155. Chương 155: Dấu Vết

Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 155 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong bóng tối mịt mờ không thể nhìn rõ mặt, Túc Lê chỉ cảm nhận được vòng tay đang ôm lấy mình, tai cậu không còn nghe thấy gì nữa.
Bóng tối bao trùm, lại đang ở khu vực sau núi. Nếu không nhầm, đây chắc chắn là một trong những trận pháp mà cậu đã bố trí, là đường hầm dùng để phòng thủ khi bị kẻ địch tấn công.
Ánh mắt Túc Lê trở nên thâm trầm. Cậu vươn tay sờ lên vách tường thô ráp, dò tìm một cơ quan rồi nhấn xuống. Bóng tối chợt tan biến, sau đó từng đốm lửa nhỏ lần lượt bừng sáng, chiếu rọi toàn bộ đường hầm.
Ánh sáng bất ngờ giúp cậu nhìn rõ người đang ở trước mặt. Người đàn ông mặc áo bào đen, mái tóc dài buông xõa, đôi mắt đen thẳm sâu nhìn thẳng vào cậu.
Túc Lê ngẩn người, hơi cựa mình muốn thoát khỏi vòng tay hắn.
Cậu mải suy nghĩ những chuyện khác mà vô tình bỏ qua một chi tiết cực kỳ quan trọng. Nếu bí cảnh này hoàn toàn mô phỏng Phượng Hoàng Thần Sơn, đã có Kinh Hạc xuất hiện, có những người khác, vậy chắc chắn không thể thiếu Ly Huyền Thính. Cậu không biết Ly Huyền Thính đi cùng mình bây giờ ở đâu, nhưng ngoài tên Ly Huyền Thính giả mạo kia thì trong bí cảnh này còn một Ly Huyền Thính khác nữa.
"Nơi này an toàn, nó không biết." Ly Huyền Thính nhìn cậu một cách hết sức tự nhiên, không hề có vẻ tò mò: "Ngươi không bị thương chứ?"
Túc Lê lùi lại vài bước, cẩn thận quan sát Ly Huyền Thính: "Ngươi biết ta sao?"
Không đúng. Nếu nơi này tái hiện Phượng Hoàng Thần Sơn của thời đại đó, vậy Ly Huyền Thính này hẳn là thuộc về bí cảnh. Dù ngoại hình của cậu giống hệt vạn năm trước, nhưng theo tính cách của Ly Huyền Thính thật, phản ứng đầu tiên của hắn hẳn phải là sự nghi ngờ, chứ không phải thái độ này.
"Nơi này là Phượng Hoàng Thần Sơn, nói đúng hơn là Phượng Hoàng Thần Sơn của mười ba ngàn năm trước. Còn hai tháng nữa là ngày ngươi Niết Bàn." Ly Huyền Thính không tỏ vẻ gì, ánh mắt cẩn thận quan sát cậu.
Hai tháng trước khi Niết Bàn... vậy đây là lần bế quan cuối cùng của cậu.
Tính theo mốc thời gian này thì một tháng sau cậu sẽ xuất quan, cũng là lúc đó cậu cảm nhận được độ kiếp sắp tới. Nhưng không ngờ Niết Bàn lại đột ngột đến, làm rối loạn tất cả kế hoạch.
"Ngươi có ý gì?" Túc Lê nhìn hắn hỏi.
"Ta biết ngươi sẽ đến." Ly Huyền Thính chủ động tiến lên phía trước: "Ta đã đợi ngươi mười ba ngàn năm rồi."
Túc Lê cất bước đuổi theo: "Bí cảnh này là thế nào? Mười ba ngàn năm nghĩa là sao?"
Ly Huyền Thính không dừng bước, dẫn cậu đi đến một nơi: "Mười ba ngàn năm trước, sau khi ngươi xuất quan, đã nói với ta và Kinh Hạc rằng độ kiếp của ngươi sắp đến. Sau đó, toàn bộ Thần Sơn tiến vào trạng thái phòng thủ, nhưng không ngờ Niết Bàn của ngươi lại tới sớm nửa năm, khiến tất cả trở nên hỗn loạn."
Túc Lê sửng sốt. Đúng vậy, chính là Niết Bàn sớm, các tướng lĩnh của Phượng Hoàng Thần Sơn ở những nơi khác không kịp trở về, Niết Bàn của cậu suýt nữa đã hủy diệt toàn bộ Thần Sơn.
"Niết Bàn vốn rất nguy hiểm. Sau lần Niết Bàn đó, ngươi ngã xuống, thần hồn tan biến, tất cả đều cho rằng ngươi đã chết." Ly Huyền Thính rẽ vào một chỗ: "Thật ra, như vậy là ngươi Niết Bàn thành công, tiến vào luân hồi, chờ đợi lần đầu thai tiếp theo. Chuyện này ngươi chưa từng nói cho bất cứ ai, chỉ có ta và ngươi biết. Trong quá trình Niết Bàn, thân kiếm của ta vỡ nát, đáng lẽ ta đã phải chết vào lúc đó, nhưng ngươi đã để lại ngọc Phượng Hoàng cho ta."
Ngọc Phượng Hoàng, là huyết ngọc của Phượng Hoàng, có thể chống đỡ một lần tổn thương trí mạng.
Đó vốn là một mạng khác của Phượng Hoàng, cuối cùng lại dùng để bảo vệ thần hồn của kiếm linh.
"Ta được ngọc Phượng Hoàng bảo vệ, kéo dài hơi tàn. Ở giây phút cuối cùng, ta đã đưa ra một lựa chọn." Giọng Ly Huyền Thính rất bình thản: "Ta đã bẻ ngọc Phượng Hoàng làm đôi."
"Ngươi chủ động bẻ nó sao?" Túc Lê nghe đến đó, sắc mặt lập tức thay đổi. Chuyện này không giống với những gì Ly Huyền Thính đã nói với cậu.
Khi cậu mới gặp lại Ly Huyền Thính ở kiếp này, Ly Huyền Thính đã nói rằng ngọc Phượng Hoàng vỡ làm đôi trong Niết Bàn, lưu lạc trần gian trong chiến loạn. Một nửa được trận linh bảo vệ, cuối cùng lưu lạc tới núi Tức Linh; một nửa khác thì thất lạc, mãi về sau rơi vào tay Nhân tộc, cuối cùng trở thành bùa hộ thân của Ngải Khắc.
Ở kiếp này, cậu ở trong núi Tức Linh đã hợp lại hai mảnh ngọc Phượng Hoàng, mới giải phóng được một nửa thần hồn của Ly Huyền Thính.
"Ta đã để một nửa ở dãy núi Trung Nguyên có linh mạch sung túc, đồng thời kích hoạt trận linh trong đó, yêu cầu nó bảo vệ một nửa thần hồn của ta cho tới khi ngươi đầu thai." Ly Huyền Thính nhìn Túc Lê: "Xem ra nó đã làm được điều đó."
Túc Lê không hiểu: "Vậy một nửa thần hồn còn lại thì sao?"
Trước kia, Túc Lê vẫn nghĩ là do Ly Huyền Thính cản lôi kiếp giúp cậu, kích thích phong ấn trong kiếm Huyền Thính. Một nửa thần hồn được ngọc Phượng Hoàng bảo vệ, nửa còn lại thì bị phong ấn trong kiếm, chỉ khi cậu đúc lại kiếm thì mới hoàn toàn giải phóng thần hồn của hắn. Nhưng theo lời Ly Huyền Thính này, tất cả đều là do hắn chủ động làm ra.
"Là bí cảnh này." Ly Huyền Thính dẫn cậu tới cuối đường hầm, nhấn một cơ quan. Vách đá trước mặt ầm ầm chuyển động, mưa gió bên ngoài trút xuống xối xả: "Bí cảnh này được dựng lên bằng ký ức và thần hồn của ta, để trấn áp Ác Long Tướng."
"Ác Long Tướng." Túc Lê hỏi ra nghi hoặc trong lòng: "Ác Linh Khí nói ngươi đã bỏ mảnh vỡ vào bí cảnh này. Thực tế, nó cũng không nói dối, ngươi đúng là đã bỏ mảnh vỡ vào đây, thành lập bí cảnh này."
Nghe đến Ác Linh Khí, trên mặt Ly Huyền Thính thoáng hiện vẻ nghi hoặc, nhưng hắn nhanh chóng bắt kịp logic của Túc Lê: "Một nửa thần hồn yếu hơn ta nghĩ rất nhiều. Không có thân kiếm chống đỡ, rất nhiều thuật pháp bị hạn chế. Mảnh vỡ xem như là thân kiếm của ta, dù chỉ là một mảnh cũng đủ để chống đỡ toàn bộ bí cảnh này, ta buộc phải làm vậy."
Trải qua một hồi trao đổi, Túc Lê cuối cùng cũng hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện.
Năm đó, khi cậu Niết Bàn, Ly Huyền Thính vì cản lôi kiếp cho cậu nên thân kiếm vỡ vụn. Thực tế, ngọc Phượng Hoàng có thể bảo vệ hắn hoàn chỉnh, chỉ là sau đó hắn chủ động tách nó làm đôi, đồng thời phân thần hồn của mình ra làm đôi. Một nửa thần hồn có trận pháp của ngọc Phượng Hoàng bảo vệ nên chìm vào giấc ngủ. Nửa còn lại thì hắn giao chuôi kiếm Huyền Thính vỡ vụn cho Kinh Hạc, sau đó cầm mảnh vỡ cuối cùng, tạo dựng nên bí cảnh này.
Tất cả là để trấn áp thứ gọi là Ác Long Tướng.
Cơ quan trước mặt hoàn toàn mở ra. Mưa gió tầm tã khiến tầm nhìn phía trước trở nên mịt mờ.
Túc Lê ngửi thấy một mùi hương quen thuộc, ngẩng lên thì thấy Thần Mộc Ngô Đồng cổ kính. Trên cây vẫn còn mấy căn nhà của cậu, sừng sững bất động giữa mưa gió.
Ly Huyền Thính kéo tay cậu, dẫn cậu bay lên đó, vững vàng đáp xuống căn nhà trên cây, đưa cậu vào trong để trú mưa. Bài trí bên trong vẫn như năm xưa, trên bàn còn một ít sách đọc dở. Túc Lê nhìn những thứ này, cũng nhớ lại từng chi tiết của vạn năm trước. Đây chính là những quyển sách cậu đọc dở trước khi bế quan.
"Nơi này rất an toàn." Ly Huyền Thính vung tay lên, ngăn cản mưa gió bên ngoài. Nước mưa trên người cả hai cũng theo đó biến mất: "Nó nắm rõ bố cục trong bí cảnh, chỉ có vài đường hầm cơ quan được giấu kín là chưa bị nó nhìn trộm. Nơi này vừa nguy hiểm nhưng cũng vừa an toàn, nó sẽ tạm thời không đến đây."
"Ác Long Tướng." Túc Lê nhìn Ly Huyền Thính: "Ngươi nói ngươi xây dựng bí cảnh này là để trấn áp Ác Long Tướng? Nó là Ác Linh Khí sao?"
"Ác Linh Khí?" Ly Huyền Thính lộ vẻ nghi hoặc, nhưng vẫn nói: "Mặc dù ta không biết Ác Linh Khí mà ngươi nói là gì, nhưng thứ mà bí cảnh này đang trấn áp chính là Ác Long Tướng."
Không đúng... Quá kỳ lạ.
Tất cả những gì người này nói đều khớp, thậm chí hoàn toàn giải đáp những nghi vấn trong lòng cậu. Nhưng có một điều cậu nghĩ mãi vẫn không rõ. Túc Lê nhìn Ly Huyền Thính, ánh mắt cẩn thận đảo qua từng chi tiết trên người hắn. Trước đó, cậu đã nhận ra Ly Huyền Thính kia là Ác Linh Khí đóng giả nhờ vào trang phục, nhưng người trước mắt này lại mặc trang phục giống hệt Ly Huyền Thính của vạn năm trước, thành ra cậu không thể phân biệt được...
Mà còn một vấn đề nữa là cậu đã tiến vào bí cảnh này lâu như vậy rồi nhưng vẫn chưa thấy Ly Huyền Thính thật. Nơi này là Phượng Hoàng Thần Sơn, cậu quen thuộc, tất nhiên Ly Huyền Thính cũng quen thuộc. Với sự cẩn thận và bản lĩnh của hắn thì không lý nào đến giờ vẫn chưa để lại cho cậu bất cứ tin tức gì.
"Bây giờ chúng ta..." Ly Huyền Thính nói được một nửa, cảnh tượng trước mắt bỗng nhiên thay đổi.
Lưng hắn đập mạnh xuống sàn, một chấn động lớn đến mức làm đồ vật trên bàn rơi xuống, phát ra những tiếng lạch cạch.
Ly Huyền Thính ngẩng đầu lên, đối diện với Túc Lê đang cưỡi trên người mình.
Túc Lê một tay bóp cổ hắn, từ trên cao nhìn xuống, lạnh lùng nói: "Những gì ngươi nói đúng là rất hợp lý, nhưng bây giờ ta không tin ngươi."
Ly Huyền Thính dường như không ngờ tình huống lại biến thành như vậy, giọng nói pha chút ngạc nhiên: "Tại sao?"
Sắc mặt thiếu niên rất lạnh lùng: "Quá trùng hợp. Ngươi xuất hiện bên cạnh ta, nói cho ta những điều gọi là chân tướng này. Ác Linh Khí có thể đóng giả làm Ly Huyền Thính lừa ta một lần thì cũng có thể tương kế tựu kế lừa ta lần thứ hai để lấy được sự tin tưởng của ta."
Thế giới này có thể có ba Ly Huyền Thính, nhưng cũng có thể có rất nhiều Ly Huyền Thính khác.
Trong tiềm thức, Túc Lê rất muốn tin Ly Huyền Thính đang ở trước mặt mình. Thật thật giả giả quá khó phân biệt, có khi là Ác Linh Khí phát hiện mình bại lộ nên đã hóa thành Ly Huyền Thính mặc áo bào đen để giành được lòng tin của cậu. Trước khi xác định chắc chắn, cậu không thể dễ dàng tin tưởng bất cứ ai.
Tư thế của cả hai hết sức mập mờ. Túc Lê vẫn bóp cổ Ly Huyền Thính, tay còn lại thò vào vạt áo hắn. Hai ngón tay dùng sức kéo ra, để lộ phần lồng ngực trắng trẻo nhưng không kém phần rắn chắc bên dưới. Lòng bàn tay không cảm nhận được nhiệt độ cơ thể, Túc Lê tiếp tục kéo áo xuống, nhìn thấy dấu vết trên xương quai xanh.
Đó là một dấu răng hồng hồng, nổi bật trên xương quai xanh nhạt màu.
Túc Lê sững sờ. Dấu răng này đã mờ đi khá nhiều, nhưng cậu biết rõ xuất xứ của nó. Đây là lúc trước khi vào bí cảnh, khi hai người nằm ngủ, cậu đã cắn Ly Huyền Thính.