128. Chương 128: Mất điện

Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 128 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Tình hình thế nào rồi?” Ly Huyền Thính vừa nộp xong tài liệu liền nhận được văn bản Thanh Điểu gửi, đọc xong lập tức gọi cho Trần Kinh Hạc.
“Ta đã đến ngoại ô rồi.” Trần Kinh Hạc đang đứng bên ngoài chi nhánh Tam Nguyên Quan, nơi đây được rất nhiều trận pháp bao bọc, một nhóm tu sĩ Nhân tộc đã bày trận sẵn sàng: “Phía này có đến mười tu sĩ đồng thời tẩu hỏa nhập ma. Ta và Quan Chủ Tam Nguyên Quan đang theo dõi tình hình từ bên ngoài. Tam Nguyên Quan cho biết trong số đó chỉ có hai tu sĩ sắp đột phá, còn những người khác đều không ở giai đoạn này. Huyền Thính, Ác Linh Khí đã vượt quá dự đoán của chúng ta, nó không chỉ ảnh hưởng đến các tu sĩ đang trong thời kỳ đột phá, mà chỉ cần đạo tâm không vững vàng cũng sẽ bị nó ăn mòn.”
Trần Kinh Hạc nhận được tin báo liền lập tức chạy đến ngoại ô. Nơi xảy ra sự cố chính là chi nhánh của Tam Nguyên Quan tại thủ đô, có đến gần hai mươi người tẩu hỏa nhập ma.
Khi sự việc xảy ra, trong Tam Nguyên Quan vẫn còn khách hành hương. Các tu sĩ trong quan đã lập tức khống chế tình hình, dựng trận pháp bao vây, nhưng vẫn có ba vị khách hành hương bị mắc kẹt bên trong cùng với đám tu sĩ nhập ma. Ba vị đại tông sư Nhân tộc và các bộ ngành liên quan đã có mặt tại đây, trước tiên khống chế tình hình, bên ngoài thì tuyên bố là có cướp xông vào Tam Nguyên Quan. Tuy nhiên, thời gian càng kéo dài thì tình hình sẽ càng phức tạp.
Đây là lần đầu tiên trong nửa năm qua Ác Linh Khí bùng phát với quy mô lớn đến vậy. Trước đây, nó chỉ rải rác ảnh hưởng đến vài tu sĩ trong thời kỳ đột phá, địa điểm cũng phức tạp và phân tán. Liên Minh Đạo Tu về cơ bản chỉ xác định được vài nơi liên quan đến cứ điểm của Đan Tu Dương, còn lại không có tiến triển gì. Hai tuần vừa qua, Ác Linh Khí đột nhiên lắng xuống, những nơi trước đó thường xuyên xảy ra sự cố cũng không có vấn đề gì. Họ vừa thở phào nhẹ nhõm thì đột nhiên Tam Nguyên Quan lại xảy ra chuyện.
Ly Huyền Thính dừng bước: “Tình hình bên trong thế nào rồi?”
“Rất khó xử lý. Không ai biết tình trạng Ác Linh Khí bên trong ra sao, tự tiện xông vào có thể sẽ gặp nguy hiểm.” Trần Kinh Hạc đứng trên cao nhìn Tam Nguyên Quan dường như yên bình bên dưới: “Đó đúng là một ổ rồng hang hổ.”
Ly Huyền Thính: “Gửi địa chỉ cho ta, ta đến n…”
Hắn bỗng khựng lại, nhìn ra sân tập phía xa, đôi lông mày nhíu chặt.
---
Hành lang tòa thí nghiệm vô cùng yên tĩnh. Tòa nhà này nằm ở phía Tây, khá xa khu giảng đường mà sinh viên thường dùng để lên lớp.
Túc Lê đứng ở chân cầu thang, ổ khóa rơi trên mặt đất, xích sắt vắt vẻo trên cổng. Cậu nghiêng người lách qua khe cửa, lên lầu hai thì thấy các phòng thí nghiệm đều đóng chặt. Luồng khí quen thuộc kia lại ngày càng gần.
“Ai ở đó vậy?” Một giọng nói đột nhiên vang lên.
Túc Lê quay lại, thấy phía sau là một người đàn ông mặc áo sơ mi kẻ ca-rô: “Phòng máy đang đóng cửa bảo dưỡng, tạm thời không mở cửa cho sinh viên.”
Người đàn ông áo sơ mi kẻ thấy Túc Lê mặc đồng phục quân sự thì ngạc nhiên: “Em là sinh viên mới đúng không? Sao lại đến đây? Huấn luyện quân sự bắt đầu rồi mà.”
Túc Lê do dự, sau đó thấy thẻ nhân viên trước ngực hắn, hóa ra là nhân viên quản lý phòng máy.
Cậu bỗng nhớ đến biển chỉ đường ban nãy. Mấy tòa thí nghiệm phía bên này thuộc học viện máy tính, mà tòa cậu đang đứng nằm ở phía Tây thì cũng không hẳn là tòa thí nghiệm hoàn toàn. Mấy tầng trên là phòng thí nghiệm, còn mấy tầng dưới lại là phòng máy, phòng giám sát chính và các phòng chức năng khác. Từ cửa sổ còn có thể nhìn thấy một số màn hình giám sát bên trong, nơi này rõ ràng là phòng trực chính.
“Em có bạn đi vào đây nên em đang tìm cậu ấy ạ.” Túc Lê nói dối không chớp mắt: “Thầy có thấy bạn ấy không ạ?”
Người đàn ông áo sơ mi kẻ cũng bất ngờ trước lý do này: “Em có chắc là bạn em vào tòa này không?”
Túc Lê gật đầu: “Trưa nay tâm trạng cậu ấy không tốt, nói với em là đến phòng thí nghiệm ở đây. Em không liên lạc được với cậu ấy nên mới đến tìm. Em đã tìm hết những chỗ khác rồi, chỉ còn mỗi tòa này thôi.”
Người đàn ông áo sơ mi kẻ: “Vậy để thầy tìm giúp cho, bạn em tên gì?”
“Ly Huyền Thính ạ.” Túc Lê đáp.
Người đàn ông áo sơ mi kẻ: “…? Tên bạn em nghe có vẻ quen nhỉ.”
Sau đó hắn bảo: “Em sang bên văn phòng đợi đi, phòng máy gần đây đang sửa chữa, coi chừng đụng phải cái gì.”
Túc Lê thấy nhân viên đi lên lầu ba, bèn niệm chú ẩn thân, dùng cầu thang khác, lần theo luồng khí kỳ lạ kia đi thẳng lên lầu năm. Đến lầu năm, luồng khí kỳ quái đó tản ra, trải rộng khắp các phòng.
Lầu bốn là phòng máy thí nghiệm, nhìn từ ngoài thì không khác nhau lắm, mỗi phòng đều là từng dãy máy tính để bàn. Lên đến lầu năm thì bố cục và kiểu dáng khác hẳn.
Túc Lê bình tĩnh tìm kiếm, sau đó thấy một người trong căn phòng ở góc.
Đó hẳn là một người bình thường, trên người hoàn toàn không có linh khí dao động, ánh mắt đờ đẫn ngồi trước máy vi tính.
Rèm trong phòng được kéo kín, mà phòng này còn nằm ngược hướng mặt trời nên tối om. Tay người kia gõ trên bàn phím, màn hình phản chiếu trên mắt kính của y, trông kỳ quái và âm u.
Đây là tòa thí nghiệm đang bị đóng cửa để sửa chữa. Người được phép ra vào chỉ có nhân viên quản lý ở bên dưới và nhân viên sửa chữa định kỳ đến phòng máy.
Người kia không có thẻ nhân viên, cũng không mặc trang phục của thợ sửa chữa, trông còn rất trẻ, hẳn là sinh viên trong trường.
Học sinh, người bình thường… Mấu chốt là Ác Linh Khí đang vờn quanh y.
Túc Lê rũ mắt, giảm sự hiện diện của bản thân, lặng lẽ tiến vào phòng thí nghiệm.
Vừa mới bước vào, khí ở trong này còn nồng và kỳ quái hơn bên ngoài. Hình ảnh trước mắt Túc Lê bỗng thay đổi, một luồng khí lạnh vút qua, cậu hiện đang đứng ở kho binh khí của Phượng Hoàng Thần Sơn.
Hai bên là đài trưng bày kiếm. Thiếu niên Ly Huyền Thính đứng ngay phía trước, tỉ mẩn lau chùi vỏ kiếm của mình.
“Huyền Thính?” Túc Lê gọi một tiếng. Ly Huyền Thính phía trước quay đầu lại. Trên mặt hắn thế mà lại đeo một chiếc mặt nạ màu trắng, che kín toàn bộ khuôn mặt. Túc Lê giật mình, tay kết ấn, Phượng Hoàng Thần Hỏa bùng lên.
Người mặt trắng nhìn cậu, không có động tĩnh gì. Túc Lê lại nghe được tiếng cười kỳ dị. Cậu không chút nghĩ ngợi điều khiển thần hỏa bay tới.
Khoan đã! Thần hỏa khó khăn lắm mới dừng lại ngay trước mặt người kia.
Túc Lê siết chặt tay, thần hỏa bỗng rút về. Sau đó cậu treo thần hỏa ở ba điểm linh huyệt trên mắt. Giây sau, hình ảnh trước mặt đã thay đổi, trở lại căn phòng máy ban đầu.
Túc Lê cảm thấy khó giải quyết. Không sai, căn phòng này thế mà lại tràn đầy Ác Linh Khí...
Mà nó thế mà lại có thể nhìn trộm ký ức của người khác, tùy ý tạo ra ảo cảnh.
Nếu vừa rồi cậu không dừng lại, thần hỏa sẽ đánh trúng học sinh kia.
Túc Lê nhận ra vấn đề. Ác Linh Khí không phải đang mê hoặc cậu, mà là khiến cậu sơ suất quên đi mình đang ở đâu, lừa cậu phạm thêm những sai lầm khác. Chẳng trách nhiều tu sĩ lại trúng bẫy của nó như vậy. Nó khiến họ quên mất thời gian, địa điểm, chỉ biết ra tay chống cự. Trình độ quỷ quyệt không thua kém gì lòng người...
Tiếng bàn phím lạch cạch không ngừng vang lên.
Túc Lê tỉnh táo lại, đi về phía học sinh kia. Ngón tay cậu bắn ra một vệt thần hỏa. Học sinh đang gõ chữ được thần hỏa đánh thức, ánh mắt trở nên tỉnh táo, giây sau đã gục mặt xuống bàn phím, cứ thế ngất đi.
Ác Linh Khí có thể lừa gạt tu sĩ để họ tẩu hỏa nhập ma, đối phó với học sinh tay trói gà không chặt lại càng đơn giản. Nhưng không đúng, Đan Tu Dương chắc chắn không thể điều khiển một thứ như vậy, vậy sao nó lại có cùng quỹ tích với gã...
Cực Bắc... Đan Tu Dương... Mạch Mạch!
Túc Lê hiểu ra tại sao mình lại thấy những địa điểm đó quen thuộc như vậy. Ngoài việc đó là tuyến đường Đan Tu Dương hành động ra, những nơi khác cũng trùng lặp với tuyến đường của cha con Phương Thủ Ý. Kết nối những điều này có một chi tiết chỉ bọn họ mới biết --- Mảnh vỡ kiếm Huyền Thính.
Phương Thủ Ý và Phương Mạch Mạch từng sở hữu mảnh vỡ. Về sau, mảnh vỡ của Mạch Mạch rơi vào tay Đan Tu Dương, thế nên mới có chuyện trùng lặp quỹ tích.
Tam Thủy kiếm phái là bởi vì Thích trưởng lão, Chuông Thiên Thu từng ở phía nam Liên Minh Đạo Tu... Ác Linh Khí đang lần theo mảnh vỡ...
Không đúng, vậy thì không thể giải thích được.
Túc Lê lập tức bác bỏ suy nghĩ của mình. Vậy tại sao Tam Nguyên Quan lại tổn thất nặng nề? Mà núi Tức Linh, nơi tập trung nhiều mảnh vỡ nhất, lại chẳng có vấn đề gì.
Không phải mảnh vỡ, vậy nó là cái gì? Một thứ cũng đi theo mảnh vỡ... Vậy chỉ có thể là Phượng Hoàng Thần Lực còn sót lại trên đó.
Là nhằm vào cậu sao?
Túc Lê đi đến bên cạnh sinh viên kia, dùng linh lực đỡ y nằm sang một bên, sau đó nhìn lên màn hình máy tính.
Những dòng chữ li ti nhảy lên với tốc độ cao, một chương trình nằm ở góc màn hình lẳng lặng vận hành. Túc Lê ngẩn ra, lập tức nhìn xuống cây máy tính bên dưới, USB cắm trên đó lập lòe phát sáng ---
Cậu ngẩn người ra, sau đó nhìn quanh phòng học trống rỗng.
“Thú vị.”
---
Sân tập.
“Xin nghỉ à?” Huấn luyện viên nhìn Bách Thành: “Sáng nay vẫn còn khỏe mà?”
Bách Thành nơm nớp nói dối: “À vâng, lúc trưa về cậu ấy bảo không khỏe, bây giờ đang ở phòng y tế ạ.”
Mặc dù có nghi ngờ, nhưng biểu hiện hàng ngày của Túc Lê khá tốt nên huấn luyện viên cũng không làm khó: “Được rồi, nhưng nghỉ huấn luyện quân sự thì phải báo cáo. Bảo Túc Lê khỏe lại thì mang giấy phép đến chỗ tôi.”
Bách Thành gật đầu: “Vâng.”
Huấn luyện viên: “Về đơn vị, tiếp tục huấn luyện.”
Trong một lớp học ở tòa thí nghiệm khác, sinh viên trong phòng máy vừa nhìn máy tính vừa trò chuyện.
“Minh Minh, có nghe gì không đó?” Bạn cùng phòng của Túc Minh quay đầu nhìn nó: “Diễn đàn đang bàn tán về quan hệ nhà mày kìa, bọn nó chém gió ghê thật.”
Nếu không phải bọn họ đã gặp Ly Huyền Thính và Túc Úc thì chắc cũng bị diễn đàn dắt mũi.
Tiểu Hạ: “Chuyện thường thôi mà, người nổi tiếng như Minh Minh thì người ta thường thích đặt điều mà.”
Rồi hỏi: “Minh Minh, học xong có qua thăm anh mày không? Chiều nay bọn mình tan sớm, bên sân tập chắc vẫn đang huấn luyện quân sự.”
Túc Minh đang làm bài, nghe vậy bút cũng không ngừng: “Đi, tối tao có hẹn đi ăn với các anh, căn tin số 4 mở cửa rồi.”
Một người khác cũng là bạn cùng phòng của Túc Minh nói: “Thế tao qua chiếm chỗ cho mày với anh mày nhé. Hôm nay có sườn xào chua ngọt, không dễ giành đâu.”
Mấy người mở trang thông tin lên xem thực đơn hôm nay, có qua có lại thi nhau đặt món.
Đúng vào lúc này, đèn trong phòng học bỗng lấp lóe, một giây sau thì tối om.
Tiểu Hạ ngẩn người: “Gì thế? Mất điện à?”
Bạn cùng phòng đang xem thực đơn cũng ngẩng lên. Góc trên bên phải điện thoại hiển thị “không có tín hiệu”: “Trời đất, mất mạng luôn rồi? Không có tín hiệu sao?”
Cả lớp bắt đầu nháo nhào. Túc Minh ngẩn người, đứng dậy đi ra ngoài xem.
Buổi chiều trời vẫn nắng chang chang, các sinh viên kêu khổ không ngừng. Chiều nay Túc Úc không có việc gì, định đến sân tập xem em trai huấn luyện, vừa đến đã gặp Ly Huyền Thính.
“Sao lại qua đây?” Túc Úc hỏi: “Chiều nay không đi làm à?”
Ly Huyền Thính đang nhìn về phía lớp của Túc Lê, không thấy ai: “A Ly không có ở đây.”
“Không có ư?” Túc Úc ngó thử: “Là sao chứ? Đùa đấy à, mới đi học có mấy ngày đã trốn học, còn trốn huấn luyện quân sự.”
Nói rồi anh lấy điện thoại ra gọi, kết quả là thuê bao nằm ngoài vùng phủ sóng, truyền âm cũng không có phản ứng.
“Truyền âm giữa bọn em bị gián đoạn.”
Đây là tình huống trước nay chưa từng có. Thần hồn của hắn và Túc Lê nối liền, trừ khi gặp phải phong ấn ngăn cách, nếu không sẽ không bao giờ có chuyện gián đoạn.
Ly Huyền Thính thả lỏng ngũ giác lắng nghe bạn cùng phòng của Túc Lê nói chuyện, hình như là đang nói về việc Túc Lê xin nghỉ: “Có vẻ như là từ trưa, sau khi tách ra với em, A Ly đã không đến lớp.”
Không phải trốn học!? Mất tích!?
Túc Úc cau mày: “Bé tí đã làm đủ chuyện xấu, đi theo anh.”
Ly Huyền Thính hỏi: “Anh biết em ấy ở đâu à?”
“Anh mày sao mà biết được? Nhưng giờ thuật pháp vô dụng thì phải dùng đến sức mạnh của khoa học kỹ thuật.” Túc Úc vừa nói vừa gọi điện: “A lô? Lão Lý à, ừ tôi đây. Phòng an ninh có ai không? Ừ, học sinh không đến lớp, tôi qua đó tra giám sát…” Nói được một nửa thì ngừng.
Ly Huyền Thính do dự: “Sao vậy?”
Túc Úc chưa kịp hiểu ra: “Bên khu Tây mất điện rồi.”