Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều
Chương 141: Đi chơi
Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 141 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bạch Quân không hiểu sao mọi chuyện lại ra nông nỗi này. Cuối tuần được nghỉ, anh vốn định ở nhà chuyên tâm tu luyện, ai ngờ sáng sớm đã bị Túc Úc kéo ra khỏi nhà, lên xe rồi mới tá hỏa nhận ra có cả cha mẹ Túc, Túc Minh và Trần Kinh Hạc đi cùng.
Bạch Quân chỉ biết là họ đến công viên mới mở ở ngoại ô, còn lý do vì sao phải đến đó thì anh chịu.
Ngồi xuống ghế, anh mặt đối mặt với Túc Minh.
Túc Minh chủ động nói: "Em cũng không biết, họ chẳng nói gì với em cả, cứ lén lén lút lút kiểu gì ấy."
Bắt đầu từ hôm qua nó về đến nhà, thái độ của cha mẹ đã rất kỳ lạ. Sáng nay còn đánh thức nó dậy sớm, nói là muốn dẫn nó đi công viên chơi, nhưng rõ ràng là có âm mưu gì đó khác.
Bạch Quân hỏi: "Lê Lê với Huyền Thính không đi chung à?"
"Anh hai tuần này ở lại trường làm thí nghiệm ạ, chắc là huynh Huyền Thính cũng thế." Túc Minh nhìn mấy vị trưởng bối: "Em thề là kỳ lạ lắm ấy. Nếu mà đi ra ngoài chơi thì chắc chắn cha mẹ em sẽ không để huynh hai với huynh Huyền Thính ở nhà đâu. Hôm qua họ đã như vậy rồi, em nghĩ em chỉ là cái cớ thôi."
Bạch Quân nhìn mấy vị trưởng bối ngồi phía trước đang trò chuyện, anh và Túc Minh cứ như bị ngăn cách ở một thế giới khác vậy.
Chẳng mấy chốc đã đến công viên.
Công viên này có sự đầu tư của tập đoàn Trần Thị, thực tế chủ đầu tư chính là Ly Huyền Thính, mất sáu năm mới xây dựng xong. Mà công viên này cũng không phải là một công viên bình thường, bề ngoài thì nó chỉ trông như những công viên giải trí khác, thực tế nơi này tồn tại hai không gian riêng biệt. Một là không gian bên ngoài dành cho Nhân tộc bình thường, cái còn lại là không gian bên trong, khai thác các loại hình vui chơi giải trí kiểu mới, dành cho Nhân tu và Yêu tu vui chơi.
Hai thế giới trong và ngoài được xây dựng theo phong cách hoàn toàn mới. Mười năm qua, khoa học kỹ thuật phát triển nhanh chóng mặt, tập đoàn Trần Thị cũng đã xây dựng vài nơi phúc lợi cho Nhân tu và Yêu tu, công viên này là một ví dụ điển hình. Ngoài ra còn có trường học Nhân tộc được xây dựng dành riêng cho con non Yêu tộc trong núi Tức Linh. Giới đạo tu có rất nhiều trường chuyên dạy cho tu sĩ, nhưng gần như chưa có trường nào được xây dựng dành riêng để Yêu tộc học kiến thức của Nhân tộc.
Công viên này mới khai trương đã thu hút rất nhiều tu sĩ đến thăm thú.
Xe nhà họ Túc dừng ở bãi đỗ xe, sau đó cả đoàn người vào trong. Túc Minh và Bạch Quân, mỗi người bị nhét cho một cái mũ, càng không hiểu mô tê gì cả: "Mấy hôm nay trời lạnh..."
Bạch Quân ngẩng lên: "Hôm nay còn không nắng nữa, trời đầy mây."
"Anh thì biết cái gì." Túc Úc giám sát cả hai người đội mũ: "Trời nhiều mây mới là lúc tia tử ngoại mạnh nhất, làm tổn thương da. Đội nghiêm chỉnh vào, đừng có tháo ra đấy."
Bạch Quân vừa nhấc cái mũ lên đã bị Túc Úc ấn xuống: "...?"
Họ đến đúng lúc gặp xe hoa đang diễu hành mừng khai trương, cả đoàn người cứ đi vu vơ không mục đích, càng khiến Túc Minh khó hiểu hơn. Cuối cùng nó kéo Bạch Quân đến chỗ chòi hóng mát: "Huynh Quân, huynh có thấy họ giống như đang tìm ai đó không?"
"Ừ, giống lắm." Bạch Quân nói: "Uống trà trái cây không Minh Minh, huynh đệ mình ngồi đây nghỉ một lát."
Túc Úc đi tới, nhìn hai huynh đệ ngồi uống trà trái cây bên cạnh, lên mạng tìm hướng dẫn vui chơi dành cho các cặp đôi, bỗng nhiên hỏi: "Đã ai chơi đu quay ngựa chưa?"
Túc Minh và Bạch Quân kinh ngạc quay sang nhìn.
Túc Úc không hiểu sao mình lại bị nhìn chằm chằm, hỏi tiếp: "Cốc cà phê xoay cũng được."
Công viên trò chơi mới khai trương, người đến rất đông.
Số lần Túc Lê đi công viên trò chơi đếm trên đầu ngón tay, một công viên có quy mô lớn như vậy lại càng là lần đầu tiên cậu đến. Khi thấy xe hoa diễu hành qua, cậu còn rất bất ngờ. Mười năm qua tuy các trò chơi đều được cải tiến, nhưng thực tế thì vẫn là những trò cũ. Hồi nhỏ vì chưa đủ tuổi nên có mấy trò cậu không được chơi, giờ thấy thì hào hứng kéo Ly Huyền Thính đi trải nghiệm.
Hai người mặc trang phục trắng xanh đan xen, rất thoải mái, trên áo in hình hoa giống nhau, khiến người qua đường liên tiếp ngoái đầu nhìn. Lúc đi ngang qua một tiệm bán đồ lưu niệm, Ly Huyền Thính bèn mua hai cái mũ, đội cho Túc Lê một cái. Đến khu tàu lượn siêu tốc, thấy một hàng dài người, Túc Lê do dự: "Có phải chúng ta chọn không đúng ngày để đến đây không?"
Mới khai trương nên người đến chỉ đông chứ không hề ít, chơi cái gì cũng phải xếp hàng rất lâu.
Ly Huyền Thính lại nắm tay cậu, đi vòng qua hàng người đến lối dành riêng cho nhân viên, đưa thẻ chứng minh cho nhân viên thì được họ dẫn đến một cái cầu thang khác để đi lên.
"Đây." Ly Huyền Thính đưa cho Túc Lê một cái thẻ: "Lúc xây dựng ta đã yêu cầu bên kinh doanh làm mấy cái thẻ VIP, có thể chơi thoải mái, không cần xếp hàng, chỉ cần đưa cho nhân viên xem là được."
Giờ Túc Lê mới nhớ ra công viên này do Ly Huyền Thính đầu tư.
Hai người toại nguyện đi lên ngồi tàu lượn siêu tốc. Túc Lê tràn đầy phấn khởi kéo Ly Huyền Thính đến ngồi ở toa đầu, ánh mắt không khỏi nhìn về phía đường ray trập trùng không thấy điểm cuối đằng kia. Khi còn bé cậu cùng cha đi công viên trò chơi, thấy tàu siêu tốc thì chỉ đứng từ xa nhìn. Chiều cao không đủ, tuổi tác không đủ, chỉ có thể nhìn người khác chơi.
Cha thấy vậy bảo có thể cho cậu ngồi linh vật bay lượn thỏa thích, nhưng Túc Lê lại thấy dùng linh vật khác với chơi trò chơi, không có không khí náo nhiệt, nên từ chối.
"Eo, chết rồi sợ quá."
"Đừng sợ, em sợ thì nắm tay anh đây. Không sao đâu bảo bối, tàu lượn siêu tốc thôi mà."
"Nhưng mà tàu lượn ở đây vừa dài vừa uốn lượn, nhìn xuống dưới sợ lắm."
"Nào, nắm tay anh."
Sau lưng truyền đến tiếng trò chuyện, Túc Lê không khỏi nhìn lại, phát hiện là một cặp đôi. Bạn nữ nắm chặt tay bạn nam, có vẻ như đang cố gắng trấn an tinh thần, mặt mày hơi căng thẳng.
Túc Lê không khỏi nghĩ đến mấy hôm trước ở ký túc xá, lúc cậu nói sẽ đi công viên trò chơi, Bách Thành còn kể cho cậu nghe đủ loại trải nghiệm. Cậu ta nói mình là chó độc thân, chơi cái gì cũng sẽ có mấy cặp đôi hú hí phát 'cẩu lương', đề nghị Túc Lê nhất định phải rủ bạn đi cùng, gặp mấy cặp đôi sẽ đỡ xấu hổ hơn.
Cậu mải suy nghĩ, chuông báo tàu đã sẵn sàng vang lên.
Một bàn tay to rộng đột nhiên vươn tới, nắm lấy tay trái cậu. Tàu lượn khởi động, chầm chậm đi về phía trước. Mắt Túc Lê hơi sáng lên, tự động bỏ qua ý tưởng muốn dùng linh lực thử thăm dò cái tàu lượn này, tất cả giác quan chỉ tập trung vào cảnh vật trước mắt.
Cũng không cao lắm, nhưng mà lúc tàu chạy từ trên cao xuống lại khiến cậu như thấy được ảo giác.
Như thể cậu trở lại thời Hỗn Độn, ngồi trên sừng của Long, được Long dẫn đi bay xuyên mây xanh, vẫy vùng bốn bể.
Tiếng thét chói tai lúc cao lúc thấp, lòng Túc Lê tràn đầy thoải mái, hoàn toàn đắm chìm vào khoái cảm khi đi tàu lượn siêu tốc. Cho đến khi tàu dừng lại, cậu còn chưa đã thèm, muốn chơi thêm lần nữa.
Ly Huyền Thính thấy ánh sao rạng rỡ nơi đáy mắt thiếu niên, bèn nói: "Chơi thêm lần nữa nhé?"
"Ừ!" Túc Lê vui sướng đáp.
Cũng không biết đã ngồi bao nhiêu lượt, đến lúc xuống khỏi tàu lượn, cảm giác vui sướng đó vẫn còn nguyên vẹn trong lòng. Túc Lê hớn hở kéo tay Ly Huyền Thính: "Chúng ta đi thử cái kia đi."
Cậu chỉ vào cái đu quay cảm giác mạnh đối diện trạm tàu lượn siêu tốc.
Nhưng xuống khỏi tàu lượn được vài phút, Túc Lê bắt đầu nhìn quanh: "Bên dưới này linh khí rất loạn, kỳ lạ, sao đông tu sĩ vậy."
"Ở đây còn có một thế giới bên trong nữa, dành riêng cho tu sĩ, tất nhiên cũng có rất nhiều người đến chơi." Ly Huyền Thính mỉm cười, lấy mũ của cả hai từ chỗ gửi đồ, đội lên cho Túc Lê: "Đợi chơi xong ở bên ngoài chúng ta vào bên trong xem. Bên trong thì không có mấy hạn chế, ngươi có thể dùng yêu pháp..."
"Vậy lát nữa rồi xem." Túc Lê bỏ qua những lo nghĩ, kéo hắn chạy về phía trước: "Chúng ta thử cái đó đi."
Hai người đi một vòng quanh công viên, chơi rất nhiều trò, cuối cùng ngồi ở khu nghỉ ngơi.
Ly Huyền Thính mở bản đồ công viên, hỏi: "Còn mấy chỗ này nữa, muốn đi thử không?"
"Không." Túc Lê liếc một cái: "Đu quay ngựa hồi bé đã chơi rồi, mấy trò còn lại cũng chán."
Ly Huyền Thính: "Vậy bỏ qua."
Yên lặng một hồi, Túc Lê lại không nhịn được nhìn sang Ly Huyền Thính, nghĩ về vài chuyện.
"Chào quý khách." Một nữ nhân viên đi tới: "Hôm nay nhân dịp khai trương, tiệm chúng tôi giảm giá đặc biệt ạ, các cặp đôi đến mua hàng đều sẽ được tiệm tặng một phần đồ ngọt."
Cô đặt một phần bánh pudding lên bàn.
Túc Lê khựng lại: "Bọn tôi..."
"Cảm ơn." Ly Huyền Thính lại chủ động đáp.
Nữ nhân viên tươi cười: "Chúc quý khách có một buổi đi chơi thật vui vẻ."
Ly Huyền Thính múc một muỗng pudding, đưa tới miệng Túc Lê: "Thử xem?"
Túc Lê nhìn cái muỗng nhỏ, không há miệng.
Ly Huyền Thính: "Sao vậy? Há ra nào."
Động tác của hắn hết sức tự nhiên, như thể việc đút cậu ăn là một điều vô cùng bình thường.
Trước kia Túc Lê chưa từng cảm thấy Ly Huyền Thính đút mình ăn có vấn đề gì, chỉ khi tư tưởng của cậu có sự thay đổi, hành vi này mới trở nên vô cùng không thích hợp. Xỏ giày cũng vậy, đút ăn cũng vậy, cậu không phải là không thể tự chăm sóc bản thân, nhưng lại luôn được Ly Huyền Thính tỉ mỉ bảo bọc... Như vậy quá thân mật.
"Không ngon à?" Ly Huyền Thính hỏi.
Túc Lê đè nén suy nghĩ trong lòng, lý nhí: "Không, quá ngọt."
Ly Huyền Thính nếm thử, Túc Lê thấy hắn dùng chung thìa với mình thì mắt dán chặt vào miệng Ly Huyền Thính.
"Đúng là hơi quá ngọt." Ly Huyền Thính đặt thìa xuống: "Về ta làm cho ngươi cái khác."
"A Ly." Hắn lại gọi.
Túc Lê ngẩng lên: "Sao... Sao thế?"
Ly Huyền Thính hỏi: "Chúng ta sẽ luôn ở bên nhau chứ?"
Túc Lê sửng sốt: "Tất nhiên rồi... Bây giờ ngươi là kiếm của ta, là kiếm bản mệnh của ta."
Là long hồn cậu dốc hết sức để níu giữ. Họ đã cùng nhau trải qua Niết Bàn, chỉ cần đúc lại thân kiếm, bọn họ sẽ vĩnh viễn không tách rời... Là quan hệ thần hồn giao hòa, thân mật nhất trên thế gian này.
Đúng... Túc Lê bừng tỉnh, trong tất cả mọi người, Ly Huyền Thính là sự tồn tại có quan hệ thân mật nhất với cậu.
Bọn họ sẽ vĩnh viễn không tách rời.
"Chắc chắn không nhìn nhầm chứ?" Diệp Tư Tế đứng ở cổng công viên, nhìn dòng người qua lại: "Trần Kinh Hạc thật sự đến đây?"
Tu sĩ của tộc Kim Ô vội vàng gật đầu. Y cũng không biết tại sao Đại Tư Tế cả ngày cứ quấn lấy Trần Kinh Hạc không rời, rõ ràng ngài ấy rất muốn gặp vị tiểu tiên sinh kia, nhưng lần nào cũng chỉ đứng nhìn từ xa, không dám quấy rầy. Còn ra lệnh cho đám con cháu tộc Kim Ô đang học ở đại học Thủ Đô trông chừng bảo vệ tiểu tiên sinh, không cho các tu sĩ khác tiếp cận.
Cũng vì thế mà bọn họ đã xung đột với tu sĩ tộc Huyền Hạc mấy lần. Nếu không phải đại học Thủ Đô là thánh địa tri thức thì chắc đã lao vào đánh nhau rồi.
Lần này không biết Đại Tư Tế nghe tin từ đâu, biết được Trần Kinh Hạc đến công viên trò chơi mới mở ở ngoại ô thì tức tốc chạy từ trong tộc đến.
"Hôm nay tu sĩ đến đây rất đông." Y dẫn Đại Tư Tế vào trong, cả hai lẫn vào dòng người như là ông cháu dắt nhau đi chơi.
Diệp Tư Tế quan sát xung quanh: "Tìm Trần Kinh Hạc trước."
Hai vợ chồng Túc Thanh Phong lượn một vòng công viên cũng không tìm được Ly Huyền Thính. Bạch Quân và Túc Minh né tránh bọn họ, chạy đi chỗ khác chơi. Cha Túc cau mày nhìn Túc Úc: "Huynh chắc là Huyền Thính sẽ chơi đu quay ngựa chứ?"
"Đây là chỗ cuối cùng." Túc Úc không muốn từ bỏ: "Trên mạng toàn nói thế mà, đây cha xem. Nó không dẫn con gái nhà người ta đến đây thì định đi đâu?"
Mẫu thân Túc nhíu mày: "Nhưng lỡ cô bé kia không thích đu quay ngựa thì sao?"
Túc Úc hoàn toàn không nghĩ đến việc sẽ có con gái không thích đu quay ngựa, lập tức phản bác: "Sao có thể có chuyện đó được?"
Trần Kinh Hạc mới nói chuyện điện thoại xong đi tới: "Y cho người đi tìm rồi, công viên này quá rộng."
Bốn người đành phải tìm chỗ ngồi gần đu quay ngựa, một lần nữa bàn lại tuyến đường. Cha Túc đi mua đồ uống, mẫu thân Túc không ngừng quan sát xung quanh: "Mọi người có cảm thấy là hôm nay tu sĩ đến hơi đông không."
"Có thế giới trong ngoài mà mẫu thân?" Túc Úc không ngẩng đầu, tiếp tục tìm hướng dẫn vui chơi.
Trần Kinh Hạc nghe Túc Dư Đường nói vậy cũng chú ý quan sát xung quanh. Một lát sau, y hiểu tại sao Túc Dư Đường lại thắc mắc, bởi vì tỉ lệ tu sĩ xuất hiện trong dòng người thật sự quá cao. Trong công viên trò chơi bình thường, một trăm người gặp được một tu sĩ đã là may mắn lắm rồi. Nhưng giờ y nhìn quanh, cứ năm mươi người thường sẽ lẫn chừng năm sáu người có linh khí.
Tu vi cao thấp không đồng đều, phần lớn là đám thanh niên.
"Rất kỳ quái." Mẫu thân Túc nhíu mày: "Nếu tu sĩ đến đây chơi thì hẳn là sẽ vào thế giới bên trong."
"Đúng vậy." Ánh mắt Trần Kinh Hạc trở nên nghiêm túc: "Mà những tu sĩ này đều đi lẻ, không giống như có hội nhóm."
Nơi này là công viên trò chơi, người đến đây sẽ hiếm ai đi một mình, thường sẽ là đi chung với bạn bè, hoặc là cha mẹ dẫn con cái đi chơi, phần lớn là nhóm hai người. Nhưng những tu sĩ này đều hành động một mình, hơn nữa còn cố ý tránh các tu sĩ khác... Hành vi lén lút, hết sức không bình thường.
Cha Túc cầm mấy chai coca về, Trần Kinh Hạc đã đi gọi cho Thanh Điểu để điều tra chuyện này. Túc Úc đang say mê tìm kiếm hướng dẫn, cuối cùng cũng phát hiện một địa điểm mới, chỉ vào bản đồ nói: "Đi nhà ma đi."
"Đi cái gì cơ?" Cha Túc hỏi.
"Đấy là cha không hiểu thôi. Chỗ này tối đen, nếu Huyền Thính có ý với con nhà người ta thật thì chắc chắn sẽ dẫn đến đây." Túc Úc ưỡn ngực: "Đến lúc đó ấy à, người ta sợ quá trốn vào lòng, sướng thế còn gì."
Cha Túc nhíu mày: "Không ra thể thống gì."
Rồi hỏi: "Nhà ma ở chỗ nào?"
Một bên khác, Túc Lê và Ly Huyền Thính đi mấy vòng chơi tiếp vài trò. Lúc đi ngang qua khu giải khát, bên cạnh có chỗ ném phi tiêu, hai người thắng một đống gấu bông nhỏ, đến khi ánh mắt chủ tiệm nhìn họ đã có phần ai oán thì mới chịu dừng tay. Túc Lê lưỡng lự không biết nên đi đâu chơi tiếp, bỗng thấy cái nhà ma sừng sững ở chân núi đằng trước.
Trang trí bên ngoài của nó tạo không khí rất ma quái, đề tài kinh dị tâm linh, mỗi tấm áp phích quảng cáo đều là hình vuốt quỷ.
Còn có rất nhiều người đang xếp hàng. Túc Lê thắc mắc: "Trong đó chơi cái gì vậy?"
Hồi bé cậu chưa chơi cái này, giờ thấy thì khá tò mò.
"Nhà ma ở các công viên khác là người thật đóng vai NPC." Ly Huyền Thính giải thích: "Nhưng cái này lại khác, NPC bên trong đều là con rối được chế tạo đặc biệt. Mục đích ban đầu là để tăng thêm công trình chơi đùa cho thế giới bên trong. Trong đội kinh doanh có tu sĩ quen biết với một tông sư chế tạo con rối của Nhân tộc, tất cả con rối trong này đều là hàng đặt làm từ người đó, tốn rất nhiều tiền."
"Đại sư chế tạo rối?" Túc Lê nghe vậy mắt hơi sáng lên: "Hắn là ai vậy?"
"Một đại tông sư của Nhân tộc, cũng là một thợ chế tạo nổi tiếng, có thể nói là thợ chế tạo rối mạnh nhất hiện giờ." Ly Huyền Thính nói xong hơi ngừng lại: "Tất nhiên đó là Nhân tộc tự phong. Kỹ thuật chế tạo rối của hắn đúng là rất tinh xảo, coi như là tiêu chuẩn cao nhất hiện giờ của Nhân tộc."
Không đợi Ly Huyền Thính nói hết, Túc Lê đã hớn hở kéo hắn chạy đến nhà ma: "Chúng ta đi xem thử đi."
Con ngươi Ly Huyền Thính tối sầm lại, ánh mắt dừng ở ngón tay Túc Lê, phần da tiếp xúc với cậu dường như có một sự tê dại.
Hai người không cần xếp hàng, nhanh chóng lên vị trí thứ nhất.
Túc Lê im lặng nghe nhân viên giới thiệu bối cảnh nhà ma, Ly Huyền Thính lại nhíu mày nhìn ra ngoài.
"Sao vậy?" Túc Lê hỏi.
Ly Huyền Thính quay đầu lại: "Có thể là ảo giác, ta luôn cảm thấy có ai đó đang theo dõi chúng ta."
Túc Lê vừa định nhìn ra, lại bị tiếng gọi của nhân viên thu hút, sau đó theo chỉ dẫn của họ vào trong.
Ở tít cuối hàng, Túc Úc kiễng chân nhìn về phía trước: "Đúng rồi, con thấy được nửa khuôn mặt, là Huyền Thính!"
"Có thấy thằng bé dẫn theo cô gái nào đâu." Cha Túc đứng lệch sang một bên: "Chỗ nào?"
Túc Úc chỉ: "Cha nhìn qua bên trái kìa, cái người đứng đầu hàng luôn đó. Hay lắm, còn mặc cả đồ đôi."
Cha Túc đỡ kính xem lại: "Cô bé này tóc ngắn nhỉ? Mà sao cao thế?"
Còn có cảm giác rất quen nữa chứ. Túc Thanh Phong đang muốn quan sát kỹ hơn thì hàng người đột nhiên tiến về phía trước, bóng người áo xanh kia đã vào trong.
Túc Úc sốt ruột kéo cha Túc chen hàng: "Mau lên nào."
Du khách phía trước đều đã xếp hàng rất lâu, thấy hai người tự dưng chen lên thì nhất quyết không nhường chỗ. Nhóm phía trước trông Túc Úc cũng là người đàng hoàng, định nói vài câu, nhưng chưa kịp mở miệng đã thấy thanh niên này bị kéo lại.
Cha Túc cau mày kéo thằng con, phê bình tại chỗ: "Ai cho chen hàng hả, cha dạy con như nào, đạo đức đâu hết rồi."
Du khách: "... Mọi người đều vất vả xếp hàng."
Cha Túc vội gật đầu: "Vâng vâng, tại thằng bé sốt ruột muốn vào chơi quá."
Túc Úc: "?"
Đợi nhóm du khách phía trước quay đi, cha Túc mới thì thầm với Túc Úc: "Sốt ruột cái gì, chú Kinh Hạc có thẻ VIP, không cần phải chen ngang, ra cửa sau mà canh."
Túc Úc: "Ừ nhỉ."
Suýt quên mình là người nhà cán bộ.
Trần Kinh Hạc đứng bấm điện thoại, Thanh Điểu một lát sau đã trả lời. Dù sao cũng là dùng tên thật đăng ký, tra bên phía văn phòng một cái là biết ngay có bao nhiêu tu sĩ đến. Số liệu ngày hôm nay cho thấy, cho đến giờ công viên đã đón tiếp 1564 tu sĩ, nhưng chỉ có 601 người tiến vào thế giới bên trong.
Mẫu thân Túc: "Quả nhiên có vấn đề."
Trần Kinh Hạc đồng ý: "Tự dưng nhiều tu sĩ đến như vậy, y cảm giác sẽ có chuyện xảy ra."
Mà trước đó y cũng không nhận được bất cứ tin tức gì, chứng tỏ Liên Minh Nhân tộc cũng không rõ chuyện này...
Mẫu thân Túc nói: "Những tu sĩ này đến đây vì mục đích gì? Bọn họ giống như đang tìm đồ."
"Chuyện này thật lạ, nhiều người đến đây như vậy để tìm đồ? Tại sao bên Liên Minh lại không có tin tức gì?" Trần Kinh Hạc nhíu mày. Mà mỗi người còn hành động đơn độc nữa, lén lén lút lút như che giấu gì đó.
Mẫu thân Túc nhìn hai cha con chạy ra khỏi hàng, bảo Trần Kinh Hạc: "Để cho an toàn, em nghĩ huynh vẫn nên bảo nhân viên chú ý theo dõi, lúc cần thiết thì tăng cường phòng hộ. Chuyện Ác Linh Khí mới xong, ở đây lại nhiều du khách như vậy, sơ sẩy là có thể dẫn đến vấn đề lớn hơn."
"Tìm được rồi." Túc Úc hớn hở: "Chú Kinh Hạc, thẻ VIP của chú đâu, cho cháu mượn vào xem."
Hai người đang thảo luận chuyện tu sĩ sực tỉnh, sự chú ý của Trần Kinh Hạc bị kéo trở về mục đích ban đầu của ngày hôm nay: "Thật à, cô bé kia trông thế nào, có ảnh không?"
"Người ta còn mặc cả đồ đôi luôn rồi, cháu với cha vào trong xem." Túc Úc nhận thẻ: "Mọi người đi cùng không?"
Mẫu thân Túc nói: "Thôi mẫu thân không vào, ở ngoài này chờ mấy cha con."
Trần Kinh Hạc hơi muốn đi, nhưng nghĩ tới còn chuyện chưa xử lý xong: "Mọi người vào đi, chú phải bàn giao vài việc cho Thanh Điểu."
Trong nhà ma, ánh đèn ma quái và điều hòa lạnh buốt khiến không khí cực kỳ u ám.
Túc Lê vừa vào đã nhận thấy dấu vết của trận pháp. Hóa ra hơi lạnh trong này không phải từ điều hòa, mà là từ trận pháp. So với dùng điều hòa thì dùng trận pháp đúng là sẽ dễ điều khiển nhiệt độ ở mấy vị trí đặc biệt hơn, hoàn toàn tự nhiên, còn không có tạp âm, tạo cảm giác như thể bước vào một thế giới khác.
Bọn họ đi được vài bước, nhóm du khách đằng sau có người khe khẽ kêu lên, có vẻ như cũng không ngờ không khí bên này lại chân thật đến vậy.
Đập vào mắt là một căn phòng thờ cổ kính, trong phòng bày mấy bộ quan tài.
Lúc này bóng đèn trên đầu bỗng lập lòe, một khuôn mặt xanh lét đầy máu xuất hiện trước mặt mọi người, khiến du khách hét ầm lên. Túc Lê lại giơ tay sờ phần dưới của mặt quỷ, là do sương mù ngưng tụ thành, sờ vào lành lạnh... Mấu chốt là cảm giác da của nó khá lạ, là vật liệu cậu chưa từng được tiếp xúc.
Mắt Túc Lê sáng lên, thả tay ra, con rối như bị cậu dọa, lập tức rụt về quan tài.
Đèn trở lại như bình thường, các du khách vẫn chưa hết sợ hãi. Túc Lê thì tìm được niềm vui mới, kéo Ly Huyền Thính đi nhanh về phía trước.
Nhóm du khách này vốn trông cậy hai thanh niên gan dạ kia che chắn đằng trước cho, thế mà mới mấy giây người ta đã chạy mất rồi, để lại bọn họ đứng đực tại chỗ, sợ quá không dám đi lên phía trước.
Túc Lê và Ly Huyền Thính đi rất nhanh, không biết đã đi qua bao nhiêu cảnh tượng, đến một khu vực mới.
Lần này là đường làng chật hẹp, bên cạnh là nhà hoang giếng cạn.
Thậm chí còn có lá rụng xuống từ bên trên, tô đậm không khí đêm tối, chân thật vô cùng. Túc Lê ngẩn người ra: "Không ngờ trận pháp thừa thãi này cũng có người dùng."
Quả nhiên xã hội Nhân tộc phát triển rất nhanh, trận pháp bây giờ không đơn thuần là vì mục đích cần thiết nữa, mà còn có thể ứng dụng trong phương diện giải trí.
Cậu nhìn con rối nhỏ chuẩn bị ngoi đầu ra khỏi giếng cạn, chủ động đi tới ngồi xổm trước giếng, đối diện với cặp mắt đỏ nho nhỏ, bốn mắt nhìn nhau.
Con rối nhỏ kêu những tiếng the thé uy hiếp, Túc Lê lại ung dung nhấc nó ra khỏi giếng, còn bế trên tay ước lượng: "Trọng lượng này, dùng chất liệu nhẹ ghê."
Thấy Túc Lê muốn nghiên cứu tại chỗ, Ly Huyền Thính không khỏi bật cười: "A Ly, nơi này là nhà ma."
"Ta biết, ta sẽ không quấy rầy những người khác." Túc Lê ôm con rối nhìn quanh, cuối cùng nhìn trúng cái giếng cạn mà ban nãy nó trốn: "Ta xem xong chất liệu rồi đi."
Ly Huyền Thính chưa kịp ngăn lại, Túc Lê đã chui xuống giếng, ánh mắt hắn có phần bất đắc dĩ.
Mà nhân viên đang theo dõi giám sát thấy vậy tìm đến, thò đầu ra khỏi cửa ngầm, thì thầm với Ly Huyền Thính: "Quý khách, quý khách làm vậy khiến chúng tôi khó xử lắm ạ, đằng sau còn có các du khách khác..." Mới nói vài câu đã nghe thấy tiếng nhóm du khách phía sau đến gần.
"Ngài xem...?" Nhân viên làm vẻ khó xử.
Ly Huyền Thính quay sang nhìn giếng cạn, đưa thẻ và danh thiếp cho nhân viên: "Lát nữa rồi nói."
Nhân viên cầm đồ, nương theo ánh đèn thấy được cái tên mạ vàng trên danh thiếp. Tên này... Tiếng hét của y vô cùng sống động, sau đó thấy người đàn ông trước mặt mình đi tới giếng cạn, cũng nhảy xuống theo!
!? Chờ chút! Sếp ơi huynh làm gì thế! Từ từ, bên dưới...
Nhân viên định đi tới nhắc nhở, nhưng nghe thấy tiếng người lại gần đành phải chui về chỗ cũ trốn. Sau đó thấy hai người xuất hiện ở góc rẽ.
Hai người này rất khệnh khạng, vừa đi còn vừa nghịch trang trí xung quanh, ngó trái ngó phải như tìm gì đó. Nhân viên đau hết cả đầu, y biết hai người này, ban nãy được vào đây nhờ quan hệ.
Sao hôm nay mới khai trương mà đã có nhiều người thân cán bộ đến thế!
Hai người này chính là cha con nhà họ Túc. Ban đầu họ còn không dám đi quá gần, giờ thấy hành lang không có ai mới yên tâm.
Không những vậy, đằng sau họ còn có một nhóm du khách. Mấy vị này dường như sợ bị bỏ lại, bám sát đôi cha con gan dạ này.
"Sao không có ai?"
Cha Túc: "Có thật là đi bên này không đấy?"
Túc Úc vừa đi vừa nói: "Làm sao mà sai được cha, có mỗi một đường mà, không đi bên này thì đi đâu?"
Cha Túc đi tới chỗ hành lang bên cạnh: "Nhưng đây là sắp ra ngoài rồi còn gì? Có khi nào ban nãy bỏ sót không?"
Các du khách: "Anh ơi, sao không đi nữa ạ?"
"Sao lại sót được?" Túc Úc thấy mấy người kia hỏi thì không cản đường họ, còn nói: "Chờ chút, bọn tôi đang tìm người. Bên này có NPC mà đúng không? Ban nãy gặp mấy người lại không hỏi, để con tìm xem có ai không."
Anh vừa đi vừa lầm bầm: "Chẳng lẽ đi nhầm thật?"
Cha Túc lại hỏi: "NPC huynh tìm có đáng tin không đấy?"
Túc Úc: "Đáng tin chứ, NPC là nhân viên mà, nếu Huyền Thính đến đây thì chắc chắn họ sẽ thấy."
Nếu mà không thấy thì chỉ có thể vòng lại.
Các du khách: "!?"
"Để xem, chỗ nào giấu được người." Túc Úc nhìn về phía cái giếng cạn cách đó không xa.
Xuống giếng, Túc Lê nhanh tay lột quần áo của con rối, định cẩn thận soi chất liệu của nó. Nhưng con rối như thể bị bật công tắc, vội vàng bò lên miệng giếng, nó muốn tiếp khách. Đúng lúc này, từ trên có một người nhảy xuống, rơi xuống bên cạnh, cánh tay còn chống trên đầu cậu.
Túc Lê khựng lại: "Huyền Thính?"
Mặc dù giếng không sâu, nhưng Ly Huyền Thính không ngờ dưới này lại chật như vậy. Thường thì dưới mấy cái giếng kiểu này sẽ có cửa ngầm, nhưng chỗ này chỉ thiết kế cho con rối trốn nên rộng không tới một mét. Thế là một chân hắn phải chen vào góc chân Túc Lê, giữa cả hai còn có một con rối đang ngọ nguậy.
Túc Lê hơi lùi lại để Ly Huyền Thính có chỗ đặt chân.
Giếng quá nhỏ, hai người sát gần nhau, còn thêm con rối nữa, gần như không có chỗ để cựa quậy.
Ly Huyền Thính đành phải nói: "Lên trên trước đã. Ngươi muốn nghiên cứu con rối thì tìm chỗ nào thoáng đãng chút."
Dưới giếng chỉ có mỗi ánh sáng le lói màu đỏ từ bóng đèn, Túc Lê nghe được giọng nói hơi trầm của Ly Huyền Thính, rồi con rối trong ngực lại cứ giãy giụa, buộc cậu phải ôm chặt nó. Động tác này khiến cậu hơi nghiêng người về phía trước, trán sắp đập vào thành giếng, lại được Ly Huyền Thính đỡ.
"Cẩn thận."
Biến cố này khiến hai người càng sát gần nhau, cậu gần như là dán vào người hắn.
Túc Lê vội đứng ngay ngắn lại: "Không sao, chúng ta lên trên..."
Ly Huyền Thính lại nhỏ giọng: "Suỵt."
Bên trên có tiếng động.
Túc Lê giật mình, tay vội vàng giữ chặt con rối không cho nó múa may. Đúng lúc này, một giọng nói quen thuộc lại gần.
"Alo alo? Có ai không? Kỳ lạ, NPC ở đây đi đâu rồi?"
Túc Úc ngẩng lên nhìn trên trần, không thấy cơ quan khả nghi nào, đành phải đi tới miệng giếng: "Xin lỗi vì làm phiền nhé, có ai không?"
Mới thò đầu ngó xuống đã bốn mắt nhìn nhau với Ly Huyền Thính đang ngẩng lên.
Túc Úc: Kích thích!