Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều
Chương 13: Mẹ
Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong bóng tối mịt mùng, mặt đất bỗng bừng sáng với những đồ đằng màu đỏ.
Người đàn ông đang quỳ trước đồ đằng mở mắt, đôi con ngươi sâu thẳm như đầm nước tĩnh lặng phản chiếu ánh sáng đỏ.
Hắn vươn bàn tay tái nhợt, che đi đồ đằng đang phát sáng. Ánh sáng yếu ớt dần len lỏi theo hoa văn đồ đằng mà lan ra ngoài. Hắn vươn mình về phía trước tìm kiếm, nhưng lại bị những sợi xiềng xích vươn ra từ bóng tối vô tận phía sau siết chặt.
Những cấm chế bí ẩn và gông xiềng bao vây lấy hắn, đôi mắt hắn dán chặt vào đồ đằng đỏ tươi đang không ngừng lan rộng ra ngoài.
"A Ly." Hắn lại gọi một tiếng.
Đồ đằng sáng hơn một chút như thể đáp lại, tiếp tục lan thêm một đoạn rồi dần lụi tàn, biến mất.
Cả không gian lại chìm trong bóng tối.
-
Ban đêm, ba Túc vào phòng ngó qua, xác nhận cả hai đứa con đều đã ngủ say rồi mới lẳng lặng ra ngoài.
Ánh trăng chiếu vào qua ô cửa, ngọn đèn nhỏ màu quýt lay động nhẹ.
Đứa bé nằm trên chiếc giường trẻ em màu xanh nhạt trở mình, cánh tay lộ ra bên ngoài bỗng hiện lên những đồ đằng mờ nhạt. Từ ngón tay, chúng lan dần lên mặt, cuối cùng dừng lại quanh vùng mắt rồi lại dần biến mất.
Trong biển ý thức, kiếm ảnh bỗng hiện ra, kiếm ý lơ lửng như trêu đùa, vờn quanh thần hồn Phượng Hoàng.
Túc Lê ngơ ngác thấy từ trong bóng đen bỗng xuất hiện một cánh tay, vươn tới trước mặt mình.
"A Ly."
Cậu khó khăn ngẩng đầu lên, nhưng lại không thấy được mặt của chủ nhân cánh tay.
Bóng tối tan đi, trong rừng trúc của Thần Sơn bỗng xuất hiện một đài đúc kiếm tráng lệ. Xung quanh đài là những lớp khóa kiếm chồng chất, một vùng kiếm khí khổng lồ lơ lửng trên đài đúc. Túc Lê thấy mình đứng trước đài, cầm trong tay một thanh kiếm dài màu đen.
Thân kiếm đen tuyền, nhưng lưỡi kiếm lại ánh lên sắc đỏ, hoa văn trên đó hiện rõ mồn một trước mắt cậu.
"Thần kiếm xuất thế."
"Thần kiếm được tôi luyện hơn trăm năm bởi Phượng Hoàng Thần Hỏa, xuất thế đã trải qua Huyền Lôi Chi Kiếp, ngày kiếm rời vỏ chắc chắn đánh đâu thắng đó."
"Phượng Hoàng đại nhân có đặt tên cho nó không?"
"Tất nhiên phải đặt rồi."
Đủ loại âm thanh hỗn tạp vang vọng đến từ bốn phía.
Những đường nét phức tạp khắc họa những hoa văn cổ xưa. Khi cậu muốn nhìn tên của thanh kiếm này, mọi hình ảnh bỗng tan biến như thủy triều rút.
Túc Lê mở mắt, kiếm ảnh bỗng hiện ra từ lòng bàn tay cậu, bay tới trước mặt Túc Lê.
Đây là một thanh kiếm không hoàn chỉnh.
Cậu giơ tay lên, dùng ngón tay lần theo những mảnh vỡ bị tách ra từ kiếm ảnh, phác họa hình dáng hoàn chỉnh của nó.
-
Thoáng cái đã lại qua mấy ngày.
Lúc Phong Yêu tới nhà họ Túc thì hai đứa nhỏ đều chưa thức dậy. Ba Túc và Túc Úc đang ăn sáng trong phòng khách, có vẻ như hai cha con đang nói chuyện học hành của Túc Úc khá nghiêm túc.
"Học thêm?" Ba Túc nhíu mày: "Không được, để người ngoài biết thì mất hết thể diện."
Đường đường là con trai của Cửu Vĩ Thiên Miêu mà lại phải đi học thêm để theo kịp chương trình học của con người.
"Bạn con đều tới trường luyện thi, con thấy thành tích con không tốt chính là vì con không được đi học thêm." Túc Úc hùng hồn nói: "Hơn nữa, đi học thêm thì có gì mà mất thể diện chứ. Con cáo ở Bắc Sơn cũng đi học thêm mỗi ngày đó, ba mẹ nó có mất mặt đâu."
Ba Túc đau đầu, nghĩ mãi vẫn không hiểu tại sao con trai lớn yêu pháp của yêu tộc thì giỏi nhất mà học hành ở trường lại đứng chót. Ông đề nghị: "Vậy tan học con qua chỗ ba đi, ba kèm con học không được sao? Nhất định phải tới trường luyện thi à?"
"Đương nhiên là không được, ba dạy cái gì con chả hiểu." Túc Úc cho rằng giữa yêu và người tồn tại khoảng cách thế hệ, vì cậu chưa bao giờ hiểu ba giảng cái gì: "Cái cậu học bá kia ở lớp con cũng đi học thêm ở trường luyện thi này, con nhất định phải đi. Hơn nữa, ba có dạy lớp tụi con đâu, không biết trọng tâm ôn tập, lỡ lúc bổ túc bị bỏ sót kiến thức thì sao?"
Ba Túc đợt trước mới được bầu làm giáo viên ưu tú cấp thành phố: "..."
Phong Yêu đứng nghe một hồi, cảm nhận sâu sắc sự phức tạp của vấn đề giáo dục con cái.
"Phong Yêu, mấy đứa nhỏ của tộc các cậu có đi học thêm ở trường luyện thi không?" Ba Túc đột nhiên hỏi.
Phong Yêu ngớ người ra: "Tôi không biết, đã hơn nghìn năm tôi không về tộc mình rồi."
Người và yêu đã hòa thuận chung sống mấy trăm năm. Yêu pháp thì cha mẹ có thể dạy, nhưng hơn nửa yêu tộc bị mù chữ, nên để nhanh chóng làm quen với sự phát triển chóng mặt của xã hội con người, thời buổi này yêu tộc non trẻ đều sẽ tới trường học tập tri thức.
Túc Úc quay đầu lại: "Con không cần biết đâu, con nhất định phải đi học thêm."
Hai cha con tranh luận thêm một lúc thì có tiếng động từ phòng trẻ em. Phong Yêu đẩy cửa vào, thấy Túc Lê đã dậy, bèn đi tới bế bé lên, hỏi nhỏ: "Đói chưa?"
"Hơi hơi."
Túc Lê đang bị đau đầu, mấy đêm gần đây cậu cứ mơ những giấc mơ đứt quãng, trong mơ toàn là những hình ảnh vụn vặt, có quen có lạ.
Phong Yêu ôm đứa nhỏ ra ghế sô pha, sau đó quay người đi pha sữa.
Ba Túc thấy bé đã dậy thì tới trò chuyện cùng con, hỏi vài câu đơn giản. Túc Lê đã quen với thói quen hỏi thăm mỗi ngày như vậy của cha.
"Papa phải đi làm đây, papa đi làm về sẽ chơi với bé Lê nhé." Ba Túc ôm con thơm một cái, lúc đứng dậy chợt để ý chỗ xoáy tóc của đứa nhỏ có gì đó lạ lạ. Phần tóc đen mỏng manh của bé đột nhiên có thêm vài sợi tóc trắng, còn nhiều hơn lần trước bác sĩ Bạch quan sát. Hắn vươn tay gạt tóc con ra, thấy những sợi tóc mới nhú này đều có màu vàng nhạt.
Túc Lê không quen bị xoa đầu, hôm nay cha còn có vẻ rất hứng thú với tóc cậu, không chỉ xoa mà còn bới móc hết chỗ này chỗ kia.
Ba Túc lại rất kích động. Bé con của hắn mọc tóc rồi, dù chỉ là tóc trắng tượng trưng cho tiêu chuẩn tối thiểu của tộc Thần Loan Điểu. Hắn ôm chầm lấy con, hôn mấy cái: "Bé con nhà mình mọc tóc rồi!"
Túc Lê: "..."
Con người thật lạ, con non mọc tóc mà cũng vui mừng đến vậy sao?
Sau khi ba Túc và Túc Úc rời khỏi nhà, Túc Lê mới gọi Phong Yêu tới, tiếp tục chữa trị vết thương cho y. Mấy ngày nay, linh lực trong cơ thể cậu hồi phục nhanh chóng, gần như mỗi ngày đều chữa được một phần linh mạch cho Phong Yêu. Sau vài ngày như vậy, sắc mặt y đã hồng hào hơn nhiều.
"Linh mạch tổn hại là do tu luyện không đúng cách. Tu vi của anh không thấp, nhưng linh mạch lại thủng trăm ngàn chỗ." Túc Lê thu hồi linh lực, cau mày nói: "Khi tu vi của anh phát triển thì những mầm họa tiềm ẩn trong linh mạch cũng sẽ trở nên nghiêm trọng hơn. Phượng Hoàng thần lực chỉ gây ra một phần tổn thương thôi, những vết thương còn lại chủ yếu là do cách anh tu luyện những năm qua."
Cậu nói rất chậm, nhưng ý tứ hết sức rõ ràng.
Phong Yêu ngây người. Bộ tộc của họ trời sinh được linh khí ưu ái, có thể hấp thụ linh khí từ vạn vật, chưa từng gặp phải vấn đề gì. Nhưng Túc Lê nói vậy tức là chính vì họ quá vô tư như vậy, vô tư nạp đủ thứ vào linh mạch của mình, dẫn đến linh mạch bị tổn hại.
"Thiên phú không phải là đường tắt, mà ngược lại, người càng có nhiều thiên phú lại càng dễ vì cái nhỏ mà mất cái lớn."
Trước kia linh lực trong cơ thể Túc Lê không đủ, chỉ có thể chữa những vết thương do Phượng Hoàng thần lực gây ra. Nhưng càng chữa, cậu càng nhận ra vấn đề trong cơ thể Phong Yêu. Chẳng trách lần độ kiếp đó lại thất bại, trong người đủ mầm họa tiềm ẩn như vậy thì sao mà đột phá được?
Những yêu tộc giống Phong Yêu này, trước kia cậu đã gặp vô số. Phượng Hoàng Thần Sơn chưa từng thiếu yêu tộc có thiên phú xuất chúng, nhưng những kẻ kiêu ngạo với thiên phú của mình thường sẽ không thể tiến xa, nhẹ thì tổn thương linh mạch, nặng thì gục ngã khi còn trẻ.
Phong Yêu trầm tư nửa ngày mới trả lời: "Ta hiểu rồi."
Túc Lê không nói nữa, rút linh lực về. Túc Minh đã dậy lanh lợi chạy đến, robot bảo mẫu theo sau thằng bé. Nhóc thấy Túc Lê thì hớn hở lao tới. Lần này Túc Lê có giữ lại chút linh lực, đợi Túc Minh nhào lên người thì dùng linh lực giảm bớt lực xung kích.
Trước đó không phát hiện, giờ đứng cạnh nhau Túc Lê mới nhận ra Túc Minh cao hơn mình gần nửa cái đầu rồi.
Túc Lê ngẩng lên nhìn đầu em trai, trầm tư suy nghĩ, sao mình còn thấp hơn cả Túc Minh vậy?
Phong Yêu ngồi cạnh thấy Túc Minh thô bạo như thế vội vàng tách hai đứa nhỏ ra.
Túc Minh lại hết sức bất mãn với chuyện này, thấy anh trai cách xa mình mấy bước thì lập tức há miệng khóc òa.
"Đừng khóc." Phong Yêu luống cuống dỗ dành thằng bé, nhưng Túc Minh không chịu nghe, càng khóc dữ hơn.
Túc Minh khóc mà vẫn còn túm chặt áo anh trai, nước mũi nước mắt lem luốc hết lên tay Túc Lê. Phong Yêu mới chăm trẻ được vài ngày, Túc Lê thì chưa từng chăm trẻ, một lớn một nhỏ bị Túc Minh khóc cho bó tay.
Phong Yêu đứng sững, Túc Lê cuống quýt chỉ huy ---
"Anh pha sữa cho thằng bé đi."
"Quần áo Túc Minh bẩn rồi, phải thay."
"Có thể dùng chú ru ngủ không..."
Một bên tay Túc Lê bị Túc Minh ôm chặt cứng, nhóc con còn không biết gì cứ cố ôm anh trai hết dụi rồi lại cọ, khiến quần áo màu trắng nhạt nhanh chóng dính đầy những vết nước thẫm màu. Cậu giơ tay lên định niệm chú ru ngủ, Túc Minh lại tóm lấy tay cậu, cứ thế bỏ vào miệng mình. Túc Lê sợ làm em trai bị thương, vội vàng rút linh lực trên đầu ngón tay về.
Hai tay Túc Minh cầm chặt tay anh trai, sụt sịt nhìn chằm chằm vào ngón tay Túc Lê.
Vừa rồi có mùi thơm ngon mà, sao biến mất rồi? Nhóc con chớp chớp mắt nhìn Túc Lê, đôi mắt tròn xoe long lanh, sau đó há to miệng.
!!!
Túc Lê giật mình thon thót, ngón tay đau điếng.
Cậu còn chưa kịp phản ứng, tuyến lệ của cơ thể này đã phản ứng trước, hốc mắt nóng lên.
Túc Minh thế mà lại cắn tay cậu như cắn đồ chơi!
Phong Yêu pha sữa xong chạy đến chứng kiến cảnh này, vội vàng giải cứu tay Túc Lê khỏi miệng Túc Minh ngay lập tức, tranh thủ nhét bình sữa cho cậu nhóc.
"Nhóc không sao chứ..." Phong Yêu mới nói một nửa đã thấy những giọt nước mắt chực trào trên mi Túc Lê.
Khóc rồi?!
Phản ứng của cơ thể quá chân thật, Túc Lê không nhận ra là mình đang khóc, cậu còn mải nhìn dấu răng hằn sâu trên đốt ngón tay phải mình. Lần đầu tiên Túc Lê biết hóa ra răng của con non nhân tộc còn sắc hơn cả răng của con non yêu tộc, mà chuyện quan trọng hơn nữa là cậu thế mà lại bị người khác cắn.
Từ khi cậu vẫn còn là một Phượng Hoàng non nớt nhỏ bé thì đã là yêu quái nổi tiếng ở Thần Sơn, các đại yêu ở khắp nơi đều phải nể mặt cậu, trước giờ chỉ có cậu đi ức hiếp người khác mà thôi. Nhưng từ ngày đầu thai vào nhà họ Túc, cậu đã không chỉ một lần bị chính em trai mình ức hiếp. Mấy lần trước còn có thể nói là em còn nhỏ không biết gì, nhưng lần này thằng bé lại dám cắn mình.
Bỗng có tiếng cửa mở, Phong Yêu quay đầu lại thì thấy một người phụ nữ vô cùng xinh đẹp đang đứng đó.
Chị mặc chiếc váy dài sang trọng, mái tóc dài xõa trên vai, mang kính râm, môi tô son đỏ.
Túc Dư Đường nhìn hai đứa nhỏ ngồi trên thảm lông trong phòng khách, con út đang uống sữa, con thứ thì quay lưng về phía mình, cúi đầu mân mê ngón tay.
"Mama!" Túc Minh reo lên.
Mama? Túc Lê nghe vậy ngẩng đầu nhìn theo hướng mắt của Túc Minh, sửng sốt khi thấy người phụ nữ mặc váy trắng đang đứng ở cửa.
Người này hình như là mẹ của cậu ở kiếp này...?
Túc Dư Đường thấy Túc Lê quay đầu nhìn mình, đôi mắt đứa nhỏ trong veo và sáng ngời, hoàn toàn khác với vẻ đờ đẫn trước kia. Chị đang mừng thầm, lại chợt thấy những hạt lệ nhỏ đọng trên khóe mắt con.
Phong Yêu vừa quay sang đã đối mặt với ánh nhìn dò xét của mẹ Túc.