Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều
Chương 138: Bóng lưng
Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 138 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Túc Lê không tới phòng y tế mà cùng Ly Huyền Thính đến cái đình nhỏ sau tòa nhà. Đồ đằng đột nhiên hiện ra, mà chính cậu cũng không hay biết, cuối cùng còn cần Ly Huyền Thính nhắc nhở mới tránh được việc lộ ra trước mặt bạn học. Trước đây đồ đằng chỉ xuất hiện rõ như vậy khi cảm xúc của cậu biến động mạnh, nhưng khi trưởng thành, Túc Lê đã biết cách khống chế cảm xúc tốt hơn nên tình trạng này cũng được cải thiện.
Có điều hôm nay, cậu hoàn toàn không ngờ tới.
Đồ đằng một lát sau đã biến mất, nhưng lòng Túc Lê vẫn không sao bình tĩnh được.
Hai người ngồi thêm một lúc thì Bách Thành gọi, có vẻ như Bách Thành trốn ra nhà vệ sinh gọi điện thoại, tiếng vọng hơi lớn.
Bách Thành gọi là để báo tình hình bên phía phòng học, nói rằng có rất nhiều sinh viên đột nhiên đổ xô đến, ngồi kín hàng sau để nghe giảng, khiến thầy giáo vô cùng vui vẻ. Bây giờ cửa sau của lớp đông nghịt như kiến, đa phần là nghe tin Ly Huyền Thính có mặt nên mới kéo đến, Bách Thành bảo họ cứ tránh đi, đừng về lớp.
Túc Lê: "Ừ, vậy bọn tôi không về lớp nữa. Có gì ông cầm sách hộ tôi nhé."
Bách Thành: "Không thành vấn đề."
Bàn giao xong, hai người tiếp tục ngồi ở đình hóng mát nghỉ ngơi.
Ly Huyền Thính không nói gì, nhưng ánh mắt vẫn luôn dõi theo Túc Lê. Túc Lê bị hắn nhìn như vậy lại càng thêm bối rối, định lên tiếng nói gì đó, thì nghe Ly Huyền Thính nói: "Đồ đằng lại hiện lên."
Túc Lê giơ tay sờ lên đuôi mắt: "Chỗ này à?"
Sao lại xuất hiện nữa rồi?
"Chỉ một chút thôi." Ly Huyền Thính nói: "Mờ hơn rồi, nếu không nhìn kĩ sẽ không nhận ra."
Ánh mắt Túc Lê trầm xuống, ngón tay vẫn đặt trên đuôi mắt, dường như cảm nhận được nhiệt độ mơ hồ ẩn sâu bên trong.
Cậu như vậy rất là không bình thường...
"A Ly." Ly Huyền Thính tới gần: "Ngươi sao vậy? Thần lực trong cơ thể chưa hoàn toàn ổn định à?"
"Không phải." Túc Lê thấy hắn tiến tới thì vô thức lùi lại một bước, nhận ra hành động của mình, cậu lại lùi thêm một bước nhỏ nữa.
Ly Huyền Thính giữ nguyên khoảng cách với cậu, nhìn vành tai ửng đỏ của thiếu niên, đồ đằng lúc ẩn lúc hiện trên khuôn mặt trắng nõn, lơ đãng tạo nên một vẻ đẹp.
Túc Lê đột nhiên tiến lên một bước.
Ly Huyền Thính ngẩn ra: "Sao vậy?"
Túc Lê đi tới trước mặt Ly Huyền Thính, khi khoảng cách giữa hai người chỉ còn gang tay, cậu bỗng đưa ra yêu cầu: "Ngươi có thể ôm ta một cái không?"
Ly Huyền Thính không trả lời mà vươn tay ôm Túc Lê vào lòng: "Như vậy à?"
"Ừ." Túc Lê nắm tay Ly Huyền Thính đang đặt trên lưng mình: "Sờ một cái đi."
"Sờ?" Ly Huyền Thính khựng lại.
Túc Lê sợ hắn không hiểu, nhấc tay hắn đặt vào chỗ mình muốn: "Sờ dọc theo đoạn xương này, sờ nhẹ thôi."
Sau đó thả tay, ngả đầu vào vai hắn: "Ngươi làm thử đi."
Không biết đã qua bao lâu, Túc Lê cảm nhận được tay Ly Huyền Thính đặt trên lưng mình, từ vị trí cậu chỉ định bắt đầu nhẹ nhàng sờ xuống dưới. Lực rất nhẹ, lại có thể dễ dàng xuyên qua quần áo chân thực truyền đến da thịt, từng chút từng chút. Tâm trí Túc Lê dõi theo từng cử động của ngón tay Ly Huyền Thính, cảm xúc dần dâng trào, tiếp tục đi xuống, cho đến khi dừng ở xương đuôi, khiến tâm trí cậu hoàn toàn hỗn loạn.
Thật sự giống hệt như trong mơ.
Ly Huyền Thính dừng tay, hỏi: "Có cần sờ xuống dưới nữa không?"
Túc Lê không nói gì, Ly Huyền Thính gọi: "A Ly?"
Thiếu niên ngẩng đầu nhìn hắn, phượng văn lại dần hiện lên trên mặt, cuối cùng tạo thành những đường vân đỏ diễm lệ quanh mắt. Yêu đồng của Túc Lê hiện ra, kết hợp với hoa văn đỏ rực, tạo nên một vẻ đẹp mê hoặc khó tả thành lời.
Ly Huyền Thính không khỏi nín thở.
Túc Lê có vẻ như nhận ra đồ đằng hiện lên, lát sau đã thu lại. Đôi mắt trong veo nhìn Ly Huyền Thính: "Huyền Thính, có lẽ ta thật sự có vấn đề."
Ly Huyền Thính sửng sốt, hỏi lại: "Là sao?"
Túc Lê cố nén cảm giác hưng phấn trong cơ thể. Cậu nghĩ, có lẽ sau này mình sẽ luôn phải cẩn thận kiềm chế cảm xúc của mình. Trước kia cậu không phát hiện, nhưng sau lần này, cậu mới nhận ra ẩn sâu dưới sự thân quen và tự nhiên, thật ra đã luôn tồn tại một loại cảm xúc mà cậu chưa từng để ý.
Hóa ra mỗi lần Ly Huyền Thính chạm vào cậu, cậu sẽ luôn có cảm giác vui sướng như hoa nở trong lòng.
Giống như ngàn vạn năm từng bước truy đuổi, tiếp cận, giống như hành vi nghịch thiên ngày đó của cậu.
Cậu rõ ràng đã có rất nhiều, lại muốn nhiều hơn nữa, là tham lam không đáy.
"A Ly?" Ly Huyền Thính gọi.
Túc Lê cúi đầu, tì trán vào vai hắn: "Ta không ổn, ngươi có thể sờ thêm một lát không?"
Cách đó không xa, có sinh viên đi ra từ tòa lớp học, ôm sách vội vàng đi tới bên này. Khi đến cầu thang, cậu ta ngẩng đầu lên, thấy có người ở đình thì dừng lại.
Chàng trai vội vàng nép vào một góc, nhìn sườn mặt của người đàn ông trong đình cùng với vòng tay đang ôm một người nào đó.
Cậu ta chụp lại, gửi vào trong nhóm.
--- [Đang định tìm một chỗ học bài, không ngờ ăn nguyên một miệng cơm chó.]
[Gatô, tại sao ai cũng có bạn gái vậy.]
[Làm tôi sợ muốn chết, cứ tưởng là ông có bồ.]
[Từ từ? Sao người này trông quen thế? Lớp mình à?]
[Đúng rồi, tôi có cảm giác thấy bộ đồ đó ở đâu rồi.]
[Khoan... Tôi thấy cái này trên diễn đàn, hình như đây là quần áo Ly Huyền Thính mặc hôm nay mà???]
[??]
Bức ảnh này lập tức thu hút sự chú ý. Ban đầu đây chỉ là một nhóm chat ký túc xá, nhưng vì bóng lưng của người trong ảnh mặc trang phục giống hệt Ly Huyền Thính hôm nay, nên tin tức vô tình bị lộ ra. Từ bóng lưng thì chỉ có thể lờ mờ thấy Ly Huyền Thính đang ôm một người, nhưng không rõ người kia rốt cuộc là nam hay nữ, là sinh viên năm mấy. Nhưng hành động xoa lưng rõ ràng này chứng tỏ quan hệ của hai người không hề đơn giản.
[Đệt! Đi hóng về rồi đây, hôm nay người ngồi cạnh đàn anh Huyền Thính là Túc Lê, nghe nói là em trai của anh ấy.]
[Phá án. Tôi còn thắc mắc không biết hôm nay anh ấy tới tòa A làm gì, hóa ra là mượn danh nghĩa em trai để vào lớp học. Nữ sinh mà ảnh đang ôm rất có thể là sinh viên năm nhất.]
[Hôm nay không biết có bao nhiêu trái tim thiếu nữ vỡ vụn.]
[Trái tim thiếu nam cũng vỡ.]
[Vãi chưởng, hôm bữa thầy tôi mới hớn hở nói với tôi rằng đàn anh Huyền Thính sẽ ở trường một thời gian. Tôi cứ tưởng là tham gia dự án nào đó, giờ thì tôi đã hiểu.]
[Hóa ra đây là cảm giác khi nam thần rung động ư? Tự dưng ngọt quá à, ngồi trong lớp nhìn người con gái mình yêu đi học, tan học lại gặp em ở rừng cây nhỏ.]
[Hôm nay lớp đó đông lắm, cả đống người ra ra vào vào, không biết là nữ sinh nào nữa.]
[Lệch chủ đề rồi, Quản lý mau xóa bài đi. Thảo luận thì thảo luận nhưng đừng có quấy rầy cuộc sống riêng tư của người ta nhé quý vị.]
Bài đăng nhanh chóng bị xóa, nhưng tin tức vẫn ngầm lan truyền. Một buổi sáng đã có hàng loạt tin đồn, nhưng tình huống cụ thể là thế nào thì lại không ai biết.
Buổi trưa, Túc Lê và Ly Huyền Thính tới căng tin dùng bữa, bạn cùng phòng đã giữ chỗ cho họ. Nghĩ đến chuyện sáng nay, cậu định mời Bách Thành bữa trưa, kết quả hai người mới ngồi xuống, ánh mắt của đám bạn nhìn cậu có vẻ rất lạ lùng.
Túc Lê hỏi: "Gì vậy?"
Bách Thành: "Ông thấy sao rồi, đỡ hơn chưa, sao lại ở phòng y tế lâu thế?"
Túc Lê: "Đỡ hơn nhiều rồi."
Bách Thành gật đầu, lại cẩn thận hỏi: "Hôm nay đàn anh Huyền Thính tới cái đình ở sau tòa A à? Bạn em có người nhìn thấy anh ở đó."
Ly Huyền Thính đang gắp đồ ăn cho Túc Lê, nghe vậy dừng tay: "Ừ, có chuyện gì à?"
-
"Thầy Túc tới rồi à?"
Trong phòng giảng dạy thể dục, hai nữ giáo viên đang trò chuyện thấy Túc Úc đi vào, thấy anh lại đội mũ thì không khỏi hỏi: "Thầy Túc, kiểu tóc mới của thầy đẹp mà, cứ đội mũ hoài làm gì."
"Đúng rồi, trường mình hiếm thầy nào để đầu trọc như vậy lắm, mấy cô giáo mới đến văn phòng bên cạnh còn hỏi chúng tôi về thầy đấy." Cô giáo đang nói chuyện cười khúc khích: "Thầy cởi mũ ra đẹp trai hơn nhiều."
Túc Úc xoay ngược mũ lại. Sau khi bị rụng tóc, mỗi ngày ra ngoài anh đều cảm thấy đỉnh đầu lạnh lẽo, nhờ Bạch Quân động viên mãi anh mới miễn cưỡng quen được. Chỉ là bây giờ vẫn chưa dám biến về hình dạng thật xem lông của mình rụng đến mức nào.
"Thầy Túc, nghe nói em trai thầy về trường ở à?"
Túc Úc mở sổ điểm danh: "Tôi có ba đứa em cơ, cô hỏi đứa nào?"
"Thì Huyền Thính ấy." Cô giáo ấy nói: "Tôi xem trên mạng xã hội có một học trò nói rằng Huyền Thính đưa một sinh viên đến phòng y tế."
Túc Úc: "À, em trai tôi rất tốt bụng."
Cô giáo kia lại cười: "Tôi tưởng là thầy biết chứ?"
Túc Úc: "Nó đưa bạn tới phòng y tế thì tôi biết cái gì?"
"Bọn trẻ đang nói là Huyền Thính đi học chung lớp với bạn gái kìa? Tôi tưởng thầy biết chuyện này chứ." Cô giáo rất tò mò, định hỏi Túc Úc thêm thông tin. Dù sao Huyền Thính học ở đây mấy năm vẫn luôn độc thân, giờ lại có bạn gái chẳng phải là tin sốt dẻo sao? Nhưng cô nói xong lại thấy Túc Úc đứng ngay trước mặt mình, vẻ mặt có chút khó tả.
"Cô cho tôi xem được không?" Túc Úc hỏi.