Bé Omega Xuyên Vào Show Thiếu Nhi Trở Nên Nổi Tiếng thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 138 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cuối tuần, nhà họ Cố.
Hôm nay là cuối tuần, Cố phu nhân và Cố tổng đang cùng nhau mày mò học làm món Tây trong phòng khách.
Cố Tiểu Trạch lớn lên ở nước ngoài, mới về nước chưa lâu nên vẫn còn nhiều bỡ ngỡ. Việc cậu bé chưa quen ăn món Trung cũng là điều dễ hiểu.
Thỉnh thoảng rảnh rỗi, bà lại gọi điện cho ông bà nội Cố Tiểu Trạch ở châu Âu để học cách làm những món con trai thích.
Chỉ tiếc là phần lớn các lần thử nghiệm của Cố phu nhân đều thất bại, báo hại Cố tổng phải đi dọn dẹp “bãi chiến trường”.
Những chuyện này Cố Tiểu Trạch hoàn toàn không hay biết.
Ai cũng biết Cố Tiểu Trạch có thói quen gắt ngủ, nên vào cuối tuần không ai dám đánh thức cậu dậy sớm.
Thế nhưng hôm nay lại khác lạ. Cố phu nhân vừa quay người lại, mặt vẫn còn đắp mặt nạ dưỡng ẩm, đầu đeo băng đô, đã thấy con trai đi xuống lầu, ngồi vào bàn ăn và lẳng lặng dùng bữa sáng.
Bà tựa vào khung cửa, huých nhẹ tay Cố tổng, hất hàm về phía con trai ra hiệu cho ông nhìn.
Cố tổng nhướng mày.
Trên mặt Cố Tiểu Trạch chẳng hề lộ vẻ mong chờ, nhưng tốc độ ăn nhanh hơn bình thường và đôi chân thỉnh thoảng lại rung rung đã tố cáo tất cả.
Cố phu nhân thừa biết con trai đang vừa vui vừa háo hức. Bà bưng cốc sinh tố bơ, ngồi xuống bàn và trêu chọc: “Sao hôm nay Tiểu Trạch dậy sớm thế?” Bà giả vờ khuyên nhủ: “Hay con lên ngủ tiếp đi?”
Cố Tiểu Trạch mím môi, ngượng ngùng gọi: “Mummy.” (Mẹ).
Cố phu nhân bật cười.
Cố Tiểu Trạch cúi đầu ăn sáng, giọng buồn thiu nhắc nhở: “We agreed yesterday.” (Hôm qua mình đã hứa rồi mà).
Dù đã đi học mẫu giáo được nửa tháng, tiếng Trung cũng đã khá hơn nhiều, nhưng khi ở nhà với bố mẹ và cảm thấy ngại ngùng, cậu bé lại “xổ” tiếng Anh – ngôn ngữ quen thuộc nhất của mình.
Nghe kỹ sẽ thấy giọng cậu bé hơi run.
Cố phu nhân giả vờ ngạc nhiên: “Thế hả? Có chuyện đó sao?”
Cố Tiểu Trạch dỗi, im thin thít không nói gì.
Cố tổng vẫn đang trong bếp rửa máy xay sinh tố cho vợ.
Cố phu nhân xem giờ: “Mẹ hẹn dì Châu đi mua sắm lúc 9 giờ, giờ đã là 7 rưỡi rồi. Chà, chỉ còn một tiếng rưỡi để đưa Tiểu Trạch sang nhà em thôi.”
Cố Tiểu Trạch cứng người, lặng lẽ tăng tốc độ ăn.
Cố phu nhân bật cười: “Thôi được rồi, con cứ ăn từ từ thôi, để mẹ gọi điện hẹn giờ với dì Hướng.”
Hôm qua, thứ sáu, Cố tổng đi đón con. Trên xe, Cố Tiểu Trạch ấp úng mãi mới nói ra chuyện muốn sang nhà bạn chơi. Tối về, Cố phu nhân gọi điện cho Hướng Hiểu Ảnh, bàn bạc một hồi rồi quyết định cho hai đứa nhỏ chơi với nhau cuối tuần này luôn.
Lúc Cố phu nhân đi lấy điện thoại, nghe thấy con trai lí nhí: “Thank you, Mummy.”
Bà ừm một tiếng, vừa lên lầu vừa tháo mặt nạ, chuẩn bị trang điểm thay đồ.
Sáng nay, Cố tổng có hẹn đi đánh golf để bàn chuyện làm ăn với đối tác. Ăn sáng xong, ông thắt cà vạt chỉnh tề rồi ra cửa dặn dò: “Chiều bố sẽ đón con. Lát nữa mẹ đưa con sang, đến nhà em nhớ phải lễ phép đấy nhé.”
Cố Tiểu Trạch ậm ừ cho qua chuyện.
Đợi mãi không thấy tiếng mở cửa, cậu bé ngẩng lên thì thấy bố đang thở dài thườn thượt.
Khóe miệng Cố Tiểu Trạch giật giật, mặt không cảm xúc nói: “Dad, we miss you.” (Bố, con và mẹ sẽ nhớ bố lắm).
Cố tổng hài lòng, sải bước ra cửa.
Trên tầng, Cố phu nhân vừa trang điểm vừa nói chuyện điện thoại thân mật: “Chị Ảnh ơi, lát nữa em đưa Tiểu Trạch qua nhé. Hôm nay lại làm phiền chị trông nom cháu rồi.”
Đầu dây bên kia, Hướng Hiểu Ảnh đang ăn sáng, cười nói: “Lát nữa chị cũng phải đến đoàn phim. Chị mới nhận phim mới nên phải đi thử vai.”
Cố phu nhân: “Chẳng phải chị mới quay xong một bộ phim sao? Chị Ảnh à, chị cũng phải nghỉ ngơi nhiều vào chứ.”
Hướng Hiểu Ảnh chỉ cười mà không đáp, rồi nói tiếp: “Li Li vẫn đang ngủ. Lát nữa Tiểu Trạch đến, chị sẽ bảo Thời Trình ra đón nhé.”
Cố phu nhân: “Thế thì cảm ơn Tiểu Trình nhiều.”
Hai người hàn huyên thêm vài câu rồi cúp máy.
Chẳng bao lâu sau, tài xế nhà họ Cố chở Cố phu nhân và Cố Tiểu Trạch đến nhà họ Thời.
“Cạch...”
Cửa phòng mở ra.
Ánh sáng từ hành lang tràn vào căn phòng tối om, hơi lạnh điều hòa cũng ùa ra theo.
Vài giây sau, rèm cửa chắn sáng bị kéo ra, ánh nắng ban mai rực rỡ xuyên qua cửa sổ, căn phòng bừng sáng.
Cục bông nhỏ trên giường cũi cựa mình, nhúc nhích một chút rồi lại chìm vào giấc ngủ, vùi mặt vào tấm chăn mềm mại.
Nhưng dù quay hướng nào cũng thấy sáng trưng, Li Li nhíu mày, cảm thấy khó thở nên vô thức kéo chăn xuống, để lộ cái mũi đỏ ửng vì ngủ.
Cậu nhóc lại chìm vào giấc mơ ngọt ngào.
Chưa kịp phản ứng, trong cơn mơ màng, cậu bé cảm thấy má mình bị ai đó chọc chọc. Li Li nhăn mặt, giây tiếp theo lại bị chọc thêm một cái nữa.
Li Li lơ mơ mở mắt, đôi mắt ngái ngủ ươn ướt phản chiếu khuôn mặt tò mò của anh Tiểu Trạch đang cúi xuống nhìn cậu bé.
Ngón tay “thủ phạm” vẫn chưa thu về.
Li Li mở to mắt: “Anh Tiểu Trạch?”
Cố Tiểu Trạch rụt tay về: “Anh đến chơi với em đây.”
Rất giữ lời hứa.
Li Li bò dậy, cố gắng nhớ lại. Cái đầu nhỏ chưa tỉnh táo của cậu bé dần nhớ ra lời hẹn hôm qua với anh Tiểu Trạch.
“Dậy rồi à?”
Tiếng người vọng ra từ phòng tắm.
Li Li quay lại nhìn.
Thời Trình tựa vào cửa, tay cầm khăn mặt nóng hổi của Li Li, mặt mày cau có, vẻ mệt mỏi vì thiếu ngủ hiện rõ mồn một.
Khó khăn lắm mới được nghỉ cuối tuần về nhà, ai ngờ sáng sớm tinh mơ đã bị dựng dậy, dặn lát nữa ra đón bạn của Li Li vào.
Thời Trình mơ màng ừ hữ trong cơn ngủ.
Mấy chục phút sau, cậu lại bị điện thoại đánh thức, nghe mẹ bảo người ta sắp đến rồi, mau ra đón đi.
Cúp máy, Thời Trình vừa mặc quần áo vừa chửi thầm. Suốt dọc đường, cậu xách cổ Cố Tiểu Trạch vào nhà mà không nói một lời, rồi ném thẳng vào phòng Li Li.
Trẻ con 5-6 tuổi tuy chưa hiểu chuyện, nhưng cũng rất nhạy cảm với cảm xúc của người lớn.
Cố Tiểu Trạch tưởng anh hai của Li Li ghét mình, nên ngoài câu chào hỏi ra, cậu bé cũng im thin thít.
Rõ ràng hôm quay tập cuối show thực tế, anh ấy đâu có thái độ như thế này. Cố Tiểu Trạch đứng trên ghế đẩu nhìn em trai trên giường, mím môi căng thẳng.
Trông có vẻ luống cuống.
Thời Trình đi tới: “Lau mặt.”
Li Li ngồi dậy, ngửa mặt lên, nhắm mắt lại.
Khăn mặt nóng ẩm chà đi chà lại trên mặt nhóc con. Tuy động tác có vẻ thô bạo nhưng lực rất nhẹ. Thời Trình định bỏ tay ra thì Li Li kéo áo anh, nhắc: “Mẹ bảo phải lau cả mắt và miệng nữa ạ.”
Thời Trình hít sâu một hơi, vẻ mặt mất kiên nhẫn nhưng vẫn cúi xuống lau kỹ khóe mắt, khóe miệng cho em.
“Được chưa?”
Giọng điệu rất khó chịu.
Li Li gật đầu: “Cảm ơn anh hai.”
Mặt vẫn vùi trong khăn, giọng nói của cậu bé ồm ồm.
Li Li dang tay ra: “Còn phải đánh răng nữa ạ.”
Thời Trình khựng lại, một tay xách em trai lên ôm vào lòng. Bỗng nhiên bị nhấc bổng lên, Li Li hoảng hốt ôm chặt lấy anh hai, quay đầu nói với Cố Tiểu Trạch: “Anh đợi Li Li nhé.”
Cố Tiểu Trạch gật đầu.
Thời Trình xách em vào phòng tắm, giám sát Li Li tự đánh răng, lau mặt sạch sẽ. Sau đó, anh lấy kem dưỡng da trẻ em, ngồi xổm xuống bôi kem cho em.
Mùi kem thơm dịu lan tỏa.
Li Li ngửa mặt, nhắm mắt, cảm nhận kem được thoa đều trên mặt. Vì không thạo nên Thời Trình bôi chỗ này lại phải dặm lại chỗ kia vì chưa đều.
Với Thời Trình, đây là một việc phiền phức vô cùng, nhất là khi đang gắt ngủ, cậu chỉ muốn bùng nổ bất cứ lúc nào. Nhưng dần dần, vẻ mất kiên nhẫn trên mặt anh biến mất, tâm trạng bực bội cũng dịu lại.
Bôi kem xong, Thời Trình vặn nắp lọ, Li Li mới mở mắt: “Cảm ơn anh hai.”
Rất lễ phép.
Thời Trình nhướng mày: “Ôm anh cái nào.”
Nhóc con dang rộng hai tay ôm cổ Thời Trình đang ngồi xổm, ra dáng người lớn vỗ vai anh: “Anh hai buổi sáng tốt lành.”
Thời Trình thấy dễ chịu hẳn.
Dắt Li Li ra ngoài, Thời Trình thấy thằng nhóc kia vẫn đứng trên ghế đẩu, có vẻ không biết làm gì nên đang gấp chăn cho Li Li.
Thời Trình: “Thôi, hai đứa đi chơi đi để đấy anh.”
Cố Tiểu Trạch nhìn anh rồi buông tay.