118. Chương 118: Đi thi.

Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 118 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đôi mắt Trần Kinh Hạc nóng bừng, y vội vàng bước tới: "Phượng Hoàng đại nhân!" Giọng y vô cùng kích động, phản ứng của Trần Kinh Hạc còn mạnh hơn nhiều so với Túc Minh và Ly Huyền Thính. Y vừa đi vừa nhìn trước nhìn sau, quan sát tỉ mỉ, một lúc sau mới thốt lên: "Sao ngài lại gầy đi rồi."
Túc Lê mới ăn được ba bát cơm đã bị những câu hỏi dồn dập của Trần Kinh Hạc khiến cậu không thể ăn tiếp, đành kiên nhẫn giải thích cho y lý do xuất quan sớm.
Trần Kinh Hạc: "Ngài không báo cho ta."
Túc Lê: "Cũng đâu có trễ, ta mới ra hôm qua."
"Đáng lẽ tôi phải đến từ hôm qua." Trần Kinh Hạc không kìm được liếc nhìn sang Ly Huyền Thính và Túc Minh: "Nếu không phải tôi cảm thấy bất an, tự mình đến đây kiểm tra..."
Ly Huyền Thính giải thích ngắn gọn: "Điện thoại hết pin."
Trần Kinh Hạc nhìn sang Túc Minh, Túc Minh quay mặt đi, tránh ánh mắt y.
Nhưng y cũng không quá để ý những chuyện này, ngay sau đó đã lại tập trung vào Túc Lê, lúc thì hỏi trong Tháp Nghịch Thời thế nào, lúc lại hỏi cảm giác có ổn không.
Trong tất cả những người Túc Lê gặp sau khi xuất quan, chỉ có Trần Kinh Hạc là vẫn như xưa. Túc Lê nhìn y có cảm giác như mình vẫn đang ở 10 năm trước, chưa bế quan, chưa bỏ lỡ sự trưởng thành của người thân. So sánh như vậy, cậu cảm thấy mơ hồ chút tiếc nuối. Mười năm đối với tu sĩ như là một chớp mắt, nhưng cậu đã chọn sai thời điểm, bỏ lỡ tuổi thơ của em trai, bỏ lỡ những năm tháng phấn đấu của anh cả. Rõ ràng thời gian không trôi đi nhiều lắm, mà mọi thứ lại thay đổi nghiêng trời lệch đất đến thế.
Điều này hoàn toàn khác với lúc cậu ở Phượng Hoàng Thần Sơn bế quan, cậu bỗng có thêm vô vàn điều phải lo lắng.
Túc Minh đang bận dọn bàn, bỗng thấy điện thoại dưới sàn: "Chú Kinh Hạc, điện thoại của chú rơi kìa."
Trần Kinh Hạc khựng lại, giờ mới nhớ ra, bước tới nhặt điện thoại lên. Sau đó y phát hiện cuộc gọi đã kéo dài hơn một tiếng, y định mở miệng thì màn hình bỗng tắt phụt.
Hết pin.
Trần Kinh Hạc: "..."
Túc Minh hỏi: "Sao thế ạ?"
Trần Kinh Hạc im lặng vài giây: "Chú mới cúp điện thoại của ba cháu."
Túc Minh: "?"
10 giờ tối, hai vợ chồng xách theo vali hành lý vội vã chạy vào nhà, vừa vào đã đáo dác tìm kiếm, cuối cùng thấy đứa con trai thứ hai đã mười năm không gặp đang ở phòng khách. Ngoại hình của hai người cũng không thay đổi gì, mẹ Túc thì vẫn giữ lớp trang điểm dày, hiển nhiên là vừa quay phim xong liền bay về.
Túc Lê đang xem phim hoạt hình với Túc Minh, quay lại thấy cha mẹ đứng phía sau, chưa kịp nói gì, hai vợ chồng đã nhào tới ôm con, vô cùng kích động.
"Trời ơi thằng bé này, sao ra ngoài mà không báo cho ba mẹ một tiếng."
"Gầy quá, trước kia cánh tay còn có chút thịt, giờ sờ chỉ thấy xương thôi."
"Đẹp trai hơn rồi, nhưng mặt mà có thêm chút thịt thì sẽ còn đẹp hơn nữa."
"Con đói chưa, trong tháp không có đồ ăn, muốn ăn gì papa nấu cho con."
"Bé bé đứng dậy cho mẹ xem nào, xem con cao bao nhiêu rồi."
Túc Lê hơi ngẩn ra: "Con vừa ăn rồi ạ, Huyền Thính nấu cho con."
Cậu mới dứt lời đã được ba Túc ôm chặt vào lòng, nghe tiếng ba xúc động nói: "Gầy quá, nhưng xuất quan là tốt rồi. Ít ra con ở trước mắt, cũng không giống trước kia, mỗi lần nhớ con là lồng ngực cứ tắc nghẹn. Bé bé à, lần sau mình đừng bế quan lâu như vậy, chớp mắt con đã lớn thế này rồi, papa xót lắm."
Túc Lê ngửi mùi hương của người nhà, đây là mùi hương mà cậu ngày đêm mong nhớ trong tháp. Những cảm xúc chất chứa bấy lâu bị lời nói của cha mẹ khơi dậy, giờ Túc Lê mới nhận ra, cậu nhớ nhà biết bao.
Tiếng ba mẹ lải nhải không ngừng vào giây phút này bỗng trở nên thân thương vô cùng. Ba Túc lo con mới xuất quan sẽ có khoảng cách với mọi người trong gia đình, vội vàng vào kho lấy ra mấy thùng đĩa DVD, vừa đi vừa nói: "Bé bé xem cái này nhé. Papa quay lại tất cả những chuyện xảy ra trong các năm qua, chúng ta có thể xem video."
"Khoan..." Túc Minh nhìn cái thùng kia, không kịp ngăn lại, chỉ có thể trơ mắt nhìn ba mình long trọng chiếu lại "lịch sử đen tối" của mình, còn dùng hẳn hệ thống chiếu phim trong phòng khách.
DVD khá nhiều, ba Túc chiếu từng cái một, bắt đầu chiếu từ năm Túc Lê bế quan.
Lúc đón năm mới, cả nhà ngồi quanh mâm cơm sum họp, còn để trống một ghế cho cậu, cùng nhau hô vang chúc mừng năm mới. Ba Túc giơ ly rượu, nói còn 11 năm nữa là bé bé xuất quan. Ngày sinh nhật, bánh gato viết hai cái tên, Túc Minh ăn sinh nhật mà còn dành thời gian cầu nguyện thay cho cậu.
Tiệc mừng, dã ngoại, Túc Minh cạo trọc, Túc Úc thi đậu nghiên cứu sinh... Từng sự kiện trước đó cậu chỉ được nghe kể vài câu, giờ đây hiện lên chân thật trước mắt.
Túc Lê mở to mắt nhìn, cậu hối hận.
Ly Huyền Thính đứng phía sau, lẳng lặng nhìn một nhà bốn người ngồi bên nhau dưới thảm.
Trần Kinh Hạc đi tới: "Sao không qua đó ngồi chung?"
Ly Huyền Thính nhìn bóng lưng Túc Lê, trong đầu lướt qua vô vàn hình ảnh: "Ta nghĩ bây giờ không nên quấy rầy. Sao huynh cũng qua đây?"
"Già rồi, không xem nổi mấy thứ này." Trần Kinh Hạc tựa vào cửa sổ sát đất nhìn lên mặt trăng bên ngoài: "Hòa nhập nhân thế lâu rồi hay sao mà cảm giác mười năm như thể vạn năm vậy."
Ly Huyền Thính không đáp, cùng y đứng bên cửa sổ, lắng nghe âm thanh từ TV trong phòng khách.
-
Nhà họ Túc khôi phục sự náo nhiệt ngày xưa, dậy sớm đã có bữa sáng nóng hổi. Mẹ Túc ở được mấy ngày thì bất đắc dĩ phải trở lại phim trường, mọi thứ dường như vẫn giống 10 năm trước.
Trừ Trần Kinh Hạc.
Túc Lê thấy Trần Kinh Hạc cứ ngồi lì ở nhà thì hỏi: "Chẳng phải anh bận lắm à?"
Trần Kinh Hạc nói: "Giờ tôi là nửa về hưu, chuyện đã giao hết cho người khác làm."
Túc Lê bất ngờ: "Có người kế nhiệm anh rồi sao?"
Trần Kinh Hạc liếc mắt sang Ly Huyền Thính ở đằng kia: "Đang kế nhiệm kia kìa?"
Túc Lê: "..."
Ly Huyền Thính đã lặn lội một chuyến tới Bộ Giáo Dục, Túc Lê sẽ thi khảo sát chất lượng sau khi khai giảng học kỳ mới.
Lịch thi đã có, các phụ huynh bắt đầu vội vàng tìm đủ loại sách bài tập ở mọi cấp độ cho Túc Lê. Người nhanh nhất là Trần Kinh Hạc, mới chỉ trong một ngày đã sắp xếp xong toàn bộ tài liệu phụ đạo, còn thuê cho Túc Lê hẳn mấy giáo viên dạy kèm online.
Túc Lê mới xuất quan được vài ngày đã phải bắt đầu một kiểu bế quan khác. Người phụ đạo chính cho cậu là em trai Túc Minh, vị thí sinh thi đại học năm ngoái này chính là giáo viên tốt nhất ở thời điểm hiện tại. Còn có tiến sĩ Ly Huyền Thính ở bên hỗ trợ, hiệu suất học tập tăng lên chóng mặt. Ba Túc phụ trách nấu cơm cho các con, chỉ mấy ngày mà Túc Lê đã hồng hào hơn hẳn.
Mẹ Túc quay xong phim cũng vội vàng chạy về, còn mang về rất nhiều quần áo. Quần áo trong phòng Túc Lê được may theo tỉ lệ của Túc Minh nên bị rộng, mặc dù Túc Lê cũng cao 1 mét 8, nhưng vóc người nhỏ nhắn hơn, lại còn gầy. Xét về ngoại hình thì Túc Minh lại giống anh lớn. Mẹ Túc đành phải mang quần áo trong nhà đi sửa, cái nào có thể sửa thì sửa để mặc, không thì quyên tặng trại trẻ mồ côi, sau đó đặt may thêm một loạt quần áo mới cho Túc Lê.
Mẹ Túc lo lắng: "Có phải là dinh dưỡng không đủ sao, sao bé bé trông nhỏ con hơn so với tuổi vậy."
"Trông nhỏ thôi, chứ chiều cao của thằng bé cũng đúng với tuổi này mà." Mấy hôm nay mỗi lần ba Túc nghĩ tới việc mình đã bỏ lỡ nhiều giai đoạn như vậy, không được chụp ảnh hồi bé của con, là lại cực kỳ hối hận, chỉ mong con lớn chậm lại một chút: "Nhưng đúng là phải chú ý vấn đề dinh dưỡng, để anh nấu thêm bữa cho bé bé nhé." Nói rồi vung tay thêm vài món vào thực đơn ngay.
Mẹ Túc lại hỏi: "Có phải Túc Úc vẫn chưa biết chuyện này không?"
Ba Túc gật đầu: "Tạm thời đừng nói cho nó, nghe nói đợt này nó đang bận chuẩn bị luận văn. Em quên rồi à? Hồi đó nó suýt nữa thì không tốt nghiệp được đại học."
Nói xong lại lầm bầm: "Đã bảo nó là học thì cứ học, tạm thời không cần lo đi làm, nhà mình thiếu mấy đồng của nó hả?"
Mẹ Túc: "Cũng đúng, thôi đợi thằng bé làm xong rồi hẵng nói."
Kỳ nghỉ đông rất ngắn, chẳng mấy chốc đã khai giảng học kỳ mới.
Tu sĩ ở thôn Tức Linh sáng sớm dậy hấp thu linh khí thấy xe nhà họ Túc chạy từ trên núi xuống, thái độ có vẻ khá dửng dưng. Hồi sau sự kiện đó, mỗi lần nhà họ có động tĩnh là tất cả đều hoảng loạn tìm cách đối phó, giờ thấy cũng chỉ làm như không hề thấy.
"Chà, nếu là mấy năm trước thì chắc tôi còn truyền tin về sư môn."
"Chứ còn gì nữa, năm đó Ấn Phượng Hoàng đột nhiên biến đổi, tôi ở núi Tức Linh trông ngóng nửa năm, đừng nói là xe, đến người cũng không thấy."
"Sư môn của tôi có một sư huynh thi đỗ biên chế, vất vả lắm mới được thuyên chuyển đến thôn Tức Linh, kết quả là tiểu tiên sinh lại không đi học nữa."
"Tôi còn nằm vùng trong đợt thi lên cấp 2 cơ, kết quả tiểu tiên sinh cũng chẳng tham gia."
"Đừng nói nữa, 10 năm rồi."
"Mà này, xe nhà họ Túc năm nào cũng thấy đổi mẫu mới, cái đó là mẫu mới nhất của hãng Y đúng không?"
Xe nhanh chóng đến cổng cục giáo dục. Dù sao cũng là thi ở cục, ba Túc có người quen nên được đưa Túc Lê vào trong, những người khác chỉ có thể ở ngoài chờ.
Học kỳ mới nên ở bộ rất bận, người ra kẻ vào tấp nập. Ba Túc đưa Túc Lê đến địa điểm thi là một phòng họp cỡ nhỏ, ngoài Túc Lê ra thì còn có vài học sinh khác. Phụ huynh không được ở lại, ba Túc đưa con đến, dặn dò vài câu: "Con đừng căng thẳng, không được thì sang năm chúng ta thi lại nhé."
Túc Lê: "Con sẽ làm được."
Ba Túc: "Vậy cả nhà ở dưới lầu chờ con."
Cửa phòng họp có khá nhiều người qua lại, Túc Lê bước vào trong, đột nhiên nghe thấy tiếng nói chuyện. Thính giác của Yêu tộc rất nhạy, nhưng khoảng cách cuộc hội thoại có vẻ khá xa, hình như là hai người ở cuối hành lang. Ban đầu cậu cũng không chú ý, nhưng nghe được nội dung thì không khỏi quay đầu nhìn sang.
-
Phụ trách giám thị là chủ nhiệm Liêu, hắn đang ở văn phòng kiểm tra thiết bị giám sát, cầm túi bài thi đã niêm phong ra ngoài, vừa hay gặp chủ nhiệm Vương đi ngang qua đó. Hắn và chủ nhiệm Vương không có quan hệ tốt, thấy vậy nên muốn tránh mặt ông ta.
Chủ nhiệm Vương: "Hôm nay chủ nhiệm Liêu làm giám thị à? Nghe nói năm nay đề thi khó hơn, không biết mấy đứa học sinh có vấn đề đó có qua nổi không đây?"
Chủ nhiệm Liêu nghe vậy thì đứng lại: "Chủ nhiệm Vương không nên nói vậy. Độ khó của bài thi là dựa theo đề tổng hợp của mỗi năm. Mấy đứa nhỏ đó cũng không phải là có vấn đề, chỉ là gặp tình huống đặc biệt nên mới cần thi lại thôi."
Chủ nhiệm Vương cười nói: "Ài, tôi biết cậu thân với thầy Túc. Nghe nói cậu lên được chức chủ nhiệm là nhờ con nhà họ hàng thầy ấy nhảy lớp đúng không, thi đỗ trường trên thủ đô cơ mà. À, còn có đứa con út thi cấp ba thành tích đứng đầu toàn thành phố nữa chứ? Nhà thầy Túc đúng là giỏi, toàn thiên tài không."
Chủ nhiệm Liêu hơi sa sầm mặt: "Chủ nhiệm Vương, làm ơn nhường đường một chút, tôi phải đi giám thị."
Chủ nhiệm Vương: "Cũng tiện đường mà? Đằng nào sáng tôi cũng không có việc gì, đi xem đám học sinh đó thi cũng được."
Hai người đi tới, rẽ sang thì đến phòng họp.
Chủ nhiệm Vương quan sát những học sinh ở đây, bỗng chú ý đến đứa bé ngồi ở cửa sổ phía bên trái. Ông ta cúi xuống xem sơ đồ chỗ ngồi, thấy ảnh thẻ, hẳn là mới chụp, còn chưa được đóng dấu xác nhận. Đứa bé trong ảnh có ngoại hình tuấn tú, trông hơi nhỏ con so với tuổi. Ông ta nhìn xuống tên --- Túc Lê.
Chủ nhiệm Vương được điều đến cục giáo dục thành phố S khoảng sáu năm trước, ông ta biết chuyện học sinh nhảy lớp là do thành phố S xuất hiện một thiên tài thi đỗ vào trường đại học Thủ Đô. Năm đó Ly Huyền Thính mới 14 tuổi, chuyện này còn thành tin chấn động cả nước. Đến đây ông ta mới biết trong cục trước đó còn có một học sinh thiên tài hơn, vì cậu học sinh đó nên mới có nhiều tiền lệ nhảy lớp như vậy. Chẳng qua là cậu bé đó nhảy vài lớp rồi không đi học nữa, thậm chí còn không thi cấp 2 cấp 3.
Ông ta vốn đã quên chuyện này, kết quả mấy ngày trước đứng ngoài phòng họp nghe cục trưởng nói chuyện với chủ nhiệm Liêu, ông ta mới biết đứa bé đó thế mà trở lại đăng ký thi.
Hóa ra thằng bé đó tên là Túc Lê. Họ Túc, lại là con thầy Túc?
Chỗ ngồi của học sinh chỉ ghi tên và dán ảnh, chủ nhiệm Vương không rõ tình huống của Túc Lê, chỉ là nhìn thằng bé này đã thấy chướng mắt. Vốn dĩ ông ta đến đây là để hoàn thiện lý lịch, kết quả là ở đâu cũng không bằng chủ nhiệm Liêu. Nghe nói chủ nhiệm Liêu được cất nhắc cao như vậy có nguyên nhân rất lớn là vì những đứa con nhà họ Túc, chuyện kỳ thi lần này cũng là do hắn sắp xếp.
Chủ nhiệm Liêu nói: "Bây giờ chúng ta bắt đầu phát bài thi, đúng 9 giờ sẽ bắt đầu làm bài. Thời gian chỉ có một tiếng rưỡi nên hãy biết cách sắp xếp thời gian hợp lý."
Ánh mắt chủ nhiệm Vương dừng lại ở Túc Lê, còn chưa kịp quan sát kỹ, học sinh đó bỗng ngẩng lên nhìn ông ta một cái.
Ánh mắt thằng bé rất bình thản, lại khiến ông ta cảm nhận được một áp lực cực lớn, không kìm được lùi về sau một bước.
Chủ nhiệm Liêu nhỏ giọng hỏi: "Chủ nhiệm Vương, nếu thầy muốn trông thi cùng thì lấy thêm cái ghế đến ngồi vậy?"
Túc Lê cúi đầu tập trung vào bài thi trước mặt.
Đồng hồ điểm đúng 9 giờ, cậu viết tên của mình.