Bé Omega Xuyên Vào Show Thiếu Nhi Trở Nên Nổi Tiếng thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 142 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Bố ơi?”
“Con gọi điện cho anh cả mãi không được, anh ấy đang họp ạ?”
“Dạ, con biết rồi ạ.”
“Vậy bố nhắn với anh cả giúp con là chiều nay không cần đón con nhé.”
“Vâng, con đi chơi với Cố Trạch.”
“Bọn con đi trung tâm thương mại dạo phố thôi ạ, vâng, con sẽ chú ý an toàn, bố đừng lo.”
“Bố không cần đón con đâu, tối con tự bắt xe về.”
“Vâng vâng, con bảo mẹ rồi ạ.”
Thời Phục Xuyên gấp tài liệu lại, dặn dò: “Tiểu Trạch đi từ trường đại học sang đó cũng xa, con dặn nó đi đường cẩn thận nhé.”
Thời Li ừm một tiếng: “Con sẽ nhắc anh ấy ạ.”
Thời Phục Xuyên lắc đầu bất lực: “Đừng về muộn quá, mẹ lo đấy.”
Thời Li: “Vâng ạ! Con cúp máy đây, bố chú ý nghỉ ngơi nhé.”
Thời Phục Xuyên “ừ” một tiếng.
Thời Li cúp máy: “Bai bai bố.”
Lợi dụng lúc mọi người đi ăn trưa hết, cậu lẻn vào nhà vệ sinh gọi điện về nhà. Lúc ra, cậu còn lén lút nhìn quanh xem có ai không.
Cất điện thoại đi.
Trường cấm mang thiết bị điện tử, nhưng gia đình chiều chuộng cậu, biết cậu không dùng trong giờ học nên cũng không ngăn cấm.
Chuông tan học buổi chiều vang lên đúng giờ.
Giáo viên cấp 3 nào cũng hay dạy lố giờ, dù Thời Li học lớp 11 rồi, lần nào tan học cũng bị muộn 5 phút. Cậu dọn đồ trước, mở ba lô ra lén nhìn màn hình điện thoại.
Đúng giờ tan học, 5 phút trước, Cố Trạch nhắn tin:
[Đến nơi rồi.]
[Anh ở cổng trường.]
[Đến muộn chút cũng không sao, đừng vội.]
[Nghe giảng bài đi, đừng lén xem điện thoại.]
Thời Li vội vàng úp màn hình xuống, ngẩng đầu nhìn bảng đen đầy lo lắng, tai đỏ bừng. Cậu không hiểu sao Cố Trạch lại biết hay đến thế.
Cậu chăm chú nghe thầy giảng nốt bài cuối cùng rồi ôm ba lô chạy ra ngoài. Bạn cùng bàn đuổi theo: “Người nhà đến đón rồi à?”
Thời Li theo phản xạ gật đầu rồi lại lắc đầu lia lịa: “Không, không phải người nhà tớ, là bạn tớ.”
Bạn cùng bàn ừ hữ, hỏi tiếp: “Bài cuối thầy giảng tớ thấy dùng công thức khác cũng ra, cậu xem...”
Ra đến cổng trường câu chuyện mới dừng lại. Thời Li nhìn quanh, dễ dàng nhận ra xe của Cố Trạch.
Trời sắp vào đông, gió lớn. Anh khoác áo khoác, dựa vào cửa xe, lẳng lặng đợi cậu.
Chiếc áo khoác đen bình thường nhưng khi mặc lên người anh lại khác hẳn. Dáng người cao ráo, đôi chân dài, khiến anh nổi bật hẳn giữa đám học sinh mặc đồng phục.
Anh cúi đầu xem điện thoại.
Những đường nét sắc sảo,
Góc nghiêng lạnh lùng.
Xe của Cố Trạch không trầm tính như xe của Thời Thịnh, cũng không phô trương như xe của Thời Trình. Đó là một chiếc coupe đen bạc với thiết kế độc đáo, đường nét mượt mà, gầm thấp.
Cộng thêm vẻ mặt lạnh tanh của anh, người đi đường đều tự động giữ khoảng cách.
Tan học người đông như kiến nhưng ai cũng liếc nhìn Cố Trạch vài lần.
Thời Li muốn lấy ba lô che mặt mà chạy đến, cậu cảm thấy mình quá nổi bật.
Khác với hồi bé, Cố Trạch đã quen với việc bị chú ý, không còn ngại ngùng trước đám đông nữa.
Nhưng Thời Li vẫn chưa quen trở thành tâm điểm chú ý.
Thời Li cúi đầu nhắn tin: [Đông người quá.]
Cố Trạch xem điện thoại, ngẩng lên quét mắt một vòng, nhìn thấy cậu liền cúi người vào xe.
Thời Li vẫn đang nhắn: [Em chuẩn bị tinh thần đã, anh, anh đứng yên đấy nhé.]
Đợi mãi không thấy trả lời, cậu ngẩng lên thì thấy cả người lẫn xe đã biến mất.
Hai phút sau điện thoại rung: [Đã đỗ xe ở phía sau rồi.]
Mắt Thời Li cong cong cười rộ lên.
Chào tạm biệt bạn cùng bàn, 5 phút sau cậu mới lên xe. Vừa ngồi vào ghế, Cố Trạch đã nhíu mày hỏi: “Lạnh không?”
Thời Li chỉ mặc mỗi áo khoác đồng phục, mím môi, lắc đầu: “Cũng bình thường ạ.”
Cậu không quá để tâm chuyện đó.
Lâu lắm không gặp Cố Trạch, cậu ôm điện thoại, lén nhìn anh qua gương chiếu hậu.
Cố Trạch cũng vừa vặn nhìn sang.
Ánh mắt hai người chạm nhau qua gương chiếu hậu.
Thời Li ngẩn người ra, rồi mím môi cười: “Hôm nay mình ăn ở đâu anh?”
Cố Trạch cởi áo khoác: “Nhà hàng tư nhân lần trước nhé?”
Thời Li nhớ lại: “Lâu lắm rồi đấy.”
Vừa dứt lời, chiếc áo khoác còn vương hơi ấm được đưa qua: “Lâu thật.”
Cố Trạch: “Mặc vào đi.”
Thời Li cầm áo: “Thế còn anh?”
Cố Trạch: “Ghế sau còn áo.”
Anh với tay lấy chiếc áo gió ở ghế sau mặc vào.
Thời Li nhìn anh, không nói gì.
Đến khi Cố Trạch nhắc “dây an toàn”, cậu mới ngoan ngoãn thắt lại.
Đường đi có mưa nhỏ, tiếng mưa rơi tí tách ngoài cửa sổ khiến không khí trong xe trở nên tĩnh lặng.
Rất lâu sau Thời Li mới hỏi: “Lên đại học kết bạn được nhiều lắm phải không anh?”
Học sinh cấp 3 luôn mơ mộng về cuộc sống đại học tự do mà thầy cô hay kể.
Cố Trạch ngẫm nghĩ: “Ừ.”
“Kết bạn được với nhiều người cùng sở thích, học hành chăm chỉ...”
Thời Li ngắt lời: “Thế anh có bạn mới rồi à?” Cậu dỗi dằn, trùm mình trong chiếc áo rộng thùng thình, nhìn ra màn mưa ngoài cửa sổ: “Sao anh chẳng gọi điện, nhắn tin cho em nữa?”
Trời tối nhanh, đèn đường đã sáng,
Xe cộ tấp nập.
“Lâu thế mới gặp mà anh nói được mỗi ba chữ.”
Thời Li mím môi: “Em lúc nào cũng muốn gặp anh mà.”
Đèn đỏ, Cố Trạch dừng xe, nghe cậu hỏi: “Anh có bạn mới rồi à?”
Anh siết chặt vô lăng, nén cười, nghiêm túc nói: “Không, không có bạn mới.”
“Chỉ có mình em thôi.”
“Đừng nghĩ linh tinh, anh không muốn làm phiền em học, lớp 11 quan trọng mà.”
“Vừa nãy anh nói thế để em có động lực thi đại học thôi.”
“Anh xin lỗi em.”
Đèn xanh.
Cố Trạch khởi động xe: “Lát nữa muốn đi đâu chơi anh chiều em hết.” Anh nhìn thẳng phía trước, nói nhỏ: “Đừng giận nữa nhé?”
Tai Thời Li đỏ bừng, một lúc sau mới quay lại, lắc lắc điện thoại: “Ăn xong mình đi xem phim này nhé?”
Cố Trạch “ừ” một tiếng: “Được.”
Thời Li đọc cho anh nghe: “Để em xem lát nữa ăn gì, mì Ý sốt thịt mà anh thích nhé?”
Cố Trạch: “Thêm cho anh phần bánh mì phết bơ.”
Thời Li: “Thế em ăn cái này...”
Bộ phim thương mại, kịch bản có phần sáo mòn nhưng lại khá hài hước, được đánh giá cao trên mạng.
Họ đến muộn một chút, phim đã chiếu, phải loay hoay tìm chỗ ngồi. Cố Trạch sợ Thời Li vấp ngã nên nắm lấy tay cậu thì thầm: “Cẩn thận.”
Phim chiếu lâu rồi nên ít người xem, rạp vắng hoe.
Họ ngồi hàng ghế sau, không ảnh hưởng đến ai.
Cố Trạch nắm chặt tay Thời Li qua lớp áo khoác. Khi ngồi xuống, anh buông tay ra, vô tình chạm vào những đầu ngón tay lạnh ngắt của cậu.
Lòng bàn tay ấm nóng bao bọc lấy những ngón tay thon gầy lạnh giá.
Vừa chạm vào như bị bỏng,
Anh buông tay ngay lập tức.
Cố Trạch cứng người, rụt tay về, nhíu mày lấp liếm: “Sao lạnh thế?”
Thời Li nói nhỏ: “Gió to quá ạ.”
“Lát nữa là ấm thôi.”
“Ừ.”
Xung quanh tối om, chỉ có ánh sáng từ màn hình chiếu phim hắt vào khuôn mặt, làm mờ đi những đường nét.
Trong bóng tối, Cố Trạch lờ mờ thấy Thời Li cười tít mắt vì những tình tiết hài hước, cậu ôm hộp bỏng ngô, khóe môi hiện lên lúm đồng tiền.
Thỉnh thoảng lại thì thầm trao đổi với anh.
Cố Trạch trả lời mọi câu hỏi, dù anh chẳng nhớ phim vừa chiếu cái gì. Anh quay sang cụp mắt nhìn cậu.
Có lẽ vì lâu quá không gặp,
Một tháng? Hay hai tháng? Hàng ghế trước có người cười phá lên, Thời Li cũng bị chọc cười, ôm bỏng ngô ngả vào người Cố Trạch.
Cậu dựa vào vai anh, mùi bỏng ngô thơm phức hòa quyện với mùi hương dịu nhẹ trên người cậu, và vì mặc áo khoác của anh nên còn vương vấn mùi nước hoa anh dùng.
Mùi hương bách tùng bạc hà bao bọc lấy mùi hương thanh mát kia, có thể là mùi sữa tắm trái cây hoặc cũng có thể là mùi kem dưỡng da Thời Li dùng mỗi ngày.
Hai mùi hương hòa quyện,
Khiến Cố Trạch không kìm được cúi xuống nhìn.
Tóc cậu cọ vào má anh, gây cảm giác ngứa ngáy. Cố Trạch cụp mắt, bắt gặp ánh mắt Thời Li đang ngước lên.
Phim chuyển cảnh, ánh sáng bừng lên, soi rõ nụ cười trên môi thiếu niên.
Đôi mắt nâu nhạt cong cong,
Lúm đồng tiền ẩn hiện.
Tim anh lỡ mất một nhịp.