Bé Omega Xuyên Vào Show Thiếu Nhi Trở Nên Nổi Tiếng thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thật lòng mà nói, Thời Trình từ nhỏ đến lớn luôn khỏe mạnh vô cùng, số lần đến bệnh viện chỉ đếm trên đầu ngón tay, huống chi là một phòng khám tâm lý tư nhân cao cấp đặc biệt như thế này.
Cậu bế bé con mềm mại, đẩy cửa bước vào. Ngửi thấy mùi thuốc sát trùng lạnh lẽo, cậu khựng lại một chút rồi lùi ra ngoài, lấy trong túi giấy Hướng Hiểu Ảnh đã chuẩn bị sẵn ra một chiếc khẩu trang trẻ em.
Chiếc khẩu trang màu trắng in hình những chú khủng long nhỏ màu xanh đỏ đáng yêu. Một tay bế em, một tay cầm khẩu trang nên cậu hơi khó để đeo: “Tự đeo vào đi.”
Li Li vươn đôi tay ngắn nhận lấy, khó khăn lắm mới xé được lớp bao bì rồi đeo chiếc khẩu trang hoạt hình lên mặt. Sau đó, cậu gấp gọn tờ giấy bóng gói khẩu trang lại thành một cục nhỏ xíu, nhét vào túi nhỏ trước ngực quần yếm.
Thời Trình đẩy cửa bước vào, tiện miệng hỏi: “Sao lại nhét rác vào túi quần thế?”
Nhóc con lắc đầu: “Phải nhìn thấy thùng rác thì mới được vứt ạ.”
Cạnh máy lọc nước nóng lạnh ở sảnh lễ tân có một cái thùng rác, Thời Trình đành bế nhóc con đến đó. Đợi Li Li vứt xong vỏ khẩu trang, cậu mới bế em đi theo chỉ dẫn Hướng Hiểu Ảnh đã gửi trước, bấm thang máy lên tầng.
Trong lúc thang máy đi lên, Li Li mang máng nhớ lần trước mẹ đưa cậu đến đây cũng là tầng 4.
Trong đầu cậu đầy ắp những câu hỏi: Tại sao sáng nay người gọi cậu dậy lại là anh hai? Sao mẹ lại ra ngoài từ sáng sớm thế? Anh hai hôm nay lạ quá, cứ bế cậu suốt thôi.
Hơn nữa... Li Li hỏi: “Anh ơi, em lại bị bệnh ạ?”
Thang máy chỉ có hai anh em, không gian yên tĩnh một cách lạ thường.
Thời Trình một tay bế em, mắt dán vào điện thoại, cả người dựa vào vách thang máy với vẻ lười nhác. Nghe vậy, cậu khựng lại một chút rồi đáp một cách chắc nịch: “Không, em không bị bệnh.”
Thời Trình nói tiếp: “Người bị bệnh thì phải uống thuốc, tiêm thuốc, em có muốn không?”
Nhóc con lắc đầu lia lịa. Cậu lại thắc mắc: “Vậy là anh bị bệnh ạ?” Đôi mắt đen láy long lanh nước nhìn anh đầy lo lắng.
Thời Trình nhướng mày: “Anh mày khỏe re đấy nhé.”
Vừa dứt lời thì thang máy đến nơi. Cửa mở ra, rẽ vào góc hành lang là tới phòng khám. Thời Trình thả em trai xuống đất, gõ cửa.
Bị bế suốt cả buổi sáng, đôi chân ngắn cuối cùng cũng được chạm đất, Li Li không kìm được mà đi loanh quanh vài bước.
Trong vài giây chờ đợi, Thời Trình quay lại nhìn Li Li. Cậu phải cúi đầu, rũ mắt xuống mới nhìn thấy cục bông trắng nhỏ xíu thấp hơn mình bao nhiêu cái đầu.
Thực ra trước đây cậu rất ít khi bế Li Li. Vì mối quan hệ xa cách nên cứ hễ cậu chạm vào là nhóc con lại bắt đầu khóc lóc mè nheo, dù là bế hay nhéo má cũng không được.
Thậm chí cứ thấy cậu là nhóc con lại chạy tót ra sau lưng mẹ để trốn.
Nhưng sáng nay, sau khi rửa mặt cho Li Li xong, cậu đưa em xuống lầu ăn sáng. Cậu không dắt tay em, cứ thế đi một mạch xuống lầu, sau đó mới phát hiện tiếng bước chân “bạch bạch bạch” phía sau biến mất tăm.
Quay đầu lại đợi một lúc lâu mới thấy nhóc con đang hì hục chạy từ đầu cầu thang xuống để đuổi kịp anh.
Hai má cậu bé đỏ bừng vì chạy, nhìn thấy anh đứng dưới chân cầu thang, cậu bé vừa bám vào tay vịn bước từng bước xuống vừa gọi với theo: “Anh ơi đợi Li Li với.”
“Li Li, Li Li xuống ngay đây ạ.”
Thở hổn hển, nói không ra hơi.
Thời Trình chợt nhận ra, đứa em trai trong ấn tượng của cậu, ngoài khóc lóc và la hét ra thì thực sự nhỏ bé hơn cậu rất nhiều, đi cũng chậm hơn cậu rất nhiều.
Cậu chỉ cần bước vài bước bình thường là đã bỏ xa nhóc con ở phía sau, ngoảnh lại thậm chí còn chẳng thấy bóng dáng đứa em đang nỗ lực đuổi theo mình nữa đâu.
Cậu nghĩ, cậu nên dừng lại chờ em.
Hoặc là dắt em cùng đi về phía trước mới đúng.
Cửa mở.
Thời Trình vô thức nắm lấy tay Li Li, quay người nhìn vào bên trong: “Bác sĩ Trần?”
Li Li thò cái đầu nhỏ ra từ sau lưng anh: “Cháu chào chú Trần ạ.”
Bác sĩ Trần gật đầu chào Thời Trình rồi khom người xuống xoa đầu Li Li: “Chào Li Li nhé.”
Thời Trình nhìn chằm chằm bàn tay đang xoa đầu em trai mình, tặc lưỡi một tiếng “chậc”.
Bác sĩ Trần đứng dậy, làm động tác mời: “Mời vào.”
Li Li lon ton theo anh vào phòng, theo bản năng nhìn về phía nơi cậu thích nhất lần trước – chiếc ghế sô pha mềm mại có búp bê bông.
Rồi cậu ngẩn người.
“Ủa?” Nhóc con nắm chặt vạt áo anh, lẩm bẩm: “Là búp bê mới.”
Không ngờ bác sĩ Trần lại nghe thấy, bèn đáp lời: “Đúng rồi, tuần trước có bạn nhỏ làm đổ nước ngọt lên con cũ nên chú phải thay con mới đấy. Li Li thấy búp bê mới thế nào?”
Li Li cứ tưởng không ai nghe thấy mình lẩm bẩm, phản ứng một lúc lâu mới trả lời: “Chúng đều đáng yêu ạ.”
Thời Trình nghe mà chẳng hiểu mô tê gì. Cậu chẳng mấy khi quan tâm đến chuyện em trai đi khám bệnh trước đây. Nhìn con búp bê trên sô pha, cậu nhướng mày: “Chỉ là con búp bê thôi mà, anh mua cho.”
Nhóc con lắc đầu: “Li Li có một con rồi ạ, là mẹ tặng rồi ạ.”
Bác sĩ Trần cười, nhìn sang Thời Trình: “Để Li Li chơi ở đây một lát nhé?”
Thời Trình do dự một chút rồi bế em đặt lên sô pha, vò rối mái tóc đen của Li Li: “Không được chạy lung tung, đợi anh quay lại.”
Li Li gật đầu.
Thời Trình đi theo bác sĩ Trần sang phòng khám khác, ngồi xuống ghế, mở túi giấy lấy ra một chiếc USB.
Bác sĩ Trần vừa thao tác trên máy tính vừa hỏi: “Đây là video đó à?”
Thời Trình khẽ nhíu mày: “Vâng.”
USB được cắm vào máy, bác sĩ Trần mở tập tin ra, màn hình hiện lên đoạn phim hoạt hình mở đầu kèm theo tiếng nhạc thiếu nhi vui nhộn.
Tối qua Thời Trình đã xem rồi. Cậu nói: “Đây là tập 1 chương trình thực tế mẹ và bé mà em trai tôi tham gia, vẫn chưa phát sóng, mong bác sĩ Trần xem xong giữ bí mật giúp chúng tôi.”
Video này do đội ngũ chương trình cắt ghép vội vàng vào hôm qua, Li Li chiếm phần lớn thời lượng, phân bố thời lượng cực kỳ không đồng đều, video cũng rất ngắn.
Nếu lấy cái này làm tập 1 phát sóng thì chắc chắn chương trình sẽ bị ném đá dữ dội, hình ảnh và âm thanh cũng không khớp, làm rất ẩu vì quá gấp.
Nhưng dù vậy, việc để lộ bản gốc chưa công chiếu ra ngoài cũng là rủi ro rất lớn. Đường Danh vì tin tưởng danh tiếng của Hướng Hiểu Ảnh trong nghề nên mới đồng ý yêu cầu này.
Tin nhắn Hướng Hiểu Ảnh gửi cho Thời Trình cũng dặn đi dặn lại rằng nhất định phải cho bác sĩ Trần xem nhưng phải nói rõ những lưu ý, không được để lại tập tin gốc trên máy tính phòng khám.
Bác sĩ Trần bật chế độ tua nhanh: “Tất nhiên rồi.”
Với tốc độ 3x, video 40 phút được tua nhanh chỉ còn hơn mười phút. Phòng khám yên tĩnh, Thời Trình cúi đầu nghịch điện thoại, tai đeo một bên tai nghe Bluetooth.
Xem xong video, bác sĩ Trần mới hài lòng nói: “Tình trạng của Li Li tốt hơn nhiều rồi nhưng vẫn còn một số vấn đề.”
Thời Trình ngẩng đầu lên: “Vấn đề gì vậy? Hôm qua tôi cũng xem rồi, em trai tôi biểu hiện rất bình thường mà?”
Bác sĩ Trần đeo kính lên, xoay màn hình máy tính lại: “Cậu nhìn chỗ này xem.”
Trên màn hình là cảnh Li Li xuống xe vào buổi sáng, đứng bên đường rất lâu mới dè dặt bước đi, sau đó khi thấy Cố Tiểu Trạch đi qua mới chạy theo.
Bác sĩ Trần tua lại đoạn Li Li đứng bên đường: “Bé đứng ở đây rất lâu.”
Thời Trình cau mày: “Trẻ con hơi rụt rè thì có gì lạ đâu?”
Bác sĩ Trần phủ nhận:
“Không, cậu có để ý không? Bé quan sát đám đông rất lâu sau đó vô thức chọn đi về phía ít người hơn, đi đường cũng né tránh người khác.”
Anh tiếp tục tua video:
“Nhìn đoạn này, trừ cậu bé cứ bám dính lấy Li Li ra thì Li Li hầu như không chủ động đi cùng những đứa trẻ khác, cũng rất ít khi chủ động bắt chuyện, điều này rất bất thường.”
“Nếu không có cậu bé kia thì khả năng cao Li Li sẽ trở thành người vô hình, làm nền trong chương trình này.”
Thời Trình không kìm được mà nhìn vào cậu bé chưa đầy năm tuổi trong video.
Bác sĩ Trần hỏi tiếp: “Trước đây Li Li ít được đưa ra ngoài lắm à? Trông bé có vẻ rất ít tiếp xúc với đám đông. Không chỉ là lạ lẫm và sợ hãi đâu, đây đã trở thành phản xạ vô điều kiện của bé rồi.”
Thời Trình bị hỏi đến sững người, đầu óc trống rỗng, một lúc sau mới thốt ra được vài chữ: “Xin lỗi, tôi không biết.”
Bác sĩ Trần khựng lại, đổi câu hỏi: “Vậy ngoài nhà trẻ ra, Li Li còn có bạn bè nào thân thiết không?”
Thời Trình ngập ngừng: “Chắc là... không có đâu?”
Bác sĩ Trần hỏi kỹ hơn: “Gần nhà thì sao? Hay là mấy bạn nhỏ gặp ở công viên chẳng hạn?”
Thời Trình im lặng: “Tôi không biết.”
Bác sĩ Trần khẽ nhíu mày: “Vậy Li Li cảm thấy thế nào về buổi ghi hình này?”
“Xin lỗi.” Thời Trình vịn bàn đứng dậy: “Giờ tôi ra hỏi em ấy ngay.”
Bác sĩ Trần ngăn lại, ánh mắt đầy nghi hoặc: “Xin hỏi... cậu có quan hệ gì với bệnh nhân?”
Thời Trình hít sâu một hơi: “Tôi là anh trai ruột của nó.”
Ánh mắt bác sĩ Trần thoáng chút phức tạp nhưng anh không nói gì thêm, tiếp tục: “Nhìn chung tình trạng của Li Li vẫn đang chuyển biến tốt, về sau bé cũng hoạt bát hơn nhiều. Tôi nghĩ Li Li có thể tiếp tục tham gia chương trình này.”
“Đã ngừng thuốc lâu như vậy mà chưa thấy tác dụng phụ nào, tôi vẫn không khuyến khích dùng thuốc điều trị.”
Thời Trình buột miệng hỏi: “Thuốc? Thuốc gì cơ? Chẳng phải nó chưa từng uống thuốc sao?”
Nếu không thì tại sao Hướng Hiểu Ảnh lại dặn cậu từ chối nếu bác sĩ kê đơn thuốc cho Li Li.
Thời Trình từng tìm hiểu về rủi ro và tác hại của việc dừng thuốc đột ngột đối với căn bệnh này, cậu cứ tưởng em trai mình chưa từng phải uống thuốc.
Bác sĩ Trần liếc nhìn tờ lịch trên bàn: “Mới dừng tuần trước thôi.”
Mãi một lúc sau Thời Trình mới nói: “Tôi biết rồi.”
Bác sĩ Trần đứng dậy: “Phiền cậu đợi ở đây một lát, tôi qua nói chuyện với Li Li chút rồi quyết định xem có cần làm kiểm tra cụ thể không.”
Thời Trình ngồi lại chỗ cũ: “Được.”
Đợi tiếng bước chân của bác sĩ Trần đi xa dần, Thời Trình vô thức lướt điện thoại, trên màn hình vẫn còn đầy rẫy những tài liệu về căn bệnh này mà cậu vừa tìm kiếm.
Cậu nhìn lướt qua vài dòng, chẳng chữ nào lọt vào đầu.
Một lát sau, cậu lần lượt xóa sạch những bài luận văn, tài liệu tham khảo vô dụng đó đi.