42. Chương 42

Bé Omega Xuyên Vào Show Thiếu Nhi Trở Nên Nổi Tiếng thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Chị Ảnh? Không ngờ lại gặp chị ở đây thật.”
“À phải rồi, hôm nay em đưa Tiểu Trạch ra ngoài chơi, định đi leo núi ngoại ô. Em nhớ mang máng là chị và Li Li ở khu này nên ghé qua thử xem có gặp không, ai dè lại gặp thật.”
Hướng Hiểu Ảnh cười: “Dạo này sáng nào Li Li cũng ra đây nên cũng không hẳn là may mắn đâu.”
Cố phu nhân nhìn quanh: “Dắt chó đi dạo sao?”
Hướng Hiểu Ảnh gật đầu.
Cố phu nhân vui vẻ nói: “Bố Tiểu Trạch đang đợi trên xe, tưởng hai mẹ con đi tí là về, giờ chắc phải đợi thêm lúc nữa rồi.”
Bà mỉm cười nhìn hai đứa trẻ bên đài phun nước.
Đứa bé hơn dắt theo chú chó trắng lông xù, ngồi xổm dưới đất như một cây nấm nhỏ, chú cún cũng ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh, hai chân trước khép nép.
Đứa lớn hơn cũng ngồi xổm xuống, tay cầm mẩu bánh mì.
Ba “cây nấm” nhỏ ngồi sát bên nhau, cùng chăm chú nhìn những chú bồ câu đang mổ vụn bánh mì dưới đất.
“Anh ơi, nó ăn thật kìa.” Li Li bó gối ngồi xổm, chăm chú quan sát rồi reo lên đầy ngạc nhiên.
“Em muốn cho ăn không?” Cố Tiểu Trạch xé một mẩu bánh mì không vị, nhét vào tay em trai.
Li Li nhận lấy: “Cảm ơn anh ạ.” Cậu xé một mẩu nhỏ, chưa kịp ném thì chú Bichon bên cạnh bỗng vẫy đuôi rối rít, nhảy cẫng lên.
Nó chạy vòng quanh bàn tay nhỏ xíu đang cầm bánh mì của Li Li, ngửa cổ chờ đợi.
Loáng thoáng nghe thấy tiếng “hộc hộc” thèm thuồng phát ra từ chú cún.
Li Li do dự: “Em muốn ăn hả?”
Cậu không biết chó có ăn được bánh mì không.
Đây là lần đầu nuôi chó, Li Li đâu biết giống Bichon này lại ham ăn đến vậy, hễ thấy chủ cầm cái gì là mắt sáng rực, vẫy đuôi xin ăn ngay.
Chú cún cứ quấn lấy chân Li Li mãi không thôi.
Li Li đành xé một mẩu bánh mì bé tẹo, chìa tay ra nhắc nhở: “Chỉ được ăn một chút xíu thôi nhé.”
Vừa thấy tay chủ nhân chìa ra, chú cún đã lao tới liếm sạch mẩu bánh mì, lưỡi còn liếm qua đầu ngón tay Li Li.
Cảm giác ấm áp và ươn ướt.
Đôi mắt đen láy của Li Li cong lên vui vẻ.
Cố Tiểu Trạch bỗng lên tiếng: “Con này ở đâu ra thế?” Cậu lẩm bẩm: “Bánh mì của anh là để cho bồ câu ăn mà.”
Li Li ngẩn người ra: “Vậy Li Li sẽ không lấy bánh mì của anh cho cún ăn nữa, xin lỗi anh.”
“Không phải.” Cố Tiểu Trạch luống cuống nói: “I didn't mean it.” (Anh không có ý đó).
Vì cơ thể còn hạn chế và trí nhớ chưa hồi phục hoàn toàn, Li Li chỉ hiểu được những từ tiếng Anh đơn giản, những câu phức tạp thế này cậu nghe không hiểu.
Cậu đoán già đoán non một lúc rồi chớp mắt hỏi lại: “Anh ơi?”
Cố Tiểu Trạch cứng họng, không biết giải thích thế nào, bực bội nói: “Đừng xin lỗi anh.”
Li Li thắc mắc: “Nhưng cô giáo dạy là làm sai phải xin lỗi mới là bé ngoan mà ạ.”
“Không phải thế.” Cố Tiểu Trạch lặp lại, vụng về giải thích: “Em không cần xin lỗi anh đâu.”
“Dù có làm sai cũng không cần.”
Vừa dứt lời, bắt gặp ánh mắt trong veo của Li Li, Cố Tiểu Trạch ngượng ngùng cúi đầu nói: “Forget it.” (Thôi bỏ đi). Cậu nói thêm: “Em lấy bánh mì của anh cho bồ câu ăn đi, để anh cho chó của em ăn.”
Cố Tiểu Trạch bẻ ít bánh mì đưa đến miệng chú cún. Chú cún liếc nhìn mẩu bánh mì, rồi quay mặt đi đầy kiêu kỳ, lượn một vòng tránh xa tay Cố Tiểu Trạch, sau đó lại quay về hít hà quanh chân Li Li.
Chờ cậu chủ nhỏ cho ăn.
Cố Tiểu Trạch: “?”
Hoàn toàn đứng hình.
Li Li cũng ngớ người ra, sau đó mặt đỏ bừng lên vì xấu hổ, vội vàng thanh minh:
“Anh ơi xin lỗi anh, bình thường em ấy không thế đâu ạ.”
Cậu quay sang nghiêm túc dạy dỗ chú cún:
“Em không được đối xử với anh như thế đâu nhé.”
“Thế là không lịch sự đâu.”
“Không ngoan là không ai nuôi em nữa đâu đấy.”
Nói xong lại thấy mình nặng lời quá, cậu vội vuốt ve đầu chú cún an ủi: “Thôi được rồi, Li Li sẽ không bỏ rơi em đâu.”
Lại quay sang xin lỗi Cố Tiểu Trạch, cậu nhóc mím môi “ồ” một tiếng lạnh tanh, trông càng khó gần hơn.
Cố Tiểu Trạch tự mình cho bồ câu ăn một lúc, mãi sau mới nhích lại gần Li Li đang chơi với chó, ấp úng hỏi: “Em có muốn đi leo núi cùng bọn anh không?”
“Bố anh cũng đi nữa.”
Cậu bé ngày thường mặt lạnh tanh, nay không đeo kính râm, để lộ đôi mắt đen láy sâu thẳm và làn da trắng trẻo.
Cậu nghiêm túc hỏi Li Li, như thể việc cả nhà đi chơi là một điều kiện hấp dẫn để rủ bạn đi cùng.
Như thể đang khoe mình có bánh ngon, đồ chơi đẹp vậy.
“Mummy cũng đi nữa.”
“Em mang cả chó của em đi cùng bọn anh nhé?”
Li Li ngẩn người, chỉ vào mình hỏi: “Li Li cũng đi ạ?”
Cố Tiểu Trạch gật đầu.
Vài phút sau, hai đứa trẻ dắt chó về tìm người lớn để trình bày nguyện vọng.
Vốn chỉ định chào hỏi xã giao vài câu, giờ Hướng Hiểu Ảnh phải hỏi kỹ càng hơn.
Núi ở ngoại ô Bắc Kinh có ngọn cao ngọn thấp. Với thể lực của Li Li, chắc cậu chỉ leo được đến lưng chừng núi là cùng. Nếu núi quá cao và hiểm trở thì chắc chắn cậu bé không đi nổi.
Nhà họ Cố cũng cân nhắc đến tuổi của Cố Tiểu Trạch nên tuy gọi là leo núi nhưng thực chất là đi dã ngoại, ngắm cảnh và ăn uống nhẹ nhàng.
Nghe xong, Hướng Hiểu Ảnh vẫn do dự. Nhà họ Cố có tiếng tăm trong giới kinh doanh Bắc Kinh, cô cũng nghe danh nhiều.
Chỉ là lĩnh vực kinh doanh của hai nhà khác nhau nên ít khi qua lại.
Niềm tin thì có thừa.
Nhưng tình trạng của Li Li thì...
Hướng Hiểu Ảnh nhìn xuống Li Li đang ngước đôi mắt long lanh nhìn mình.
Đây là lần đầu tiên để Li Li đi xa một mình, liệu có ổn không? Không có đoàn phim kè kè bên cạnh, không có thiết bị định vị, nếu xảy ra chuyện gì cô không thể biết ngay được.
Ngay cả khu biệt thự đang ở cũng có ưu điểm là gần nhà, an ninh nghiêm ngặt, bảo vệ tuần tra liên tục.
Hướng Hiểu Ảnh ngồi xổm xuống hỏi: “Li Li muốn đi không con?”
Li Li ngơ ngác: “Sao cũng được ạ. Nếu mẹ không cho đi thì Li Li sẽ không đi ạ.”
Hướng Hiểu Ảnh sững sờ.
Li Li tuy khó xử nhưng vẫn quay sang nói với Cố Tiểu Trạch: “Anh Tiểu Trạch ơi, lúc quay chương trình mình chơi với nhau cũng được mà.”
Hướng Hiểu Ảnh nhẹ nhàng phủ nhận: “Không phải, không phải là mẹ có muốn cho con đi hay không, mà là con có muốn đi hay không. Con muốn thì mẹ cho đi, con không muốn thì thôi.”
Việc đi chơi xa hay không với cậu cũng chẳng khác gì nhau, cậu không thấy quá háo hức. Nhưng nếu anh Tiểu Trạch muốn cậu đi cùng thì đi thử cũng được.
Cố phu nhân biết tình hình của Li Li nên kiên nhẫn chờ đợi, không hề hối thúc.
Trong lúc không khí chùng xuống, chú cún bị lãng quên nãy giờ bỗng “gâu” nhẹ một tiếng, chạy lại cắn ống quần Hướng Hiểu Ảnh, vẫy đuôi “ư ử”.
Hướng Hiểu Ảnh như trút được gánh nặng, nói với chú cún: “Đúng rồi, sao lại quên mất mày nhỉ?”
Cô xoa đầu chú cún.
“Mày sẽ bảo vệ Li Li đúng không?”
Li Li nhắc nhở mẹ: “Mẹ ơi, phải là Li Li bảo vệ cún con chứ ạ.”
Hướng Hiểu Ảnh cười bí hiểm, lấy trong túi ra một chiếc áo yếm màu xanh dương rồi mặc cho chú cún.
Trên áo yếm có gắn một tấm thẻ vuông vức.
Làm xong, cô đứng dậy nói với Cố phu nhân: “Làm phiền chị rồi, đây là số điện thoại riêng của tôi.” Cô đưa danh thiếp cho Cố phu nhân và nói: “Có chuyện gì chị cứ gọi thẳng cho tôi nhé.”
Cố phu nhân nhận lấy: “Chị Ảnh cứ yên tâm.”
Li Li chưa kịp phản ứng gì thì đã bị mẹ “đóng gói” giao cho người ta. Mẹ cậu lên xe bảo mẫu của chị Phương rồi đi mất hút.
Chỉ còn mình cậu dắt chó đứng trơ trọi.
Chú cún mặc áo yếm xanh đi lại làm tấm thẻ trên lưng lắc lư theo. Li Li một tay dắt chó, một tay được Cố Tiểu Trạch nắm.
Hai đứa trẻ và một con chó lon ton theo sau Cố phu nhân.
Đi bộ chưa đầy năm phút đã ra đến đường lớn cạnh công viên. Một chiếc xe việt dã hầm hố đậu bên đường, cửa kính ghế lái hạ xuống một nửa, Cố tổng gác tay lên đó, sốt ruột nhìn ra ngoài.
Thấy vợ đi tới, ông hỏi ngay: “Bảo đi xem bồ câu mà sao lâu vậy?”
Cố phu nhân đáp: “Mang thêm một bạn nhỏ đáng yêu về nữa này.”
Cố tổng ngớ người ra, nhìn qua cửa kính thấy thằng con trai quý tử bình thường chẳng thèm ngó ngàng đến ai giờ đang dắt tay một cậu bé xinh xắn như búp bê, phía sau còn có một chú chó nhỏ.
Họ đi vòng sang cửa bên kia.
Cố tổng quay lại nhìn, thấy con trai mình mở cửa xe nặng trịch cho bạn nhỏ, ga lăng hết sức: “Em ngồi ghế của anh đi.” Cố Tiểu Trạch chỉ vào chiếc ghế an toàn trên xe rồi nói: “Anh lớn rồi, không cần ngồi cái này nữa.”
Li Li gật đầu: “Vâng ạ.”
Cố Tiểu Trạch nói tiếp: “Cả chó của em nữa, cho nó lên xe luôn.”
Cố tổng mắt tròn mắt dẹt nhìn con trai mình loay hoay bế chó lên xe, đỡ bạn nhỏ ngồi vào ghế rồi tận tình thắt dây an toàn cho bạn.
Cố phu nhân mở cửa ghế phụ ngồi vào rồi nói: “Ngẩn ra đó làm gì, đi thôi.”
Cố tổng: “Không phải.”
Ông thấy sai sai, thì thầm hỏi vợ: “Sao con mình lại dụ dỗ được người ta đi theo thế?”
“Mà con chó bé tí teo thế kia thì leo núi kiểu gì?”
Cố phu nhân: “Chắc là được thôi.”
Cố tổng quay lại nhìn lần nữa, thấy Cố Tiểu Trạch đã thắt dây an toàn, chú cún bông xù thì đang nằm gọn trên ghế.
Li Li thấy bố anh Tiểu Trạch thì hơi sợ nhưng vẫn lễ phép chào: “Cháu chào chú ạ.”
Cố tổng cười: “Chào cháu, chào cháu.”
Nhìn thấy chú chó trắng mặc áo yếm, ông mới yên tâm quay lại và nổ máy xe.