135. Chương 135

Bé Omega Xuyên Vào Show Thiếu Nhi Trở Nên Nổi Tiếng thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 135 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hai tập còn lại được chiếu hết trước khi kỳ nghỉ hè kết thúc. Không cần bất kỳ nguồn lực tài chính nào, siêu thoại Bồ Công Anh đã lớn mạnh với hàng triệu người theo dõi, tất cả nhờ sức hút tự nhiên của chương trình.
Tất nhiên, một phần cũng là do Li Li không có tài khoản Weibo, nên những fan “Bồ Công Anh” cô đơn đành tụ tập hết về trang siêu thoại.
Thời Vân Kinh ngày nào cũng lượn lờ trong đó, lướt qua đây, xem chỗ kia, lưu lại cả đống ảnh chụp màn hình của em trai trong chương trình.
Trong hậu trường, Li Li đi ủng trong suốt bắt hải sản bên bờ biển; Li Li cúi xuống nhặt vỏ ốc bị ốc mượn hồn dọa khóc thét; Li Li ôm quả dừa to tướng lạch bạch chạy theo Thời Trình; Li Li bị Thời Trình bỏ lại trên bãi cát nhưng vẫn ngoan ngoãn đợi anh về; Li Li nằm trên mô tô nước; Li Li ngồi dù lượn ngắm hoàng hôn...
Mỗi tấm ảnh đều được các fan cứng chỉnh sửa kỹ lưỡng, lung linh, vừa đáng yêu vừa tinh tế.
[Huhuhu ảnh đẹp quá!]
[Dì thơm cái cắn cái nào!]
[Ahhh đáng yêu xỉu!]
[Không nhịn được nữa rồi, Li Li cho chị hôn một cái, chụt chụt chụt chụt]
[Mấy người đáng sợ quá, không giống tôi, anh trai của Li Li đẹp trai quá đi, cậu ấy bao nhiêu tuổi thế?]
[Khoảnh khắc lái mô tô nước ngầu bá cháy!]
[Nhà này gen gì mà đỉnh thế, nghe bảo Li Li còn có chị cả là đạo diễn cũng ngầu lắm.]
[Lúc đi roadshow có cái ảnh mặc áo ba lỗ đen, quần túi hộp xanh rêu, tóc xoăn sóng, chị ơi em đổ chị rồi!]
[Cún con cũng đáng yêu nữa, Lạc Lạc cute!]
[Khoan đã, chị em nào cho xin ảnh gốc được không? Tôi muốn tự làm card bo góc.]
[Tôi cũng muốn tôi cũng muốn, dạo này lọt hố làm đồ handmade.]
[Muốn làm huy hiệu, có ai làm cùng không?]
[Tôi tôi tôi!]
[Tay tàn xin hỏi các cao thủ có mở order không tôi mua với!]
[Thêm tôi một slot!]
[11111]
[10086]
[Được nha, ai muốn thì ib tôi nhé.]
[Nhưng có điều kiện nhé, phải có ảnh chụp màn hình check-in siêu thoại.]
[Tới luôn tới luôn!]
Trong siêu thoại có khá nhiều fan muốn xin ảnh gốc làm card, Thời Vân Kinh im lặng giây lát rồi... động lòng để lại bình luận: [Bạn ơi, bạn có bán card tự làm không? Giao dịch qua app nhé.]
Chủ thớt trả lời ngay: [Được bạn ơi nhưng cần ảnh chụp màn hình check-in siêu thoại nhé, check-in càng lâu mình càng tặng nhiều card ảnh Li Li đã chỉnh sửa.]
Thời Vân Kinh: [Đợi chút.]
Cô lập tức nhắn tin cho Thời Thịnh: [Anh ơi cứu em!]
Thời Thịnh có vẻ đang bận, một lúc sau mới trả lời: [Sao thế?]
Thời Vân Kinh: [Anh chụp màn hình check-in siêu thoại Li Li cho em xin với, please!] Không đợi anh trả lời, cô bồi thêm: [Em biết anh có mà, đừng hòng lừa em.]
Em gái ruột mà không hiểu anh trai mình sao? Nực cười.
Hai phút sau, Thời Thịnh lặng lẽ gửi ảnh chụp màn hình check-in siêu thoại. Siêu thoại Bồ Công Anh được lập từ tập 1, khi Li Li tặng hoa trước ống kính, đến nay tập 6 đã chiếu xong được tròn 37 ngày. Thời gian check-in trong ảnh cũng vừa tròn 37 ngày.
Thời Vân Kinh: [Cảm ơn anh, em sẽ chia cho anh một phần card nhé.]
Thời Thịnh còn chưa kịp hiểu card là gì thì Thời Vân Kinh đã biến mất.
Cô đang chụp màn hình tập 6, vì tập này mới chiếu hôm kia, fan chưa kịp chỉnh sửa xong. Không sao, Thời Vân Kinh nhắn tin cho bậc thầy chỉnh sửa ảnh kiêm quay phim của đoàn phim mình: [Em gái ơi, rảnh không?]
Đối phương: [Đạo diễn Thời, phim có chỗ nào cần sửa ạ? Em mở máy tính ngay đây.]
Thời Vân Kinh: [Không không không, chuyện là thế này...]
Cô gửi một đống ảnh chụp màn hình.
Li Li bị Cố Tiểu Trạch kéo lên du thuyền, Li Li mặc áo phao tròn vo như cục bông, Li Li xoa đầu cá heo, Li Li ngước nhìn cá voi sau kính bể bơi, Li Li hoảng hốt cứu cá heo mắc cạn, Li Li vui vẻ xem cá heo biểu diễn...
Thời Vân Kinh: [Chỉnh sửa giúp chị với, tăng lương cho.]
Đối phương: [Vâng ạ đạo diễn Thời.]
Chẳng bao lâu sau, ảnh đã được gửi lại. Thời Vân Kinh gửi hết cho chủ thớt làm card, chốt đơn nhanh gọn lẹ trên ứng dụng.
Chủ thớt thấy ảnh đẹp quá còn tặng thêm cho Thời Vân Kinh một bộ miễn phí.
Một tuần sau, hàng về. Để che giấu thân phận, Thời Vân Kinh điền địa chỉ studio ở phim trường. Khi nhận được tin nhắn, cô dậy sớm ra lấy về nhà ngay.
Card được đóng gói trong hộp quà tinh tế, mỗi mẫu có hai cái, còn được tặng kèm rất nhiều huy hiệu tự làm.
Thời Vân Kinh ngắm nghía một lúc rồi đặt hộp quà màu hồng vào thư phòng của Thời Thịnh. Tối hôm đó, Thời Thịnh đi làm về, vào thư phòng làm thêm giờ thì thấy hộp quà “bất ngờ” em gái tặng.
Xem qua mấy tấm thẻ nhỏ bằng lòng bàn tay, không biết dùng làm gì, cuối cùng anh cẩn thận bỏ vào hộp gỗ sang trọng, đặt lên giá sách làm đồ trang trí.
Thời Vân Kinh thì để cả hộp lên bàn làm việc, cũng coi như đồ trang trí, sưu tầm.
Cô cầm một tấm lên ngắm nghía, rồi đi ra cửa sổ nhìn xuống. Cửa sổ phòng Thời Vân Kinh nhìn thẳng xuống vườn sau nhà họ Thời.
Dạo này trời mát mẻ hơn, nhóc con sợ nóng nên thỉnh thoảng cũng ra vườn chơi. Thời Vân Kinh nhìn xuống, thấy ngay cái xích đu cô làm năm nào.
Sau khi đi Iceland về, chiếc xích đu đã được chú Lý và bố tân trang lại, sơn sửa lại, chính tay cô sơn đấy.
Giờ Li Li đang ngồi trên bãi cỏ trước xích đu, mông lót tấm vải cho đỡ bẩn quần, hì hục dùng xẻng nhựa đào đất, sau đó mở lọ thủy tinh, thả từng hạt giống vào.
Thời Phục Xuyên ngồi xổm bên cạnh, mỉm cười cùng con trai xới đất.
Li Li cười tít mắt, vui vẻ hỏi: “Bố ơi, bao giờ bồ công anh mới lớn ạ?”
Thời Phục Xuyên cười hiền từ, thật thà đáp: “Bố cũng không biết nữa, để bố tra xem.”
Li Li gật đầu.
Thời Vân Kinh thấy bố lóng ngóng lướt điện thoại, đoán ra ông đang làm gì.
Hôm qua, khi vào thư phòng, cô cũng thấy sổ tay và kẹp tài liệu mở sẵn trên bàn.
Màn hình máy tính hiển thị trang tìm kiếm kỹ thuật trồng hoa, trên giấy là những dòng ghi chú cẩn thận của Thời Phục Xuyên.
Chữ viết bay bướm, ngắn gọn súc tích.
Mực chưa khô tỏa hương giấy mới, chiếc bút máy đặt bên cạnh.
Thấy cô vào, Thời Phục Xuyên còn cười bất lực: “Vân Kinh, con xem hộ bố cái này, bố không thạo lắm...”
Thời Vân Kinh thoát khỏi dòng hồi tưởng, lấy điện thoại chụp một tấm ảnh, không chụp bố mà chỉ chụp Li Li, vì cô biết bố không muốn nổi tiếng quá.
Cô gửi ảnh cho Hướng Hiểu Ảnh: [Mẹ nhỏ, Li Li đang trồng bồ công anh ạ?]
Hướng Hiểu Ảnh: [Chắc thế.]
Lát sau, tấm ảnh này được Hướng Hiểu Ảnh đăng lên Weibo, không kèm chú thích, chỉ có một tấm hình đơn giản.
Nắng chiều ấm áp, khung cảnh là khu vườn yên tĩnh và chiếc xích đu, nhóc con tóc đen ngồi xổm như cây nấm nhỏ, tay cầm xẻng nhựa, chăm chỉ xới đất như một người làm vườn tí hon.
Má phúng phính còn dính những vệt đất bẩn.
Bình luận:
[Cảm ơn chị Ảnh phát phúc lợi!]
[Huhuhuhu Li Li mèo con lấm lem!]
[Tránh ra để dì lau mặt cho Li Li!]
[Giống người làm vườn nhỏ quá, đáng yêu xỉu!]
[Trồng bồ công anh hả? Cái lọ thủy tinh kia quen quen, [Ảnh.jpg] phóng to 10 lần.]
[Quen thật! Là cái lọ fan tặng hồi trước đúng không?]
[Cảm động quá, Li Li tự tay trồng thật này!]
[Huhuhu bé ngoan của dì không bao giờ hứa lèo, yêu bé quá!]
Thời Vân Kinh lướt bình luận, mỉm cười, tay liên tục chụp màn hình từng bình luận một.
Nắng chiều xuyên qua cửa sổ,
Rèm cửa bay bay trong gió.
Năm tháng tĩnh lặng, bình yên.