Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều
Mẹ trở về, thử đồ mới
Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đây là lần đầu tiên Túc Lê gặp mẹ mình ở kiếp này. Dù trong ký ức non nớt có hình bóng của người phụ nữ này, nhưng giữa ký ức và hiện thực vẫn có sự khác biệt lớn. Mẹ của cậu còn xinh đẹp hơn nhiều so với ký ức. Chỉ cần đứng ở cổng thôi, nàng đã toát ra một khí chất thoát tục, siêu phàm.
Theo sau mẹ còn có một cô gái trẻ khác, vóc dáng nhỏ nhắn, gương mặt hiền lành. Túc Lê có ấn tượng với cô ấy, hình như là người đi theo của mẹ, trước đây thường xuyên đến nhà.
Túc Lê lặng lẽ quan sát cả hai. Túc Minh, bé con vừa nãy còn khóc thút thít, giờ đã sải đôi chân ngắn cũn chạy từ ghế sô pha ra cửa, lanh lẹ hô to: "Mama!"
Tiểu Lâm xách lỉnh kỉnh túi lớn túi nhỏ đứng sau Túc Dư Đường: "Chị Đường, vẫn còn một ít đồ chuyển phát nhanh tối nay mới đến, chị nhớ..."
Sau đó cô thấy Túc Dư Đường lao vút vào phòng khách. Nàng bế Túc Minh lên trước, rồi nhanh chóng đi đến chỗ chiếc chăn lông trải dưới chân ghế sô pha.
Đây là lần đầu tiên Túc Lê gặp Túc Dư Đường. Cậu còn chưa kịp nghĩ xem nên đối xử với mẹ mình thế nào thì một bàn tay đã nhẹ nhàng lau khóe mắt cho cậu.
Giọng người phụ nữ lạnh lùng, rất hợp với khí chất của nàng, nhưng ẩn sâu trong giọng nói thanh thoát ấy lại là sự quan tâm: "Sao bé con lại khóc?"
Túc Dư Đường đặt Túc Minh xuống, tiện tay tháo kính râm rồi bế Túc Lê lên, dỗ dành: "Kể mama nghe nào, con đau ở đâu à?"
Túc Lê ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng từ người mẹ, giống như mùi tuyết bay ngập trời trên Thần Sơn. Cái ôm của mẹ Túc cũng khác với ba Túc, mang lại cảm giác gần gũi lạ thường. Thật kỳ diệu, rõ ràng là mùi tuyết, nhưng lại ấm áp vô cùng.
Túc Dư Đường bế con lên, quan sát từ trên xuống dưới, nhanh chóng phát hiện dấu răng rõ ràng trên ngón tay bé con.
Phong Yêu đang định giải thích thì Túc Dư Đường đã tìm ra kẻ gây chuyện.
"Minh Minh?" Túc Dư Đường liếc nhìn nhóc con lanh lẹ đứng cạnh chân mình: "Con lại bắt nạt anh à?"
Túc Minh nghiêng đầu, lảng tránh vấn đề, bám váy đòi Túc Dư Đường bế.
"Mama thổi cho bé con nhé, thổi phù cái là hết đau này." Túc Dư Đường nâng ngón tay nhỏ xíu lên, nhẹ nhàng thổi.
Túc Lê đang định nói thì cảm giác có cơn gió mát lạnh thổi qua vết cắn. Cứ như vậy mấy lần, cơn đau rát thế mà dịu đi thật. Cậu kinh ngạc nhìn Túc Dư Đường: "Mama?" Là ảo giác của cậu sao?
Túc Dư Đường nghe Túc Lê gọi thì sửng sốt, đè nén sự kích động mà nói: "Bé con, gọi lại đi nào."
Túc Lê không lạ gì chuyện này, vì ngày thường ba Túc cũng thích trêu chọc cậu gọi đi gọi lại, thế là ngoan ngoãn gọi thêm lần nữa.
Túc Dư Đường xúc động ôm chặt con, run giọng: "Bé con nhà ta sẽ khỏe lại, mama chắc chắn sẽ chữa khỏi cho con."
Người phụ nữ dụi đầu vào gáy Túc Lê. Cậu cảm nhận được bàn tay ôm mình đang cố kiềm chế sự xúc động, không khỏi giơ bàn tay nhỏ đặt lên tóc mẹ, như những lần trấn an đám tiểu yêu ở Thần Sơn, vuốt ve an ủi: "Mama đừng khóc."
Tiểu Lâm đi theo Túc Dư Đường vào nhà, thấy tình huống này cũng sững sờ. Trước đó nghe nói Túc Lê đã biết tự ăn, cô còn rất kinh ngạc. Giờ thấy ánh mắt sáng ngời, linh động của bé con thì không khỏi xúc động.
Thật tốt quá, cuối cùng nỗ lực của chị Đường cũng được đền đáp.
Tiểu Lâm quay đi, chợt nhận ra trong nhà còn có một người đàn ông xa lạ, trông khá đẹp trai nhưng có vẻ lạnh lùng. Cô nghe nói nhà họ Túc mới đổi bảo mẫu, hóa ra bảo mẫu mới là nam sao?
Túc Dư Đường thu lại cảm xúc có chút mất kiểm soát, nhìn sang Phong Yêu: "Làm phiền cậu rồi, chắc Túc Minh quậy lắm đúng không?"
Đây là lần đầu tiên Phong Yêu được nói chuyện với Thần Loan Điểu Túc Dư Đường. Thấy chị dịu dàng như vậy, anh còn chưa quen lắm: "Đây là công việc của tôi."
Năm xưa, Túc Dư Đường nổi tiếng đáng sợ. Nàng trời sinh mang thuộc tính lôi, khiến linh lực vừa bá đạo vừa hung tàn. Ngàn năm trước, nàng còn là bá chủ một phương, có vô số tiểu yêu theo hầu. Về sau, không biết vì sao nàng lại bắt đầu tu thân dưỡng tính. Lời đồn về nàng cũng giảm dần, nhưng chỉ cần nhắc đến tộc Thần Loan Điểu, kiểu gì cũng phải nhắc đến chị đại Túc Dư Đường.
Sau đó nữa, tin tức nàng kết thành yêu lữ với Cửu Vĩ Thiên Miêu Túc Thanh Phong đã gây chấn động toàn Yêu giới.
Túc Lê được mẹ bế, vẻ không tự nhiên của Phong Yêu cũng lọt vào mắt cậu. Là ảo giác của cậu sao? Sao cậu thấy Phong Yêu có vẻ sợ mama vậy?
Phong Yêu nhìn Túc Dư Đường hiền thục, vẫn còn chút e sợ, vội vàng giải thích chuyện vừa xảy ra.
Túc Dư Đường lặng lẽ nghe hết. Đợi Phong Yêu giải thích xong, nàng mới chuyển sang nhìn Túc Minh: "Giơ tay ra."
Túc Minh sợ hãi vươn tay. Túc Dư Đường dùng hai ngón tay đánh vào lòng bàn tay bé con, nghiêm giọng nói: "Con cắn anh đúng không?"
Phong Yêu định nói rồi lại thôi.
Túc Lê thì ngạc nhiên nhìn mẹ mình. Giây trước, nàng vẫn còn dịu dàng như làn gió, giờ đã trở nên nghiêm khắc vô tình.
Trong nhà bùng lên tiếng khóc mới. Túc Minh nức nở, vừa khoanh tay vừa khóc nhận lỗi: "Tay anh thơm, con đói."
"..." Túc Lê giơ tay lên ngửi thử, thơm chỗ nào chứ?
Túc Minh bị mẹ giáo huấn, chỉ biết gật đầu nhận lỗi, thề thốt sẽ không cắn anh nữa thì mới được thả. Sau đó, thằng bé bắt đầu ngồi trong góc cầm bình sữa, mắt vẫn còn đẫm lệ, nhìn chằm chằm Túc Lê, vừa sụt sịt vừa hút sữa rột rột.
Túc Lê ngồi cạnh Túc Minh, tự dưng thấy ngón tay hơi nhức nhức. Là ảo giác của cậu sao? Sao cậu cảm giác thằng oắt Túc Minh này cứ dán mắt vào ngón tay cậu thế.
Túc Lê quay đi nhìn những người khác trong nhà. Mẹ Túc và cô gái mới đến đang vội vàng bê đồ vào, ngay cả Phong Yêu cũng bị gọi đến giúp một tay.
Có rất nhiều thứ, thùng to thùng nhỏ được xếp vào một căn phòng khác bên cạnh phòng khách, nơi đó gọi là nhà kho, chứa rất nhiều đồ linh tinh. Túc Lê nhìn một hồi, bỗng thấy mẹ đi về phía mình, trong tay còn xách một túi đồ.
"Bé con, mình thử quần áo nhé."
Thử quần áo? Túc Lê nhìn chiếc túi trong tay mẹ Túc. Chiếc túi đó in hình chú gấu đáng yêu, rất nhiều đồ trong nhà có hình này, cũng giống hệt hình vẽ ở đầu giường cậu.
Túc Minh đang ngồi uống sữa, như nghe được điều gì đó rất đáng sợ, đứng phắt dậy, cầm bình sữa lon ton chạy thật xa, sau đó đứng ở cửa phòng trẻ em cảnh giác nhìn sang phía bên này.
Túc Lê: "...?" Thằng nhóc Túc Minh này đã bao giờ chạy nhanh như thế đâu nhỉ? Mà chạy cái gì chứ? Thử quần áo chứ có phải bị đánh đâu.
Túc Lê ngồi trên chăn, ngẩng lên nhìn mẹ Túc xách một túi đồ to đi tới, đặt xuống cách cậu không xa.
Trong túi là mấy bộ quần áo hình con thú, mỗi bộ đều thơm mùi sữa. Túc Lê ngửi thử, đống này hình như đã được giặt mấy lần, có mùi giống với bộ đồ cậu đang mặc, cũng là mùi quen thuộc luôn có trong phòng.
Mẹ Túc lấy ra một bộ áo ngủ in hình gấu nhỏ, đặt trước mặt Túc Lê cho bé con nhìn. Thấy con không có vẻ gì là sợ hãi hay bài xích thì nàng mới yên tâm. Mỗi lần đi công tác, Túc Dư Đường luôn mang về một đống quần áo mới. Để tránh bé con bài xích quần áo lạ, nàng luôn sai người giặt sạch trước, dùng loại hương liệu mà con non yêu tộc thích nhất.
"Bé con, mama thay quần áo cho con nhé?" Mẹ Túc nhỏ nhẹ nói: "Đây là áo gấu nhỏ mà bé con thích này."
Túc Lê gật đầu.
Mẹ Túc lập tức bế Túc Lê lên đặt vào lòng, nhẹ nhàng thay đồ cho cậu. Trên quần áo có mùi hương khiến cậu yên tâm. Nhưng Túc Lê vừa mặc áo ngủ hình gấu xong, mẹ Túc đã lấy ra một bộ khác, tràn đầy mong đợi nhìn cậu: "Bé con, thử cái này tiếp nhé?"
Túc Lê: "?" Cậu có linh cảm chẳng lành.
"Cái này cũng đẹp." Tiểu Lâm ở đằng xa đang xếp đồ thấy thế hưởng ứng: "Đẹp mà đúng không chị, bộ này là mẫu mới năm nay đấy, mấy đứa nhỏ mặc đáng yêu cực."
"Thử cái này đi, bé con giơ tay lên nào." "Cái này cũng đáng yêu, tai mèo và đuôi mèo này." ...
Túc Lê nhiều lần ném cho Phong Yêu ánh mắt cầu cứu, trông cậy anh dùng chút yêu thuật để chuyển hướng sự chú ý của mẹ. Nhưng Phong Yêu lại như không bắt được tín hiệu. Anh nói là đi xem Túc Minh thế nào, rồi chuồn ra khỏi tầm mắt của Túc Lê, hoàn toàn làm lơ lời cầu cứu của cậu. Thay liên tục mấy bộ quần áo, Túc Lê đã hiểu tại sao Túc Minh lại chạy nhanh như vậy. Có thể thấy, việc thử quần áo đã để lại bóng ma lớn đến mức nào trong trái tim non nớt của chú bé Túc Minh.
"Cái này quá đẹp." Tiểu Lâm khen ngợi.
Bé con mặc bộ đồ ngủ may hình rồng màu xanh nhạt, còn có những nhúm lông trang trí điểm xuyết bên ngoài cho thêm phần đáng yêu. Đội mũ lên là trông như chú rồng con bước ra từ thế giới cổ tích. Tiểu Lâm cười nói: "Trông oai chưa kìa, đúng là một chú rồng con xinh xắn."
Túc Lê: "..." Rồng? Cậu là Phượng Hoàng, không phải rồng!
Mẹ Túc nghe Tiểu Lâm nói vậy lại hơi cau mày, lục từ trong túi ra một bộ may hình chim non cũng có đính lông: "Đổi sang bộ này đi."
Tiểu Lâm nghi hoặc. Mặc dù chim non cũng xinh, nhưng rõ ràng bộ rồng này mới đáng yêu hơn chứ?
Thay xong bộ đồ hình chim non, mẹ Túc để ý thấy Túc Lê cứ nhìn ra ngoài cửa sổ. Bỗng nàng nhớ ra mấy hôm trước chồng gọi điện có nói là bé con dạo này thích ngắm cảnh ngoài cửa sổ. Nàng nhìn lên đồng hồ treo tường, nhẹ giọng hỏi: "Bé con có muốn đi đón ba tan làm không?"
-
Tại trường trung học phổ thông Tức Linh, ba Túc bị học sinh níu kéo hỏi bài nên ở lại văn phòng đến hơn 12 giờ. Nhìn đồng hồ, anh mới biết đã muộn vậy rồi. Buổi trưa, các đồng nghiệp không về nhà nghỉ. Họ cũng vừa ăn trưa xong, thấy ba Túc thu dọn đồ thì khuyên: "Thầy Túc, hơn 12 giờ rồi thôi đừng về nữa. Chiều nay thầy có tiết một mà đúng không?"
"Kịp mà, tôi phải về xem mấy đứa nhỏ." Ba Túc dịu dàng nói.
Đồng nghiệp nghe vậy cũng không khỏi nghĩ đến tình trạng mấy đứa nhỏ nhà thầy Túc.
Thầy Túc có ba đứa con trai, chuyện này ở thôn Tức Linh không phải là bí mật. Con trai lớn đang học lớp 9, con trai thứ hai và con út là song sinh, mới tròn hai tuổi. Nghe nói vợ thầy quanh năm đi công tác, rất hiếm khi xuất hiện trong thôn. Nhà họ Túc còn nằm sâu trong núi chứ không gần trung tâm thôn. Đó là một tòa biệt thự rất đẹp. Rất nhiều thôn dân hàng ngày đi ngang qua, dần cũng lan truyền những lời đồn về họ.
Thỉnh thoảng, người ta sẽ gặp thầy Túc mang con ra trước cửa chơi. Con út nhảy nhót tưng bừng, nhưng tình trạng của con thứ hai thì không được tốt lắm. Đôi khi, thôn dân cũng sẽ thấy thầy Túc dẫn con đến công viên. Đứa út tung tăng chạy khắp nơi, nhưng đứa thứ hai sẽ luôn được ba bế, cẩn thận trêu đùa, lại chưa bao giờ có phản ứng. Người ta đồn đoán đủ kiểu. Có người nói con trai thầy Túc bị bệnh tự kỷ, có người lại bảo là trí não có vấn đề... Nhưng thầy Túc chưa bao giờ đứng ra đính chính. Thỉnh thoảng nghe người ta nói, anh cũng chỉ bảo là con trai mình học đi học nói chậm hơn các bé cùng tuổi.
Mỗi buổi trưa, thầy Túc sẽ về nhà. Các đồng nghiệp đều biết là thầy về chăm sóc con. Nghe nói có mời bảo mẫu, nhưng chủ yếu là anh không yên tâm.
Ngoài hành lang bỗng vang lên tiếng giày cao gót, cộp cộp vang vọng trong phòng làm việc yên tĩnh. Mấy thầy cô đang nằm ra bàn nghỉ ngơi lập tức ngẩng lên, tưởng là có phụ huynh học sinh đến. Ai dè, đó là một người phụ nữ rất xinh đẹp. Nàng đeo kính râm, tay bế một đứa bé mặc bộ đồ hình chim non màu trắng. Đứa nhỏ còn đang giơ tay nâng mũ, để lộ khuôn mặt xinh xắn đáng yêu. Một lớn một nhỏ nhìn quanh văn phòng.
Thầy giáo ngồi ngay cửa ra vào bèn hỏi: "Chào chị, chị là phụ huynh học sinh sao?"
Người phụ nữ mỉm cười: "Chào thầy, tôi là người nhà của giáo viên. Cho hỏi thầy Túc có ở đây không?"