Bé Omega Xuyên Vào Show Thiếu Nhi Trở Nên Nổi Tiếng thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 143 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thời Li đã có một giấc mơ rất dài.
Nhiều chi tiết trong giấc mơ cậu không còn nhớ rõ. Giờ đây khi hồi tưởng lại, mọi thứ cứ như được ngăn cách bởi một tầng sương mù, mờ ảo, xa xăm và không thể chạm tới.
Nhưng khoảnh khắc vừa tỉnh dậy, cậu thấy rất vui.
Thời Li nằm nán trong chăn một lúc rồi mới chậm chạp bò dậy, rửa mặt, sau đó đeo chiếc vòng cổ ức chế để che đi tuyến thể.
Cậu mở tủ, ngước nhìn một lúc rồi lấy ra phần thuốc uống hàng ngày. Số thuốc quá nhiều, một tay không thể cầm hết, cậu đành ôm vào lòng.
Đặt tất cả lên bàn.
Uống vài viên thuốc đắng ngắt, cơn đau nhức ở tuyến thể khiếm khuyết cũng dịu đi. Thời Li hít sâu một hơi lấy can đảm, cầm một lọ thuốc nhỏ trong suốt áp lên cánh tay, ấn nhẹ. Chất lỏng bên trong tự động tiêm vào cơ thể.
Đây là thuốc của anh hai. Cậu vẫn nhớ giọng điệu lạnh lùng của anh khi đưa thuốc: “Cân bằng tin tức tố trong cơ thể, mỗi tuần một lần, đau cũng phải chịu.”
Thực ra thuốc này được thiết kế để không gây đau,
Nhưng lần nào tiêm Thời Li cũng sợ.
Lúc đó cậu định nói “cảm ơn” nhưng anh hai có vẻ mệt mỏi, không cho cậu cơ hội nói mà đã quay người lên lầu về phòng.
Sắp Tết rồi,
Đây là lúc nhà đông đủ nhất trong năm.
Anh cả mua nhà gần công ty, vừa về mấy hôm trước. Anh hai ở ký túc xá viện nghiên cứu, cũng mới về hôm qua. Bố hay đi công tác và mẹ thường xuyên đi đóng phim xa cũng đã có mặt.
Xem vòng bạn bè của chị cả, cậu thấy nói bố mẹ nghe lời chị đi nghỉ dưỡng ở một thành phố sông nước Bắc Âu trước Tết.
Nghe thôi đã thấy hạnh phúc rồi.
Chị cả cũng nhắn trong nhóm gia đình rằng mai chị sẽ về sau chuyến du lịch.
Thời Li mở cửa nhìn ra hành lang. Bên ngoài yên tĩnh. Anh cả thường ở trong thư phòng, anh hai cũng rú rú trong phòng không ra ngoài.
Cậu hơi đói.
Thời Li xuống lầu. Chị giúp việc họ La đang ngồi ở phòng khách thấy cậu liền hỏi: “Tiểu Li dậy rồi à?”
Cậu gật đầu: “Vâng, chị La, em hơi đói.”
Chị La: “Để chị đi nấu cơm cho em.”
Thời Li lại gật đầu: “Cảm ơn chị.”
Chẳng mấy chốc, cơm canh đã được dọn lên. Thời Li cầm đũa ăn vài miếng rồi lại đặt xuống, hỏi: “Chị La, chị làm cho em món sườn hấp được không ạ?”
Chị La ngạc nhiên: “Được chứ, nhưng tủ lạnh hết sườn rồi. Để chị đi mua nhé, Tiểu Li cứ ăn trước đi, chị đi thay giày đây.”
Thời Li lắc đầu, mím môi: “Thôi ạ, em cũng không muốn ăn lắm.”
Cậu không phải người thích làm phiền người khác.
Chỉ là trước kia khi dì Lưu còn làm, tủ lạnh lúc nào cũng có sẵn sườn cậu thích. Giờ dì Lưu đã nghỉ việc lâu rồi mà cậu vẫn chưa quen.
Bữa cơm này Thời Li ăn rất lâu. Cậu không có khẩu vị nên ăn chậm, nhưng vẫn cúi đầu ăn hết sạch một cách nghiêm túc.
Không lãng phí hạt nào.
Ăn xong, Thời Li lên phòng. Cậu ít khi ra ngoài và cũng không thích ngồi phòng khách xem tivi một mình.
Về phòng, cậu nằm sấp trên sô pha lướt xem ảnh trên mạng xã hội bằng máy tính bảng.
Cậu thích xem vòng bạn bè của chị cả nhất vì có rất nhiều ảnh đẹp: sao trời trên sa mạc, cực quang ở Iceland... Cậu lưu hết lại.
Nhưng không like.
Xem một lúc, Thời Li lại ngủ thiếp đi.
Thuốc này hay gây buồn ngủ.
Cậu không thích uống thuốc.
Khi tỉnh dậy, đèn huỳnh quang trong phòng vẫn sáng, xung quanh yên tĩnh. Chiếc máy tính bảng đã rơi xuống đất từ lúc nào không hay, cốc nước nóng mang lên cũng đã nguội ngắt.
Mọi thứ vẫn thế,
Nhưng dường như có gì đó thay đổi.
Thời Li ngồi dậy xem tin nhắn, thấy bố nhắn trong nhóm gia đình: [Mai bố về.]
Tâm trạng bỗng dưng tốt lên.
Cậu muốn hỏi mẹ có về cùng không. Gõ xong lại dừng tay ở nút xóa, không gửi đi.
Cậu chưa bao giờ nói chuyện trong nhóm, cứ như người vô hình vậy. Tự nhiên nhắn tin chắc kỳ lắm nhỉ? Nhớ đến giấc mơ, hay vì điều gì đó khác, ngón tay cậu nhích lên một chút, rồi ấn “gửi”.
[Mẹ có về cùng không ạ?]
Bố trả lời rất nhanh, như thể đang đợi sẵn: [Có]
Thời Li nhìn chằm chằm màn hình, chợt nhận ra điều lạ.
Bố là người nghiêm túc, sao câu này lại không có dấu câu, có vẻ vội vàng thế?
Nhưng ngay sau đó lại có tin nhắn mới: [Sẽ về muộn một chút, trước bữa tối, cả chị cả con nữa.]
Thời Li: [Vâng ạ.]
Lại thêm một thắc mắc mới. Nhìn câu “cả chị cả con nữa”, cậu lướt lại lịch sử trò chuyện thì không thấy chị cả nói sẽ về muộn, chỉ có một câu ngắn gọn: [Mai về.]
Vậy là nhắn riêng sao?
Sao không nhắn trong nhóm?
Thời Li ngơ ngác.
Lúc chị cả lập nhóm, chẳng phải đã bảo có việc gì thì thông báo trong nhóm cho tiện sao?
Có gì đó sai sai.
Thời Li chậm chạp nhận ra điều gì đó không ổn. Cậu ngồi thừ người nhìn màn hình rất lâu.
Điện thoại lại rung hai cái...
[Tối nay anh phải đi gặp đối tác gấp, không ăn cơm nhà.]
Là anh cả.
[Trùng hợp thế? Thí nghiệm có tiến triển mới, tối nay anh cũng phải qua đó.]
Là anh hai.
Thời Li nhíu mày. Dường như cậu đã hiểu ra điều gì đó, nhưng lại như vẫn đang lạc trong màn sương mù dày đặc, nhìn mãi không rõ.
Bữa tối nay chắc chắn cậu lại ăn một mình.
Thời Li xuống lầu đúng lúc gặp anh hai đi ra. Anh đeo tai nghe bluetooth, mặt lạnh tanh đứng ở cửa, ánh mắt sau cặp kính ẩn chứa cơn giận dữ.
“Không được, tôi bảo không được là không được!” Thời Trình bỗng quát lên, sau đó lại hạ giọng: “Các người không làm được thì để người khác làm.”
Không biết nghe thấy gì trong tai nghe, giọng Thời Trình lạnh băng nói: “Hay để tôi cầm dao phẫu thuật cắt bỏ tuyến thể cho cậu nhé?”
“Thử xem không gây mê thì đau thế nào, cậu có nhịn được không, nhắm mắt lại là qua thôi chứ gì?”
“Rồi theo dõi 5 năm xem phẫu thuật để lại bao nhiêu di chứng nhé?”
“Sao không nói gì nữa? Câm hay điếc rồi?”
Tai nghe bluetooth hết pin đúng lúc này, điện thoại tự động chuyển sang loa ngoài. Tiếng gào thét vang lên: “Thế tôi không làm nữa!”
“Cái thứ này là bẩm sinh rồi.”
“Ai mà chữa được...”
Thời Trình lạnh lùng cúp máy. Lười dùng khóa tự động, anh đẩy cửa ra rồi đóng sầm lại “rầm” một tiếng.
Trong nhà lại chìm vào yên tĩnh.
Thời Li lúc này mới xuống lầu.
Ăn tối một mình.
Ngày hôm sau đến rất nhanh. Hôm nay là 30 Tết, tối nay là giao thừa. Thời Li thấy trên mạng nói rằng lúc này ngoài đường đông vui náo nhiệt nhất.
Cậu chưa từng thấy bao giờ, chỉ tưởng tượng ra khung cảnh hoành tráng đó qua tranh ảnh và video.
Chắc đẹp lắm.
Nên trong giấc mơ, cậu mới lén trốn ra ngoài chơi, cuối cùng ngã gục ở một nơi xa lạ, co ro trong đau đớn để ý thức dần tan biến.
Thời Li cụp mắt, thầm nghĩ: vậy thì không ra ngoài nữa là được.
Đằng nào thì trước giờ cậu cũng có đi đâu đâu.
Chiều ngủ dậy, vừa ra khỏi phòng, cậu đã nghe thấy tiếng người dưới nhà. Tiếng mẹ, tiếng bố, tiếng anh cả và anh hai ít nói, còn tiếng chị cả là nhiều nhất.
Rất náo nhiệt.