Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều
Chương 119: Thủ Đô
Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 119 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phòng họp yên tĩnh vô cùng, chỉ có mấy học sinh đang làm bài.
Chủ nhiệm Vương ngồi một lát rồi rời đi, còn chủ nhiệm Liêu chỉ liếc nhìn một cái rồi tiếp tục coi thi. Đề thi năm nay dựa trên độ khó của các đề chung những năm trước, nên sẽ hơi khó hơn một chút, đối với các học sinh này thì đúng là độ khó tăng vọt một bậc.
Các học sinh khác thì còn tạm được, vì một vài lý do đặc biệt nên đã bỏ lỡ kỳ thi tuyển sinh, chỉ riêng Túc Lê là điều khiến chủ nhiệm Liêu băn khoăn nhất.
Mười năm trước, Túc Lê đúng là một học sinh được cả cục đặc biệt quan tâm, dù sao cậu bé đã xin nghỉ phép dài hạn như vậy, nhưng lần nào thi cũng đạt điểm tuyệt đối, được cục cho phép cứ ba tháng lại thi nhảy lớp một lần. Lúc ấy, nhân viên trong cục còn tưởng thành phố S sẽ xuất hiện một thiên tài siêu trí tuệ, nhưng kết quả lại xảy ra biến cố. Thầy Túc nói con trai ngã bệnh phải đưa đi nước ngoài trị liệu, chuyện thi cử đành phải tạm hoãn.
Mười năm trôi qua kể từ đó. Chủ nhiệm Liêu nghĩ đến đây không khỏi thở dài, ánh mắt nhìn Túc Lê có thêm chút xót thương. Một đứa trẻ thiên tài lại gặp phải áp lực quá lớn. Hồi xưa cậu bé đã nổi tiếng như vậy, giờ bỏ lỡ mười năm học hành, lỡ lần này thành tích không như ý thì sẽ rất dễ tái phát áp lực tâm lý, hy vọng cậu bé sẽ thi tốt...
Chủ nhiệm Vương rời khỏi phòng họp thì đi thẳng tới phòng hồ sơ, vốn muốn kiểm tra lý lịch của cậu thiên tài kia. Kết quả, khi đến phòng hồ sơ, ông ta được cho biết mình không có quyền xem. Lần này thật sự khiến ông ta tò mò. Hồ sơ có cấp bậc mã hóa như vậy chỉ đếm trên đầu ngón tay, chẳng lẽ tên họ Liêu kia giở trò?
Ông ta lập tức phấn khích, đi ngay về văn phòng. Hồ sơ mã hóa không thể xem, nhưng điều tra Túc Lê một chút thì không phải chuyện gì khó khăn. Nếu đây là thật thì chứng tỏ con đường thăng chức của gã đó không sạch sẽ, đây là một điểm yếu chí mạng.
Xe nhà họ Túc đậu bên ngoài, các phụ huynh đang đợi con thi đã bắt đầu tám chuyện khắp nơi.
"Treo băng rôn chưa?"
"Treo rồi, trưa nay có muốn vào nhà hàng mới mở trong thành phố ăn không? Lê Lê còn chưa được ăn ở đó lần nào."
Có khá nhiều môn cần thi, chia ra thi sáng và chiều.
Chủ nhiệm Liêu coi thi được chừng một tiếng thì thấy Túc Lê giơ tay nộp bài. Ông nao nao tiến tới thu bài, liếc nhìn nội dung trên giấy thi, chữ viết nắn nót, các bài quan trọng nhất đều được viết đầy đủ. Ông khẽ thở phào nhẹ nhõm: "Được rồi, em có thể ra ngoài trước. Chiều sẽ thi hai môn nữa, nhớ tới sớm."
Túc Lê gật đầu rồi thu dọn đồ đạc, ra khỏi phòng họp đúng lúc thấy chủ nhiệm Vương đang nói chuyện với ai đó. Cậu cũng chỉ nhìn mấy giây rồi đi tiếp. Ra tới cổng thì thấy xe nhà mình với tấm băng rôn to tướng, khóe miệng cậu khẽ giật giật, rồi bất đắc dĩ thở dài, sau đó liếc nhìn bảo vệ đang nói chuyện với ba.
"Thầy Túc, thầy phải cất tấm băng rôn đó đi, trước cổng cục không được phép làm những chuyện như thế này." Bảo vệ là người quen của ba Túc: "Buổi sáng tôi cho qua, nhưng chiều thầy đừng làm thế nữa."
Ba Túc gật đầu: "Vâng vâng, chiều sẽ không treo." Nói rồi ông cũng thu lại băng rôn, sau đó thấy Túc Lê đi ra: "Lê Lê thi xong rồi à? Đi, papa dẫn cả nhà đi ăn."
"Họ không cho treo ạ?" Túc Lê đi theo ba lên xe.
Ba Túc nói: "Họ nói là ảnh hưởng bộ mặt thành phố, nhưng mà không treo thì tiếc lắm. Trước đó Minh Minh đi thi luôn có đầy đủ mọi thứ, đến lượt con cũng không thể thiếu được."
Túc Lê: "Thật ra thiếu cũng được..."
Thành phố S thay đổi rất nhiều trong 10 năm, có vô vàn món ngon Túc Lê chưa được ăn.
Một buổi trưa ăn uống no nê, tranh thủ xem sách luyện tập một chút rồi lại về cục giáo dục làm bài thi.
Buổi chiều, giám thị không còn là chủ nhiệm Liêu hồi sáng nữa, mà đổi thành chủ nhiệm Vương và một thầy giáo khác. Không khí trong phòng thi ngột ngạt hơn hẳn, chủ nhiệm Vương còn nhiều lần đi tới cạnh Túc Lê xem cậu làm bài, còn kiểm tra cả túi bút của cậu.
Túc Lê liếc ông ta, không nói gì, tiếp tục làm bài.
Thi xong hai môn đã là 5 giờ chiều, cậu ra sớm, vừa ra đã nghe được tiếng thì thầm ở dưới lầu, là mấy nhân viên khác.
"Nghe gì chưa? Chủ nhiệm Liêu bị tố cáo."
"Ừ, nói là hành vi không đứng đắn, nhận hối lộ gì đó, hình như là có liên quan tới mấy học sinh hôm nay tới thi chất lượng."
"Nhưng cái này năm nào cũng thi mà? Hơn nữa chủ nhiệm Liêu tốt vậy, sao lại bị tố cáo?"
"Ai mà biết được, lúc trưa tự dưng cục trưởng tới gọi chủ nhiệm Liêu đi, sau đó tôi thấy có người vào văn phòng lục soát đồ vật."
"Chẳng trách nhóm trò chuyện cả chiều cứ nói chuyện thiên tài gì đó 10 năm trước, tôi còn thắc mắc sao tự dưng chuyện này lại lan truyền, hóa ra là thế."
Túc Lê không đi, đứng đấy nghe một hồi.
"Thi xong rồi à?" Tiếng Ly Huyền Thính vang lên trong đầu.
Túc Lê đáp: "Thi xong rồi, nhưng nghe được vài chuyện, cũng khá thú vị."
Cậu bèn tóm tắt lại chuyện hôm nay cho Ly Huyền Thính, nói xong thấy hắn không trả lời thì hỏi: "Sao vậy?"
"Hồ sơ của ngươi rất đặc biệt, do Cục Quản Yêu đứng ra đăng ký với các ban ngành liên quan. Lại thêm hồi đó sự kiện Ấn Phượng Hoàng vẫn chưa kết thúc, các ban ngành cao cấp của Nhân tộc vì an toàn đã nâng cao tính bảo mật." Ly Huyền Thính nói: "Hồ sơ của ngươi do một vị chủ nhiệm họ Liêu phụ trách, hắn từng tới Cục Quản Yêu. Gia đình chúng ta không quá quan trọng chuyện này, nhưng Nhân tộc thì không muốn công khai việc ngươi tham gia thi đại học."
Mười năm trôi qua, sự kiện Ấn Phượng Hoàng đã chìm vào quên lãng trong dòng chảy thông tin.
Hầu hết tu sĩ đều không còn chú ý chuyện này nữa, thậm chí trong mắt tu sĩ bình thường, Ấn Phượng Hoàng đã trở thành chuyện cũ, hiếm khi ai nhắc đến. Nhưng trong mắt các gia tộc lớn thì Phượng Hoàng truyền thừa vẫn rất đáng chú ý, nhất là năm đó Ấn Phượng Hoàng có biến động, về sau Túc Lê chưa từng xuất hiện... Tóm lại, vẫn có rất nhiều người âm thầm theo dõi.
Chuyện này chỉ có người nhà họ Túc và cục trưởng Cục Quản Yêu biết, bên Nhân tộc thì chỉ có bộ trưởng các bộ ngành cấp cao và Minh Chủ Đạo Tu biết.
Trước khi nhà họ Túc đồng ý công khai, hồ sơ tài liệu của Túc Lê vẫn là cơ mật, một khi lan truyền ra... vậy thì sẽ không phải chuyện nhỏ.
Túc Lê ngẩn ra: "Ý của ngươi là..."
"Gia đình chúng ta không quá quan trọng việc công khai hay không, nhưng Nhân tộc không hy vọng chuyện người thừa kế Phượng Hoàng lại đến tai các tu sĩ tộc mình. Dù sao năm đó cũng xảy ra quá nhiều chuyện, thông tin có thể phai nhạt đi như thế vẫn là nhờ Cao minh chủ ra tay."
Ly Huyền Thính biết nhà họ Túc không có ý kiến gì về chuyện này, năm đó bọn họ không sợ Nhân tộc, giờ Túc Lê đã xuất quan, nếu không có vấn đề gì thì lại càng không sợ. Nếu không thì đã không nghênh ngang lái xe, treo băng rôn. Hắn ngập ngừng nói: "Chuyện này ta sẽ để Cục Quản Yêu xử lý, ngươi không cần lo lắng."
Túc Lê vừa nói chuyện với Ly Huyền Thính vừa đi ra, tới cổng thì trời cũng tối hẳn.
Cửa sổ xe có ánh đèn, Túc Lê đi tới, vừa lên xe đã thấy tấm băng rôn hồi sáng. Vì là ở trong xe nên băng rôn được gập lại, treo ở phía cuối xe, chặn cả gió điều hòa. Phần dưới của nó nhẹ nhàng đong đưa theo chiều gió.
Túc Lê chỉ vào băng rôn hỏi: "Sao lại treo như vậy?" Hồi sáng đã nói là không treo mà?
Túc Minh đang chơi điện thoại, nghe vậy trả lời: "Ba bảo lễ nghi phải đầy đủ, không cho treo ở ngoài thì ta treo ở trong."
Túc Lê: "...?"
Thi xong, chẳng ai quan tâm kết quả thế nào, tranh thủ dẫn Túc Lê tới mấy thắng cảnh, các khu vui chơi mới khai trương ở thành phố S trong những năm qua, chơi mấy ngày mới về núi Tức Linh. Mà trong cục, giáo viên đã chấm xong bài thi, trong đó có một học sinh gần như đạt điểm tuyệt đối khiến tất cả chấn động.
"Ngoài môn Ngữ Văn bị trừ vài điểm ra thì các môn khoa học tự nhiên đều đạt điểm tuyệt đối, thậm chí có hai bài làm còn có đáp án sáng tạo hơn đáp án chúng tôi đã chuẩn bị." Giáo viên chấm thi đã rất nhiều năm không thấy học sinh nào như vậy, lần cuối trong cục xuất hiện bài thi điểm tuyệt đối là của em Ly Huyền Thính nhảy lớp, hiện đang học ở thủ đô: "Thật quá sức tưởng tượng. Ngữ Văn còn là do chấm chặt nên mới bị trừ điểm, nếu không chắc điểm sẽ còn cao hơn nữa."
Sắc mặt chủ nhiệm Vương hơi khó coi: "Chắc chắn không phải là gian lận?"
Giáo viên chấm thi cau mày: "Chủ nhiệm nói thế là sao, giám sát viên và giám thị ở hiện trường đều đã xác nhận không có vấn đề gì, sao thầy vẫn còn nghĩ học sinh gian lận?"
Chủ nhiệm Vương: "Nhưng cậu học sinh này chưa từng đi học cấp 2 lẫn cấp 3, thậm chí tiểu học cũng chỉ học vài năm, sao có thể thi được điểm cao như vậy..."
Giáo viên chấm thi nghe vậy cũng sốc: "Thật ư? Thật sự có chuyện đó?"
"Là cái cậu mà mười năm trước nhảy lớp đó, con thầy Túc, hồi xưa xin thi nhảy lớp. Cậu bé này bảo lưu học bạ, gần như không tới trường, lại còn bị bệnh nặng." Chủ nhiệm Vương càng nói càng không tin: "Để tôi đi xem lại camera giám sát..."
Ông ta còn chưa nói hết, đột nhiên có mấy người mặc đồng phục đi vào phòng, thấy chủ nhiệm Vương thì tiến lên nói: "Phiền ông đi theo chúng tôi một chuyến."
Chủ nhiệm Vương sửng sốt: "Có chuyện gì??"
Người kia nói: "Chúng tôi phát hiện ông đã sử dụng mật mã xâm nhập vào hệ thống nội bộ, tiết lộ thông tin cơ mật, nhận hối lộ để chỉnh sửa học bạ của học sinh. Phiền ông đi theo chúng tôi phối hợp điều tra."
Chủ nhiệm Vương lập tức tái mặt, nghĩ đến những chuyện mình từng làm, bắt đầu hoảng: "Các người có chứng cứ không?"
"Không có chứng cứ thì chúng tôi đã không đến đây, phiền ông phối hợp điều tra." Người kia phất tay ra hiệu, hai người đằng sau lập tức tiến lên đưa chủ nhiệm Vương đi.
Phòng chấm thi đột nhiên im phăng phắc, sau đó là chủ nhiệm Liêu và cục trưởng bước vào, bảo các giáo viên chấm thi: "Cuộc thi này là thi nội bộ, chúng ta không được tiết lộ thông tin thí sinh cũng như điểm số, hy vọng các vị không mang chuyện công việc ra ngoài thảo luận."
Giáo viên chấm thi khựng lại: "Vậy bài thi được điểm tuyệt đối này..."
Điểm tuyệt đối? Cục trưởng và chủ nhiệm Liêu đều sửng sốt, đi tới lấy bài thi cẩn thận xem. Giấy thi rất sạch, chữ viết rõ ràng, trình bày gọn gàng... Đọc qua một lượt, đây gần như là một bài làm hoàn hảo. Bài thi đã được rọc phách để chấm, mỗi học sinh một mã để tiện thống kê, nhưng chủ nhiệm Liêu nhìn bài làm này là nghĩ ngay tới Túc Lê, cậu bé từng được tung hô là thiên tài kia.
Cục trưởng nói: "Chuyện này phải giữ bí mật, không được tiết lộ, bài thi chấm xong rồi nộp lên."
-
Túc Lê nhận tin mình đã vượt qua bài kiểm tra chất lượng sau khi kỳ học mới bắt đầu được hai tuần. Túc Minh phải trở lại trường đi học, căn nhà đột nhiên yên tĩnh hơn hẳn, chỉ còn cha mẹ và Ly Huyền Thính. Trần Kinh Hạc ở nhà họ Túc chừng nửa tháng thì bị Thanh Điểu đích thân tới lôi đi, nguyên nhân là tộc Kim Ô lại đến tập đoàn gây sự. Trần Kinh Hạc nghe tới Kim Ô là lập tức khởi hành, dường như là cảm nhận được một loại nguy cơ nào đó.
"Ngươi không cần tới công ty à?" Túc Lê làm xong bài tập, nhìn Ly Huyền Thính vừa kết thúc cuộc họp: "Hôm qua Kinh Hạc còn gọi hỏi ngươi có đi không mà?"
"Không đi." Ly Huyền Thính đóng laptop: "Sao rồi? Làm xong bài hôm nay chưa?"
"Sắp xong rồi, vừa làm một bài toán mới, đáp án ghi là dùng phương trình, nhưng ta phát hiện có cách giải nhanh. Minh Minh không có ở đây nên ta chỉ có thể hỏi ngươi." Túc Lê đưa bản nháp cho hắn: "Ngươi xem thử đi."
Ly Huyền Thính cầm lấy cẩn thận xem.
Túc Lê ngồi cạnh, nhìn một đống giấy tờ hợp đồng trên bàn, lại nhìn Ly Huyền Thính cầm vở nháp suy tư. Cậu cảm thấy Ly Huyền Thính không giống trước. Ly Huyền Thính của hiện tại mang lại một cảm giác hoàn toàn khác với kiếm linh vẫn luôn theo sau cậu vạn năm về trước. Rõ ràng là cùng khuôn mặt, nhưng khí chất lại có sự khác biệt tinh tế.
Trước kia Ly Huyền Thính dịu dàng, chín chắn, nhưng Ly Huyền Thính bây giờ ngoài dịu dàng ra thì còn có thêm vài phần kiên nghị.
Hình thức giao lưu của hai người vẫn vậy, Túc Lê lại phát hiện mình có vẻ để ý Ly Huyền Thính hơn rất nhiều.
"Đã thử tính công thức chưa?" Ly Huyền Thính hỏi.
Túc Lê đáp: "Thử rồi, có thể áp dụng cho các trường hợp khác. Nhưng suy cho cùng vẫn chỉ là đường tắt, chỉ thích hợp cho bài trắc nghiệm."
"Cách làm này hiện không có trong phương pháp giải chính thống." Ly Huyền Thính cẩn thận nhớ lại: "Nhưng cách của ngươi vẫn áp dụng được lúc thi."
Túc Lê gật đầu: "Vậy là được."
Ly Huyền Thính nói: "Qua đây xem, năm nay lịch thi đại học vẫn như cũ, ba đã chuyển học bạ của ngươi sang trường cấp ba trên trấn rồi, đến lúc đó ngươi sẽ dùng thân phận học sinh của trường đi thi."
"Ta không hiểu những chuyện này, mọi người cứ sắp xếp đi." Túc Lê nhìn đống giấy tờ Ly Huyền Thính đang phải xử lý.
Cậu tựa vào bàn, tiện tay cầm một cái lên xem: "Bây giờ ngươi phải làm những thứ này à?"
Ly Huyền Thính hỏi: "Có muốn học không?"
Túc Lê ngay lập tức đóng tài liệu: "Không, học thì sẽ cho Kinh Hạc cơ hội."
Ly Huyền Thính lại nói: "Chúng ta có thể giấu y."
Túc Lê nghe vậy nghiêng đầu nhìn Ly Huyền Thính, sau đó cười.
"Quên nói cho ngươi." Ly Huyền Thính nói tiếp: "Sự kiện lần trước ở cục giáo dục đã có kết quả rồi. Bên ta đã kịp thời che giấu tin tức trước khi nó lan truyền rộng rãi, người gây chuyện là một nhân viên họ Vương trong cục. Ban đầu chúng ta chỉ định cảnh cáo thôi, kết quả điều tra thử thì thấy ông ta còn âm thầm làm những hoạt động khác, nên đưa hết tài liệu cho các ban ngành bên Nhân tộc xử lý, giờ chắc đang bị tạm thời đình chỉ công tác để điều tra."
Túc Lê: "Bọn họ hành động nhanh vậy sao?"
"Chủ yếu là có Cao minh chủ gây áp lực. Chúng ta không hề che giấu việc tới cục giáo dục, Cao minh chủ lập tức phái người đi theo dọn dẹp dấu vết. Hắn có vẻ còn căng thẳng hơn chúng ta." Ly Huyền Thính nhìn Túc Lê, thấy thiếu niên tùy ý tựa vào bàn, đôi chân trắng nõn đạp lên hộc tủ, tạo thành sự tương phản rõ rệt với màu gỗ nâu đậm. Hắn nhìn một lúc mới nói: "Sao không đi tất?"
Túc Lê vẫn đang xem tài liệu: "Đâu có sao."
Ban đầu cậu không có hứng thú, nhưng đọc xuống dưới thấy những chi tiết về quy tắc dự án thì lại thấy khá thú vị.
Túc Lê đọc quá chăm chú, cậu biết Ly Huyền Thính đứng dậy đi đâu đó, nhưng cũng không để bụng.
Một lát sau, chân bỗng có cảm giác ấm áp, Túc Lê giật mình co chân về thì phát hiện mắt cá chân đã bị Ly Huyền Thính nắm chặt.
Ly Huyền Thính ngồi trên ghế da, cúi đầu mang tất cho cậu.
Túc Lê muốn rút chân về: "Ta tự mang được."
Ly Huyền Thính: "Đọc tài liệu đi."
"Hừ." Túc Lê tiếp tục dán mắt vào trang giấy, nhưng mà tâm trí cứ bị xúc cảm ấm áp trên chân thu hút: "Xong chưa?"
"Rồi." Ly Huyền Thính thả chân cậu xuống: "Lần sau đừng đi chân đất trên sàn."
"Ta có dép." Túc Lê nhảy xuống khỏi bàn, xỏ vào đôi dép lê bông hình gấu nhỏ: "Chúng ta là yêu quái mà, sợ gì bị cảm lạnh."
Ly Huyền Thính cười bảo: "Ngươi là người luôn nói phải nhập gia tùy tục mà?"
"Thì cũng đúng." Túc Lê cầm lại vở nháp: "Ta về làm bài tiếp đây, không làm phiền ngươi nữa."
Cậu đi ra, tiện tay đóng lại cửa thư phòng, sau đó cúi đầu nhìn tất bên trong dép gấu.
Đó là một đôi tất mới, trên đó thêu hình chiếc đuôi xanh của khủng long trong phim hoạt hình.
Túc Lê ngẩn người, hóa ra Huyền Thính thích cái này? Là phim hoạt hình mới à?
-
Cuối tháng 3, ba Túc lo con ở nhà bí bách, vừa hay mẹ Túc đi quay phim ở ngoại ô thủ đô, thế là hỏi Túc Lê có muốn lên thủ đô chơi không.
"Thủ đô?" Ký ức của Túc Lê với thủ đô dừng ở hội võ đạo: "Nhưng papa phải đi làm mà?"
"Papa không bận, con ở nhà học suốt như vậy cũng mệt, ra ngoài cho thả lỏng đầu óc, tiện thể xem thích thi vào trường nào." Ba Túc nói: "Chuyện con xuất quan còn chưa nói cho huynh trưởng, lần này qua đó cho huynh ấy một niềm vui bất ngờ. Lại nói cũng đâu thể để Ly Huyền Thính ở nhà làm online mãi được? Ly Huyền Thính cũng đang đi học mà."
Ly Huyền Thính lên tiếng: "Không ảnh hưởng nhiều đâu ạ, con mới bảo vệ luận văn xong, sau đó..."
"Vài năm trước mẹ con mua nhà mới ở thủ đô, vừa hay tháng sau papa được đi lên đó giao lưu học tập nửa tháng. Cả nhà mình lên ở vài ngày, con thấy sao?" Ba Túc cắt ngang: "Ra ngoài hít thở không khí, về nhà lại học tiếp cũng không muộn, không thể cứ ở nhà mãi được."
Ngày đi thủ đô thời tiết rất đẹp, ba Túc còn phải bàn giao công việc nên Ly Huyền Thính và Túc Lê xuất phát trước.
Mười năm thay đổi rất nhiều, đoạn đường từ sân bay ra ngoài hoàn toàn xa lạ, xe chạy qua vài địa điểm cậu mới tìm được chút cảm giác quen thuộc.
"Biệt thự đã gọi người tới quét dọn, hai ngày đầu ở chỗ ta đi, đợi ba tới rồi lại qua bên kia."
Ly Huyền Thính dẫn cậu tới một căn hộ có phong cách loft*: "Nơi này có người tới quét dọn định kỳ, cũng không xa Đại học Thủ Đô lắm."
*Kiểu dạng trần cao có gác xép.
Hai người tới khá sớm, cất hành lý xong thì quyết định đi Đại học Thủ Đô một chuyến.
Túc Lê thấy trong nhà để xe có một chiếc màu đen, không khỏi quan sát ngó nghiêng: "Của ngươi à?"
Ly Huyền Thính: "Ừ."
Túc Lê do dự: "Có thể gỡ ra không?"
"... Về rồi gỡ." Ly Huyền Thính ngồi vào ghế lái: "Lên xe đi."
Trước khi đến đây, trừ Trần Kinh Hạc ra thì không ai biết hai người đã tới thủ đô, Túc Lê muốn cho mọi người một niềm vui bất ngờ. Nghĩ tới Túc Úc đã rất lâu không gặp: "Huynh trưởng làm việc ở đâu thế?"
Ly Huyền Thính: "Ta dẫn ngươi đi."
-
Trụ sở Tập đoàn Trần Thị ở thủ đô, Trần Kinh Hạc vừa bước ra từ phòng họp. Nghe tin Túc Lê đã hạ cánh, y định đặt nhà hàng cho bữa trưa nay thì nhận được tin của thuộc hạ, trong đó kẹp một bản đồ cổ. Y đọc qua một lượt, sắc mặt đột nhiên thay đổi, quay lại văn phòng, còn bảo Thanh Điểu triệu tập người.
"Có cần báo cho Phượng Hoàng đại nhân không ạ?" Thanh Điểu hỏi.
Trần Kinh Hạc nhíu mày: "Đợi chúng ta điều tra rõ ràng rồi hãy nói. Nếu là thật thì khả năng cao là một chuyện lớn."