140. Chương 140: Ngủ chung

Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 140 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi đến căn hộ của Ly Huyền Thính, trời đã tối muộn. Hai người ghé siêu thị mua chút nguyên liệu, rồi trở về để hắn chuẩn bị bữa tối.
Căn hộ rất yên tĩnh. Túc Lê cầm sách ngồi trong phòng khách, thỉnh thoảng nghe tiếng động vọng ra từ bếp. Cuốn sách chuyên ngành trong tay càng đọc càng thấy chán ngắt, cậu dứt khoát đặt xuống, rón rén đi đến góc hành lang, hơi thò đầu vào là có thể thấy bóng dáng Ly Huyền Thính đang bận rộn bên bàn bếp.
Bữa tối cho hai người không quá khó để chuẩn bị, chỉ là khi đi siêu thị, họ đã mua quá nhiều nguyên liệu. Lúc đó, Ly Huyền Thính hỏi Túc Lê muốn ăn gì, cậu kể một danh sách dài các món ăn, vậy mà hắn đều đồng ý.
"Đứng ngoài đó làm gì vậy?" Ly Huyền Thính không ngẩng đầu, vẫn tập trung nấu nướng.
Túc Lê thấy mình bị phát hiện thì ngoan ngoãn bước vào: "Vẫn chưa xong sao? Ta đói rồi."
Cậu vừa đến bên cạnh thì thấy Ly Huyền Thính dùng đũa nếm thử món ăn, sau đó gắp một miếng thịt đưa đến miệng cậu: "Nóng đấy."
Túc Lê khựng lại một chút, rồi há miệng cắn.
Thịt non mềm, hương vị lập tức lan tỏa trên đầu lưỡi.
Túc Lê híp mắt: "Ngon quá!"
Ly Huyền Thính cười, sau đó nghiêng chảo, đổ thịt ra đĩa trống bên cạnh: "Vậy thì tốt."
"Ngươi ở nhà thường xuyên nấu cơm à?" Túc Lê giúp bưng đĩa, vừa đi vừa hỏi hắn: "Từ lần trước ta đã định nói rồi, ngươi nấu ăn ngon thật đấy."
"Thỉnh thoảng ta sẽ nấu, chủ yếu là để luyện tập." Ly Huyền Thính múc canh cho cậu: "Ở nhà thì ta làm phụ bếp cho ba, nhưng từ trước đến giờ, ta chỉ nấu cho mình ngươi thôi."
Tay Túc Lê đang nhận bát canh khựng lại: "Thật sao?"
Ly Huyền Thính: "Ừ."
Hai người vừa ăn vừa nói chuyện. Ly Huyền Thính có vẻ rất hứng thú với những chuyện ở trường của Túc Lê, luôn hỏi cậu làm gì, học gì. Túc Lê cảm thấy sinh hoạt ở trường của mình khá bình thường, thỉnh thoảng cùng bạn cùng phòng ra ngoài chơi, mấy lần đến câu lạc bộ tụ họp, những lúc khác về cơ bản đều vùi mình trong phòng thí nghiệm. Cộng thêm khóa huấn luyện quân sự nữa, thành ra gần hai tháng ở trường, Túc Lê còn chưa đi dạo hết các nơi.
Ăn cơm xong, nghỉ ngơi một lát, Ly Huyền Thính lấy cho cậu một bộ đồ ngủ mới, kích thước vừa vặn, lại còn đã được giặt sạch, cậu rất thích mùi hương của nó. Tắm rửa xong bước ra, Túc Lê mới phát hiện bộ đồ ngủ của mình giống hệt của Ly Huyền Thính, đều là tơ lụa màu đen.
Cũng không biết có phải là ảo giác của cậu không, Túc Lê cứ có cảm giác ánh mắt Ly Huyền Thính đang lướt qua người mình, khiến cậu suýt chút nữa không khống chế được đồ đằng trên người. Cậu đi sang phòng cho khách, nhìn chiếc giường rộng rãi, cậu vẫn chưa quen lắm, nằm xuống rồi, cậu cứ thấy thiếu thiếu cái gì đó.
Tuần này cậu cứ ở lì trong phòng thí nghiệm, gần như tối nào cũng đến chỗ Ly Huyền Thính, đã quen được hắn ôm vào lòng khi ngủ. Bây giờ nằm một mình trên giường, sau lưng không có Ly Huyền Thính, cậu cứ có cảm giác trống trải.
Túc Lê nhắm mắt một lúc lâu, cuối cùng vẫn phải ngồi dậy.
Trong phòng khách, Ly Huyền Thính đang đọc sách. Hắn bỗng ngẩng đầu nhìn đồng hồ, đã mười hai giờ rồi.
Hắn đặt sách xuống, định về phòng, nhưng đi được vài bước lại dừng lại, xoay người, đi sang một hướng khác.
Trong nhà rất yên tĩnh, bước chân Ly Huyền Thính chậm rãi tiến về phía phòng cho khách, sau đó nhẹ nhàng gõ cửa: "A Ly, đã ngủ chưa?"
Tiếng Túc Lê truyền ra rõ ràng từ phía sau cánh cửa: "Chưa, có chuyện gì vậy?"
Ly Huyền Thính tỉnh bơ nói: "Hai ngày trước trời mưa, phòng ta bị mưa hắt vào nên vẫn còn ẩm ướt. Tối nay, ta có thể ngủ nhờ phòng ngươi không?"
Hắn vừa nói xong, cánh cửa đã lạch cạch mở ra ngay lập tức.
Túc Lê ôm gối đứng sau cánh cửa, đuôi mắt hơi ửng hồng, có vẻ như đồ đằng trên người sắp xuất hiện: "Vào đi."
Ly Huyền Thính im lặng bước vào, sau đó đóng cửa lại.
Trong phòng vô cùng yên tĩnh, hai người nằm trên chiếc giường rộng lớn, thời gian từng giây trôi qua.
Đến khi nhịp thở của người bên cạnh trở nên đều đều, Ly Huyền Thính mới mở mắt trong bóng tối, trong con ngươi có chút rực cháy không rõ nghĩa. Hắn nhẹ nhàng vươn tay kéo người đang nằm phía trước vào lòng, cho đến khi lưng Túc Lê áp sát vào lồng ngực hắn, hắn mới cảm thấy thỏa mãn.
Tóc nam sinh có mùi dầu gội thơm mát thoang thoảng, kết hợp với mùi hương đặc biệt của cậu, khiến tinh thần thư giãn, mỗi lần hít vào đều khiến tâm hồn hắn xao động, khó mà giữ được bình tĩnh. Ly Huyền Thính áp môi lên má Túc Lê, phượng văn trên gương mặt trong bóng tối như ẩn như hiện, khiến khuôn mặt xinh đẹp càng thêm vẻ mong manh.
Ly Huyền Thính chống tay, cúi người hôn lên đuôi mắt thiếu niên, giọng nói khàn khàn, trầm thấp.
"A Ly."
Đêm ngoài kia càng lúc càng sâu, sao trời dần biến mất, trăng ẩn sau tầng mây.
Những cảm xúc u ám nặng nề như đã bị kiềm chế rất lâu, sắp sửa đón một sự bùng nổ.
Túc Lê mơ màng tỉnh dậy, đập vào mắt là xương quai xanh rõ nét và lồng ngực đang khẽ phập phồng.
Tay cậu chẳng biết từ lúc nào đã ôm chặt eo Ly Huyền Thính, gần như trèo cả lên người hắn, đến cả áo ngủ của hắn cũng bị cậu làm xộc xệch, tuột cúc.
Đầu óc bị kích thích, Túc Lê tỉnh hẳn ngủ.
Cậu luống cuống rụt tay chân lại, nhưng Ly Huyền Thính ôm quá chặt, cậu giãy mãi cũng không thoát ra được. Hết cách, cậu đành nhỏ giọng gọi: "Huyền Thính? Huyền Thính, ngươi tỉnh chưa?"
Ly Huyền Thính nghe được tiếng gọi thì hơi cựa quậy, tay vô thức ôm chặt hơn, ôm ghì Túc Lê vào lòng.
Hơi thở của người đàn ông vây lấy cậu một cách chặt chẽ, tay hắn còn đặt ở vùng nhạy cảm phía sau lưng cậu. Tâm trí Túc Lê run rẩy, đồ đằng trên mặt cậu không thể kiềm chế được, lập tức lan tràn.
"Dậy rồi à?" Tiếng Ly Huyền Thính khàn khàn vang lên, thấy Túc Lê không đáp, hắn mở mắt ra, bắt gặp cái đầu tóc xù của cậu.
Hắn hơi cúi xuống, một bàn tay cuống quýt vươn tới che mắt hắn lại.
"Nhắm mắt lại." Tiếng Túc Lê đột ngột vang lên, có phần lạnh lùng, lại xen lẫn chút thúc giục.
Ly Huyền Thính hơi cứng đờ người, hắn cảm nhận được bả vai bị ai đó cọ xát, nhiệt độ nóng hổi xuyên qua lớp quần áo truyền đến da thịt. Trong mơ hồ, dường như có thứ gì đó đã mất kiểm soát.
Hắn buông tay, mắt vẫn bị tay Túc Lê che kín, nghe thấy tiếng cậu vội vàng rời giường.
Chân của nam sinh còn vô tình giẫm lên quần áo của hắn, thoáng sượt qua một vị trí nào đó trên người hắn, khiến hắn hít sâu một hơi khí lạnh.
Bàn tay che mắt hắn chẳng biết từ khi nào đã buông ra, ngay sau đó là tiếng đóng sầm cửa phòng tắm.
Rầm một tiếng.
Ly Huyền Thính mở mắt, trong thoáng chốc, hắn cảm thấy nhiệt độ quanh người mình nóng bừng lên, miệng đắng lưỡi khô.
Bàn tay định vén chăn của hắn khựng lại, chuyển sang cầm cốc nước lạnh trên bàn, uống cạn một hơi, nhưng cơn khô nóng vẫn không hề lắng xuống.
Lúc Túc Lê ra khỏi phòng tắm, Ly Huyền Thính đã ra khỏi phòng. Rèm cửa trong phòng được mở ra, ánh nắng rải xuống mặt đất, có một sự ấm áp dễ chịu khó tả lan tỏa.
Cậu mở cửa phòng, không nghe thấy tiếng động gì bên ngoài: "Huyền Thính?"
Đợi một lúc, vẫn không thấy có tiếng đáp lại.
Túc Lê đành phải ra ngoài tìm, đi một vòng cũng không thấy ai, cuối cùng nghe thấy tiếng động từ phía phòng ngủ chính. Cửa không khóa, cậu vừa bước vào đã đối diện với người đàn ông đang bước ra từ phòng tắm.
Hắn cởi trần, bên dưới mặc chiếc quần dài.
Khăn tắm vắt trên đầu hắn, nước theo mái tóc nhỏ xuống bên thái dương.
Chảy xuống xương quai xanh, xuống lồng ngực, xuống cơ bụng rắn chắc, cuối cùng chìm xuống bên hông quần.
Túc Lê cứng đờ, vội vàng nhìn đi chỗ khác: "Ngươi tắm vòi sen à?"
"Ừ." Ly Huyền Thính lau khô nước trên người, cầm chiếc áo ngắn tay trên giường mặc vào. Thấy Túc Lê vẫn đứng ở cửa thì thuận miệng gọi cậu: "A Ly, vào đây."
Túc Lê ngập ngừng: "Hình như muộn rồi, sợ là sẽ không kịp giờ..."
Ly Huyền Thính lấy một bộ quần áo đặt trên ghế, là kiểu dáng thoải mái giống hệt bộ hắn đang mặc, đưa cho Túc Lê: "Mặc đi."
Bé Lê: Bé đang rất không bình thường.