Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều
Mái tóc năm xưa
Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 117 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Túc Minh nhanh chóng xuống núi mua đồ, còn tiện thể kéo Đại Hoàng ra khỏi phòng bếp lộn xộn.
Thế là chỉ còn Túc Lê và Ly Huyền Thính trong bếp. Đối với người ngoài, đó chỉ là mười năm không gặp, nhưng Túc Lê đã gần trăm năm không thấy Ly Huyền Thính. Lúc mới tiến vào Tháp Nghịch Thời, ý thức cậu trì trệ, không mấy khi tỉnh táo, nhưng vẫn nhớ Ly Huyền Thính đã nói sẽ chờ mình. Bây giờ hai người gặp lại, rõ ràng có rất nhiều lời muốn nói, lại bỗng cảm thấy không cần nói cũng hiểu.
Bọn họ biết nhau không phải là vài năm ngắn ngủi, mà là từ thời Hỗn Độn cho tới nay, rất nhiều điều đã trở thành sự thấu hiểu ngầm.
Túc Lê quan sát Ly Huyền Thính, đứng đằng sau ngắm nhìn tấm lưng thẳng tắp của hắn. Khuôn mặt Ly Huyền Thính vẫn như vạn năm trước, nhưng cậu lại thấy có vài nét khác lạ.
Ly Huyền Thính nghiêng đầu hỏi: "Ngoài bánh bao đậu đỏ với trứng rán thì còn muốn ăn gì nữa không?"
Túc Lê hoàn hồn: "Nhiều lắm, ngươi hỏi vậy ta lại chẳng nghĩ ra món nào cụ thể."
"Vậy chừng nào nghĩ ra thì nói với ta." Ly Huyền Thính thuần thục đập trứng, đánh đều. Thấy Túc Lê vẫn đứng đằng sau thì bảo: "Qua đây."
Túc Lê đi tới: "Gì vậy?"
"Có hứng thú với nấu ăn đúng không?" Ly Huyền Thính đưa bát và que đánh trứng cho Túc Lê: "Ta dạy cho ngươi, bắt đầu từ cơ bản."
Mắt Túc Lê sáng lên: "Ta thấy nấu ăn hơi khó."
"Không khó." Ly Huyền Thính cầm tay cậu: "Giơ tay theo góc này, kiểm soát lực, cổ tay dùng chút sức là được. Đập trứng cũng thế, đừng đập mạnh quá, nhưng phải nhanh gọn và dứt khoát, nếu không thì vụn vỏ trứng sẽ rơi nhiều hơn."
Ly Huyền Thính nắm tay dạy Túc Lê từng chút, mỗi bước đều cực kì kiên nhẫn.
Túc Lê cầm bát trứng đã đánh đều, không biết phải làm gì: "Nhưng giờ đổ xuống chảo nó sẽ bị dính, ban nãy ta thử rồi."
Ly Huyền Thính bất đắc dĩ bật bếp lên cho cậu: "Ngươi phải chờ nước trong chảo khô rồi đổ dầu, đợi nó nóng đã, nếu không sẽ xuất hiện tình trạng như ban nãy."
Túc Lê sững sờ: "Phải cho dầu à?"
Ly Huyền Thính: "Chứ không thì sao?"
Túc Minh chẳng mấy chốc đã quay lại, thấy trên bàn bếp có da bánh bao được cán mỏng, còn huynh hai thì đang học làm bánh với huynh Huyền Thính. Đệ ấy đứng ở bếp ngó nghiêng vài lần, sau đó ra phòng cho khách xem đám bạn học. Đợi tụi kia dậy, đi ngang qua sân là có thể ngửi được mùi thơm bay ra.
Bạn cùng phòng nói: "Thơm quá."
Trong phòng ăn, bữa sáng phong phú đã chuẩn bị xong.
Mấy thanh niên bước vào thấy huynh hai của Túc Minh đang trò chuyện với một người đàn ông cao lớn, nhìn kỹ lại thấy người này trông khá quen mặt, bèn hỏi: "Minh Minh, cái huynh kia là Ly Huyền Thính đúng không! Cái người mà hôm trước lên sân khấu diễn thuyết ấy! Tao nhớ huynh ấy cũng là huynh của mày?"
"Ừ là huynh của tao." Túc Minh nói xong thấy vẻ mặt của lũ bạn cùng phòng: "Làm sao?"
Tiểu Hạ nói: "Không, bọn tao chỉ là đang nghĩ, quả nhiên trong một gia đình ưu tú thì mỗi thành viên đều ưu tú."
Hai đứa kia hưởng ứng: "Mày nhìn mày đi, năm nhất đã giành cả đống giải thưởng, giáo sư còn cố ý cho mày tham gia dự án, mấy đàn anh đàn chị năm ba năm tư còn không có cơ hội đó. Kỳ sau mày còn có mấy cuộc thi nữa đúng không? Thần đồng."
Túc Minh giơ tay đánh yêu mỗi đứa một cái: "Thôi đừng khen tao nữa, tụi mày đã làm xong nghiên cứu chưa?"
Cả lũ tức khắc kêu rên ầm ĩ.
Túc Lê đi ra thấy Túc Minh đang nói chuyện với bạn, bốn người cười nói rôm rả, trông khá là thân thiết. Cậu đứng nhìn một hồi, sau đó thì thầm với Ly Huyền Thính: "Cảm giác Minh Minh trưởng thành hơn hẳn."
Ly Huyền Thính bưng đĩa qua: "Đúng là mấy năm nay tiểu đệ ấy bớt quậy hơn."
Túc Lê ngạc nhiên hỏi lại: "?"
Bữa sáng, Túc Lê cuối cùng cũng được ăn bánh bao đậu đỏ ngày nhớ đêm mong, vẻ mặt đầy thỏa mãn. Túc Minh và đám bạn cùng phòng thì khen ngợi không ngớt từ đầu bữa đến cuối bữa, cuối cùng xung phong rửa bát. Ăn xong, Túc Minh dẫn bạn tới khu du lịch chơi, Ly Huyền Thính thì đeo khẩu trang cùng Túc Lê ra ngoài đi dạo.
"Quanh đây có rất nhiều tu sĩ, bọn họ biết mặt ta." Ly Huyền Thính giải thích.
Túc Lê cười: "Vậy ta chắc không cần mang, giờ có khi còn chẳng ai nhớ nữa."
Hai người vừa đi vừa nói chuyện những năm qua, Ly Huyền Thính nhỏ giọng kể cho Túc Lê nghe chuyện trong nhà. Trong nhà ngoài những thay đổi mang tính cột mốc thì thực tế cũng không có nhiều thay đổi đáng kể, nhưng bên ngoài đã hoàn toàn khác với mười năm trước. Cái này Túc Lê cũng cảm nhận được, rất nhiều thứ đã trở nên xa lạ, bao gồm cả phố xá, cậu suýt chút nữa không nhận ra thôn Tức Linh.
Ly Huyền Thính bỗng hỏi: "Tại sao lại ra sớm?"
Túc Lê ngắm nhìn cảnh sắc xung quanh, đáp: "Thần lực ổn định, cơ thể cũng khôi phục nên ra. Ở lâu trong đó rất ngột ngạt, luôn muốn ra ngoài sớm một chút, ra sớm thì có thể gặp mọi người sớm." Thêm nữa lúc cậu vào tháp thì tình hình bên ngoài khá nghiêm trọng, mấy năm đầu Túc Lê còn không thể tập trung hoàn toàn, luôn phân tâm theo dõi trạng thái của Phượng Hoàng Ấn, sau vài năm thấy ấn không có động tĩnh gì thì mới yên lòng.
Ly Huyền Thính lại nói: "Đáng lẽ ta nên về sớm hơn."
"Hôm qua ta mới ra mà, còn dọa bạn học của Minh Minh nữa chứ." Túc Lê giải thích: "Ta chưa thu lại Tháp Nghịch Thời, sợ gây ra động tĩnh quá lớn."
"Mọi người đều đang ở ngoài, tạm thời đừng nói cho họ." Ly Huyền Thính nói: "Phụ thân hiếm khi có cơ hội rời khỏi núi Tức Linh, cũng nên để hai người đi chơi cho thoải mái."
Túc Lê cười: "Cũng không có gì quan trọng."
Hai người đi trên đường thu hút rất nhiều ánh mắt. Thôn Tức Linh quanh đi quẩn lại cũng chỉ có bấy nhiêu người, người lạ vào thôn thế nào cũng khiến thôn dân chú ý. Mấy năm vừa rồi thì đỡ hơn, bởi vì người ta xây dựng thêm khu du lịch nên người tới thôn Tức Linh khá đông. Nhưng đẹp như Ly Huyền Thính và Túc Lê thì có ở đâu cũng sẽ nhận được vài ánh mắt.
Túc Lê: "Gần đây có tiệm cắt tóc không?"
Ly Huyền Thính nói: "Dưới chân núi có một tiệm do tiểu yêu mở."
Túc Lê sờ tóc mình: "Ta phải đi cắt tóc, tóc dài đi đường thu hút sự chú ý quá."
Tiệm cắt tóc của tiểu yêu dưới chân núi mấy năm trở lại đây doanh thu tăng vọt, Yêu tu, Nhân tu sống quanh đây đều sẽ tiện đường ghé tiệm này cắt tóc. Một phần là do tóc của tu sĩ khó xử lý hơn người bình thường, mặt khác, kỹ thuật cắt tóc của tiểu yêu rất điêu luyện, được các tu sĩ hết lời khen ngợi.
Tiệm cắt tóc đã phát triển thành chuỗi ba cửa hàng, nghe nói còn mở chi nhánh trên toàn quốc.
Túc Lê vừa vào tiệm đã cảm nhận được đủ loại khí tức, có tu sĩ Nhân tộc, cũng có người thường. Hôm nay là cuối tuần nên trong tiệm khá đông đúc, bọn họ phải xếp hàng, thế là cả hai ngồi ghế đợi.
Hai người tiếp tục trò chuyện, nhưng sau đó bị cuộc trò chuyện của mấy vị khách khác hấp dẫn.
Người nói là một cặp mẹ con và một thanh niên, có vẻ như là mẹ đi làm tóc kéo con trai theo, cả ba đều là người ở thôn Tức Linh, trông khá quen mặt.
"Chậc, bảo nó theo cô tới làm tóc mà cũng phải nói một thôi một hồi. Tiểu Bàn, lấy cục sạc cho mẹ."
Thanh niên bị gọi là Tiểu Bàn lại không hề béo, cao hơn 1 mét 8: "Mẹ, đã nói bao nhiêu lần rồi đừng có gọi tên ở nhà của con."
Thanh niên đang ngồi ở ghế cắt tóc bên cạnh lại cười: "Hồi bé mọi người đều gọi mày thế còn gì?"
Tiểu Bàn nói: "Mày đừng có quá đáng nhe Tiểu Đông."
Nghe được hai xưng hô quen thuộc, Túc Lê sửng sốt, cẩn thận quan sát gương mặt hai người, rất giống hai người bạn hồi bé thường xuyên đến nhà cậu chơi. Túc Lê ngẩn ra: "Đó là Tiểu Đông và Tiểu Bàn?"
Ly Huyền Thính nhìn: "Ta nhớ họ là bạn cùng lớp tiểu học với Minh Minh."
Túc Lê hồi tưởng: "Cũng đúng, mười năm rồi."
Ly Huyền Thính bỗng nghĩ đến một chuyện, bật cười thành tiếng.
Túc Lê ngạc nhiên: "Gì vậy?"
Ly Huyền Thính buồn cười: "Nhớ tới hồi Minh Minh còn bé."
Ba người kia vẫn đang nói chuyện.
Tiểu Bàn: "Mày về khi nào thế, chẳng thấy nói gì, hôm trước nhắn cho mày mày còn bảo là ở thành phố Y không về."
Tiểu Đông: "Không, hôm qua tao mới về mà, quên không nói cho tụi mày. Minh Minh cũng ở nhà đúng không? Hi vọng đợt nghỉ lễ này không bỏ lỡ."
Mẹ Tiểu Bàn: "Mấy đứa phải học theo Minh Minh kìa, coi người ta thi đỗ Đại học Thủ Đô kìa. Liệu hồn mà học hành tử tế, còn thi nghiên cứu nữa."
Tiểu Bàn: "Mẹ, mẹ đổi giọng nhanh vậy. Sao cái hồi bọn con đòi thống nhất trường thì mẹ không bảo con học tập nó đi. Tiếc là giờ cả lũ rửa tay gác kiếm rồi, không thì thanh danh đã vang dội khắp thôn Tức Linh, gầy dựng được sự nghiệp lẫy lừng."
Tiểu Đông: "Nhục chết đi được, cái gì mà thống nhất Tiểu Tức."
Túc Lê đang nghe lén rất ngạc nhiên: "Thống nhất Tiểu Tức?"
Ly Huyền Thính: "Chuyện này kể ra dài lắm."
Lúc này một người thợ làm tóc đi tới, nghe được Tiểu Bàn và Tiểu Đông nói thì cười hỏi: "À, là hai đứa à, tới làm tóc nữa à? Bây giờ đang thịnh hành kiểu tóc cổ điển giống kiểu mấy đứa làm hồi xưa đấy, muốn thử lại không?"
Tiểu Bàn: "Chuyện cũ nghĩ lại mà thấy ngại, huynh đừng nói nữa."
"Chờ tí." Thợ cắt tóc quay đi lấy một chồng ảnh: "Hôm nọ ta sắp xếp lại album tìm được vài tấm này, có ảnh của mấy đứa hồi đó."
Thợ cắt tóc cầm không chắc, có vài tấm trượt xuống sàn tới chỗ Túc Lê.
Túc Lê cúi người nhặt cho y, nhưng cầm ảnh lên thì sửng sốt.
Trong ảnh là ba đứa nhỏ khoảng mười tuổi, đứa nào cũng một mái tóc xám trắng kỳ lạ, đứng chung với nhau chụp ảnh. Quan trọng không phải là kiểu tóc, mà là ba người trong ảnh. Dù hiện giờ gương mặt đã trưởng thành, nhưng vẫn có thể nhìn ra, đứa bé đứng ở chính giữa không ai khác, chính là tiểu đệ Túc Minh của cậu.
Túc Lê ngập ngừng trả ảnh cho thợ cắt tóc, sau đó quay sang hỏi Ly Huyền Thính: "Đó là Minh Minh à?"
Ly Huyền Thính mở điện thoại cho cậu xem, bên trong có ảnh chụp rõ nét hơn.
Túc Minh trong ảnh vẻ mặt cứng đầu, bị ép cạo đầu đinh dưới sự uy hiếp của phụ thân mẫu thân.
Túc Lê nhìn nhóc con ngỗ nghịch trong ảnh, hoàn toàn không thể liên tưởng đến đứa đệ ngoan ngoãn, sắp xếp mọi việc đâu ra đấy hiện tại: "Đây là Minh Minh?"
"Tầm năm lớp sáu tiểu học, tiểu đệ ấy bắt chước mấy đứa nhỏ khác học chiếm núi xưng hùng, tự xưng là đại ca của trường tiểu học Tức Linh, sau đó lén dẫn bạn bè tới đây nhuộm tóc."
Ly Huyền Thính giải thích: "Tiệm này là Yêu tộc mở, chủ tiệm nhận ra bé Minh, đành phải nhuộm cho ba thằng nhóc. Hồi đó cũng um sùm lắm, còn bị phạt đứng dưới cờ, mời phụ huynh. Phụ thân đón nó về xong liền cạo trọc đầu."
Cách đó không xa, ở khu du lịch núi Tức Linh.
Túc Minh hắt hơi một cái, tiện tay cầm mấy con rối điêu khắc bằng gỗ lên, hỏi chủ tiệm: "Cái này bao nhiêu ạ?"
Chủ tiệm nói: "Một cái năm mươi, hai cái tám mươi."
Túc Minh chọn bốn con, không chút do dự trả tiền, xách túi tới chỗ đám bạn đang chọn đặc sản.
"Mày mua cái đó làm gì?"
Bạn cùng phòng rất là cảm động: "Tặng tụi tao à? Sao phải lãng phí thế."
"Mơ đi, đây mới cho chúng mày."
Túc Minh ném một cái túi khác cho tụi nó, bên trong là mặt dây chuyền tiệm bên cạnh bán, mười đồng ba cái.
Bạn cùng phòng chỉ ngủ lại một tối, hôm nay là phải bắt tàu cao tốc sang thành phố khác. Túc Minh tiễn bạn xong về tới nhà thì trời đã tối, trong bếp có mùi rất thơm. Đệ ấy thò đầu vào nhìn, thấy là Ly Huyền Thính nấu cơm thì hỏi: "Huynh Huyền Thính, huynh hai của đệ đâu rồi?"
Ly Huyền Thính nhìn sang: "Chắc là ở trên lầu."
Túc Minh cầm quà chạy lên tầng, tới phòng huynh hai thì thấy trên sàn có mấy quyển album ảnh cũ, huynh hai đang nghiêm túc lật xem từng ảnh.
"Huynh cắt tóc à?" Vừa tới gần, Túc Minh lập tức nhận ra đó là album thời đệ ấy học tiểu học, những kỷ niệm đen tối đều ghi lại ở đây, vội vàng thò tay đóng album lại: "Huynh xem cái này làm gì?"
Túc Lê quan sát đệ ấy một hồi: "Màu tóc này của đệ đẹp rồi, không cần phải nhuộm màu xám bạc đó, trông rất già."
"Đấy là chuyện lúc đệ còn bé, đừng nhắc lại nữa." Túc Minh cứng nhắc bỏ album vào hòm, nhưng có thể thấy vành tai hơi ửng đỏ. Đệ ấy đưa cái túi trong tay cho Túc Lê: "Đệ mua ở khu du lịch đấy, hàng mỹ nghệ mới ra năm nay. Đệ nhớ hồi xưa huynh rất thích mấy thứ nhỏ nhỏ này."
Túc Lê mở ra xem, phát hiện là bốn con rối gỗ có hình thù khác nhau, khớp nối tứ chi đều khá linh hoạt, có thể tự do chuyển động: "Cảm ơn, ta thích lắm." Chuyển động của mấy cái này mượt mà hơn con Siêu Nhân Điện Quang hồi xưa cậu từng dùng, là một vật liệu rất tốt.
Trên thảm, ngoài hòm đựng album ảnh ra thì còn có một thùng sách luyện tập. Hẳn là mới mua, toàn là sách bài tập các môn cấp hai, cấp ba, xếp thành mấy chồng cao.
Túc Minh: "Huynh định ôn thi à?"
"Ừ, Huynh Huyền Thính bảo học bạ của ta vẫn luôn được bảo lưu, cũng đã nói chuyện với Cục Quản Yêu rồi. Chỉ cần tháng ba ta thi đạt đủ điểm chất lượng là có thể đặc cách tham gia thi đại học vào tháng sáu." Túc Lê nói tiếp: "Nhưng cũng nhiều năm không đi học rồi, ta không biết trọng tâm thi bây giờ là gì, phải luyện lại đề thi."
"Trong phòng đệ còn vở ôn đấy." Túc Minh đứng dậy: "Để đệ tìm cho, đống ghi chú hồi ôn thi đại học chắc vẫn còn."
Túc Lê đi theo sau đệ ấy, quan sát những thay đổi trong phòng Túc Minh. Bên trong cùng là một ngăn tủ cao, chia làm năm tầng, mỗi tầng bày mô hình người máy figure cỡ nhỏ, ở chính giữa là các loại mô hình Siêu Nhân Điện Quang. Cậu tò mò đi tới xem, đột nhiên phát hiện hai mô hình ở tầng thứ tư khá đặc biệt, nhìn kỹ mới biết là hai mô hình cậu đã tặng Túc Minh hồi ở hội võ đạo.
"Mấy cái này chắc vẫn xài được, huynh có chỗ nào không hiểu thì cứ hỏi đệ." Túc Minh thấy huynh hai đứng trước tủ mô hình, không nhịn được bắt đầu giới thiệu: "Đây là mô hình đời thứ năm, năm trước huynh cả đi nước ngoài mang về. Còn cái này là mô hình phiên bản kỷ niệm bộ phim , cái này hồi cấp hai hot lắm..."
Túc Lê hỏi: " đã ra hết chưa?"
"Ra tới mùa tám rồi." Túc Minh tự hào khoe: "Đệ có đủ bộ DVD đấy."
Ly Huyền Thính nấu cơm xong đi lên lầu gọi hai huynh đệ, thấy cả hai đang trao đổi về phim hoạt hình, trên đường đi xuống vẫn còn nói. Túc Lê ăn khỏe như xưa, lại thêm Ly Huyền Thính nấu cơm hợp khẩu vị của cậu, nhanh chóng ăn tới bát thứ ba.
"Mai ta đi một chuyến tới Cục Quản Yêu điều hồ sơ của ngươi, tiện thể sắp xếp chuyện thi." Vốn dĩ lần này về hắn cũng định đi Cục Quản Yêu. Mười năm qua học bạ của Túc Lê là do Cục Quản Yêu cầm, mặc dù vẫn dừng ở cấp tiểu học, nhưng cũng đã liên hệ xong rồi, chỉ cần thi đạt đủ điểm chất lượng là có thể đặc cách tham gia thi đại học.
Túc Lê gật đầu: "Ta phải ôn lại đề."
Ăn một hồi, điện thoại của Túc Minh bỗng có cuộc gọi, là Trần Kinh Hạc, chuông vừa reo một tiếng đã tắt.
"Chú Kinh Hạc?" Túc Minh khựng người lại: "Huynh Huyền Thính, huynh đã nói với mọi người là huynh hai của đệ xuất quan chưa?"
"Chưa." Ly Huyền Thính quên mất chuyện này, từ lúc về hắn luôn quấn quýt bên Túc Lê, giờ mới nhớ ra là sáng nay mình ngắt cuộc gọi của Trần Kinh Hạc. Hắn cầm điện thoại lên xem thì phát hiện đã hết pin sập nguồn.
"Tối qua đệ gọi cho phụ thân nhưng mà không ai nghe, đệ định cho họ một niềm vui bất ngờ..." Túc Minh chưa nói xong đã nghe được tiếng động bên ngoài.
Tiếng mở cửa đột nhiên vang lên, Trần Kinh Hạc mệt mỏi, bụi bặm xuất hiện, vừa đi vừa nói chuyện điện thoại: "Anh mới gọi cho bé Minh. Ừ, tới rồi. Huyền Thính cả ngày không nghe máy nên anh sợ có vấn đề... Tháp Nghịch Thời vẫn đang chạy, chỉ là Phượng Hoàng Ấn hơi lạ, sinh động hơn trước một chút."
"Cậu đừng lo, để anh xem tình hình." Trần Kinh Hạc nói: "Trong nhà hẳn là có người, anh ngửi được mùi đồ ăn. Chắc bé Minh đang ở nhà với bạn." Y đi từ cổng vào, rẽ vào, lần theo mùi thơm đến phòng ăn, thấy ba người ở bàn ăn thì sững sờ.
Điện thoại không cầm chắc rơi cái bộp xuống đất, tiếng phụ thân Túc vọng ra: "Sao rồi Kinh Hạc?! Trong nhà xảy ra chuyện gì?"
Túc Lê hơi bất ngờ khi Trần Kinh Hạc xuất hiện, thấy y cứ đứng ở cửa thì lên tiếng: "Ăn tối chưa? Ngồi ăn chung đi."