115. Chương 115: Mười Năm Thay Đổi

Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều

Chương 115: Mười Năm Thay Đổi

Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 115 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vài ngày sau, các tu sĩ canh gác bên ngoài núi Tức Linh phát hiện Ấn Phượng Hoàng trở nên mạnh mẽ hơn. Chưa đầy nửa ngày, mấy trận pháp hùng mạnh lại bao trùm, khiến bầu không khí của cả vùng núi hết sức kỳ lạ. Mỗi khi có tu sĩ đến gần, một luồng uy áp vô hình sẽ đẩy lùi họ, càng khiến mọi người bàn tán xôn xao.
Nhưng mà người nhà họ Túc lại biến mất không dấu vết, Ấn Phượng Hoàng bao phủ núi Tức Linh tĩnh mịch như tờ.
***
Mười năm sau.
Không khí trong tập đoàn Trần Thị vô cùng căng thẳng, nhân viên các phòng ban đều dán mắt vào cửa phòng họp.
"Sáng nay cứ như đánh trận vậy, hai năm trước nói chuyện thu mua cũng không ồn ào, rầm rộ đến thế."
"Thôi đừng nhắc nữa, năm ngoái chủ tịch giao công ty cho Thái Tử tôi vẫn không hiểu, lúc đó có nhiều người phản đối lắm, phải không?"
"Thái Tử có thủ đoạn quá cứng rắn, mà cậu ta mới bao nhiêu tuổi chứ. Năm ngoái thành tích tăng gấp đôi, quả thực đáng sợ."
"Chủ tịch còn trẻ mà sao lại lui về hậu trường rồi..."
Tiếng bàn tán chỉ dừng lại khi cửa phòng họp mở ra, một nhóm giám đốc, trưởng phòng vây quanh một thanh niên bước ra, ai nấy đều tỏ vẻ cung kính, rõ ràng là họ vừa bàn bạc xong một chương trình quan trọng nào đó. Thanh Điểu tiến lên, tách người thanh niên mặc âu phục ra khỏi đám người đang nịnh nọt xung quanh: "Giám đốc Ly, mời đi lối này ạ."
Người kia đưa một chồng tài liệu cho Thanh Điểu, gật đầu với những người còn lại rồi đi theo cô đến văn phòng của Trần Kinh Hạc. Vừa mở cửa đã thấy Trần Kinh Hạc ngồi trên ghế sofa, bên cạnh là một chồng sách cổ, còn có một cốc trà sữa chưa mở.
"Đến rồi à?" Trần Kinh Hạc mở cốc ra, đưa một cốc cho thanh niên: "Họ lại tìm được rất nhiều thứ, tịch thu từ nhà họ Quý, có thể sẽ có manh mối mới."
Thanh niên liếc nhìn vỏ cốc trà sữa: "Quán mới à?"
"Ừ, quanh đây có nhiều quán lắm." Mấy năm nay Trần Kinh Hạc rảnh rỗi hơn nhiều, lần trước về núi Tức Linh bị Túc Minh dụ dỗ, thế là bắt đầu mê trà sữa, thậm chí còn bỏ hẳn thói quen uống cà phê buổi sáng, chỉ uống các loại đồ uống từ sữa.
Mười năm này tập đoàn Trần Thị phát triển nhanh chóng, cộng thêm năm đó đánh cờ với các thế gia Nhân tộc giành chiến thắng, thôn tính nhiều công ty, Trần Kinh Hạc kiếm bộn tiền.
Thanh niên liếc nhìn nhãn '100% đường' trên cốc, trả lại cho y: "Tự uống đi."
Trần Kinh Hạc tiện tay cắm ống hút vào.
Thư ký Thanh Điểu nhắc nhở: "Kinh Hạc đại nhân, ngài không nên hấp thụ quá nhiều đường, hôm nay ngài đã uống một cốc rồi."
Trần Kinh Hạc không buồn ngẩng đầu: "Giới trẻ bây giờ toàn uống hai cốc một ngày, ta mới uống có một."
Thanh Điểu: "Vì ngài toàn gọi 100% đường. Giờ ngài đã tuổi trung niên rồi, sẽ dễ béo hơn."
Trần Kinh Hạc: "..."
Thanh Điểu chuyển sang chuyện khác: "Thiết bị lần trước ngài đặt hàng ở nước ngoài đã về đến kho, vẫn như mọi lần, chuyển vào phòng thí nghiệm ạ?"
Trần Kinh Hạc nói: "Ừ, mấy cái cũ thì bỏ lại nhà kho."
Ly Huyền Thính đặt báo cáo lên bàn của y: "Mấy chuyện còn lại tự xử lý đi, hai ngày nữa ta phải về trường bảo vệ luận văn giữa kỳ, sau đó về núi Tức Linh ở một thời gian."
Trần Kinh Hạc: "Về ở vài ngày cũng được, lần trước Thanh Phong nhờ ta mua ít lá trà mà ta quên chưa gửi."
"Được." Ly Huyền Thính cầm một quyển sách trên bàn: "Ta lấy mấy quyển sao chép này nhé."
Trần Kinh Hạc gật đầu: "Lúc đi tiện thể mang luôn mấy tên thám tử của tộc Kim Ô kia đi nhé, lão già đó ngày nào cũng phái người đến nằm vùng, phiền chết đi được."
Đợi Ly Huyền Thính khuất bóng, Thanh Điểu mới lên tiếng: "Hình như tuần này Túc đại nhân có kế hoạch rồi, Huyền Thính đại nhân về có khi không gặp được ai."
"Nghỉ hè mà, chắc Tiểu Minh về rồi, hắn cũng chỉ về xem Tháp Nghịch Thời thôi." Trần Kinh Hạc dán mắt vào quyển sách trên bàn: "Cứ vài tháng hắn lại phải về xác nhận như vậy mới yên tâm, rõ ràng là còn một năm nữa mới đến thời gian dự tính."
Nói một hồi, y đột nhiên cầm cốc trà sữa: "Thanh Điểu, lần sau bảo họ cho trân châu popping nhé."
Thanh Điểu: "Vâng."
Vậy rốt cuộc là trân châu và trân châu popping khác nhau chỗ nào?
Tháp Nghịch Thời mở ra, Ấn Phượng Hoàng tự động vận hành. Ngoài những người có mặt trong núi lúc ấy, tất cả đều bị Ấn Phượng Hoàng chặn ở bên ngoài, không được phép đi qua. Biến cố đột ngột này khiến rất nhiều người cảnh giác, Diệp Tư Tế đòi vào núi điều tra, nhưng lại bị Ấn Phượng Hoàng ngăn cản. Chuyện xảy ra ở núi Tức Linh lập tức trở thành chủ đề nóng hổi năm đó.
Về sau có thêm nhiều chuyện mới, tin tức liên quan đến Phượng Hoàng dần biến mất.
Không ai còn thấy Túc Lê nữa, về sau, dù người nhà họ Túc bắt đầu rời núi hoạt động, vẫn không thấy bóng dáng cậu ấy. Vì thế mà Diệp Tư Tế của tộc Kim Ô tức đến muốn chết, mấy năm nay luôn là ba ngày cãi nhau một trận nhỏ, năm ngày cãi nhau một trận lớn với Trần Kinh Hạc. Yêu giới cũng hoảng hốt một phen, các Điểu tộc tưởng rằng hai tộc này chuẩn bị chiến tranh, kết quả là cãi cọ thì ồn ào nhưng không thấy động thủ.
Lời đồn về Phượng Hoàng thưa dần, chuyện năm đó cũng bị các sự kiện khác trong giới tu đạo làm lu mờ. Mặc dù lời đồn về Phượng Hoàng thưa dần, nhưng giá nhà ở thôn Tức Linh vẫn tăng vọt, thậm chí còn cao hơn giá nhà ở trung tâm thành phố S, chính thức trở thành nơi tấc đất tấc vàng. Giới tu đạo cũng có rất nhiều tin tức nội bộ về vùng núi này, biết đó là địa bàn của nhà họ Túc, nhiều người vội vàng đến nộp đơn xin chuyển vào ở.
Chỉ cần không lên núi, nhà họ Túc sẽ không quản.
Việc này dẫn đến khu căn hộ ở thôn Tức Linh trở thành địa điểm nổi tiếng trong giới tu đạo. Tông sư ở nhà đối diện, tầng nào cũng có đại lão của các phái, đúng là vùng đất thánh trong truyền thuyết. Giá phòng càng cao, trình độ sinh hoạt cũng càng nâng cao, thôn Tức Linh nhỏ bé một phát trở thành thị trấn văn minh nhất cả nước, nhiều lần được đài truyền hình đưa tin.
Mười năm, thế giới thay đổi chóng mặt.
Nhà họ Túc, 10 giờ sáng.
Một nhóm thanh thiếu niên đi theo sau một con chó đến trước sân. Trên đường đi, họ còn đi qua tòa căn hộ cao cấp nhất cả nước, đi qua cái thôn nổi tiếng tấc đất tấc vàng, cuối cùng dừng lại ở tòa biệt thự sang trọng nằm ở rìa thôn. Có người không nhịn được nuốt nước bọt: "Túc Minh bảo tao là nhà nó ở nông thôn, nhưng nó không nói nhà nó ở khu biệt thự thôn Tức Linh..."
"Làm bạn cùng phòng với nó một năm mà tao vẫn đánh giá thấp Túc Minh."
"Mẹ Túc Minh là siêu sao điện ảnh mà, biệt thự này chắc mua bình thường thôi chứ?"
"... Mày nhìn diện tích đi, bé à, mày đúng là không biết gì về giá nhà ở thôn Tức Linh này."
"Hay là bọn mình đi nhầm đường? Ban nãy tao thấy đi qua mấy nhà kia."
"Chắc không sai đâu nhỉ? Túc Minh bảo sẽ cử Đại Hoàng nhà nó đến đón mà..." Một người do dự nhìn con chó vàng bên chân: "Với màu lông này thì chắc không sai được đâu."
Những người khác: "..."
Vì cái gì mà cả lũ lại tin vào một con chó dẫn đường chứ?
"Thôi, nhấn chuông thử xem sao?" Một người giơ tay nhấn chuông, một lát sau, có một thiếu niên mặc đồ ngủ đi ra từ vườn hoa, chạy nhanh đến mở cửa.
Người mở cửa là Túc Minh. Nó mặc bộ đồ ngủ dài tay, quần áo in hình Siêu Nhân Điện Quang, vừa ngáp vừa nói: "Tao còn tưởng tụi mày đi lạc rồi chứ, vào đi."
"Làm phiền nhé. Lúc mày bảo là có thể đến nhà mày ở, mày có biết lúc mày nhắn địa chỉ cho bọn tao, bọn tao sốc cỡ nào không."
"Đúng rồi đó, chú lái taxi còn hỏi đi hỏi lại có đúng là thôn Tức Linh không."
"Ở thôn Tức Linh thì thôi đi, nhà mày thế mà có hẳn cái biệt thự."
Ba chàng trai này là bạn cùng phòng đại học của Túc Minh.
Mấy thanh niên tranh thủ nghỉ lễ hẹn nhau đến thành phố S du lịch, mà thành phố S lại là quê của Túc Minh. Ban đầu là muốn đến khu du lịch núi Tức Linh, lúc tính thuê phòng thì Túc Minh đề nghị có thể đến nhà nó ở. Hôm nay ba đứa xuống tàu cao tốc thì nhận được địa chỉ Túc Minh gửi, giữa chừng còn lạc đường, cuối cùng vẫn phải nhờ chó nhà Túc Minh đến đón.
Túc Minh dẫn bạn vào nhà, nghe thế bảo: "Hồi nhà tao mua ở đây thì giá chưa cao đến vậy, nên lúc đó ba mẹ tao mua hẳn chỗ rộng rãi."
Những người khác: "..." Thế thì đúng là khiến người ta phải hâm mộ.
"Nhà mày không có ai sao?" Ba đứa đi vào thấy trong nhà im ắng nên hỏi: "Nữ thần không có nhà sao?"
"Mẹ tao đi quay phim rồi, ba tao đi thăm người thân, anh tao thì đi vắng." Túc Minh nghĩ ba mẹ ra ngoài hẹn hò cũng phải dặn dò nó đủ điều, bèn nói: "Phòng dành cho khách ở đằng sau, để tao dẫn tụi mày qua. Nếu thích thì ra vườn thăm thú cũng được, nhưng mà đừng đến gần cái nhà kính trồng hoa bên kia."
Từ năm đó là cả nhà luôn đề phòng cao độ, hai năm gần đây mới đỡ hơn. Vừa hay có mấy ngày ba mẹ đi vắng, Túc Minh mới tranh thủ rủ bạn đến ở cùng, chứ không thì với tính cách của họ, kiểu gì cũng tra hỏi đủ thứ.
Cả nhóm đi theo Túc Minh, lúc đi ngang qua nhà kính trồng hoa, mấy đứa ngó thử một cái.
Bên ngoài căn phòng được bồn hoa cây cảnh bao bọc, tạo cảm giác rất kỳ lạ, nhưng khó mà nói là lạ ở chỗ nào.
Người bình thường không nhìn thấy linh lực vận chuyển, tất nhiên cũng không thấy Tháp Nghịch Thời ẩn hiện phía trên nhà kính trồng hoa.
Lúc này Tháp Nghịch Thời đang lặng lẽ vận hành, linh lực xung quanh mười năm qua vẫn như vậy, Túc Minh đi qua cũng nhìn một cái. Mười năm, cái tháp này vẫn giống hệt hôm đó, anh hai cũng không có tin tức gì. Nếu không phải chú Kinh Hạc nói Tháp Nghịch Thời không có vấn đề gì, mệnh phù của anh hai cũng vẫn nguyên vẹn, thì có lẽ ba mẹ đã xông vào tìm người rồi.
"Tụi mày cất đồ trước đi, trưa mình ra ngoài ăn." Túc Minh dẫn bạn đến phòng dành cho khách: "Tao đi thay quần áo đã."
Nói rồi đi mất, để bạn bè tự dọn đồ.
Biệt thự nhà họ Túc rất lớn, mấy chàng trai cất hành lý xong đứng ở lầu hai nhìn ra ngoài, vừa quan sát cảnh quan của vùng đất tấc vàng vừa cảm thán nhà họ Túc đúng là giàu có. Tòa nhà dành riêng cho khách lại nối với căn biệt thự bên cạnh, nhìn qua khiến cả hai biệt thự như một trang viên trong rừng mà TV hay nói, kết hợp với vườn hoa rộng lớn và dãy núi Tức Linh phía sau, đúng là có cảm giác như đang ở ẩn.
"Chẳng trách Túc nữ thần lại muốn về quê sống, nơi này quá thích hợp để dưỡng già."
"Tao đến làm vườn cho nhà Túc Minh được không nhỉ, không khí ở đây tốt thật, hít một hơi cảm giác được chữa lành hẳn."
Mấy đứa nói chuyện với nhau, đột nhiên có một người nói: "Tụi mày có thấy... Chỗ nhà kính trồng hoa kia rất lạ không."
Hai người còn lại nghe vậy nhìn sang. Ban đầu chỉ là cảm thấy cách bài trí chỗ nhà kính đó khá đặc biệt, nhưng nhìn từ trên cao xuống mới phát hiện cây cối hoa cỏ được trồng quanh nhà kính với quy luật rất lạ, tạo thành hoa văn mờ ảo, trông rất kỳ quái, khiến cả ba không khỏi rợn tóc gáy.
"Nghe nói nhà giàu đều nghiên cứu phong thủy... Chẳng lẽ đây là cái đó đó."
"Mày đừng có dọa tao, tự dưng nghĩ cả cái biệt thự đồ sộ này chỉ có mấy đứa mình là sợ."
"Thôi thôi, đừng có tự dọa bản thân nữa, có thể chỉ là cách làm vườn của nhà giàu thôi."
"Tao lên mạng xem, toàn thấy người ta bảo núi Tức Linh rất hung hiểm. Rất nhiều người vào núi Tức Linh gặp phải hiện tượng 'quỷ đánh tường' trong truyền thuyết."
"Im đi im đi, đồ trên mạng mà mày cũng tin sao?"
Ba người thảo luận một hồi, càng nhìn nhà kính trồng hoa càng thấy sợ, mấy phút sau thì Túc Minh đến dẫn họ ra ngoài.
"Minh Minh, biệt thự nhà mày to vậy mà không thuê người giúp việc sao?"
"Có chứ, mỗi tuần đều có người đến dọn dẹp. Nhưng mà nhà tao không thích người lạ nên bình thường trong nhà không có ai." Túc Minh thoáng im lặng, sau đó cười nói: "Tụi mày xem ở trên mạng à?"
"Ừ thì." Mấy đứa bạn cùng phòng xấu hổ cười: "Mày kệ nó đi, Tiểu Hạ toàn xem mấy thứ vớ vẩn xong dọa người khác."
"Không sao." Túc Minh cười: "Nhưng mà nếu tụi mày thấy trong nhà dán bùa chú gì đó thì không cần sợ đâu, nhà tao có một chú chuyên nghiên cứu phong thủy nên hay bày mấy thứ này thôi."
"Nghiên cứu phong thủy à, siêu vậy, thế chú mày biết xem tướng không?"
"Tao nghe nói chỗ này nhiều đại sư phong thủy lắm."
Mấy thanh niên trò chuyện với nhau, chẳng mấy chốc đã làm tan bầu không khí ngột ngạt.
Bốn người ở chung ký túc xá một năm, quan hệ rất tốt, có Túc Minh dẫn dắt nên cũng dần buông thả, Túc Minh còn dẫn họ đến rất nhiều nơi trên mạng không hề đề cập. Cả bốn chơi thỏa thích, về đến nhà đã hơn 8 giờ, lục tục tắm rửa đánh răng.
Tiểu Hạ là người tắm cuối, đêm nay cả lũ đã hẹn sẽ chơi game, thế là nó chuẩn bị ra phòng khách ở nhà trước.
Một mình nó đi trên con đường nhỏ ở vườn hoa mờ tối, lúc đi ngang qua nhà kính trồng hoa, nó bỗng thấy đèn lung lay, giật bắn mình, đứng tại chỗ không biết có nên đi tiếp không, há hốc miệng nhìn.
Nó loáng thoáng thấy trên không trung đột nhiên hiện ra một cái tháp lớn, ánh sáng đủ màu như cầu vồng giao hòa khiến ngực nó cứ nghẹn lại. Tiểu Hạ dụi mắt, mọi thứ đã trở lại như cũ.
"Ảo giác, chỉ là ảo giác thôi." Tiểu Hạ tự an ủi mình, kéo quần áo rồi đi tiếp.
Đúng lúc này nó nghe được một tiếng động rất nhỏ, lập tức cứng đờ người. Quay đầu lại nhìn thì thấy một cái bóng trắng vụt qua, sợ quá ngã ra đất, cảm thấy cả thế giới đang đảo lộn. Nó cứ đờ ra như vậy một hồi, cho đến khi tiếng Đại Hoàng sủa đánh thức, nó mới bổ nhào chạy về phía cái đèn vườn ở chỗ nhà trước, vừa chạy vừa hét: "Minh Minh! Minh Minh!"
Trong phòng khách, Túc Minh nghe tiếng hét của Tiểu Hạ lập tức chạy ra: "Gì thế?"
"Tao tao tao thấy quỷ áo trắng." Tiểu Hạ sợ đến mức nói không ra lời.
Hai bạn cùng phòng khác hoảng sợ: "Mày đùa đấy à?"
"Trên đời này làm gì có quỷ? Tụi mày ở đây đi, để tao ra xem." Túc Minh đỡ bạn vào rồi dặn cả ba ở yên trong phòng, sau đó đi ngay đến chỗ nhà kính trồng hoa. Lúc đến nơi, nó thấy Tháp Nghịch Thời phía trên nhà kính trồng hoa vẫn vận hành như thường, trận pháp cũng không có vấn đề gì.
"Gâu gâu ---" Đại Hoàng cách đó không xa cũng sủa vài tiếng.
Túc Minh đi qua hỏi Đại Hoàng, xác định không có gì lạ thì mới yên tâm. Thỉnh thoảng núi Tức Linh cũng xuất hiện tình trạng linh khí không ổn định, lại thêm Ấn Phượng Hoàng bao phủ phía trên, có chút dao động là bình thường. Có thể là Tiểu Hạ thấy ảo ảnh do linh khí hỗn loạn tạo thành.
Cậu nhóc cẩn thận kiểm tra xung quanh, xác nhận không có vấn đề gì thì mới về phòng khách. Vừa bước vào đã thấy ba đứa bạn ôm nhau ở trong góc, miệng không ngừng lẩm bẩm, còn giơ điện thoại lên chiếu đèn về một phía.
Túc Minh: "Tao mới kiểm tra..."
Tiểu Hạ run rẩy giơ tay: "Minh... Minh, bên kia hình như có tiếng động... Từ nãy đã có rồi."
Túc Minh bị cắt ngang, đành nhìn theo hướng chỉ của thằng bạn, đó là phòng bếp.
"Làm gì có gì đâu?" Cậu nhóc nhướng mày: "Tụi mày trông gà hóa cuốc hả?"
Ba đứa kia điên cuồng lắc đầu.
Phòng bếp cũng không xa, những năm này biệt thự liên tục được mở rộng, chỉ có căn nhà phía trước là vẫn giữ nguyên như cũ.
Túc Minh đành phải đi xem, nhưng khi đến gần phòng bếp, sắc mặt cũng trở nên nghiêm trọng. Vì nó nhận thấy trong bếp có khí tức của một người khác, khí tức của người này rất tùy tiện, bá đạo, không hề che giấu.
Túc Minh lập tức cảnh giác, tụ linh lực vào tay, chuẩn bị khởi động trận pháp trong nhà, cẩn thận từng li từng tí tiếp cận phòng bếp.
Cuối cùng nó nhìn thấy ở trong góc bếp có một bóng người mặc áo đỏ.
Người kia là một thiếu niên, hơi gầy, áo bào đỏ tùy tiện khoác trên người, mái tóc dài vàng nhạt xõa tung, còn xen lẫn vài sợi màu đỏ.
Lúc này, tay thiếu niên đặt trên cửa tủ lạnh, thò người vào trong tìm kiếm.
Một lúc sau, thiếu niên lấy từ trong tủ ra một túi bánh mì, ngón tay vạch một cái dễ dàng xé bao bì.
Dường như nhận thấy có người đến gần, thiếu niên quay sang, bên dưới phần mái tóc hơi rối là đôi yêu đồng sáng ngời như được ngâm trong vàng.
Miệng thiếu niên vẫn ngậm miếng bánh, thấy Túc Minh thì sửng sốt vài giây, nuốt bánh xong mới hỏi: "... Minh Minh?"