Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều
Chương 114: Bế quan
Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 114 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ba Túc dẫn mấy đứa nhỏ về nhà trước, sau đó buổi chiều lại đưa Ly Huyền Thính và Túc Minh đi thi. Túc Lê ngủ một giấc dậy thấy đầu óc tỉnh táo hơn nhiều, nhìn thấy Trần Kinh Hạc và Tiểu Kim Ô ở ngoài phòng khách thì sửng sốt hỏi: "Sao hai người vẫn còn ở đây?"
Trần Kinh Hạc một ngày có trăm công ngàn việc, hiếm khi ở nhà, không có việc gì lớn sẽ không tới núi Tức Linh ở lâu như vậy.
Túc Lê khựng lại, nhớ không lầm thì hôm qua Huyền Thính có nói Kinh Hạc sẽ đi công tác hôm nay mà?
Bên ngoài đã là trời chiều, núi Tức Linh không cho phép quá nhiều người vào trong, thế nên những người khác của Điểu tộc không vào được. Trong phòng khách lúc này chỉ có Diệp Tư Tế. Phong Yêu thấy thế liền mang theo Du Tư ra ngoài trốn, để lại phòng khách cho ba người.
Diệp Tư Tế vừa định mở miệng, Túc Lê đã cắt ngang: "Ta nhớ là ta đã nói rất rõ."
"Tuy nhiên, hiện tại vẫn còn rất nhiều người không biết đến Phượng Hoàng, thậm chí Nhân tộc còn cho rằng ngài là phản tổ, muốn giam cầm ngài... Nếu ngài thống lĩnh Điểu tộc, một là có thể kiến lập uy danh, hai là Điểu tộc cũng sẽ tuân theo mệnh lệnh của ngài." Diệp Tư Tế nói tiếp: "Đến lúc đó, dù là Nhân tộc hay Yêu tộc, chỉ cần ngài khôi phục thực lực..."
Túc Lê cố gắng tập trung tinh thần, theo kịp lời nói của họ: "Nhưng ta không cần nhiều đến thế. Bây giờ không phải thời Thượng Cổ, ta cũng không có dã tâm. Ta không hề hứng thú với những chuyện này, ngươi đừng khuyên nữa."
Diệp Tư Tế đành im lặng, biết rằng nói thêm cũng vô ích, nên không nhắc lại chuyện cũ.
Sau đó, lão nói: "Bên ngoài vẫn còn rất nhiều kẻ rình mò, mong ngài cho phép tộc Kim Ô canh giữ bên ngoài phủ đệ."
Túc Lê nghe vậy thấy đau đầu: "Không cần đâu, ở đây ta rất yên tĩnh và an toàn."
Trần Kinh Hạc thấy vậy liền bổ sung: "Kim Ô, giờ không phải thời xưa nữa, ngươi làm lớn chuyện có khi lại đẩy Phượng Hoàng đại nhân lên đầu sóng gió. Ngươi cứ về Yêu giới an dưỡng đi, chuyện ở núi Tức Linh không cần ngươi lo. À mà, nếu về thì tiện thể nhắn giùm, nói là bọn ta không liên quan gì đến vụ Chủ Nhân Bách Điểu. Bọn họ muốn tranh giành thì cứ việc, đừng có lôi bọn ta vào là được."
Diệp Tư Tế nhíu mày, có vẻ vẫn chưa muốn từ bỏ ý định.
Nhưng lão ngồi mãi mà không thấy Túc Lê thay đổi ý định, cuối cùng vì tình hình bên ngoài nên đành phải ra về.
"Ta tiễn ngươi." Túc Lê đứng dậy: "Đi thôi."
Diệp Tư Tế vừa mừng vừa lo: "Ngài cứ nghỉ ngơi đi ạ."
Túc Lê liếc mắt ra hiệu cho Trần Kinh Hạc, rồi dẫn ông lão ra sân, đợi đến khi lão chuẩn bị xuống núi mới hỏi: "Mấy năm nay ngươi sống thế nào?"
Diệp Tư Tế khựng lại: "Tộc Kim Ô không trường thọ được như Huyền Hạc, ta sống đến tuổi này cũng đã quá già rồi."
Túc Lê ngước nhìn lão, cuối cùng nói: "Ngươi cúi đầu xuống."
Diệp Tư Tế lập tức hạ thấp người, nửa quỳ trước mặt Túc Lê. Lão còn chưa kịp đặt câu hỏi, bỗng cảm thấy trán nóng lên, một giọt sức mạnh bàng bạc theo linh mạch trên trán lan tỏa khắp toàn thân, khiến cơ thể già nua của lão một lần nữa cảm nhận được sức sống. Lão giật mình: "Đây là..."
Túc Lê rụt tay lại, lau đi vết máu trên đầu ngón tay, nói ngắn gọn: "Một giọt máu Phượng Hoàng, kết hợp với Ấn Phượng Hoàng trong cơ thể ngươi. Tiểu Kim Ô, có đột phá được hay không là số mệnh của ngươi, chuyện này ta không thể quyết định được."
Cậu thoáng im lặng rồi nói: "... Sống lâu một chút, ta sẽ để mắt đến ngươi."
Diệp Tư Tế nghẹn ngào, sau đó cúi sát đất hành đại lễ bái lạy.
"Vâng."
-
Buổi tối, khi đoàn thí sinh về nhà, trong phòng khách vẫn vắng lặng. Trần Kinh Hạc ngồi xử lý công việc, còn Túc Lê thì nằm trên ghế sô pha, hiển nhiên vẫn chưa tỉnh hẳn.
Ly Huyền Thính tiến lại gần, cảm nhận Thần lực đang lặng lẽ vận chuyển trong cơ thể Túc Lê, rồi hỏi: "Buổi chiều ngài ấy có dậy không?"
"Có, Kim Ô vừa đi thì ngài ấy lại ngủ tiếp." Trần Kinh Hạc thu dọn tài liệu, rồi hỏi: "Ngươi biết rõ tình trạng trong cơ thể ngài ấy, Phượng Hoàng đại nhân rốt cuộc thế nào rồi? Mấy tuần nay ta quan sát, sao thấy ngài ấy vẫn không có vẻ khá hơn?"
Việc giao lưu giữa Ly Huyền Thính và Túc Lê cũng bị gián đoạn, vì Túc Lê nói cần điều chỉnh Thần lực. Về phần Túc Lê hiện giờ đã khôi phục bao nhiêu ký ức thì hắn cũng không rõ. Hắn nhận ra sau khi hấp thụ hai mảnh vỡ, cách hành xử của Túc Lê đã thay đổi đôi chút, nhưng rốt cuộc chuyện là như thế nào thì còn cần cậu khôi phục hoàn toàn mới có thể hỏi.
"Hai mảnh vỡ đó có thể nói là ẩn chứa hạt giống Thần lực vạn năm trước của A Ly." Ly Huyền Thính giải thích: "Một khi hạt giống cắm rễ nảy mầm trong cơ thể thì sẽ không thể ức chế sự sinh trưởng của nó. Cơ thể hiện tại của đệ ấy cũng tạm ổn, nhưng so ra vẫn kém xa thời kỳ đỉnh cao, không chịu nổi Thần lực tăng vọt như vậy, chỉ có thể tự mình khai thông chúng."
Trần Kinh Hạc khẽ nhíu mày: "Chẳng trách hôm nay ta tới, cường độ của Ấn Phượng Hoàng mạnh hơn hẳn trước kia."
Ly Huyền Thính là người có cảm nhận trực quan nhất về Phượng Hoàng Thần Lực. Không chỉ là Ấn Phượng Hoàng, quá trình khai thông Thần lực cũng ảnh hưởng đến những người xung quanh, ví dụ như Bạch Quân có tu vi yếu nhất mà tuần trước cũng đã đột phá Trúc Cơ. Thần hồn của hắn được những Thần lực này nuôi dưỡng cũng càng thêm lớn mạnh. Nhưng Túc Lê vẫn chưa hoàn toàn khôi phục...
"Nếu cứ tiếp tục như vậy thì không ổn."
Trần Kinh Hạc: "Phải dùng đan dược can thiệp sao? Đúng là chúng ta đã sơ suất chuyện mảnh vỡ."
Kiếm Huyền Thính có thể nói là yêu kiếm cao cấp nhất thời Thượng Cổ, năm đó Túc Ly có thể nhẹ nhàng khống chế nó. Nhưng Túc Lê hiện giờ chỉ là một đứa trẻ mới tu luyện được vài năm, nếu bây giờ không chịu được khối linh lực khổng lồ này, vậy lúc tìm về mảnh cuối cùng sẽ còn như thế nào?
Ly Huyền Thính im lặng một hồi mới nói: "A Ly không nói gì, cứ đợi đã."
Đợi mãi đến bữa tối, Túc Lê mơ màng ngửi thấy mùi thức ăn, gắng gượng dậy ăn hết một bữa.
Ba Túc lo lắng hỏi: "Trước kia chẳng phải hồi phục nhanh lắm sao? Sao lần này con cứ yếu mãi không đỡ vậy? Nếu con không chịu nổi thì nhớ nói với papa mama nha."
Túc Lê vừa ăn vừa gật đầu: "Dạ."
Ăn xong, cậu ngồi trên ghế nghỉ ngơi, hiếm khi tỉnh táo được như vậy.
Trần Kinh Hạc mang tư liệu tới, đặt lên bàn rồi nói: "Hôm nay tôi tới còn có một chuyện khác, liên quan tới tấm bản đồ lần trước tôi và Huyền Thính tìm được. Người của tôi đã dành chút thời gian suy tính về bí cảnh trong bản đồ, phát hiện một quy luật tiềm ẩn."
"Bí cảnh này trong mấy ngàn năm qua chỉ xuất hiện hai lần. Căn cứ vào tình huống khi đó, so sánh với hiện giờ, lần tới nó xuất hiện sẽ vào khoảng 11 năm nữa."
Túc Lê sững sờ: "Mười một năm."
"Vâng, với chúng ta thì đây đúng là tin tốt." Trần Kinh Hạc giải thích: "Thời gian này là dư dả, chúng ta cũng có thể nghiên cứu thêm nhiều tin tức về bí cảnh. Hơn nữa, giới tu đạo phát triển cho tới nay đã sản sinh ra vô số bí cảnh, mà trải qua vạn năm, bởi cuộc chiến của giới tu đạo năm đó nên số lượng bí cảnh còn nhiều hơn thời Thượng Cổ. Có lẽ tư liệu chúng ta có vẫn chưa đủ chi tiết, có nhiều thời gian thì chúng ta có thể xác nhận lại."
"Quan trọng nhất là 11 năm này. Chúng ta không thể xác định sau khi tìm đủ mảnh vỡ sẽ xảy ra chuyện gì, 11 năm là đủ để Phượng Hoàng đại nhân rèn luyện thể xác."
Các phụ huynh nghe thế cũng không nói thêm. Mảnh vỡ của Kiếm Huyền Thính chỉ còn thiếu một mảnh thôi, mà đã truy tìm nhiều năm như vậy, rất có thể manh mối từ tấm bản đồ này là thật. Với họ thì đây là chuyện chấp nhận được, 11 năm với tu sĩ không hề dài, có thể thoải mái. Nhưng Túc Lê lại rất sốt ruột tìm đủ mảnh vỡ Kiếm Huyền Thính, bọn họ cũng phải xem con sẽ quyết định thế nào.
Ly Huyền Thính nói: "Chúng ta không vội."
Túc Lê mất một lát mới hỏi: "Xác định là 11 năm sao?"
Trần Kinh Hạc bổ sung: "Cũng chưa chắc chắn là 11 năm. Chúng tôi sẽ tiếp tục điều tra, dù sao thông tin có hạn, có thể sẽ tồn tại sai sót trong tính toán. Phượng Hoàng đại nhân... Có vấn đề gì sao?"
"Không." Một lát sau Túc Lê mới đáp: "Nếu như chắc chắn là 11 năm, vậy con có chuyện này muốn nói với mọi người."
"Con quyết định bế quan."
Ba Túc ngẩn ra: "Bế quan sao? Vậy con định bế quan bao lâu, papa chuẩn bị đồ ăn cho con nhé."
Túc Lê bổ sung: "Chắc khoảng vài năm, con cũng chưa chắc chắn."
Vài năm?!
Các phụ huynh đều sốc. Tu sĩ bế quan là chuyện thường, nếu là mấy ngàn năm trước, bọn họ cũng sẽ lựa chọn bế quan khi gặp bình cảnh. Chẳng qua là tu vi của Túc Lê tiến triển quá thuận lợi, họ chưa từng nghĩ tới chuyện con sẽ bế quan. Ban đầu tưởng chỉ là mấy tháng, giờ nghe là vài năm, cả nhà không kịp phản ứng.
Mẹ Túc hỏi: "Con bế quan trong nhà sao? Để mama dặn anh cả với bé Minh không tới làm phiền con nhé."
"Không ạ. Kinh Hạc có một linh vật có thể khống chế dòng chảy thời gian." Túc Lê ngồi thẳng người: "Thần lực tăng trưởng nhanh hơn dự đoán của con, con ước lượng thì ít nhất phải rèn luyện trăm năm mới có thể chịu được Thần lực trong cơ thể, để con có thể sẵn sàng cho mọi tình huống."
Trước kia cậu không đưa ra quyết định này chính là vì lo lắng chuyện bí cảnh.
Giờ gần như đã xác nhận thời gian bí cảnh mở ra, thay vì chậm chạp khôi phục, chi bằng bế quan rèn luyện thân thể, tranh thủ rèn thể xác lên mức tối cao sớm nhất có thể.
Trần Kinh Hạc không đồng ý: "Tốc độ chảy tốt nhất của Tháp Nghịch Thời là nhanh gấp ba, nếu ngài muốn tu luyện trăm năm thì sẽ phải ở trong đó ít nhất 30 năm. Nếu muốn ra trước 11 năm nữa, vậy ngài sẽ phải chịu dòng chảy nhanh gấp 10 lần, từ xưa đến nay chưa có ai làm vậy..."
Điều này có yêu cầu cực cao với tinh thần và thể xác của tu sĩ, thực tế là chú trọng phương diện tinh thần hơn vì phải thừa nhận áp lực mà dòng chảy thời gian do Tháp Nghịch Thời khống chế. Từ xưa đến nay, Tháp Nghịch Thời nhiều lắm là tăng dòng chảy lên gấp 5, tốc độ gấp 10 là chưa từng có tiền lệ.
"Ta làm được." Túc Lê nhắm mắt, cậu buộc phải làm được.
Ba mẹ Túc hiếm hoi phản đối ý kiến của con, mấy người tranh luận ồn ào trong phòng khách. Túc Lê nghe một hồi thấy buồn ngủ, định đợi người lớn tranh luận ra kết quả rồi lại đàm phán, thế là về phòng nghỉ ngơi. Cậu vừa vào phòng thì thấy Ly Huyền Thính cũng đi theo, ngạc nhiên hỏi: "Không ở bên ngoài nghe họ nói chuyện nữa sao?"
"Không cần thiết." Ly Huyền Thính bước tới bên cậu, bế cậu lên giường nằm: "Ngươi nghiêm túc sao?"
"Ta nghiêm túc." Túc Lê đè nén Thần lực trong cơ thể, duy trì trạng thái bình thường để giao lưu với Ly Huyền Thính: "Kiếm Huyền Thính trước khi thành hình đã bị ta khắc phong ấn, tìm về mảnh vỡ, Thần lực của ta cũng sẽ khôi phục như cũ. Trước kia ta không nghĩ tới mình sẽ tìm lại tất cả nhanh như vậy, với cả mất một phần ký ức, ta không khống chế được thời gian hấp thụ từng mảnh, giờ là nước đổ khó hốt."
Nếu như không mau khống chế lại, cậu sẽ như lúc mới đầu thai, ngơ ngơ ngác ngác tồn tại, cho đến khi thể xác tự chữa trị.
Mà Thần hồn lẫn Thần lực của cậu hiện giờ quá mạnh, thời gian khôi phục không rõ tới khi nào.
Thay vì rơi vào cục diện như vậy, chi bằng rèn luyện thân xác trước. Vừa hay Kinh Hạc có Tháp Nghịch Thời, Tháp Nghịch Thời là linh vật từ thời Thượng Cổ, năm đó cậu đã từng sử dụng, cũng đã từng thử tốc độ chảy gấp năm lần. Tuy là chưa từng thử gấp 10, nhưng cậu biết khả năng của bản thân.
Tuy gấp mười lần là mạo hiểm, nhưng vẫn nằm trong phạm vi có thể khống chế được.
Ly Huyền Thính im lặng một hồi mới hỏi: "Ngươi nhớ lại hết rồi sao?"
Túc Lê nghe thế không nói gì, nhìn Ly Huyền Thính, tìm kiếm dấu vết quen thuộc trên mặt hắn. Đây là khuôn mặt giống Long như đúc. Vấn đề này vạn năm trước cậu đã từng băn khoăn một lần. Vạn năm trước Huyền Thính không có ký ức của Long, thế nên có một quãng thời gian rất dài cậu đều nghĩ, mình mạo hiểm rót Long hồn vào phôi kiếm như vậy là thật sự đúng sao?
Long thật sự hy vọng cậu làm vậy sao?
Nhưng khi Kiếm Huyền Thính hòa vào cơ thể cậu, cảm giác của nó giống hệt như lúc Long hồn còn ở bên trong, chứ đừng nói là ngoại hình.
Túc Lê giơ tay, lấy ảnh kiếm trong cơ thể ra: "Trong cơ thể ta từ trước Thượng Cổ đã tồn tại một vệt Long hồn, về sau Long hồn bị ta rót vào phôi kiếm, tạo thành ngươi."
Ly Huyền Thính khựng lại.
"Chuyện này ta chưa từng đề cập ở Thượng Cổ." Túc Lê thoáng do dự, sau đó bật cười: "Hành vi cử chỉ của ngươi, thậm chí cách ngươi đối xử với ta. Rõ ràng là ta chăm sóc ngươi, nhưng nhiều lúc lại có cảm giác như ngươi đang chiều theo ta. Nói thật thì ta cũng là một kiếm chủ vô trách nhiệm..."
Một bàn tay bỗng vươn tới che đi ánh đèn.
Túc Lê khựng lại: "Huyền Thính?"
Ly Huyền Thính đặt tay lên đầu Túc Lê, ngồi trên giường nhìn cậu, giọng có phần đè nén: "Ta chưa từng nghĩ tới, Tiểu Phượng Hoàng năm đó đến bay cũng cần dạy, giờ đã lớn như vậy. Biết gánh vác trách nhiệm, ngay cả hành vi nghịch thiên cũng dám làm, còn dám mạo hiểm dù chết cũng phải ôm theo hy vọng mong manh Niết Bàn."
Túc Lê bỗng ngẩng lên, cẩn thận nhìn Ly Huyền Thính: "Ngươi..."
"Việc cần làm bây giờ là xử lý Thần lực trong cơ thể ngươi, đừng để ý đến những chuyện dư thừa khác."
Ly Huyền Thính dịu dàng nói: "Từ Hỗn Độn tới nay đã hàng triệu năm. 11 năm thôi, ta coi như ngươi ngủ một giấc, đợi ngươi tỉnh ta sẽ dẫn ngươi đi chơi."
Thời Hỗn Độn, bên trên cổ thụ ngô đồng, Long trên trời thò vuốt xuống móc ra Phượng Hoàng bé nhỏ từ trong tổ, đặt lên sừng của mình, ngao du trong biển mây cuồn cuộn, cùng nhau ngắm muôn nghìn phong cảnh.
Thời Thượng Cổ, bên dưới Thần Mộc Ngô Đồng, Phượng Hoàng đã trưởng thành dạy cho kiếm linh bé nhỏ từng chiêu kiếm, cũng hứa hẹn hắn học xong là có thể tới nhân gian ngắm hoa nở hoa tàn.
Thời gian, dường như rất dài.
Trong phòng khách, các phụ huynh tranh cãi có kết quả, rồi len lén mở cửa, nhìn hai đứa nhỏ tựa vào nhau ngủ trên giường, cuối cùng lặng lẽ khép cửa lại.
Ban đầu Trần Kinh Hạc là người phản đối, nhưng không biết sao tự dưng lại trở thành thuyết khách của Túc Lê, cãi cọ một hồi bắt đầu đi thuyết phục những người khác: "Thật ra cũng không cần quá lo, lỡ có vấn đề thật thì chúng ta cũng có thể kịp thời đưa ngài ấy ra."
Ba Túc nói: "Tháp Nghịch Thời có cho mang thức ăn vào không? Liệu có lạnh lắm không? Có vật gì bảo vệ không?"
Túc Úc: "Ba, đến con còn biết trong linh vật này không được để gì khác ngoài người, còn không mang vào được luôn, ba đừng mơ nữa."
Mẹ Túc nói: "Nhưng bỏ vào túi càn khôn thì vẫn sẽ mang vào được chứ?"
Túc Minh giờ mới nghe hiểu: "Ơ? Anh hai sẽ đi xa nhà sao ạ?"
Sau đó lo lắng nói: "Thế anh hai sẽ không đi học được sao ạ? Làm bài kiểm tra thì sao?"
Túc Úc bừng tỉnh, đập tay: "À đúng rồi, hay là lắp cái đồng hồ báo thức, đến ngày thi thì gọi thằng bé ra thi rồi lại vào?"