Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều
Chương 127: Rèn luyện quân sự
Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 127 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nơi đăng ký có hướng dẫn chi tiết, Túc Lê và Ly Huyền Thính nhanh chóng hoàn tất thủ tục, nhận được khá nhiều đồ dùng dành cho tân sinh viên, rồi cầm chìa khóa đi về khu ký túc xá. Ký túc xá của Đại học Thủ Đô thường là phòng bốn người, bạn cùng phòng của Túc Lê cũng là bạn học cùng chuyên ngành. Cậu là người cuối cùng đến nhận phòng, khi cậu tới thì ba người kia đã có mặt.
“Oa, người anh em cuối cùng của chúng ta đã đến rồi!”
Vừa bước vào phòng, cậu đã gặp một nam sinh cao lớn đứng chắn cửa. Chàng trai ấy hết sức nhiệt tình chào hỏi: “Chào cậu, mình là Bách Thành.”
Túc Lê hơi ngẩn người, rồi bắt tay với cậu ta: “Chào cậu, mình là Túc Lê.”
Các bạn cùng phòng đến từ những vùng miền khác nhau, hai người đến từ phương Bắc, một người từ phương Nam, tất cả đều khá nhiệt tình.
Túc Lê không mang theo hành lý, cậu chỉ định đến đây để xác nhận vị trí phòng ký túc, hàn huyên với bạn cùng phòng một lát rồi sẽ rời đi.
Ly Huyền Thính nhận được tin nhắn: “Ba bảo đã tới trường, hỏi chúng ta đang ở đâu.”
Một lát sau, hai vợ chồng nhận được tin nhắn và chạy thẳng từ cổng trường đến khu ký túc xá. Ba Túc là người rất nhiệt tình, trong phòng ngủ còn có cha mẹ của các bạn cùng phòng khác, ông vừa đến đã trò chuyện với họ, chỉ mấy phút là quen thân. Ly Huyền Thính đang giúp Túc Lê trải giường chiếu, sắp xếp những thứ khác vào ngăn tủ.
“Túc Lê, đó là chị cậu à?”
Bách Thành nhỏ giọng hỏi.
Túc Lê quay lại, thấy mẹ đang nói chuyện với Trần Kinh Hạc, liền đáp: “Không, đó là mẹ tớ.”
Bách Thành rất đỗi kinh ngạc: “Mẹ cậu trẻ thật đấy, lại còn đẹp nữa, mà tớ cứ thấy quen quen.”
Hôm nay mẹ Túc mặc rất đơn giản, và để tránh những phiền toái không cần thiết, chị còn đội mũ và đeo khẩu trang, gần như che kín cả khuôn mặt. Nhưng dù vậy, khí chất của Túc Dư Đường vẫn khác hẳn người bình thường, chỉ đứng đó thôi đã thu hút ánh mắt của vô số người.
Chiếc áo mẹ Túc mặc hôm nay là đồ gia đình được đặt thiết kế riêng, vốn dĩ Ly Huyền Thính cũng có một chiếc, chẳng qua chưa kịp mặc đã bị Túc Lê lôi xuống xe.
Trang phục của ba Túc và Trần Kinh Hạc thì có vẻ tùy tiện hơn, đơn giản và thoải mái, chỉ khoác thêm chiếc áo gia đình. Đặc biệt là Trần Kinh Hạc, trông hoàn toàn trái ngược với vẻ nghiêm túc trong âu phục giày da thường ngày, không hề liên quan gì đến mấy từ “nghiêm túc” hay “trưởng thành”.
Bách Thành lại hỏi: “Vậy người đứng cạnh là chú của cậu à? Trông rất giống một vị danh nhân!”
“Danh nhân?” Túc Lê khựng người lại.
Bách Thành bổ sung: “Ý tớ là ông chủ tịch tập đoàn Trần Thị ấy, chú cậu trông rất giống Trần Kinh Hạc.”
Túc Lê: “… Ừm, đúng là giống thật.”
“Bé bé, Minh Minh bảo trưa nay đi ăn, em ấy mới từ phòng thí nghiệm ra, đang qua bên này rồi.”
Mẹ Túc nhìn tin nhắn, nghiêng đầu nói với Túc Lê: “Chúng ta ra ngoài trường ăn nhé.”
Túc Lê đặt gối lên giường, cẩn thận nhìn xung quanh, hỏi: “Thế anh cả thì sao ạ? Hôm nay anh ấy bận hay rảnh?”
Túc Úc chạy một vòng quanh trường nhưng vẫn không tìm thấy ai, anh còn đã kiểm tra hết mấy bàn báo danh cũng không thấy Ly Huyền Thính. Cuối cùng, một sinh viên thấy anh đang tìm người, biết là anh tìm Ly Huyền Thính thì đã chỉ đường, nói rằng trên diễn đàn có người bảo Ly Huyền Thính xuất hiện ở chỗ câu lạc bộ.
Anh đành phải quay về xem, kết quả lại gặp sinh viên hiệp hội thể thao.
Gặp rồi mới biết hóa ra Ly Huyền Thính và Túc Lê đã đến từ lúc nãy.
Túc Úc sốc: “Sao không đứa nào báo cho anh biết?”
Thần Tử: “Anh chặn em mà!”
Túc Úc: “Không biết nhắn tin à? Rảnh rỗi lắm hay sao mà gọi điện.”
Thần Tử: “… Em nhắn tin thì liệu anh có đọc không?”
Túc Úc: “…”
Một lát sau, điện thoại reo lên.
Túc Úc nghe máy mới biết người nhà đã đến cổng trường, đành phải tạm gác mọi chuyện, quay người chạy ra ngoài.
Thần Tử gọi với theo: “Anh ơi! Nhớ bỏ chặn em đấy!”
Buổi trưa cả nhà ra ngoài ăn, ăn xong lại đi dạo một hồi. Đến khi đưa Túc Lê trở lại trường, ba Túc vẫn không nhịn được dặn dò: “Ở trường nếu gặp vấn đề gì thì tìm anh con. Minh Minh cũng ở ký túc xá, phòng của em ấy ở tòa trước tòa của con. Nếu ở ký túc xá không quen thì cứ về nhà, nhớ chưa?”
Túc Lê gật đầu: “Con nhớ rồi ạ.”
Ba Túc im lặng một lát rồi lại nói: “Con muốn ở ký túc xá thật sao? Không thích ở nhà à?”
Túc Lê an ủi: “Cuối tuần con sẽ về nhà thăm mọi người.”
–
Túc Lê cứ thế chuyển vào ký túc xá. Tối hôm đó đã có buổi họp lớp, Túc Lê và bạn cùng phòng đi chung, quen biết thêm các bạn học cùng lớp.
Sau khi nhập học không lâu, Túc Lê đã rất bận rộn.
Sinh viên mới có đủ loại tọa đàm, hội thảo cần tham gia. Nhiều lần Túc Minh rủ cậu đi ăn chung nhưng cậu còn không có thời gian, phải đợi đến cuối tuần mới rảnh rỗi. Nửa tháng nhanh chóng trôi qua, huấn luyện quân sự của Đại học Thủ Đô cũng bắt đầu. Buổi huấn luyện quân sự kéo dài cả một tháng, nếu không phải tình huống đặc biệt thì không được xin nghỉ.
Đây là lần đầu tiên Túc Lê tham gia huấn luyện quân sự, cậu được người nhà dặn dò cẩn thận, chuẩn bị đầy đủ nước ấm, mũ che nắng, thuốc thang. Đến cả bạn cùng phòng cũng phải khen là chu đáo. Nếu không phải đây là buổi huấn luyện khép kín, người ngoài trường không được vào thì chắc cha mẹ cậu sẽ đích thân đến sân tập treo cờ cổ vũ.
Rất nhanh đã đến ngày học quân sự.
Trên bãi tập nắng chói chang, đám sinh viên đứng nghiêm xong đang ngồi dưới đất nghỉ ngơi, ai nấy đều mồ hôi nhễ nhại.
“Sao ông không có chút mồ hôi nào thế nhỉ?” Bách Thành ngồi khoanh chân nhìn Túc Lê: “Mà da ông phơi nắng ba ngày cũng không thấy đen đi chút nào.”
Cậu ta nói tiếp: “Đám con gái còn lén hỏi tôi ông dùng kem chống nắng hiệu gì nữa đấy.”
Túc Lê uống một ngụm nước, đáp: “Ông biết rồi còn gì?”
Trong buổi huấn luyện quân sự, giữa một dàn nam sinh đội mũ đen như than, Túc Lê trở thành tâm điểm chú ý. Cậu nhiều lần bị huấn luyện viên gọi ra làm mẫu tư thế hành quân, mấu chốt là tư thế của cậu chuẩn không có chỗ nào để bắt bẻ, lại còn đẹp trai, rất nhiều đàn chị đi ngang qua đều đứng lại xem. Túc Lê gần như trở thành “biển quảng cáo sống” cho lớp này, rất nhiều nữ sinh đều nghe ngóng xem cậu đã có bạn gái chưa.
Bách Thành hâm mộ đến chết. Bọn họ phơi nắng ba ngày sắp cháy thành than, bôi kem chống nắng cũng không ăn thua, nắng ở Thủ Đô độc vô cùng. Túc Lê tốt bụng chia sẻ kem chống nắng của mình cho họ dùng, kết quả mấy đứa trong phòng cũng chỉ trắng hơn đám con trai khác một chút mà thôi. Tóm lại vẫn là do thể chất, người ta trời sinh phơi nắng không đen, có hâm mộ mấy cũng không được.
“Túc Lê, ra khỏi hàng!” Huấn luyện viên gọi.
Túc Lê đứng dậy bước ra, đứng cạnh huấn luyện viên.
Bách Thành không nhịn được nói với người bên cạnh: “Lại nữa rồi. Huấn luyện viên nào qua dạy lớp mình cũng đều phải gọi Túc Lê.”
Người kia đáp: “Chẹp, ai mà ngờ được Túc Lê trông thư sinh non choẹt thế kia mà lại biết võ chứ.”
Còn gì nữa đâu!
Bách Thành nhìn Túc Lê đang múa côn trên sân, đến cả cậu ta mấy hôm nay cũng sắp thành fan của bạn cùng phòng rồi. Học giỏi, thể lực cao, tốt tính, lại còn biết cả võ, Túc Lê như thể không gì là không làm được. Chẳng cần phải lấy ví dụ đâu xa, một đám nam sinh ùa tới bắt chuyện với Túc Lê, ban nãy cả lớp học dùng côn, có vài động tác cậu giải thích còn dễ hiểu hơn cả huấn luyện viên. Vài câu gãy gọn đã chia tách động tác ra thành vài phần học dễ hơn hẳn, mới vài ngày cả lũ đã bắt đầu gọi “anh Túc, anh Túc”.
“Vãi chưởng, chiêu này của anh Túc mạnh thật đấy.”
Bách Thành nhìn người trên sân dễ như trở bàn tay điều khiển côn gỗ, nói: “Mày coi người ta kìa, cầm côn là cầm vũ khí, tụi mình cầm côn thì ra cái gì, khác gì cầm giá treo quần áo đâu chứ.”
Huấn luyện viên nhìn Túc Lê múa côn, còn khoe khoang với huấn luyện viên lớp bên cạnh.
Đúng lúc trại trưởng đi ngang qua, thấy côn pháp của Túc Lê cũng khá bất ngờ, ông nói: “Cậu sinh viên này không am hiểu côn pháp.”
Huấn luyện viên: “Trại trưởng, như vậy mà còn gọi là không am hiểu nữa ư!”
Trại trưởng lườm huấn luyện viên: “Cậu không nhìn hạ bàn của thằng bé à? Người ta trông gầy yếu thế thôi, nhưng hạ bàn còn vững hơn cậu đấy, chứng tỏ thằng bé này am hiểu thứ khác hơn. Nhưng côn pháp thế kia cũng đủ để treo người ta lên đánh rồi, là một hạt giống tốt.”
–
Diễn đàn Đại học Thủ Đô —
“Nghe gì chưa? Khóa năm nay có một người siêu mạnh đấy.”
“Biết chứ, bọn con gái lớp tao tan học là chạy qua đó xem.”
“Tôi biết, cậu ta là người phá quán của câu lạc bộ máy tính. Tôi nghe giáo sư bảo cậu ấy còn là thủ khoa năm nay đấy.”
“Có ai còn nhớ bài đăng mấy tháng trước không? Cái vụ ở KFC ngẫu nhiên gặp một vị thánh học tự nhận là mới học tiểu học ấy. Hôm qua người đăng bài cập nhật, nói rằng “học sinh tiểu học” cậu ta gặp hôm đó chính là Túc Lê.”
“Lại bảo không phải đi? Đàn anh Huyền Thính còn dẫn cậu ấy đi đăng ký, nghe nói là em trai anh ấy đấy.”
“Sao tôi nghe là em trai của Túc ma quỷ mà… À, còn là em trai của cậu thiên tài bên Viện Máy tính nữa.”
“Ngừng tung tin đồn nhảm đi, đàn anh Huyền Thính có phải họ Túc đâu.”
Diễn đàn sôi nổi bàn tán. Túc Lê kết thúc một ngày huấn luyện cùng bạn đi căn tin, trên đường về thì nhận được điện thoại của Ly Huyền Thính.
“Đang ở trường à?” Túc Lê đáp: “Được, vậy ta ra đón.”
Bách Thành: “Ông không về ký túc xá nghỉ ngơi à?”
Túc Lê: “Không, tôi ra ngoài đón người.”
Ly Huyền Thính đứng ở cổng phía Đông, lúc Túc Lê chạy tới, hắn còn kéo theo một cái vali.
Túc Lê hỏi: “Sao ngươi lại tới đây?”
“Sắp tới ta sẽ ở lại trường làm chút việc.” Ly Huyền Thính nói: “Chiều nay có phải huấn luyện không?”
“Có. Ta đi với ngươi đến ký túc xá rồi phải trở lại sân tập.” Túc Lê hỏi: “Ngươi ở trường thì có đi làm được không?”
Ly Huyền Thính: “Được, công ty cách chỗ này không xa lắm.”
Ký túc xá dành cho sinh viên và ký túc xá dành cho tiến sĩ cách nhau khá xa, Ly Huyền Thính là một mình một phòng. Lúc dẫn Túc Lê tới phòng của mình, hắn còn tiện tay đưa cho cậu chìa khóa: “Bên này không có giờ giới nghiêm, nếu ngươi ra ngoài về muộn thì có thể qua đây ngủ.”
“Được.” Túc Lê vốn đang lo chuyện này, cậu nói: “Hai hôm trước ta đi phòng thí nghiệm xong về muộn, ký túc xá đóng cửa, phải tranh thủ lúc bảo vệ không chú ý mà trèo tường vào.”
Có chìa khóa thì không sợ nữa. Phòng thí nghiệm tư nhân là của cậu nên không có giờ giới nghiêm, nhưng ký túc xá lại có, rất phiền phức.
Tập đoàn Trần Thị.
Trần Kinh Hạc vừa họp xong bước ra, đến văn phòng đã thấy tài liệu mới đặt trên bàn. Y hài lòng mở ra xem ảnh thám tử chụp, thưởng thức phong thái tuấn tú của Phượng Hoàng đại nhân, lại chua xót vì mình không có thời gian đích thân đến xem Phượng Hoàng đại nhân huấn luyện. Y lựa vài tấm đẹp bỏ vào album dành riêng cho Phượng Hoàng đại nhân, rồi gửi đống ảnh này sang cho nhà họ Túc.
Đang lúc Trần Kinh Hạc đắm chìm trong video ảnh chụp, thư ký Thanh Điểu lạnh mặt đi vào báo tin: “Sáng nay Huyền Thính đại nhân đã gửi báo cáo của quý vừa rồi, tiện thể xin nghỉ dài hạn.”
Trần Kinh Hạc chậm chạp ngẩng đầu hỏi: “Bao lâu?”
Thanh Điểu: “Tích lũy kỳ nghỉ đông và nghỉ phép mấy năm qua thì tổng cộng khoảng hơn ba tháng ạ.”
Trần Kinh Hạc sợ hãi: “Hắn xin nghỉ lâu như vậy để làm gì?!”
Thanh Điểu đáp: “Đi học cùng với Phượng Hoàng đại nhân ạ.”
Trần Kinh Hạc: “…” Hóa ra còn có thể làm như vậy!
Thanh Điểu lại nói: “Còn việc này nữa, Diệp Tư Tế của tộc Kim Ô đang ở trong phòng tiếp khách, ông ấy nói có việc cần bàn với ngài.”
“Không gặp.” Tâm trạng tốt đẹp của Trần Kinh Hạc bay sạch, một lát sau mới hỏi: “Ta còn ngày nghỉ đông không?”
Thanh Điểu đáp: “Dạ không, ngài đã dự chi nghỉ đông của 10 năm tới rồi ạ.”
Trần Kinh Hạc: “Sao nhiều vậy…?”
“Đây đều là nghiêm ngặt chấp hành theo quy định ngài đặt ra năm trước.” Thanh Điểu vô tình nói: “Lúc trước ngài nói là phải làm gương cho nhân viên, nên nghỉ phép của ngài mỗi năm chỉ có 3 ngày.”
Bầu không khí trong văn phòng trở nên lúng túng, Trần Kinh Hạc nhìn video huấn luyện quân sự trên máy tính, chẳng còn thiết tha gì nữa. Điện thoại y đặt trên bàn rung rung, sau đó máy tính cũng hiện lên tài liệu vừa được gửi tới.
Trần Kinh Hạc nói với Thanh Điểu: “Hội nghị cuối năm cho thêm một mục nữa, điều chỉnh kế hoạch nghỉ phép của ta.”
Nói xong, y mới nghe máy.
“Tình huống thế nào?” Trần Kinh Hạc nghe được tin tức ở đầu dây bên kia, trở nên nghiêm túc hẳn: “Chắc chắn chưa?”
Y mở ra tài liệu vừa được gửi tới, đọc một hồi, sắc mặt thay đổi: “Thì ra là vậy…”
Một lát sau, Trần Kinh Hạc lấy áo khoác âu phục trên ghế: “Thanh Điểu.”
Thanh Điểu nghiêm túc đáp: “Dạ.”
“Gọi người tới ngoại ô Thủ Đô.” Trần Kinh Hạc đi được vài bước lại nói: “Truyền tin cho Huyền Thính, đã xảy ra chuyện rồi.”
–
Đại học Thủ Đô.
Túc Lê ngồi ở ký túc xá của Ly Huyền Thính đợi hắn cất hành lý rồi cả hai cùng nhau đi xuống.
Tới ngã tư, bởi vì Ly Huyền Thính phải tới văn phòng nộp tài liệu, còn Túc Lê thì phải trở về sân tập tham gia huấn luyện buổi chiều, hai người bèn tách ra.
Giữa khu ký túc với sân tập có mấy tòa thí nghiệm cao lớn. Còn 5 phút nữa là bắt đầu huấn luyện, Túc Lê không khỏi tăng tốc. Lúc đi tắt qua tòa thí nghiệm, cậu chợt dừng bước.
Túc Lê nhìn lên tòa nhà cao lớn, cậu lại cảm nhận được luồng khí kỳ dị quen thuộc kia. So với mấy tháng trước ở tập đoàn Trần Thị, lần này nó mạnh mẽ hơn nhiều, sát gần, lại rất phô trương.
Tiếng chuông đột nhiên vang lên, sinh viên vội vàng xô đẩy nhau chạy vào lớp học.
Đang là buổi chiều, trong này có rất nhiều sinh viên đang đi học.
Túc Lê dứt khoát xoay người, cầm điện thoại nhắn một tin cho Bách Thành, rồi tiến vào tòa thí nghiệm trước mặt.