Bé Omega Xuyên Vào Show Thiếu Nhi Trở Nên Nổi Tiếng thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 134 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngày thứ bảy tại Iceland,
Li Li lên máy bay về nước.
Thời Vân Kinh đã rửa ảnh ra, đóng thành một cuốn album. Hang băng xanh kỳ ảo, bãi biển cát đen, cả đoàn người đi bộ trên dòng sông băng mênh mông...
Giờ cuốn album đang nằm trong lòng Li Li, che khuất nửa khuôn mặt bầu bĩnh của cậu bé. Có vẻ xem ảnh mệt rồi, cậu bé nhắm mắt lại.
Nghiêng đầu ngủ ngon lành.
Mấy ngày qua chủ yếu đi bộ, đường trơn và dốc, đôi chân ngắn ngủn của Li Li đi lại rất khó khăn, phần lớn thời gian cậu được mọi người bế.
Sau bảy ngày, Thời Thịnh đã quen với việc bế cậu em trai ba tuổi của mình.
Trên đường từ sân bay về nhà, cứ lên xe là Li Li lại gục vào vai Thời Thịnh ngủ ngon lành, về đến nhà mới bị mùi cơm dì Lưu nấu làm cậu bé tỉnh giấc.
Bây giờ là buổi chiều tối ở Bắc Kinh.
Đúng tối Chủ nhật, giờ chiếu show thực tế. Dù chương trình đã quay xong tập cuối nhưng đài truyền hình mới chiếu đến tập năm.
Tối nay chiếu tập sáu.
Lúc đi Iceland đang chiếu tập năm nên chưa xem được, ăn tối xong, Thời Trình liền bế Li Li ra phòng khách.
Li Li vừa ngủ dậy, ăn cơm còn lơ mơ, giờ bị bế ra đây vẫn ngơ ngác hỏi: “Anh hai?”
Thời Trình bật tivi: “Chờ đợi hai tuần rồi, tối nay chúng ta xem liền một mạch nhé.”
Thời Vân Kinh nhìn sang: “Xem gì thế?”
Cô đi tới ngồi xuống ghế đơn.
Thời Phục Xuyên bị Lạc Lạc cắn ống quần lôi ra ghế sofa, Hướng Hiểu Ảnh bưng đĩa hoa quả từ bếp ra.
Thời Vân Kinh sực nhớ: “À anh cả, lát nữa xay cà phê thì pha cho em một cốc nhé, tối nay em phải tăng ca.”
Thời Thịnh ừ một tiếng, lát sau mang ra hai cốc cà phê.
Mọi người ngồi quây quần, Li Li ngồi giữa, ôm Lạc Lạc, nhìn anh hai đang nằm ườn trên ghế và bố mẹ ngồi hai bên.
Nhạc hiệu quen thuộc vang lên, mắt Li Li sáng rực.
Thời Phục Xuyên bẻ xúc xích cho Lạc Lạc ăn, Hướng Hiểu Ảnh hỏi Li Li ăn quả gì sau đó quay sang bàn chuyện kịch bản với Thời Vân Kinh.
Thời Thịnh chăm chú xem tivi, tay cầm cốc cà phê, dựa lưng vào ghế. Thời Trình cũng hào hứng, vứt điện thoại sang một bên.
Đây là lần đầu tiên phòng khách nhà họ Thời đông đủ như thế, cả nhà quây quần bên nhau sau bữa tối.
Tập năm chiếu cảnh Thời Phục Xuyên đưa Li Li đi Tây Bắc quay phim, tập này có cả Cố tổng tham gia.
Mở đầu là cảnh Thời Phục Xuyên đẩy vali bạc ra khỏi sân bay, theo sau là chú chó Bichon trắng muốt và nhóc con cúi đầu lững thững bước đi. Tiếp đó là cảnh năm bé gặp nhau, nhận phòng khách sạn.
Từ lúc Thời Phục Xuyên xuất hiện, bình luận chạy không ngừng:
[Bố Li Li nhìn trẻ quá trời!]
[Một phút thôi, tôi muốn biết tất cả thông tin về bố Li Li!]
[Mọi người biết mà, trước đây anh cả của Li Li được gọi là Tiểu Thời tổng.]
[Thì đây đương nhiên là chủ tịch tập đoàn Thời thị rồi.]
[Sếp Thời ơi, biết đâu con là đứa con gái thất lạc 300 tháng tuổi của bố đấy ạ.]
[Hai bố con đẹp trai quá đi mất.]
[Sếp Thời dịu dàng ghê, đi trước nhưng lúc nào cũng để ý Li Li.]
[Bé đi chậm rì rì, chú cún Bichon cũng đáng yêu quá!]
[Hóa ra cún là do sếp Thời mua à!]
[Cảm ơn gen trội của sếp Thời, bé đáng yêu quá, dì thơm một cái nào!]
...
Thời Phục Xuyên không hiểu mấy từ ngữ mạng, nhìn Hướng Hiểu Ảnh và Thời Vân Kinh đầy thắc mắc.
Hướng Hiểu Ảnh chỉ cười.
Phần mở đầu chỉ mười mấy phút, chuyển cảnh đến lúc các bé đến cổ trấn, đoạn thay đồ bị cắt, chiếu cảnh Cố Tiểu Trạch.
Cậu bé không chịu thay đồ.
Cố tổng nói: “Nhưng con không muốn mặc giống em trai à?”
Bình luận cười bò lăn:
[Cố tổng hiểu con trai ghê hahahaha]
[Cười chết mất, nhóc con xù lông im thin thít hahahaha]
[Khuất phục rồi chứ gì hahaha]
[Tiểu Trạch thay đồ xong rồi kìa!]
[Nhóc con xù lông mặc đồ dân tộc nhìn ngầu phết, trông dữ dằn ghê.]
[Ơ? Tiểu Trạch không muốn chụp ảnh à?]
[Vẫn còn ngại hả?]
[Khoan đã! Mọi người nhìn cảnh vừa rồi xem, có nhân viên lướt qua trong một giây.]
[Người đó có phải mẹ Tiểu Trạch không? Nhìn lưng giống lắm!]
Trong ống kính, nữ nhiếp ảnh gia ngồi xổm xuống, sau ánh đèn flash, chụp xong một tấm ảnh liền lộ mặt.
[Đúng là mẹ Tiểu Trạch rồi!]
[Wow bất ngờ quá!]
[Thích tình tiết bất ngờ này của chương trình ghê huhuhuhu, cảm động quá.]
[Tôi là giáo viên mầm non, mọi người không biết đâu, dù ngày nào cũng được về nhà nhưng bố mẹ bất ngờ đến thăm, bọn trẻ vui đến phát khóc ấy.]
[Hiểu mà hiểu mà!]
Sau đó là ảnh riêng và ảnh chụp chung của các bé.
[Li Li đáng yêu quá!]
[Muốn nhéo má bé ghê!]
[Hai chị em Tiểu Ngữ Tiểu Văn cũng cute!]
[Tiểu Dục trông ra dáng anh cả rồi.]
[Phát hiện ra điều này nè, lúc chụp ảnh Tiểu Trạch lén chạy sang đứng cạnh Li Li, rõ ràng trước đó đứng thứ năm mà!]
[Nhóc con xù lông dính người hahahaha]
Tiếp theo là nhiệm vụ chương trình giao: mời khách du lịch thay trang phục dân tộc, các bé bận rộn tíu tít.
[Wow đẹp quá.]
[Nhìn mà muốn mặc thử!]
[Trà sữa mặn của chúng cháu ngon lắm ạ! Mời mọi người nếm thử!]
[Bánh nướng có loại ngọt loại mặn, giòn, dai, mỏng dày đủ cả, ngon lắm ạ!]
[Các bé vất vả quá, lau mồ hôi cho Li Li nào, thương ghê.]
[Cảm ơn trà sữa mặn của chú ạ!]
[Cảm ơn cả Tiểu Trạch xin nước cho Li Li nữa.]
Các bé Bồ Công Anh đều rất lễ phép.
Tiếp đến là lửa trại buổi tối và Li Li mặc bộ đồ ngủ LinaBell.
Bình luận lại sôi nổi:
[Li Li được sếp Thời bế lên trông vui vẻ chưa kìa!]
[Huhuhuhu pháo hoa đẹp quá, muốn đi chơi quá!]
[Nhộn nhịp thật, mọi người nhiệt tình quá!]
[Người dân chất phác ghê, quyết định rồi, hè này đi chỗ này chơi!]
[...]
[Li Li mặc bộ đồ ngủ đáng yêu xỉu!]
[Cái đuôi hồng bự chảng kìa! Cho chị sờ cái cho chị sờ cái!]
[Mấy đứa xúm lại đòi sờ đuôi Li Li buồn cười quá.]
[Mắt nhóc con xù lông dán chặt vào đuôi Li Li không rời hahahaha]
[Sao tự nhiên Tiểu Trạch không vui thế?]
[Huhuhuhu Li Li ngoan quá, chủ động cho Tiểu Trạch sờ đuôi, kawaii!!!]
[Khoan đã! Cố Tiểu Trạch sao lại tháo đuôi của Li Li mang đi thế kia!]
Bình luận cười nghiêng ngả.
Cảnh quay chuyển từ lửa trại náo nhiệt sang cảnh mọi người ngủ say trong lều.
Tiếng ve kêu râm ran trong đêm tĩnh mịch, bóng tối bao trùm, bỗng vang lên giọng nói của Cố Tiểu Trạch.
“Bố ơi, quay xong chương trình con không được gặp em trai nữa ạ?”
“Thế sau này con đi đâu tìm em ấy?”
“Mới được chơi cùng em ấy ạ.”
“...”
Li Li ngồi trước tivi ngẩn người, vô thức nắm lấy đuôi Lạc Lạc. Chương trình vẫn chạy, tự động chuyển sang tập sáu mới phát sóng.