Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều
Chương 137: Ngẩn người
Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 137 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Túc Lê đờ đẫn đọc bài tổng kết huấn luyện quân sự. Với những tiếng vỗ tay thỉnh thoảng của ba Túc, cậu cố gắng rút gọn nội dung, kết thúc bài diễn thuyết nhanh nhất có thể, đổi lại là tràng pháo tay vang dội phía dưới. Sau đó là phần phát biểu của các lãnh đạo và huấn luyện viên, buổi huấn luyện quân sự đầu tiên của Túc Lê kết thúc trong không khí náo nhiệt.
Huấn luyện quân sự kết thúc, mọi người trở về với cuộc sống đại học bình thường.
Chương trình học năm nhất chủ yếu là môn cơ bản, môn chuyên ngành rất ít. Đám bạn cùng phòng của Túc Lê đứa thì bận làm thêm, đứa thì bận tham gia câu lạc bộ, hội học sinh. Mặc dù cậu cũng có chút hứng thú, nhưng nghĩ tới mình chỉ ru rú trong phòng thí nghiệm, cộng thêm chuyện Ác Linh Khí chưa được giải quyết, cậu không có nhiều thời gian rảnh, nên cậu chỉ đi cùng bạn đến tham dự phỏng vấn.
Dù nghĩ vậy, nhưng đến đâu cậu cũng bị nhét cho vài tờ sơ yếu lý lịch, bị các đàn anh đàn chị nhìn bằng ánh mắt vô cùng nồng nhiệt. Thế nhưng Túc Lê vẫn kiên quyết từ chối. Trong số đó, nhiệt tình nhất phải kể đến câu lạc bộ trí tuệ nhân tạo của Viện Máy tính. Câu lạc bộ này được coi là bộ mặt của Viện Máy tính, đại diện cho học viện tham gia vô số cuộc thi trong và ngoài nước, mang về nhiều vinh quang. Số lượng sinh viên tham gia phỏng vấn cực kỳ đông, xếp hàng dài từ tòa nhà này sang tòa nhà khác.
Lúc đó, Túc Lê chỉ đi ngang qua, mấy người bạn cùng phòng của cậu có mục tiêu khác, không ai hứng thú với câu lạc bộ này cả. Kết quả là khi bốn người đi ngang qua phòng học đang phỏng vấn, thì trưởng câu lạc bộ lại chạy ra kéo tay Túc Lê. Một thanh niên cao lớn nhìn cậu bằng ánh mắt đầy ai oán, như thể bị bỏ rơi: "Cậu điền sơ yếu lý lịch rồi mà? Anh gửi cho cậu bao nhiêu tin nhắn gọi phỏng vấn sao cậu không đến?"
Sơ yếu lí lịch? Tin nhắn?
Đúng là có chuyện này thật. Đây là thời điểm tất cả các câu lạc bộ và hội học sinh tuyển thành viên mới, cậu không tham gia mấy vòng thi nên đương nhiên không có cơ hội phỏng vấn. Lần đầu nhận được tin nhắn Túc Lê còn tưởng là gửi nhầm, sau đó liên tiếp nhận thêm mấy tin nữa, cậu tiện tay chặn số đó luôn.
Nghe nhắc vậy, Túc Lê mới nhớ ra, hôm nhập học cậu từng điền một tờ sơ yếu lý lịch khi tham gia giải đố, sau đó quên sạch bách: "Để được phỏng vấn thì cần thi viết mà đúng không?"
Trưởng câu lạc bộ không chịu buông tha: "Cậu thắng cả bảo bối trấn câu lạc bộ rồi còn đòi thi viết à?"
Túc Lê: "... Em không có thời gian."
Trưởng câu lạc bộ: "Chỉ cần cậu biết làm đề thôi, hoạt động của câu lạc bộ không tốn nhiều thời gian. Đến chỗ bọn tôi đi, có rất nhiều phúc lợi, còn có thể tham gia các loại tranh tài, có quyền sử dụng phòng thí nghiệm của trường, còn có suất cố định tham dự các buổi tọa đàm học thuật..."
Túc Lê nghe vậy cũng do dự, sau khi được mấy người bạn cùng phòng khuyến khích, thế là miễn cưỡng đồng ý tham gia phỏng vấn.
"Thế cuối cùng có gia nhập không?" Ly Huyền Thính pha sữa cho Túc Lê, thiếu niên vì lỡ giờ giới nghiêm không vào được ký túc xá, lại chạy đến chỗ hắn.
Túc Lê tắm xong đang cầm sách chuyên ngành nằm sấp trên giường: "Có. Cũng không hẳn là phỏng vấn, lúc ta đến, họ chỉ hỏi vài câu là xong rồi."
"Hỏi cái gì?" Ly Huyền Thính đặt cốc sữa lên tủ đầu giường.
Túc Lê mải đọc sách, thuận miệng đáp lời: "Thì hỏi chiều cao, sở thích... Có người yêu chưa đại loại như vậy."
Ly Huyền Thính khựng lại: "Ngươi trả lời à?"
"Ừ." Túc Lê lật sang trang khác: "Bách Thành còn nói với ta phỏng vấn câu lạc bộ này rất khó, hóa ra là dọa ta."
Ly Huyền Thính tụ linh sấy tóc cho cậu, vừa nói: "Lần sau cẩn thận một chút, đừng có ai hỏi gì cũng trả lời."
"Ừ." Túc Lê qua loa đáp.
Ly Huyền Thính lại nói: "Không đọc sách nữa, uống sữa rồi đánh răng rửa mặt rồi đi ngủ đi, thức đêm nhiều sẽ không cao lên được đâu."
Túc Lê thò tay lấy cốc sữa, uống cạn một hơi, uống xong, cậu nhanh chóng vào nhà vệ sinh đánh răng.
Ban đêm, hai người nằm chung một giường. Túc Lê vừa nằm xuống được một lúc, thấy Ly Huyền Thính phía sau không có động tĩnh gì liền hỏi: "Lần sau có thể đổi một cái giường lớn hơn được không?"
"Chật quá à?" Ly Huyền Thính nghe vậy tiện tay kéo Túc Lê sát vào người mình: "Ta ở một mình nên vậy là được. Giường to quá thì không gian trong phòng sẽ bị thu hẹp."
Túc Lê nói: "Nhưng mà hai người ngủ chật lắm."
Ly Huyền Thính khẽ cười: "Muốn chuyển tới đây ở à?"
Dạo này, mỗi khi tiếp xúc với Ly Huyền Thính, cậu lại cảm thấy hơi mất tự nhiên: "Ý ta là không đủ chỗ cho hai người ngủ..."
Ly Huyền Thính lại nói: "Chỗ ta ngoài ngươi ra thì không ai đến cả. Ngươi quên rồi sao, hồi trước nhà trên cây của ngươi cũng rất nhỏ mà."
Túc Lê ngẩn người ra, nhớ tới chuyện thời Thượng Cổ.
Nhà cây trên ngô đồng là do Kinh Hạc dựng cho Túc Lê lúc cậu còn nhỏ. Hồi nhỏ, Túc Lê không thích tổ chim quá lớn, Kinh Hạc thấy vậy bèn dựng riêng cho cậu một căn nhà trên cây. Về sau, căn nhà trên cây có thêm rất nhiều gian to rộng hơn, nhưng Túc Lê lại chỉ thích cái ban đầu. Dù trưởng thành, người cũng dài ra, nhưng chui vào ngủ vẫn vừa vặn.
Cứ thế cho tới khi kiếm Huyền Thính ra đời. Kiếm linh nhỏ tuổi không biết cách chuyển đổi hình thái, thường xuyên giữ hình dạng trẻ con. Khi đó Ly Huyền Thính còn rất dính người, dính đến nỗi đi ngủ cũng đòi ngủ chung với cậu. Thế là căn nhà cây vốn vừa đủ lại trở nên chật chội.
Kiếm linh ngày càng lớn, khi hắn biến thành thiếu niên, vẫn thích chen chung một phòng với Túc Lê. Đến lúc đó là muốn xoay người cũng không được, xung quanh chỉ có mùi hương khiến người an tâm, thoang thoảng thêm mùi đặc trưng của cây ngô đồng. Chật thì chật, nhưng cũng không đến mức khó chịu.
Cho tới một ngày bị Kinh Hạc nhìn thấy, thế là ngay trong đêm dựng cho hai người một cái nhà trên cây rộng rãi hơn.
Túc Lê mơ màng nghĩ, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ sâu.
Lần này, cậu mơ thấy mình nằm trong nhà cây trên ngô đồng ở Phượng Hoàng Thần Sơn, trong lúc ngủ say Ly Huyền Thính lại gần cậu. Căn nhà cây chật chội không chứa được hai người cùng nằm, Ly Huyền Thính bèn bế cậu lên, để cậu nằm trên người hắn. Trong lúc ngủ mơ, cậu nằm sấp trên người Ly Huyền Thính, ngón tay người đàn ông khe khẽ vuốt ve bờ vai, từng chút một lướt xuống, qua xương bả vai, xương sống... Cảm giác từ lòng bàn tay vô cùng rõ ràng, cuối cùng dừng lại ở xương cụt.
Túc Lê bừng tỉnh, cảm giác thoải mái run rẩy trong giấc mơ vẫn mãi không tan biến. Cậu vừa mở mắt đã ngửi được mùi đồ ăn từ phía phòng bếp, nhưng lại chẳng có chút thèm ăn nào, trong đầu cậu cứ nghĩ về cảnh tượng tươi đẹp trong mơ kia.
Từ sau lần bị Ác Linh Khí lừa vào ảo cảnh, rõ ràng mối quan hệ của hai người đã thân thiết đến mức thần hồn nối liền, cậu lại có vẻ quá để ý đến chuyện tiếp xúc với Ly Huyền Thính.
Túc Lê ý thức được một vấn đề: có lẽ mình không ổn lắm rồi.
"A Ly, dậy chưa?" Ly Huyền Thính gọi: "Ngươi có tiết đầu tiên, dậy ăn sáng rồi còn đi học."
Túc Lê chậm rãi ngồi dậy, đi ra phòng bếp thì thấy Ly Huyền Thính đang bày biện thức ăn. Ánh mắt cậu dừng lại ở những ngón tay thon dài của hắn.
Ly Huyền Thính bưng đĩa thức ăn quay đầu lại, thấy Túc Lê đứng cách đó không xa: "Rửa mặt chưa?"
"Bây giờ rửa." Túc Lê hoàn hồn, đi vào phòng tắm.
Bữa sáng phong phú. Ăn xong, Túc Lê ở ký túc xá đọc sách. Mải đọc quá, đến 8 giờ cậu mới giật mình.
Túc Lê: "Huyền Thính, ta đi học đây."
Ly Huyền Thính đi từ trong bếp ra, Túc Lê đã đi mất.
Tiết đầu tiên sáng nay là Toán cao cấp, giáo viên cực kỳ thích điểm danh.
Túc Lê đến phòng học thì gần như đã kín chỗ, Bách Thành vội vàng vẫy cậu.
"Đây, sách của ông." Bách Thành đưa sách cho cậu: "Sao hôm qua ông lại không về vậy, giáo viên hướng dẫn đến kiểm tra còn hỏi ông đi đâu."
Túc Lê nhận sách, vừa giở trang vừa nói: "Bị lỡ giờ giới nghiêm."
Học sinh lần lượt vào lớp, một lúc sau, chỗ cửa phòng học có tiếng xôn xao.
Toán cao cấp là môn của sinh viên năm nhất, mấy sinh viên ngồi gần cửa nhìn thấy giáo viên đang nói chuyện với một thanh niên khác. Thái độ của vị giáo viên này rất tự nhiên, thầy dạy Toán trước giờ luôn nghiêm nghị thế mà cười tươi như hoa, tay còn khoác lên vai thanh niên kia, vừa cười vừa nói.
Rất nhiều đàn anh đàn chị đi ngang qua có vẻ cũng biết thanh niên kia, thấy hắn là vội vàng đến chào hỏi.
Đám sinh viên năm nhất vô cùng tò mò, có người lén chụp ảnh gửi vào trong nhóm.
[Có ai biết người này không? Cảm giác rất nổi tiếng.]
[Thật, thật hơn vàng.]
[Vãi nồi, hóa ra đợt trước người ta bảo ổng về trường là thật à? Về dạy học à?]
[Thái tử từ bỏ gia sản trăm tỷ ư?]
Mấy hôm nay thường xuyên lướt diễn đàn nên Bách Thành biết người anh này của Túc Lê là một nhân vật đẳng cấp cỡ nào. Gần như không còn đi học nữa mà vẫn vô cùng nổi tiếng trong trường, chỉ riêng sự tích về hắn đã có đến hơn mười trang trên diễn đàn. Thấy những người khác thảo luận, Bách Thành lén nhìn sang bên cạnh.
Mà nhân vật gây sóng gió này giờ đang ngồi cạnh cậu ta, đi học chung với em trai mình.
Cuồng em trai sao? Cuồng em trai đến mức này ư? Tình yêu sâu nặng đến mức sẵn sàng đi học lớp Toán cao cấp với em, gia đình của mấy thánh học đều như vậy sao?
Bách Thành tỏ vẻ không hiểu, cậu chàng tiếp tục lướt diễn đàn, phát hiện người ta đã vẽ ra đủ loại giả thuyết. Cảm giác như tất cả đều say, chỉ mình ta tỉnh, tự dưng cũng thấy khoái chí.
[Đù, hình như ổng tới nghe giảng ấy!?]
[Nghe giảng gì thế? Hôm nay làm gì có giáo sư nào giảng bài?]
[Hình như là Toán cao cấp của năm nhất???]
Mấy chữ Toán cao cấp của năm nhất có vẻ đã chạm đúng vào sự tò mò của các sinh viên. Với học thức của Ly Huyền Thính, chương trình học năm nhất có thể nói là cơ bản đến mức không thể cơ bản hơn, trình độ ngang với uống nước lã. Vì Ly Huyền Thính nên có rất nhiều sinh viên đích thân đến để kiểm chứng, mỗi lần Bách Thành nhìn ra cửa sổ là kiểu gì cũng sẽ thấy có mấy người đứng ngoài hành lang.
Cậu ta tiếp tục xem diễn đàn, lướt một hồi lại thấy một bức ảnh.
Ảnh này không biết là ai chụp, siêu nét, chụp cận cảnh Ly Huyền Thính trong lớp.
Bách Thành: "?" Gì vậy? Lố lăng thế mấy ông, đây có phải là phim đâu, thế mà còn có người chạy đến để kiểm chứng nữa.
Ảnh này được chụp từ bên ngoài, hẳn là do mấy sinh viên đi ngang qua chụp. Trong ảnh, Ly Huyền Thính đặt tay trên trang sách, nhưng ánh mắt không nhìn vào sách mà nhìn sang bên cạnh. Khuôn mặt hắn có nụ cười dịu dàng, miệng hơi hé nói chuyện với người bên cạnh.
Bách Thành: ...?
Tôi là trai thẳng mà thấy cũng ngọt ngào ra phết là sao nhỉ?
Túc Lê đã học hết nội dung của tiết học này nên sau đó lại cùng Ly Huyền Thính đọc quyển sách kia.
Hai người ngồi sát gần nhau, để tiện cho việc đọc sách, Ly Huyền Thính thậm chí còn đặt tay ra sau lưng cậu. Ánh mắt Túc Lê chẳng biết từ lúc nào đã chuyển từ sách sang ngón tay Ly Huyền Thính, đầu óc cứ vu vơ đi đâu.
"Đọc hết chưa?" Thấy Túc Lê không đáp, Ly Huyền Thính hỏi lại: "A Ly?"
Túc Lê: "À... Rồi, sang trang tiếp theo đi."
Ly Huyền Thính lại không giở trang sách: "Sao tự dưng lại ngẩn người vậy?"
Túc Lê: "Không có gì, chúng ta đọc tiếp đi."
Cậu chờ một lúc, vẫn không thấy hắn lật trang, quay sang thì đối diện với ánh mắt của Ly Huyền Thính.
"Sao vậy?" Cậu bị nhìn đến mức mất tự nhiên.
Ly Huyền Thính hơi ngửa đầu, ngón tay man mát chạm vào phần đuôi mắt bên trái cậu, còn vươn người tới gần.
"A Ly, đồ đằng." Phần đuôi mắt mà hắn chạm vào, đồ đằng Phượng Hoàng lờ mờ hiện lên như sắp giương cánh.