150. Chương 150: Bạn trai

Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 150 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

[????]
[Khoan đã!]
[Lại chuyển kênh à?]
[Vãi chưởng, có phải tôi vừa bị đút cơm chó không?]
[Vừa rồi tôi không nhìn rõ lắm, Túc Lê thu đứa bé kia, sau đó đi tới dưới đèn đường hôn bạn trai?]
[?????? Ông kia là bạn trai hả!]
[Tôi thiếu chút tiền đó à? Có thể cho thêm âm thanh được không!?]
Trong lúc cộng đồng mạng xôn xao vì nội dung giám sát, giao diện livestream bỗng chập chờn, sau đó màn hình đen thui.
"Chuyện gì vậy?" Thanh Điểu vội vàng hỏi.
Tu sĩ phụ trách kết nối giám sát với diễn đàn livestream nói: "Camera giám sát kia bị lộ ra một cách không chính thống, bên diễn đàn mới báo lại là nguồn cấp đã bị cắt rồi."
Dựa theo suy đoán trước đó của họ, việc chủ động livestream cho mọi người thấy là sở thích tàn độc của Ác Linh Khí. Nó muốn tất cả thấy được tình hình trong công viên, muốn bọn họ phải khủng hoảng. Họ đã từng bị nó trêu đùa rồi, livestream đúng là việc nó sẽ làm.
Nhưng giờ nguồn live đã bị ngắt, tức là Ác Linh Khí...
Thanh Điểu lập tức nghĩ đến đứa bé bị Túc Lê dùng hồ lô bắt lại trong giám sát, ra lệnh cho thuộc hạ: "Chuyện bên trong hẳn là sắp giải quyết xong rồi, chuẩn bị khởi động trận pháp, không được để một tia Ác Linh Khí nào lọt ra khỏi công viên."
Giờ nhiệm vụ chính của họ là tiêu diệt triệt để Ác Linh Khí.
"Đại tông sư, vừa rồi ngài nói là còn một trận đồ khác, rốt cuộc là sao?" Cao minh chủ sắp xếp xong công tác cứu hộ cũng đi tới, hắn rất để tâm đến lời đại tông sư nói.
Các tu sĩ xung quanh lập tức chú ý lắng nghe.
Đúng rồi! Trận đồ còn lại là trận đồ gì? Ai bố trí? Chẳng lẽ tiểu tiên sinh mạnh đến mức có thể sắp đặt cùng lúc hai trận đồ?
Ánh mắt đại tông sư bình thản, nhưng giọng nói lại mang theo vài phần kính trọng: "Trận đồ Phần Thiên Độ Nghiệp cực kỳ khó, nó do nhiều trận pháp tạo thành, lão phu chưa từng nghe nói ai có thể sắp đặt hai trận đồ cùng lúc. Nhưng trong trận đồ Phần Thiên Độ Nghiệp ban nãy thật sự chứa những trận pháp khác, mà những trận đó đều không thuộc Phần Thiên Độ Nghiệp. Vậy nó chỉ có thể xuất phát từ một trận đồ khác."
Cao minh chủ kinh ngạc: "Đồng thời bố trí hai trận đồ, điều này là khả thi ư?"
Mà trong đó có một cái là Phần Thiên Độ Nghiệp cực khó.
"Ta chưa từng được thấy." Đại tông sư hồi tưởng hình ảnh trong giám sát, lại nói: "Tu sĩ tẩu hỏa nhập ma bị điều khiển, ta đoán là Ác Linh Khí lợi dụng trận đồ để điều khiển họ. Mà sau đó tiểu tiên sinh có thể dùng con rối phản kích, e là cũng nhờ một trận đồ khác."
Nếu không thì sẽ không giải thích được tại sao Túc Lê có thể điều khiển một đống con rối bao vây tấn công ba con rối đồng. Trong tình huống đó, nếu chỉ dùng trận pháp thì không thể điều khiển được nhiều con rối như vậy, vậy chỉ có thể là dùng trận đồ.
Đại tông sư không nói ra là theo quan sát của ông, thế giới bên trong vốn tồn tại một trận đồ. Không gian con khó có thể chịu được ba trận đồ vận hành cùng một lúc, vậy thì chỉ có một khả năng.
Tiểu tiên sinh đã giành quyền kiểm soát trận đồ từ tay Ác Linh Khí... Ông ngẩng đầu nhìn về phía công viên trò chơi. Giành quyền kiểm soát trận đồ, đồng thời kiểm soát hai trận đồ...
Phương pháp này nghe thật đáng sợ, nhưng tiểu tiên sinh thật sự đã làm được.
Nếu nói mười năm trước tiểu tiên sinh còn nhỏ yếu, vậy hiện tại...
-
Thế giới bên trong tĩnh lặng vô cùng, trận đồ Phần Thiên Độ Nghiệp trải rộng, kiếm vực của Ly Huyền Thính cũng kéo dài.
Nụ hôn của Ly Huyền Thính rất nhẹ, như là chuồn chuồn lướt nước.
Túc Lê lại không kiểm soát được trái tim đập điên cuồng trong lồng ngực. Cậu chẳng nghĩ gì, cũng không ngạc nhiên. Dường như cậu và Ly Huyền Thính nên như thế từ lâu rồi, giống như mối quan hệ của hai người vậy, không cần giải thích nhiều.
"Là thế này phải không?" Ly Huyền Thính nhẹ giọng hỏi cậu, giọng nói trầm thấp của người đàn ông như phả vào vành tai, khiến một cơn tê dại không thể cưỡng lại chạy dọc sống lưng cậu.
Túc Lê hơi cúi đầu, đầu óc trống rỗng, Ly Huyền Thính lại đặt lên trán cậu một nụ hôn.
Đúng lúc này, trên đầu bỗng có ánh sáng nhấp nháy. Ly Huyền Thính ngẩng lên nhìn cái loa kia, hai cái bóng đèn treo trên cột đột nhiên chớp tắt, như thể cố chứng tỏ sự tồn tại của mình. Túc Lê nhìn ánh đèn, còn chưa kịp hiểu đã nhíu mày nhìn xuống bên dưới.
"Sao vậy?" Ly Huyền Thính hỏi.
Túc Lê đáp: "Ta mới phát hiện vài kẻ sót lại, vừa bị lửa Phượng Hoàng thiêu đốt."
Toàn bộ thế giới bên trong có trận pháp của cậu, cậu thu phục Ác Linh Khí rồi cũng tiện tay chặt đứt mọi liên hệ của nó với thế giới bên ngoài, còn lại chỉ là vấn đề thế giới bên trong không ổn định. Kết quả cậu bài trừ chủ thể xong lại phát hiện vẫn còn một ít Ác Linh Khí ẩn nấp trong phòng điều khiển thế giới bên trong, e là ban nãy nó đã kịp giở trò.
Túc Lê giơ ngón tay, mấy tia linh lực bay lên chuẩn bị quấn lấy camera, loa phát thanh lại vang lên giọng nói.
"Ly Huyền Thính, mật khẩu hệ thống tổng điều khiển là gì?" Người lên tiếng là Trần Kinh Hạc, giọng y truyền ra từ loa, đầy nghiêm túc và mất kiên nhẫn, không hề dễ chịu chút nào.
Túc Lê khựng lại, chưa kịp hiểu vấn đề, Ly Huyền Thính bên cạnh đã thoải mái điều khiển ảnh kiếm trong kiếm vực, bày ra một chuỗi kí tự dưới đất.
Ly Huyền Thính giải thích: "Phòng quan sát không nghe được tiếng ở đây, chỉ có thể thông qua hình ảnh truyền đạt tin tức cho họ."
Bên Trần Kinh Hạc nhận được mật khẩu thì không nói nữa, quyền kiểm soát thế giới bên trong về tay họ. Việc đầu tiên y làm là ổn định trận pháp tại đây, sau đó thông qua hệ thống nội bộ để truyền lệnh. Trận pháp ngoài cùng của công viên được giải trừ, Thanh Điểu và Cao minh chủ dẫn theo đông đảo tu sĩ đi qua lối vào ở cổng để tiến vào thế giới bên trong dọn dẹp chiến trường.
Ly Huyền Thính hủy kiếm vực, dẫn mọi người về thế giới hiện thực. Nơi này vẫn bình yên như trước, mọi người vẫn xếp hàng chờ chơi trò chơi, không hề hay biết chuyện gì đã xảy ra ở cùng vị trí này trong một chiều không gian khác suốt mấy tiếng vừa qua.
Ổn định được thế giới bên trong, Liên Minh Tu Sĩ tạm thời tiếp quản vụ việc. Túc Lê gặp lại Diệp Tư Tế, sau 10 năm ông vẫn như vậy. Từ lúc ra khỏi Tháp Nghịch Thời Túc Lê chưa từng gặp lại ông: "Vẫn khỏe chứ?"
Diệp Tư Tế muốn quỳ xuống, lại được Túc Lê đỡ dậy.
Ông cố nén kích động, thao thao bất tuyệt kể cho Túc Lê nghe chuyện mười năm qua, nhưng Túc Lê lại không mấy tập trung, thỉnh thoảng mới đáp vài câu.
"Ba của các con đâu rồi?" Mẹ Túc kiểm tra tình trạng của Bạch Quân, thấy không có vấn đề gì mới hỏi bọn nhỏ: "Ba của mấy đứa và tiên sinh Kinh Hạc vẫn chưa về à?"
"Con có biết đâu." Túc Úc nhìn đồng hồ: "Chắc là đi tìm Cao minh chủ nói chuyện? Ban nãy chị Thanh Điểu còn tới hỏi con, sau đó thì vội vàng đi đâu mất."
Rắc rối đã giải quyết xong, Túc Dư Đường nhìn sang Túc Lê đang nói chuyện với Diệp Tư Tế. Con trai chị đang mặc bộ đồ thể thao màu trắng xanh, cùng kiểu dáng với trang phục của Ly Huyền Thính.
Chị hỏi thẳng: "Bạn gái mà Huyền Thính dẫn đi chơi là bé bé à?"
Túc Úc vốn đang vòi vĩnh Bạch Quân đòi một bản đơn mới, nghe thế hốt hoảng: "Chắc là hiểu lầm thôi? Có thể là hai đứa nó lén đi chơi riêng, sau đó gia đình mình hiểu lầm là Ly Huyền Thính có bạn gái..."
Mẹ Túc hỏi lại: "Vậy à?"
Bản thân Túc Úc cũng không tin, nhưng chỉ có thể nói: "Chắc là vậy?"
Mẹ Túc đảo mắt, nhưng cũng không truy hỏi đến cùng, chỉ nói: "Ban nãy mẹ hỏi rồi, thế giới bên trong sẽ đóng cửa, nhưng thế giới hiện thực vẫn hoạt động tới tối như bình thường. Hiếm khi cả nhà có thời gian đến công viên, cứ chơi cho thỏa thích rồi về."
Công viên mở tới tối, Túc Lê và Ly Huyền Thính đã chơi rất nhiều trò, nhưng đám Túc Úc thì chưa chơi mấy. Thế là mấy anh em lại dắt nhau đi chơi thêm lần nữa, khoảng 7-8 giờ mới quyết định ra ngoài ăn cơm. Nhưng bởi vì Trần Kinh Hạc và ba Túc có việc đột xuất nên mẹ Túc quyết định chờ họ, cả nhà ngồi ở quán nước vừa xem diễu hành vừa uống trà sữa.
"Nhà ma?" Mẹ Túc giật mình: "Nhưng mà cả nhà mình chuẩn bị đi ăn bây giờ."
Túc Lê nói: "Buổi sáng qua đó chơi con đánh rơi vài thứ, tụi con đi lấy rồi trở lại ngay."
Mẹ Túc nhìn cả hai một hồi, sau đó mỉm cười: "Nhớ về sớm nhé, ba con với Kinh Hạc sắp trở lại rồi."
"Thái độ của mẹ cứ là lạ sao ấy." Túc Lê nghĩ đến ánh mắt của mẹ khi nói chuyện với mình, cứ có cảm giác là mẹ đã biết chuyện gì đó.
Ly Huyền Thính lại nói: "Không có gì đâu, chúng ta đi nào."
Nhà ma tạm đóng cửa nên bên này hiện không có ai, chỉ có hai nhân viên đứng canh, xem ra vẫn đang kiểm tra vấn đề về trận pháp. Vì nhà ma vận hành dựa trên con rối và trận pháp nên nhân viên ở đây đều là tu sĩ, thấy Ly Huyền Thính thì lập tức nhường đường, hai người thuận lợi đi vào bên trong.
Bên trong đèn sáng trưng, Ly Huyền Thính dẫn Túc Lê đi thẳng tới chỗ giếng cạn, sau đó mở cửa ngầm phía sau nó. Đằng sau cửa ngầm là không gian bên trong của nhà ma, hai bên trái phải trưng bày những tủ kính cao lớn, trong tủ trưng bày rất nhiều con rối.
Mắt Túc Lê sáng rỡ, không ngờ lại có một nơi như thế này.
"Lúc xây dựng nhà ma, ta đã tạo một trận pháp đặc biệt để bảo vệ nơi này, nơi này là không gian riêng, ngay cả nhân viên cũng không biết." Ly Huyền Thính gõ lên một cánh cửa kính, tất cả các tủ kính theo đó mở ra: "Ban đầu ta định cho ngươi một bất ngờ." Không ngờ lại lỡ mất, hai người bận rộn cả ngày.
Túc Lê đi xem từng con rối, cậu nhớ Ly Huyền Thính nói rối trong nhà ma đều do đại sư chế tạo, mỗi con là độc nhất vô nhị, vô giá. Cậu thấy nhà ma có nhiều con rối như vậy đã cho là xa xỉ lắm rồi, không ngờ bên trong còn những thứ này nữa.
Mỗi con rối ở đây đều được trang trí tỉ mỉ, có con giống như NPC trong nhà ma, có con lại hoàn toàn mới chưa từng thấy. Túc Lê chỉ nhìn một chút là biết đống rối trong này bao gồm đủ 8 trường phái của thuật làm rối, cũng như đủ mọi chủng loại.
Một món quà tỉ mỉ đến thế này, không phải một hai năm là có thể hoàn thành.
Ly Huyền Thính chắc chắn đã chuẩn bị rất rất lâu.
"Tất cả là cho ta?" Túc Lê ngẩn ra.
Ly Huyền Thính nghe vậy khẽ ngoắc tay, tất cả con rối bay ra khỏi tủ kính, lơ lửng quanh Túc Lê, cuối cùng hóa thành những vệt sáng lấp lánh chui vào túi gấm. Hắn đưa túi gấm cho Túc Lê, nói: "Khi còn bé, ta từng nói sẽ dẫn ngươi tới công viên chơi."
Hắn khẽ cười: "Đã nói thì không thể nuốt lời."
Túc Lê nhận túi gấm, trong lòng dâng lên một sự ấm áp khó tả. Cậu nghiêm túc hỏi: "Huyền Thính, bây giờ quan hệ của chúng ta là bạn trai đúng không?"
Ly Huyền Thính đáp: "Ừ."
Túc Lê hơi ngẩng đầu: "Vậy ta có thể hôn ngươi không?"
"A Ly." Ly Huyền Thính giơ tay ôm mặt Túc Lê, từng nụ hôn nhẹ nhàng lướt dọc sống mũi cậu.
Đèn trong không gian chẳng biết đã tắt từ khi nào, những tủ kính lấp lánh trong bóng tối như ánh trăng rọi sáng nơi này.
Nụ hôn của Ly Huyền Thính rất có kiên nhẫn, như sương ngọt lâu năm, lại như một con thú dữ cuối cùng cũng được thỏa mãn.
Hắn coi Túc Lê như báu vật, chậm rãi kéo cậu vào quyền sở hữu của mình, vào vòng tay mình, không dám buông ra.
Cũng không biết qua bao lâu, Túc Lê đắm chìm, đồ đằng ở khóe mắt đỏ tươi rực rỡ.
Cậu nghe được Ly Huyền Thính thì thầm vào tai: "A Ly, bạn trai thì không cần hỏi."
Nếu là bạn trai, muốn hôn thì cứ hôn thôi, không cần phải khách sáo xin phép.
Quan hệ giữa họ còn thân mật hơn thế, thần hồn đã hòa quyện, tiếp xúc da thịt chỉ là thứ yếu.
Tiếng bước chân dồn dập truyền đến, Túc Lê giật mình, đối mặt với đôi mắt đen thẳm của người đàn ông.
Cậu khẽ cười, nhẹ nhàng hôn lên môi Ly Huyền Thính: "Ta muốn hôn ngươi thì thích hôn lúc nào cũng được à?"
Ở góc rẽ, Trần Kinh Hạc và ba Túc vội vàng chạy tới đúng lúc bắt gặp cảnh tượng này.
Một nam sinh cong môi cười, hôn lên môi một nam sinh khác.
Ánh đèn xanh tối mờ càng tạo thêm vẻ mập mờ, làm nổi bật bộ đồ đôi của cả hai.
"Khụ khụ khụ!" Tiếng ho khan ngày càng lớn, Trần Kinh Hạc vịn tường, lần đầu cảm thấy huyết áp của mình có lẽ hơi cao.
Túc Lê quay lại, thấy Trần Kinh Hạc và ba Túc đứng ở góc rẽ. Cậu định chào, nhưng lại nghe thấy hai vị phụ huynh nghiêm giọng nói.
Ba Túc một tay đỡ Trần Kinh Hạc, cố gắng giữ bình tĩnh lên tiếng: "Huyền Thính, đi theo bọn ta qua đây."