Bé Omega Xuyên Vào Show Thiếu Nhi Trở Nên Nổi Tiếng thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 41 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Gia đình họ Thời lần đầu nuôi chó, nên chỉ có dì Lưu và Hướng Hiểu Ảnh là có chút hiểu biết về tập tính của loài vật này.
Còn Li Li thì khỏi phải nói, kiếp trước cậu rất ít khi tiếp xúc với động vật, mà giờ lại không được dùng đồ điện tử nên càng hoàn toàn không biết gì.
Những chuyện như dắt chó đi dạo mỗi ngày để nó giải tỏa năng lượng, cậu hoàn toàn không hề hay biết.
Lần đầu chơi ném đĩa với chú Bichon, Li Li tỏ ra rất tò mò. Cậu rụt rè giơ bàn tay nhỏ xíu của mình lên, ném chiếc đĩa bay đi.
Sức lực trẻ con có hạn, chiếc đĩa bay không thể bay xa được.
Chú cún lè lưỡi, bộ lông trắng muốt bay phần phật, chạy lon ton đến chỗ đĩa bay rồi ngậm về, đặt dưới chân Li Li một cách ân cần.
Nó đứng bằng hai chân sau, hai chân trước cào cào vào chân cậu: “Ư ử...”, rồi dụi đầu vào chân cậu chủ nhỏ.
Li Li có vẻ rất thích trò này, cậu cúi đầu nói với cún con: “Li Li xuống đây, em tránh ra một chút nhé?”
Cún con dường như không hiểu, chỉ “gâu” một tiếng.
Li Li đành làm động tác xua tay.
Chú cún dường như hiểu ý, liền vẫy đuôi lùi lại.
Li Li xoay người trượt khỏi ghế sô pha, ngồi bệt xuống đất, nhặt đĩa bay lên và ném thật mạnh.
Nhưng sức cậu yếu quá, chiếc đĩa bay lại là loại dành cho người lớn, nên dù ném hết sức bình sinh cũng chỉ bay được một đoạn ngắn.
Rất nhanh sau đó, chú cún lại ngậm đĩa bay về.
Lần thứ ba, lần thứ tư...
Sau mười mấy lần ném, tay Li Li đã mỏi nhừ. Thấy chú cún trắng vẫn vẫy đuôi chạy về, cậu khó xử hỏi: “Em vẫn muốn chơi nữa à?”
Cún con xoay một vòng, tràn đầy năng lượng.
Li Li đấm đấm tay: “Thế thì em đợi Li Li một lát nhé.”
Nghỉ vài phút, cả hai lại tiếp tục chơi.
Thời Thịnh vừa xem xong một bản báo cáo, ngẩng lên thấy phòng khách náo nhiệt lạ thường. Anh lẳng lặng quan sát một lúc rồi lấy điện thoại chụp một tấm hình, gửi cho người đứng đầu danh bạ.
Bên kia trả lời ngay lập tức: [Đến rồi à?]
Thời Thịnh: [Vâng ạ.]
[Lẽ ra thư ký sắp xếp để nó đến sau bố cơ, không ngờ việc làm giấy tờ lâu quá, lỡ dở cả chuyện hợp đồng.]
[À, chuyện công ty con xử lý thế nào rồi?]
[Nếu đã quen việc rồi thì đợi bố về, con chuyển sang trụ sở chính ở Bắc Kinh làm nhé.]
[Sau này gia đình trông cậy cả vào con đấy, phải biết chăm sóc các em thật tốt.]
Thời Thịnh trả lời: [Con biết rồi, bố.]
[Bao giờ bố về?]
[Mới bắt đầu đàm phán hợp đồng với nhà đầu tư thôi, chắc phải một hai ngày nữa mới xong.]
Thời Thịnh nhắn lại một chữ [Vâng], không hề thắc mắc chuyện bố mình đi công tác cả tháng trời mà giờ mới bắt đầu đàm phán hợp đồng.
Sau đó anh lại họp trực tuyến gần hai tiếng đồng hồ, đến tận giờ ăn trưa mới phát hiện ra điều bất thường trong nhà.
Chú cún mới về đang hăng say ăn uống, cái đuôi vẫy tít mù.
Còn cậu chủ nhỏ vừa được dì Lưu bế lên ghế ăn thì mặt mày ủ rũ.
Tay cậu mỏi quá nhưng không đau.
Vừa cầm thìa lên, bàn tay nhỏ bé vì vận động quá sức bắt đầu run rẩy, càng cố giữ thì càng run, cuối cùng “cạch” một tiếng.
Chiếc thìa rơi tỏm vào bát canh, nước canh bắn tung tóe.
Thời Thịnh chú ý đến tiếng động: “Sao thế?”
Li Li giật mình tỉnh táo hẳn, luống cuống sửa sai: “Anh ơi, Li Li không cố ý đâu ạ, Li Li lau sạch ngay đây.”
Cậu rút khăn giấy, chậm chạp lau vết canh trên bàn sau đó vứt giấy vào sọt rác.
Định tự xúc ăn tiếp thì bát cơm bị ai đó nhấc lên.
Thời Thịnh hỏi lại: “Sao thế?”
Li Li ngẩn người, sau đó như tìm được chỗ trút bầu tâm sự, cậu mách anh cả: “Li Li chơi ném đĩa với cún con.” Cậu chỉ vào chiếc đĩa bay trên sàn phòng khách: “Ném lâu ơi là lâu, tay Li Li không nhấc lên nổi nữa rồi.”
“Cún con không biết mệt.”
“Nhưng Li Li mệt lắm rồi ạ.”
Dì Lưu đang xới cơm nghe thấy liền vỗ trán: “Chết thật, hôm qua dì quên dặn là phải dắt chó đi dạo.” Dì xuýt xoa: “Li Li mệt lắm hả con?”
Chú Bichon cứ vẫy đuôi dụi vào người Li Li, mà cậu bé thì chẳng biết từ chối bao giờ, cứ thế chơi cùng nó mãi.
Đến khi cún con giải tỏa hết năng lượng thì cậu chủ nhỏ cũng mệt lả.
Dì Lưu đề nghị: “Thôi để dì đút cho Li Li ăn nhé?”
Chưa dứt lời thì Thời Thịnh đã lên tiếng: “Để con.”
Thời Thịnh cầm bát cơm hình hổ con, nhìn em trai há miệng “a u” ăn từng thìa cơm như một chú cún con, bất chợt hỏi: “Em đã nghĩ ra tên mới cho nó chưa?”
Li Li phồng má nhai cơm, nuốt ực một cái rồi lắc đầu: “Li Li chưa nghĩ ra ạ.”
Thời Thịnh lại xúc thêm một thìa: “Em muốn nuôi nó trong nhà đúng không?”
Li Li do dự một chút rồi gật đầu.
Dù chơi ném đĩa mệt thật nhưng cậu không muốn vì chuyện đó mà đuổi cún con đi.
“Đã quyết định nuôi thì phải chuẩn bị tinh thần đối mặt với rất nhiều rắc rối.” Thời Thịnh nói: “Bao gồm cả việc giúp nó giải tỏa năng lượng.”
Li Li gật đầu cái rụp: “Vâng ạ, Li Li biết rồi.”
Thời Thịnh nói tiếp: “Nhưng mọi người trong nhà đều bận.”
Li Li ngẫm nghĩ, lần lượt điểm danh từng người: mẹ đi quay phim, anh cả đi làm, anh hai đi học, dì Lưu nấu cơm dọn dẹp.
Hình như chỉ có mình cậu là rảnh rỗi.
“Nên nhiệm vụ dắt chó đi dạo mỗi ngày...” Thời Thịnh bỏ lửng câu nói, Li Li tiếp lời ngay: “Chỉ có Li Li làm được thôi ạ?”
Thời Thịnh “ừ” một tiếng.
Li Li ngẩn người.
Thực ra cậu thích ở nhà hơn, dù chẳng làm gì cả.
Việc phải ra ngoài mỗi ngày đối với một Omega cả đời chỉ quanh quẩn ở nhà và trường học như cậu là một thử thách rất lớn.
Hình như nuôi chó thật sự rất rắc rối.
Nhưng mà...
Li Li nhìn chú cún đang cắm cúi ăn, dường như cảm nhận được ánh mắt của cậu chủ, nó ngẩng đầu lên, thè lưỡi cười tít mắt.
Trông hệt như đang cười với cậu vậy.
“Vâng ạ.” Li Li đồng ý.
Anh cả nói đúng, đã nuôi nó rồi thì phải chịu trách nhiệm với những rắc rối mà nó mang lại.
Không chỉ là dắt đi dạo mà còn phải cho ăn, dọn vệ sinh, chăm sóc khi ốm đau nữa.
Chơi với nó chỉ là chuyện nhỏ thôi.
Ăn trưa xong, Li Li buồn ngủ díp mắt. Thời Thịnh đắp chăn cho em ngủ trên ghế sô pha, chú cún cũng nhảy lên nằm cạnh cậu chủ nhỏ như một vệ sĩ trung thành.
Dì Lưu bưng đĩa hoa quả ra, nhìn cảnh tượng trên ghế sô pha cười nói: “Vẫn là cậu cả có cách.”
Thời Thịnh hơi ngạc nhiên.
Dì Lưu xua tay: “Dì tuy già rồi nhưng cũng hiểu chuyện lắm, Li Li không đi học, cứ ru rú trong nhà mãi cũng không tốt đâu.”
“Ra ngoài đi dạo nhiều chút vẫn hơn.”
Nhưng để đứa trẻ ba tuổi một mình dắt chó đi dạo là không thể, Thời Thịnh và Hướng Hiểu Ảnh đã bàn bạc, quyết định thay phiên nhau đi cùng Li Li.
Vì là chó nhỏ nên chỉ cần đi dạo nửa tiếng là đủ. Công việc của họ thường bắt đầu lúc 9 giờ, nên họ quyết định ăn sáng sớm lúc 7 rưỡi, rồi 8 giờ đưa Li Li đi dạo.
8 rưỡi về đến nhà, vẫn còn nửa tiếng để chuẩn bị đi làm.
Ngày đầu tiên, Hướng Hiểu Ảnh đưa Li Li ra công viên gần nhà, nơi lần trước họ đã gặp Đường Danh.
Li Li cầm dây dắt chó, bước chậm rãi trên con đường nhỏ trong công viên. Những lo lắng của Hướng Hiểu Ảnh đều không xảy ra.
Dù là chó nhỏ nhưng khi chạy cũng rất nhanh, sức của Li Li chắc chắn không thể giữ nổi nó.
Lúc đó ngã trầy xước là chuyện nhẹ, lỡ va phải vật gì sắc nhọn thì Hướng Hiểu Ảnh không dám nghĩ tiếp.
Nhưng thực tế là chú Bichon đi trước dường như rất quan tâm đến cậu chủ nhỏ phía sau. Nó biết cậu đi chậm nên thỉnh thoảng lại dừng lại chờ Li Li.
Thậm chí nó còn quay lại dụi đầu vào chân Li Li như để cổ vũ cậu.
Ngửi thấy mùi hoa thơm nó cũng dừng lại rủ Li Li cùng ngắm, thấy bướm bay qua cũng chạy vòng quanh chờ Li Li đến rồi mới đi tiếp.
Cảm giác như chú cún đang dắt cậu chủ đi dạo chứ không phải ngược lại.
Dần dần, Li Li bắt đầu trò chuyện với chú cún, bảo nó đợi mình một chút.
“Li Li đến ngay đây, em muốn anh xem bông hoa kia hả?”
“Gâu gâu~”
“Bông hoa này cũng đẹp lắm.”
“Đừng đuổi theo bướm nữa, không được làm hại bạn ấy đâu.”
“Sao lại đưa Li Li đến đây?” Li Li dừng lại, nhìn chú cún đi đến gốc cây to sau đó...
Phản ứng lại, nhóc con vội lấy tay che mắt, quay lưng đi: “Li Li không nhìn trộm đâu nhé.”
Một lúc sau tiếng nước chảy mới dứt.
Giải quyết nỗi buồn xong, chú cún chạy về ngậm dây dắt chó mà cậu chủ nhỏ làm rơi lúc nãy, dụi đầu vào chân Li Li: “Gâu...”
Đợi Li Li cầm dây lên, nó mới tiếp tục dẫn đường.
Đi dạo khoảng nửa tiếng, Li Li bắt đầu thấy mệt, chú cún đã giải tỏa hết năng lượng liền dẫn cậu chủ về bên cạnh người lớn.
Hướng Hiểu Ảnh nãy giờ đứng nhìn ngẩn ngơ, lúc này mới hoàn hồn, lần đầu tiên cảm thấy có thêm thành viên mới trong nhà cũng không tệ chút nào.
Dắt chó xong, chị Phương lái xe đến đón Hướng Hiểu Ảnh đi quay phim, còn Li Li và chú cún lên xe chú Lý về nhà.
Ngày thứ hai, ngày thứ ba, ngày thứ tư...
Mọi chuyện vẫn diễn ra như vậy.
Cho đến ngày thứ năm, Li Li đã quen thuộc từng ngóc ngách trong công viên, bỗng nhìn thấy hai bóng dáng quen thuộc bên đài phun nước.
Cậu tưởng mình nhìn nhầm, dụi mắt nhìn kỹ lại.
Người phụ nữ trẻ ăn mặc thời thượng cầm mấy mẩu bánh mì trên tay, bên cạnh là một cậu bé đang nghi ngờ bẻ vụn bánh mì ném xuống đất.
“Mom, Do these pigeons really eat?” (Mẹ ơi, lũ bồ câu này có ăn thật không ạ?)