149. Chương 149: Hôn ta đi

Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 149 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trận đồ Phần Thiên Độ Nghiệp, một trong những trận đồ cổ.
Đây là trận đồ rất khó bố trí, nó có yêu cầu cực cao với thần hồn của tu sĩ, hơn nữa, người bày trận bắt buộc phải là tu sĩ hệ hỏa. Việc bố trí trận đồ này cũng ẩn chứa hiểm nguy khôn lường, vì nó dùng linh căn hệ hỏa của tu sĩ làm cơ sở, từng chút một chồng chất trận pháp lên, cho tới khi trận văn của Phần Thiên Độ Nghiệp hoàn toàn mở rộng. Trong lúc đó, tu sĩ bày trận sẽ phải đối mặt với rất nhiều nguy hiểm, nếu bị gián đoạn trong quá trình vẽ trận thì tất cả phản phệ cũng sẽ do tu sĩ đó gánh chịu.
Nhẹ thì hao tổn tu vi, nặng thì linh căn bị hủy diệt.
Cũng chính vì vậy mà không có mấy trận pháp sư dám bố trí trận đồ này, càng không có tu sĩ hệ hỏa nào dám dùng linh căn của mình để mạo hiểm.
Nhưng hiện nay, trận đồ với điều kiện bố trí khắt khe này lại tái hiện thế gian, không cần nghĩ cũng đoán được người duy nhất có thể dựng nó là Túc Lê.
"Phần Thiên Độ Nghiệp là gì vậy?"
Con ngươi đục ngầu của đại tông sư lóe lên ánh sáng rực rỡ và cuồng nhiệt, ông run giọng giải thích: "Đó là trận Độ Nghiệp dùng Chân Hỏa làm cốt lõi, có thể thanh tẩy ngàn vạn nghiệp chướng. Tất cả tà khí ác niệm không thể tồn tại trong trận đồ này, tất cả đều sẽ bị Phần Thiên hỏa đốt trụi."
Đây là một trận pháp cực khó, chẳng trách biển lửa kia nhấn chìm tất cả tu sĩ. Hóa ra Túc Lê đã đưa họ vào trận đồ Phần Thiên Độ Nghiệp, dùng nó để thanh tẩy Ác Linh Khí trên người họ. Thân thể tu sĩ đã trải qua vô vàn rèn luyện, không phải thân thể tà tu, thế nên họ đứng trong lửa Phần Thiên sẽ chỉ được thanh lọc.
Đại tông sư trận pháp quan sát hồi lâu, trước đó ông cũng tin Túc Lê sẽ không sát hại những tu sĩ nhập ma kia, nhưng ông nghĩ mãi không ra Túc Lê sẽ dùng cách gì để trục xuất Ác Linh Khí. Mặc dù Phượng Hoàng hỏa phù hữu dụng, nhưng không có đủ thời gian để đi dán phù cho từng người... Hóa ra cậu ấy đã mạo hiểm dựng lên trận đồ Phần Thiên Độ Nghiệp.
Đứa bé này quả thực có khí phách hiếm thấy, sao thằng bé lại có can đảm như vậy.
"Vậy những tu sĩ kia còn cứu được không?" Có người hỏi.
Đại tông sư trận pháp đáp: "Trận Phần Thiên Độ Nghiệp dùng lửa Phượng Hoàng làm nền mà vẫn không thể thanh tẩy Ác Linh Khí thì thế gian này không còn cách nào khác. Nhưng có thể vượt qua tâm ma hay không thì phải xem tạo hóa của chính họ. Trận đồ chỉ trừ tà khí ác niệm, bước cuối cùng phải do chính họ đi."
Các tu sĩ nghe được tin này vô cùng mừng rỡ, đại tông sư chắc chắn là Định Hải Thần Châm của họ. Hóa ra Túc Lê không giết chóc, trái lại còn giúp họ thanh tẩy ác niệm. Chúng tu sĩ hay tin vừa mừng vừa hổ thẹn. Bọn họ chỉ qua lời đồn đã vội vàng đánh giá phiến diện, đổ lỗi cho người ta, trong khi thực tế là Túc Lê đã mạo hiểm cứu đồng môn huynh đệ của họ một mạng.
Ân tình nhường này không phải dăm ba câu là có thể nói hết.
Không ít tu sĩ đã truyền tin về sư môn, tu sĩ tới từ các môn phái trong thủ đô đều cúi gằm mặt xuống. Phần ân tình này về sau rất khó trả hết, linh vật đan dược phù triện người ta vốn không thiếu, họ có muốn trả cũng không làm được.
"Chúng ta đã trách oan Túc Lê."
"Ta cũng vậy, ta cho rằng thằng bé tàn nhẫn đến mức sát hại hết những tu sĩ kia."
"Đợi cậu ấy ra ngoài thì phải thành kính cảm ơn."
Trái tim vẫn luôn như treo trên sợi chỉ của đại tông sư trận pháp cuối cùng cũng buông xuống. Nhưng lúc này, ông bỗng nhìn thấy một trận văn đặc biệt bên trong trận đồ Phần Thiên Độ Nghiệp. Ông nghiên cứu rất sâu về các trận đồ cổ, trận đồ Phần Thiên Độ Nghiệp chắc chắn không có trận văn này, bởi vì bất cứ trận văn lạ nào cũng có thể dẫn đến trận pháp phản phệ...
Ông trợn to mắt: "Không đúng, đây không chỉ là Phần Thiên Độ Nghiệp, bên trong còn có trận đồ khác."
"Cái gì!?"
---
Thế giới trong.
Trận đồ Phần Thiên Độ Nghiệp trải rộng khắp nơi. Trong lửa Phần Thiên, Ác Linh Khí hóa thành khói đen bay lên không trung rồi biến mất. Những tu sĩ được thanh tẩy Ác Linh Khí lần lượt khoanh chân ngồi xuống quan sát đan điền, chìm sâu vào cuộc chiến với tâm ma của chính mình.
Mà lúc này, đôi mắt Túc Lê sáng lên.
"Tìm được rồi."
Cậu vừa dứt lời, mấy con rối lơ lửng trên không trung bỗng bay về một hướng, kèm theo đó là mấy linh phù. Chúng có mục tiêu rõ ràng, chớp mắt sau đã bắt trói một đứa bé đang ngồi ở khu bàn tròn giải khát.
Đứa bé kia trông có vẻ rất đau đớn, nằm bò trên đất không thể cựa quậy. Hỏa văn xung quanh dần bao vây lấy nó, tựa như một loại trấn áp vô hình, khiến nó không dùng nổi sức.
Tiểu Kim Ô chở người đến, thấy đứa bé này thì vô cùng ngỡ ngàng: "Đây là Ác Linh Khí?"
Túc Minh và Bạch Quân lại biết thằng bé này. Lúc ấy ở quảng trường, chính nó đưa món linh vật có phong ấn kia cho họ, thế nên Bạch Quân mới bị ép tẩu hỏa nhập ma.
Túc Úc chủ động nói: "Tất cả lùi lại đi, đừng để Ác Linh Khí chạm vào."
Anh kéo mọi người lùi về sau, nhường chỗ cho Túc Lê và Ly Huyền Thính, còn dặn dò: "Cẩn thận một chút."
Đám Túc Úc lùi lại, quanh người Ly Huyền Thính lập tức sáng lên kiếm vực, ngăn cách trong và ngoài.
"Sao ngươi tìm được ta..." Đứa bé kia ngẩng lên, nhìn thẳng vào Túc Lê.
Khi Túc Lê giải quyết ba con rối đồng kia, nó đã định chạy. Không ngờ lại có một hỏa văn phóng thẳng về phía nó, vô cùng mãnh liệt, trói nó tại chỗ, khiến nó bỏ lỡ thời cơ chạy trốn.
"Ngươi cần phải điều khiển ba con rối kia, tất nhiên sẽ không ở quá xa chúng." Túc Lê bước tới, đứng trước mặt Ác Linh Khí: "Ngươi có quyền khống chế thế giới trong, có thể tùy ý điều khiển. Nhưng thế giới trong lại tương khắc với trận pháp ngoại lai, thế nên ngươi không thể vận dụng trận pháp của thế giới trong để đối phó với bọn ta – những người đang ở trong trận đồ."
"Không còn cách nào khác, ngươi chỉ có thể điều khiển con rối đến đây." Tiếng thiếu niên vô cùng bình thản: "Trận Con Rối Thất Sát là ngươi học lỏm được từ kho binh khí của ta, mà những thứ đó ta nhắm mắt cũng vẽ được. Muốn dùng đồ của ta để đối phó ta ư, ngươi còn non lắm."
Đứa bé nghiến răng nghiến lợi: "Vậy sao?"
"Bắt đầu từ lúc ngươi thử mê hoặc ta, ta đã lợi dụng con rối cầm chân ngươi, như vậy là đủ thời gian cho ta tìm được ngươi." Ánh mắt Túc Lê trở nên thâm trầm: "Lần này ta sẽ không cho ngươi bất cứ cơ hội nào nữa, lần trước Phượng Hoàng Thần Hỏa đốt cháy như vậy mà ngươi vẫn có thể chạy trốn, xem ra muốn tiêu diệt ngươi thì phải chờ bí cảnh hoàn toàn hiện thế."
Mắt đứa bé lóe lên vẻ kinh ngạc, nhưng rồi hiểu ra: "Xem ra ngươi đã biết không ít. Đáng lẽ ngươi nên ngoan ngoãn ở trong học viện kia, chứ không phải đến đây phá hỏng chuyện của ta."
"Vậy à?" Túc Lê cắn đầu ngón tay, máu nhỏ xuống đất. Cậu vẽ một trận pháp mới trói buộc Ác Linh Khí lại: "Nhưng lần này thì ngươi đừng hòng trốn nữa, ta giữ ngươi lại, vẫn còn có ích."
Trận đồ Phần Thiên Độ Nghiệp cộng thêm trận pháp trói buộc của Túc Lê, Ác Linh Khí không còn đường để trốn. Nó không biết tại sao Phượng Hoàng lại đột nhiên hiểu rõ về nó đến thế, thế mà biết điểm yếu của nó, dùng kế bắt nó. Nó chỉ có thể trơ mắt nhìn bản thân bị trận pháp bé nhỏ kia trói lại, sau đó trên người nó xuất hiện những đồ đằng quái dị, cả người bị rút cạn sức lực.
"Ngươi cho rằng bắt giữ được ta là kết thúc à?" Đứa bé cười khẩy: "Bí cảnh sắp hiện thế rồi, đến lúc đó để ta chờ xem ngươi còn cách nào."
Nó bỗng nhìn sang Ly Huyền Thính, dùng giọng điệu kỳ quái hỏi hắn: "Ta nói có đúng không?"
Ly Huyền Thính lạnh lùng ôm linh kiếm trong ngực, thái độ với nó vô cùng dửng dưng.
"Ngươi đúng là lạ." Túc Lê khẽ ngoắc ngón tay, trận pháp kia biến thành một cái hồ lô trong suốt, Ác Linh Khí bị ép co nhỏ lại, cuối cùng bị hút vào trong hồ lô. Túc Lê cầm hồ lô, giơ lên ngắm nghía, sau đó nói: "Ngươi nói đúng hay không thì có liên quan gì, ngươi cho rằng mình đang mê hoặc lòng người, thực tế là liên tục cung cấp manh mối cho chúng ta."
"Bí cảnh mở ra với ta là một chuyện tốt."
Ác Linh Khí xuyên qua hồ lô trong suốt thấy được ánh mắt Túc Lê. Nó nhìn thấy sự lạnh lẽo tận đáy mắt Phượng Hoàng, ánh mắt cậu nhìn nó như nhìn một món đồ tầm thường, không đáng để lọt vào mắt xanh.
Túc Lê cất hồ lô đi, nghiêng đầu nhìn Ly Huyền Thính bên cạnh.
Người kia vẫn ôm linh kiếm, mỗi khi nhìn thấy hắn như vậy là Túc Lê lại nhớ đến quãng thời gian ở Phượng Hoàng Thần Sơn. Khi đó Ly Huyền Thính quanh năm chỉ mặc áo bào đen, thường xuyên ôm vỏ kiếm đứng ngoài cửa kho binh khí chờ cậu.
Khi còn bé Ly Huyền Thính luôn ôm vỏ kiếm chạy theo sau cậu, lớn lên hắn vẫn giữ thói quen đó. Mỗi khi cậu quay đầu, sẽ luôn thấy một bóng dáng màu đen. Thời điểm đó Ly Huyền Thính còn chưa có kí ức của Long, nhưng luôn dịu dàng ít nói, vĩnh viễn ở bên cậu.
Trước kia Kinh Hạc cũng thường xuyên theo hầu bên người Túc Lê, nhưng cảm giác khi nhìn thấy Ly Huyền Thính hoàn toàn khác với lúc nhìn Kinh Hạc.
Đêm dài sương nặng, bất cứ lúc nào, chỉ cần đẩy cửa ra, chỉ cần quay đầu lại, sẽ luôn có một người đứng chờ.
Ly Huyền Thính bỗng lên tiếng: "Ngươi không hỏi ta à?"
"Hỏi cái gì?" Túc Lê tiến lại gần, đôi đồng tử yêu dị hiện lên những cảm xúc khác lạ: "Ngươi sẽ nói cho ta mà, ta cần gì phải hỏi. Chúng ta sẽ luôn như vậy đúng không?"
Cảnh tượng hoa trong gương, trăng trong nước dường như vẫn hiện rõ trước mắt, lôi kiếp từ trời giáng xuống, đánh vào thân rồng chấn động.
Mất đi rồi có lại, đâu cần hỏi chi.
Hai người họ nên mãi mãi được ở bên nhau.
Ly Huyền Thính nhìn thấy đồ đằng nơi khóe mắt Túc Lê, sự xúc động khó nói thành lời bỗng dâng lên trong lòng. Hắn đáp: "Ừ."
"Huyền Thính." Túc Lê chủ động tiến lại gần, kéo tay Ly Huyền Thính đặt lên ngực mình: "Năm đó ta giấu long hồn ở đây."
Long hồn đã hòa làm một với thần hồn, muốn tìm ra nó chẳng khác nào phải đào xương lóc thịt, cạo sạch thần hồn.
Ly Huyền Thính nao nao, hắn có thể cảm nhận được trái tim không ngừng nhảy lên bên dưới lớp áo.
Cậu nói: "Ta đã không bảo vệ được ngươi."
Kiếm vực giống như một bức tường cách ly vạn vật, tĩnh lặng vô cùng.
Túc Lê bước tới trước mặt Ly Huyền Thính, khoảng cách giữa hai người rất gần, khiến Ly Huyền Thính phải thu tay về.
Túc Lê liếc nhìn bên ngoài, chỗ này là góc khuất, vừa hay có vật trang trí che.
Cậu bỗng nói: "Cúi xuống đi."
Ly Huyền Thính nghe lời cúi đầu xuống, một giây sau cảm nhận được xúc cảm ấm áp trên môi.
Trong mắt thiếu niên như có cả trời sao rạng rỡ, đồ đằng nơi khóe mắt càng thêm tô điểm cảnh đẹp nơi đây.
"A Ly." Ly Huyền Thính trầm giọng: "Ngươi biết ngươi đang làm gì không?"
"Biết." Túc Lê hơi ngửa đầu: "Ngươi có thể hôn ta không?"
Ly Huyền Thính nghe vậy sững người, linh kiếm trong tay biến mất. Hắn ôm eo thiếu niên, chuẩn bị cúi người hôn xuống, lại nghe được tiếng ho khan vô cùng lạc lõng.
Cả hai sửng sốt, ngẩng lên nhìn thì thấy dưới đèn đường, ở góc trái có treo một chiếc camera giám sát màu đen, bên dưới nó còn có một chiếc loa nhỏ, tiếng ho khan phát ra từ đó.
Túc Lê đang định mở miệng, lại nghe được loáng thoáng tiếng động truyền ra từ chiếc loa, có tiếng thủy tinh vỡ vụn, còn có cả hai giọng nam đang kịch liệt thì thầm.
"Đây là loa phát thanh ư?" Túc Lê nhíu mày, sao giọng vừa rồi quen thuộc vậy nhỉ.
Ly Huyền Thính ngẩng lên xem: "Hình như là vậy."
Trong phòng tổng điều khiển, hai vị phụ huynh nhìn chằm chằm màn hình không dám chớp mắt, tay Trần Kinh Hạc cầm mic nổi đầy gân xanh. Không đợi họ lên tiếng, Ly Huyền Thính trên màn hình giám sát đã ôm eo Túc Lê, một lần nữa cúi đầu.
"Bình tĩnh!"
"Là hôn đúng không?"
"Chứ còn gì nữa! Ly Huyền Thính thật to gan!"
"Bình tĩnh nào anh! Phải hỏi rõ đã! Chúng ta là phụ huynh cởi mở tiến bộ!"
"Hỏi thế nào?"
"Anh hỏi đi!"
"Còn lâu anh mới hỏi!"
Xem cảnh tiếp theo, ba Túc cùng Trần Kinh Hạc: Bình tĩnh cái quái gì!