154. Chương 154: Sau núi

Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 154 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phía bên ngoài, mọi người đã bắt đầu công tác chuẩn bị. Để ứng phó với bí cảnh lần này, tập đoàn Trần Thị đã huy động không ít bảo bối quý giá. Bí cảnh và thế giới hiện thực vốn là hai không gian trong ngoài, nhưng việc xử lý bí cảnh lại khó khăn hơn nhiều so với các không gian khép kín thông thường.
Lần trước ở công viên, họ đã bị Ác Linh Khí đánh úp bất ngờ, nên không thể liên lạc được với người bên trong. Thế nhưng, lần này họ đã chuẩn bị hết sức kỹ lưỡng, thậm chí ngay khi bí cảnh vừa mở ra đã bắt đầu thử nghiệm kết nối giữa hai thế giới.
Để đối phó với bí cảnh này, tộc Huyền Hạc đã dành suốt mười năm để chuẩn bị. Ngay cả bộ đàm có khả năng liên lạc với người bên trong bí cảnh cũng là thiết bị được nghiên cứu và chế tạo riêng. Ngoài ra, họ còn thử nghiệm dùng nhiều loại linh vật khác để kết nối với bí cảnh, nhằm xác nhận tình hình bên trong rồi sau đó sẽ dùng phương pháp mạnh mẽ để đột phá.
"Sao rồi?" Trần Kinh Hạc bước vào lều chính. Trong này có năm sáu đại tông sư, các tu sĩ khác thì vẫn ngồi ở vị trí của mình tiếp tục làm việc. Màn hình chính hiện giám sát linh lực ở quanh núi Tùng Lâm.
Sắc mặt người phụ trách hơi khó coi: "Không được rồi, chúng tôi cứ nghĩ nếu bộ đàm có thể kết nối thì những linh vật khác hẳn cũng dùng được. Chúng tôi đã thử tiếp sóng bằng nhiều cách, nhưng phong ấn của bí cảnh này hết sức kỳ lạ."
Trần Kinh Hạc hỏi: "Giải thích cụ thể hơn được không?"
Người phụ trách giải thích: "Bí cảnh có hạn chế là chuyện bình thường. Tuy nhiên, qua điều tra, chúng tôi phát hiện hạn chế của bí cảnh này lại rộng hơn rất nhiều so với các bí cảnh khác. Đây là một bí cảnh Thượng Cổ, vậy mà chúng ta vẫn có thể dùng bộ đàm để liên lạc, điều này chứng tỏ hạn chế của nó không quá cao, cũng không cố ý ngăn cản sự hỗ trợ từ bên ngoài."
"Thế nhưng, vừa rồi khi chúng tôi thử dùng những linh vật khác để liên lạc thì lại phát hiện ra vấn đề. Bí cảnh này thoạt nhìn có vẻ như tạo điều kiện thoải mái cho chúng ta, nhưng thực tế nó lại ẩn chứa rất nhiều cản trở.” Người phụ trách đành chỉ vào màn hình, giải thích thêm: “Nói một cách đơn giản hơn, nó trông thì rất yếu, nhưng thực tế lại vô cùng mạnh. Cảm giác như những điều kiện này là một cánh cửa hậu đặc biệt được mở ra, tất cả phong ấn đều là để cho một người đặc biệt nào đó tiến vào bí cảnh, còn các tu sĩ khác nếu muốn vào sẽ gặp đủ loại hạn chế.”
Cửa hậu dành cho người đặc biệt? Chủ nhân bí cảnh là Ly Huyền Thính, lẽ nào cánh cửa hậu này là mở ra cho người của hắn?
Trần Kinh Hạc nghe vậy, sắc mặt thoáng trở nên kỳ lạ. Khoan đã... Chẳng phải vẫn luôn nói bí cảnh này là hang ổ của Ác Linh Khí sao?
Người phụ trách nói tiếp: “Hơn nữa, hiện tại có một vấn đề có thể nói là khó giải quyết nhất. Họ đang ở một vùng núi rừng trải rộng đủ loại trận pháp, những trận pháp đó chưa ai trong số chúng tôi từng thấy, và đã có vài tu sĩ bị thương. Nếu không giải quyết được thì dù nửa bước cũng khó mà tiến lên.”
Những người khác phụ họa: “Đúng vậy, tình hình hiện tại thật sự quá khó khăn. Trận pháp Thượng Cổ vốn đã phức tạp, hoàn cảnh bên trong lại còn thường xuyên thay đổi, khiến người của chúng ta khó có thể tập hợp lại.”
Trần Kinh Hạc im lặng kéo ghế ngồi xuống, hỏi: “Bản đồ đâu?”
Người phụ trách vội vàng đưa tới: “Chúng tôi vẫn chưa nắm rõ các trận pháp, tín hiệu bộ đàm cũng đứt quãng, đây là bản đồ hoàn chỉnh nhất hiện tại. Kinh Hạc đại nhân đã có giải pháp rồi sao?”
Trần Kinh Hạc day mày: “Già rồi nên ta không nhớ rõ lắm, để ta cố gắng hồi tưởng lại.”
Trần Kinh Hạc nhìn những ký hiệu đánh dấu trên bản đồ với vẻ mặt phức tạp, không ngờ lại có một ngày mình phải chỉ dẫn người ngoài phá trận pháp của núi nhà mình... Giờ đây, y thật sự tin rằng chủ nhân bí cảnh chính là Ly Huyền Thính, cánh cửa hậu này quả thực mở quá rộng.
-
Hộ vệ trước núi bắt đầu hành động, tiếng bước chân vang vọng khắp nơi. Khu vực đình Phi Tinh bị kiểm tra gắt gao, thậm chí trận pháp bảo hộ cũng được mở ra.
Túc Lê dừng bước, nhìn sang “Ly Huyền Thính” bên cạnh, nói: "Trốn trước đã."
Cậu tung người nhảy lên nóc nhà, nhìn số lượng hộ vệ bên dưới ngày càng tăng lên.
“Ly Huyền Thính” thấy thế cau mày, nhưng cũng theo đó bay lên cao. Nó trầm giọng hỏi: "Tại sao đám yêu tu này lại tới đây?"
"Không biết." Túc Lê hờ hững đáp: "Rõ ràng cả đường đi đều rất yên tĩnh, tại sao vừa tới gần đình Phi Tinh lại đột nhiên có nhiều người như vậy? Chẳng lẽ Phượng Hoàng Thần Sơn này là giả, trên đường đi chúng ta đã vô tình kích hoạt trận pháp nào đó khiến hộ vệ chú ý?"
“Ly Huyền Thính” có vẻ không tin lời giải thích này, nhưng cũng không nói thêm gì.
Túc Lê nhìn bên dưới, ngày càng nhiều khuôn mặt quen thuộc xuất hiện.
Bây giờ cậu có thể khẳng định nơi này hoàn toàn là sự tái hiện của Phượng Hoàng Thần Sơn vạn năm trước, từ con người đến cảnh vật, tất cả đều là những gì cậu quen thuộc nhất. Trên đường tới đây, Túc Lê cố ý để lại chút tin tức ở một cơ quan bí mật trên hành lang. Khu vực trước núi đối với cậu mà nói như nhà mình, chỗ nào có cơ quan bí mật, chỗ nào ẩn giấu hộ vệ, cậu đều nắm rõ.
Vừa rồi Túc Lê đã kích hoạt một cơ quan nhỏ mà cậu và Kinh Hạc đã giao hẹn chỉ dùng khi tình huống khẩn cấp. Cơ quan đó ngay cả Ly Huyền Thính cũng không biết, Ác Linh Khí lại càng không thể biết được.
Quả nhiên, một lúc sau đã thấy Kinh Hạc vội vã chạy đến.
Kinh Hạc mặc chiếc áo bào nặng nề, xách đèn đi sau lưng đoàn hộ vệ. Vẻ mặt y hơi lạ, dường như đang tìm kiếm thứ gì đó.
Nơi này không phải ảo cảnh, mà là một bí cảnh tái tạo lại Phượng Hoàng Thần Sơn.
Ảo cảnh không thể làm giống thật đến mức này, chỉ có thể nói chủ nhân của bí cảnh khi xây dựng nơi đây đã dùng Phượng Hoàng Thần Sơn làm khuôn mẫu... Nhưng rốt cuộc hắn đã làm như thế nào? Tại sao cậu chưa từng nghe nói tới thuật pháp cường đại đến vậy...
Quen thuộc Phượng Hoàng Thần Sơn là điều kiện thiết yếu. Không thể nào là Kinh Hạc, vậy thì chỉ có thể là Ly Huyền Thính.
Vạn năm trước, Ly Huyền Thính đã tạo dựng bí cảnh này, phong ấn Ác Linh Khí tại đây. Túc Lê nhanh chóng tự hỏi, xâu chuỗi những manh mối và suy đoán hiện có. Nếu vậy thì Phượng Hoàng Thần Sơn này đang ở thời điểm nào trong quá khứ? Nếu có Kinh Hạc, vậy chắc chắn sẽ có một Túc Lê khác, sẽ có một Ly Huyền Thính khác...
Nhưng Kinh Hạc của bí cảnh lại lập tức tìm tới đây, không hề chất vấn mật lệnh là thật hay giả, điều này chứng tỏ y không liên lạc được với “cậu”.
Bế quan... Rất có thể “cậu” đang bế quan.
Cho nên, khi nhận được tin, phản ứng đầu tiên của Kinh Hạc là tới hiện trường để kiểm tra tình hình. Túc Lê cẩn thận lục lọi ký ức, nhưng hồi đó cậu bế quan quá nhiều lần, khó mà xác định được đó là quãng thời gian nào. Xem ra phải nghĩ cách để giao lưu với Kinh Hạc của bí cảnh, lúc cần thiết y sẽ giúp cậu điều tra tình hình.
“Kinh Hạc đại nhân.” Yêu tu báo cáo: “Không phát hiện người khả nghi ạ.”
Kinh Hạc nhìn quanh, ra lệnh: “Tiếp tục điều tra.”
“Ly Huyền Thính” nói: “Chẳng mấy chốc y sẽ tìm được chỗ này, chúng ta nên di chuyển thôi.”
Túc Lê không có ý kiến: “Ngươi muốn đi đâu?”
“Ly Huyền Thính” nghiêng đầu nhìn cậu, đáp: “Ra sau núi.”
Túc Lê nhíu mày, thăm dò: “Canh phòng sau núi còn nghiêm ngặt hơn nhiều, vả lại chúng ta vẫn chưa điều tra gì khu vực trước núi.”
“Ly Huyền Thính” nói: “Nhưng sau núi sẽ an toàn hơn, chúng ta có thể tới đó trước, đợi hộ vệ bên này tuần tra xong rồi có thể trở lại.”
Đi qua đình Phi Tinh chính là khu vực sau núi, nơi đây còn nhiều trận pháp hơn, độ khó cũng cao hơn phía trước núi.
Nếu là Ly Huyền Thính thật, hắn sẽ không bao giờ đề nghị như vậy. Cách tốt nhất là ở lại đây đợi Kinh Hạc rời đi rồi tính tiếp. Nhưng Ly Huyền Thính giả lại muốn dẫn cậu tới đình Phi Tinh, mà đi qua đình Phi Tinh là khu vực sau núi, nơi đó lại có con đường tắt duy nhất dẫn tới cấm địa.
Ác Linh Khí muốn làm gì?
Túc Lê suy tư vài giây, rồi nói: “Đi.”
Hai người ẩn mình vào trong bóng đêm, tiến về khu vực sau núi.
Bên dưới, Kinh Hạc đang cho người điều tra thì nghe được tiếng động nhỏ xíu, lập tức nhìn về phía sau núi, ra lệnh: “Đuổi theo, rất có thể bọn chúng đã chạy tới sau núi.”
Khu vực sau núi của Phượng Hoàng Thần Sơn có rất nhiều cấm địa, Túc Lê vừa tới đã phát hiện ra điều bất thường. Ác Linh Khí đóng giả Ly Huyền Thính đi trước dẫn đường, đưa cậu vào sâu bên trong. Đằng sau truyền đến tiếng của Kinh Hạc; vừa rồi cậu cũng định để lại manh mối cho Kinh Hạc, không ngờ “Ly Huyền Thính” cố ý giẫm lên một mảnh ngói gây tiếng động, khiến Kinh Hạc phát hiện ra tung tích của họ.
“A Ly.” “Ly Huyền Thính” hơi khựng lại, nói: “Bọn họ sắp đuổi tới rồi, chúng ta phải vào sâu bên trong thôi.”
Không đúng!
Túc Lê dừng chân.
“Ly Huyền Thính” cũng đổi sắc mặt, vươn tay tóm lấy cổ tay cậu, lôi cậu về phía trước.
Không gian trước mặt có biến hóa, một cạm bẫy tiềm ẩn ở một góc bí mật đột nhiên xuất hiện.
Túc Lê hất tay nó ra, lập tức lùi lại phía sau.
Quả nhiên Ác Linh Khí dẫn cậu tới sau núi là có mục đích!
“Còn muốn chạy!?” Sắc mặt “Ly Huyền Thính” trở nên âm u, bàn tay hóa thành khí đen đánh về phía Túc Lê, từng tầng trận pháp hiện lên, muốn nhốt cậu lại.
Túc Lê quan sát, bộ pháp thay đổi để rời khỏi cạm bẫy. Vài giây sau, cậu thoát được khỏi phạm vi trận pháp của “Ly Huyền Thính”. “Ly Huyền Thính” không ngờ Túc Lê đã lường trước được, cánh tay nó hóa thành dây leo màu đen, bắn về phía cậu.
Ác Linh Khí muốn giữ cậu lại đây!
Túc Lê ý thức được vấn đề. E rằng việc Kinh Hạc xuất hiện đã khiến nó chú ý, buộc nó phải ra tay sớm để khống chế cậu. Khu vực sau núi, ngoài trận pháp của Phượng Hoàng Thần Sơn ra thì còn có những trận pháp mà Ác Linh Khí bố trí thêm...
Không nên ở đây lâu, từ tay Túc Lê bay ra mấy lá linh phù, cậu tung người nhảy lùi về phía sau.
Lúc cậu lùi tới bia đá, bên tai bỗng vang lên một giọng nói.
“Đừng nhúc nhích.”
Âm thanh quen thuộc xuất hiện ngay sát bên. Túc Lê theo bản năng dừng bước, thấy một bóng đen xuất hiện trước mặt mình. Cậu lọt vào vòng ôm ấm áp, hương vị quen thuộc khiến cậu yên tâm lan tràn trên chóp mũi. Túc Lê nao nao, sờ lên hoa văn thêu trên áo bào đen.
Là Ly Huyền Thính ư!?
Kiếm khí mãnh liệt lập tức bùng nổ, âm thanh xung quanh hoàn toàn biến mất.
Trước mắt là một vùng tăm tối, cậu được người ôm vào lòng, đứng ở một nơi vô cùng yên tĩnh.
Người đàn ông trầm giọng: “Nơi này an toàn.”