo em ấy ở đó không có bạn bè gì.”
Hướng Hiểu Ảnh lắc đầu, giải thích lý do.
Bác sĩ Trần bảo phải để Li Li duy trì sự tò mò nhưng không được làm mất cảm giác an toàn, vì việc bé ở môi trường lạ quá lâu sẽ không ổn.
“Cô Lương tuy trẻ nhưng có trách nhiệm, hiểu rõ tình trạng của Li Li, lớp mẹ chọn các bé cũng ngoan lắm.”
“Thôi cứ để thế đi.”
Thời Vân Kinh hiểu ra.
Thời Thịnh không tiện nói nhiều: “Con biết rồi.”
Anh nghĩ ngợi: “Dì Hướng, Li Li đi học lúc mấy giờ ạ?”
Hướng Hiểu Ảnh buột miệng: “8 giờ, sao thế?”
Thời Thịnh trầm giọng: “Dì có phiền không nếu con đưa Li Li đi học những lúc dì và bố bận?”
Thời Vân Kinh cũng nói: “Dù chú Lý làm lâu năm nhưng sao thân thiết bằng bọn con được. Lúc nào con ở Bắc Kinh, con cũng có thể đưa đón Li Li.”
Thời Trình không chịu thua: “Con cũng được mà.” Cậu liếc nhìn số dư tài khoản: “Mẹ, con còn ít tiền tiêu vặt, hay con mua xe đạp nhé?”
Dù cậu đã mua rồi, giấu ở vườn sau nhưng vẫn phải diễn cho tròn vai.
Hướng Hiểu Ảnh: “Không được. Con đi học sớm hơn Li Li lại còn ở nội trú.”
Thời Trình: “Mẹ, con biết mẹ lo gì, con lái xe rất cừ mà.”
Hướng Hiểu Ảnh nhất quyết không đồng ý.
Thời Trình hết cách, nằm vật ra sô pha im thin thít.
Thời Thịnh: “Để con đưa đi.”
Thời Vân Kinh cười: “Mẹ nhỏ đồng ý đi mà.” Cô bóp vai Hướng Hiểu Ảnh: “Đừng ngại nữa.”
“Chúng ta là người một nhà mà.”
Hướng Hiểu Ảnh ngẩn người, rồi bật cười: “Thế thì mẹ không khách sáo nữa. Làm phiền Tiểu Thịnh rồi.”
Thời Thịnh bình thản: “Không sao ạ.”
“Chuyện con nên làm mà.”