157. Chương 157: Bóng đêm

Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 157 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ly Huyền Thính chỉ biết sững sờ nhìn thiếu niên đang ngồi trên người mình, lời muốn nói đến miệng lại nghẹn lại. Hắn nhìn Túc Lê rõ ràng chỉ mặc một lớp áo mỏng, cơ thể lại nóng lên một cách kỳ lạ: “A Ly... Ngươi.”
“Ta làm sao?” Túc Lê giúp hắn chỉnh lại áo, ánh mắt vô cùng bình thản: “Làm vậy có gì sai à?”
Ly Huyền Thính bất động, cứ thế nhìn cậu chằm chằm: “Ngươi biết mình đang làm gì không?”
Túc Lê: “Biết. Nhưng ngươi là bạn trai ta, ta làm vậy có gì sai?”
“Bạn trai?” Ly Huyền Thính khựng người, cố gắng hiểu ý nghĩa của cụm từ này. Đối diện với ánh mắt của Túc Lê, nếu bỏ qua đồ đằng trên mặt thì thái độ của thiếu niên vẫn rất thẳng thắn, tự nhiên, như thể hành vi này với cậu là hết sức bình thường.
“Đạo lữ.” Túc Lê nhìn hắn: “Chúng ta là đạo lữ, ta làm vậy có gì sai.”
Đầu Ly Huyền Thính trở nên trống rỗng, không thể làm gì khác ngoài việc nói: “Ngươi ngồi dậy trước đã.”
Túc Lê vẫn ngồi yên trên người hắn, nhìn chằm chằm gương mặt hơi ngượng ngùng của Ly Huyền Thính, rồi cúi xuống hôn.
Ly Huyền Thính hơi né tránh, nhưng Túc Lê bướng bỉnh theo sát, hôn lên khóe miệng hắn, rồi nhân đà cạy mở hàm răng. Lần đầu làm chuyện này, kỹ thuật của Túc Lê rõ ràng còn ngây ngô, vụng về, chỉ biết cắm đầu vươn tới, cắn lấy môi Ly Huyền Thính, đầu lưỡi trúc trắc liếm láp.
Trước giờ mỗi lần hôn nhau cậu đều nằm trong ngực Ly Huyền Thính, đợi bạn trai hôn mình. Không ngờ khi vào bí cảnh thì tình thế lại đảo ngược.
Ly Huyền Thính muốn ngồi dậy, Túc Lê lại ngồi đúng trên eo hắn.
Hương vị ngây ngô của thiếu niên len lỏi giữa răng môi, nụ hôn này vừa đau vừa đặc biệt. Đầu óc Ly Huyền Thính trở nên trống rỗng, không có ký ức, nhưng cơ thể hắn đã quen với kiểu tiếp xúc này, tiềm thức dẫn dắt hắn từng bước tiếp cận. Cạy mở hàm răng của người kia, cũng là cạy mở hàng rào trong trái tim mình, phơi bày những xúc cảm trần trụi mà hắn giấu kín dưới đáy lòng, không dám để ai biết.
Không biết như vậy bao lâu, đồng tử Túc Lê phản chiếu ánh mắt Ly Huyền Thính, đáy mắt hắn như muốn hút cậu vào, khiến tâm trí cậu vô thức chìm đắm.
Tay Ly Huyền Thính đè lên hông cậu, thoáng chốc trời đất quay cuồng, vị trí của hai người đảo ngược. Mái tóc dài của người đàn ông rủ xuống xương quai xanh của Túc Lê, răng môi tách rời, hai người khẽ thở dốc.
“A Ly.” Giọng Ly Huyền Thính lộ rõ sự kiềm chế.
Túc Lê lại ngửa đầu hôn lên khóe miệng hắn: “Ngươi không hôn ta.”
Ly Huyền Thính không biết phải đáp lại thế nào. Cơ thể hắn đã quen, nhưng đầu óc hắn lại trống rỗng. Hắn không ghét cảm giác này, thậm chí trong lòng còn tràn đầy niềm vui.
Mưa gió bên ngoài nhà gỗ ngày càng lớn, nước mưa róc rách chảy vào bên trong.
Ly Huyền Thính bình tĩnh ngồi dậy, rời khỏi người Túc Lê.
Túc Lê mở to mắt nhìn hắn, lát sau Ly Huyền Thính vươn tay kéo cậu dậy.
Không gian trong nhà gỗ cũng không rộng, nơi này vốn là để Túc Lê đọc sách, xung quanh bày vài cái tủ nhỏ, chính giữa là một cái bàn, không có nhiều không gian để di chuyển. Từ hồi xưa Túc Lê đã thích nhét cho phòng mình chật ních, giờ cũng vừa hay rút ngắn khoảng cách giữa cậu và Ly Huyền Thính.
Ly Huyền Thính ngồi ở cửa nhà gỗ, vừa hay chắn mưa gió bên ngoài.
Túc Lê nhìn hắn chằm chằm, trong đầu hiện lên vô số phương pháp giúp Ly Huyền Thính khôi phục ký ức nhanh hơn. Cậu chìm vào dòng suy nghĩ, chóp mũi ngứa ngáy, cậu lơ đãng hắt hơi một cái.
“Lạnh à?”
Ly Huyền Thính lập tức lo lắng hỏi.
“Không sao.” Túc Lê bị kéo ra khỏi biệt viện núi Tùng Lâm, còn là bị kéo đi trong lúc ngủ, đi chân đất cả đường, trên người cũng chỉ có mỗi bộ quần áo. Thật ra cậu cũng không cảm nhận được quá nhiều cái rét, nhưng quần áo ướt mặc trên người vẫn khó tránh khỏi cảm giác không thoải mái.
Quả nhiên cậu vẫn ghét nhất ngày mưa.
Một luồng linh lực ấm áp bỗng truyền vào người cậu, lát sau quần áo đã khô ráo. Cậu nhìn Ly Huyền Thính, người kia khó khăn rút tay về: “Mưa to, ngươi dịch vào trong một chút đi.”
Túc Lê nhìn Ly Huyền Thính mặc áo bào đen, gương mặt lạnh lùng càng tăng thêm vẻ quyến rũ đầy cấm dục.
Trước giờ cậu chưa từng chú ý, hóa ra Ly Huyền Thính mặc màu đen lại đẹp như vậy.
“Ta hơi lạnh.” Túc Lê nhìn hắn.
Ly Huyền Thính nghe vậy liền nhìn cậu. Túc Lê chỉ mặc một lớp áo mỏng, phần da thịt hở ra có màu trắng lạnh, hoàn toàn trái ngược với thiếu niên áo đỏ phóng khoáng trong ký ức. Hắn định cởi áo bào ra: “Ở đây không có quần áo, ngươi tạm...”
Sau đó hắn sững sờ.
Thiếu niên đi thẳng đến trước mặt hắn, không nói gì mà cúi người rúc vào trong ngực hắn. Cậu nhích mông, cứ thế co tròn thành một cục, lưng áp sát vào ngực hắn, rất ngang ngược chiếm lấy vị trí này.
“Ngươi phải ôm ta chứ.” Túc Lê tựa vào ngực Ly Huyền Thính, ngửa đầu nhìn hắn, khóe miệng hiện rõ ý cười, khiến người ta khó lòng phân biệt rốt cuộc là cậu lạnh thật, hay là giả vờ.
Mái tóc hơi xù tựa vào vai hắn, Túc Lê khẽ nói những lời này như cắn nhẹ lên vành tai, từng hơi thở phả lên cổ, khiến phần da ở đó ngứa ngáy khó lòng lờ đi.
Dường như chỉ cần gần thêm chút nữa thôi, người trong ngực có thể dễ dàng cắn lên cổ hắn.
Ly Huyền Thính cứng nhắc vươn tay ôm lấy thiếu niên, truyền thêm linh lực: “Như vậy có đỡ lạnh hơn không?”
Túc Lê lại nói: “Hơi nóng.”
Ly Huyền Thính khó khăn rút linh lực về, người trong ngực lại bật cười thành tiếng.
Hắn không thể miêu tả được cảm giác này. Ôm chặt thiếu niên trong ngực tạo ra một cảm giác thỏa mãn kỳ lạ, như thể có thứ gì đó đang mất kiểm soát, nhưng lại khiến lòng hắn tràn đầy viên mãn.
“Ta buồn ngủ.” Túc Lê hỏi hắn: “Ta có thể ngủ một giấc không?”
Ly Huyền Thính do dự nói: “Nơi này an toàn, ngươi có thể nghỉ ngơi một chút.”
Túc Lê đổi tư thế khác thoải mái hơn, tựa vào Ly Huyền Thính, đưa lưng về phía mưa gió ngày càng dữ dội bên ngoài. Ngả đầu vào lồng ngực hắn, cậu có thể nghe được tiếng tim đập bên trong, từng nhịp từng nhịp, như thể trái tim họ đang kết nối, khiến cậu an tâm vô cùng.
Ly Huyền Thính chưa bao giờ căng thẳng như vậy. Không biết qua bao lâu, hắn khẽ gọi Túc Lê. Không nghe được người trong ngực đáp lại, hắn đành phải nâng một cái tay khác lên, ôm cậu chặt hơn.
Rõ ràng bên ngoài là mưa như trút nước, trong này lại là ấm áp dịu dàng.
-
Trong rừng, Túc Minh che ô ngồi xổm dưới gốc cây, nhìn anh cả phá trận pháp. Bọn họ đã bị nhốt ở đây hai canh giờ. Trận pháp này trông có vẻ không nguy hiểm, nhưng lại chặn tất cả mọi lối đi của họ.
“Anh, hay là ngồi nghỉ chút đi vậy?” Túc Minh đứng lâu hơi mệt, dứt khoát ngồi bệt xuống đất: “Giữ sức đi, chúng ta phải dùng trí.”
Túc Úc lần thứ ba bị trận pháp đánh bật về, người ướt sũng. Anh thấy Túc Minh bung dù đứng dưới gốc cây thì trách mắng: “Thầy giáo dạy là ngày mưa dông che ô đứng dưới gốc cây à?”
“...” Túc Minh từ bỏ ý định giao tiếp với ông anh nhà mình, lấy đồ từ trong túi càn khôn ra, bắt đầu dựng trại ngay tại chỗ. Trong túi càn khôn của cậu phần lớn là các món đồ dùng hàng ngày, ví dụ như lều vải chống thấm nước, hay đèn sưởi vĩnh viễn không tắt. Mấy thứ này mang đi dã ngoại chơi lúc nào cũng có thể dùng đến.
Túc Úc thử nhiều lần cũng không phá giải được trận pháp. Lần thứ tư bị trận pháp hất ngã xuống đất, đúng lúc ngã gần chỗ Túc Minh. Anh đứng dậy thấy em út loay hoay lấy ra cả đống thứ, rất đỗi kinh ngạc: “Sao em mang nhiều linh vật thế?”
“Em hay ra ngoài chơi với bạn, để sẵn mấy thứ này cho tiện. Bên trong có một ít là mama với anh hai dặn.” Túc Minh bày đồ xong còn lấy ra một cái nồi, xé hai gói sủi cảo đông lạnh, hỏi: “Anh ăn không?”
Túc Úc: “Có cả sủi cảo đông lạnh?”
“Sao lại không?” Túc Minh không biết nấu, với cậu thì mấy thực phẩm đông lạnh kiểu này là nhanh gọn, tiện lợi nhất: “Hãng này ngon lắm, hàng của Yêu tộc đấy, dùng thịt linh thú làm nhân, giúp khôi phục thể lực nhanh hơn.”
Nói xong cậu nhìn Túc Úc: “Anh như thế là không được đâu. Nếu lần này không có em vào chung thì một mình anh ở nơi hoang dã này sống kiểu gì?”
Túc Úc: “...”
Trên đỉnh lều có nước mưa nhỏ xuống, đèn sưởi đặt ngoài lều. Túc Úc thấy thế dứt khoát lấy từ trong túi càn khôn ra con Siêu Nhân Điện Quang. Siêu Nhân Điện Quang đột nhiên hóa khổng lồ đứng ngoài lều, ngồi xổm xuống chụm hai tay lại, tạo thành tư thế tuyệt vời để che gió che mưa.
Túc Úc: “Túi càn khôn của anh mày cũng đâu thiếu đồ tốt? Chẳng qua là vất vả con trai anh phải tắm mưa một chút, đợi về anh cho nó tắm sữa tắm nước hoa.”
Túc Minh: “...”
Đèn sưởi có rất nhiều công dụng, Túc Minh thuần thục đổ hai bình nước khoáng vào nồi, bắt đầu nấu sủi cảo. Túi càn khôn của cậu như thể có vô tận đồ ăn và vật dụng hàng ngày, đến cả bát đũa cũng đầy đủ. Túc Úc biết Túc Minh hay ra ngoài cắm trại với bạn, nhưng không ngờ trong túi càn khôn của thằng em lại chứa đủ thứ đồ tạp nham, mấu chốt là còn rất thực dụng.
“Đưa túi anh xem nào, xem trong đấy còn chứa gì nữa? Có gì xài được không?”
“Anh lấy cái này không? Dù che mưa, gió thổi cũng không sợ bay. Có cả áo mưa không thấm nước này...” Túc Minh nghe thế lại móc từ túi càn khôn ra mấy thứ: “À đây, kính giúp tầm nhìn luôn rõ. Anh lấy áo mưa với kính đi, sẽ cần khi phá trận đấy.”
Túc Úc nhìn mấy thứ này, nặng nề vỗ vai em trai: “Mang chú mày đến là đúng rồi.”
Túc Minh nhìn quanh, nói tiếp: “Cá nhân em đề nghị chúng ta nên phán đoán xem tình huống bên ngoài thế nào rồi nghĩ cách. Chắc chắn không chỉ có hai anh em mình bị kéo vào bí cảnh, tốt nhất là tìm được đồng minh.”
Sủi cảo chín, Túc Minh múc ra hai bát đầy ắp.
Túc Úc cầm bát nhấp một ngụm canh nóng: “Không ngon bằng Bạch Quân làm.”
Túc Minh lườm anh: “Có cái để ăn là được rồi.”
Túc Úc nhìn Siêu Nhân Điện Quang đang che mưa trên đầu, chợt có ý tưởng: “Minh, anh biết làm thế nào để những người khác đến tìm bọn mình rồi.”
Túc Minh ngạc nhiên, sau đó cậu thấy anh cả lấy từ túi càn khôn ra một con Siêu Nhân Điện Quang nữa và một lá cờ hết sức quen thuộc.
“...?”
-
Bên ngoài bí cảnh.
Trần Kinh Hạc đang tìm cách phá giải vấn đề thời gian của bí cảnh, liệt kê ra điểm mấu chốt của từng trận pháp. Nhưng dù sao y cũng ở bên ngoài, chỉ nghe các tu sĩ kể lại. Mà thật sự y cũng khó nhớ hết được tất cả trận pháp, chỉ có thể giúp họ tránh những trận pháp có sát thương cao, tìm chỗ an toàn rồi tiếp tục nghĩ cách.
“Hiện tại về cơ bản đã tập hợp đủ người.” Tu sĩ nói: “Chưa có thiệt hại về người, nhưng vẫn chưa tìm được hai anh em Túc Úc Túc Minh.”
Sắc mặt mẹ Túc không tốt lắm: “Mệnh phù của hai đứa nó vẫn sáng, chắc hẳn chỉ là bị nhốt trong trận pháp.”
“Nếu hai đứa nó ở cùng một chỗ thì tốt.” Ba Túc chỉ sợ hai đứa con bị tách ra: “Bé Minh rất thông minh, thằng bé sẽ dẫn được anh nó ra ngoài. Nếu cả hai đứa bị nhốt trong trận pháp thì cũng sẽ biết cách để mọi người nhận ra.”
Các tu sĩ trong lều nghe vậy lập tức báo cho các tu sĩ đang ở trong bí cảnh, để họ chú ý xem trên đường có manh mối nào không.
Trong bí cảnh.
“Mưa to thế này rất khó tìm manh mối.” Vị tu sĩ nhận lệnh mặt mày tái nhợt. Bí cảnh này có vô vàn nguy hiểm, bọn họ còn đang tự lo thân mình chưa xong, trên đường cũng không có tâm tư để ý manh mối: “Đi tìm xung quanh xem thử, chắc hẳn là đều ở gần đây.”
Tạ Hòa Phong nghe tin, sắc mặt hơi trầm trọng: “Dựa theo thông tin Kinh Hạc tiên sinh cung cấp, trận pháp của ngọn núi này càng vào trong sát thương càng cao. Chúng ta đã đi hết một vòng bên ngoài, nếu bọn họ thật sự ở đây thì chúng ta phải phát hiện ra mới đúng.”
“Tìm ai vậy?” Du Tư đi tới hỗ trợ.
Tạ Hòa Phong nói: “Hai anh em nhà họ Túc, bọn họ cũng bị nhốt ở đây.”
Du Tư nghe được anh em nhà họ Túc thì sắc mặt hơi thay đổi, nhớ tới mấy tháng ngắn ngủi nhưng lại khắc sâu ấn tượng của 10 năm trước: “Nếu ta muốn để lại manh mối, trời tối còn mưa gió như vậy, manh mối chắc chắn phải là thứ cực kỳ nổi bật mới dễ khiến người ta chú ý. Mà hai anh em nhà đó, ta từng sống chung với họ một thời gian, manh mối của họ không thể dùng tư duy của người thường để đoán đâu.”
Tạ Hòa Phong có ý tưởng, nói với tu sĩ bên cạnh: “Mọi người hãy để ý những khoảng trống khó nhận ra. Một đội người hãy dọc theo tuyến đường an toàn tìm kiếm, một đội khác bay lên cao quan sát. Bên ngoài không có trận ảo ảnh, bất kỳ cái gì gây chú ý đều phải kiểm tra...”
Anh còn chưa nói hết đã nghe thấy tiếng kêu của một tu sĩ.
Du Tư và Tạ Hòa Phong lập tức nhìn sang, thấy một yêu tu đứng trên ngọn cây nhìn ra xa, hắn là người la lên.
Tạ Hòa Phong lớn giọng hỏi: “Sao vậy!”
Vị yêu tu kia rất đỗi chấn động, lớn giọng trả lời: “Tạ đạo hữu, góc Tây Nam đột nhiên xuất hiện một con Siêu Nhân Điện Quang rất to!”
Khóe miệng Tạ Hòa Phong co giật, suýt chút nữa tưởng mình nghe nhầm: “Cái gì?”
Du Tư dứt khoát bay lên cao, lập tức chú ý tới con rối khổng lồ sừng sững trong mưa gió ở đằng xa.
Con rối này hết sức nổi bật, nó có vẻ ngoài của nhân vật trong loạt phim hoạt hình Siêu Nhân Điện Quang. Nó to lớn sừng sững đứng đó, trước ngực còn có một cái đèn báo hiệu màu đỏ đang sáng, cực kỳ chói lòa trong đêm. Nếu nhìn kỹ thì sẽ thấy tay nó cầm một lá cờ, trên cờ viết mấy chữ “bé Lê xông lên”.
Du Tư: “...”
Manh mối này đúng là rất bắt mắt.
“Tạ Hòa Phong, tìm được người rồi, góc Tây Nam, cách chúng ta không xa lắm.”
Tạ Hòa Phong bay lên thấy cảnh này miệng cũng hơi co rút, sau đó truyền đạt tình hình qua bộ đàm.
Ba Túc ở bên ngoài nghe được con trai nhà mình dùng Siêu Nhân Điện Quang làm cột mốc chỉ đường, trong mắt hiện lên chút tán thưởng, không khỏi tự hào nói với vợ: “Con mình vẫn rất thông minh.”
Mẹ Túc nhẹ nhàng thở phào.
Trần Kinh Hạc lại có linh cảm không tốt, hỏi Tạ Hòa Phong: “Cậu nói là Siêu Nhân Điện Quang kia còn đang phát ra ánh sáng màu đỏ?”
“Vâng.” Tạ Hòa Phong đáp: “Nhờ cái đèn đỏ đó chúng tôi mới chú ý đến nó.”
Đêm quá tối, còn mưa gió, không nhìn kỹ đúng là khó nhận ra.
“Không ổn rồi...” Trần Kinh Hạc tái mặt: “Mau cản hai đứa nó lại.”
Tạ Hòa Phong không hiểu, một giây sau nghe được Du Tư nói: “Hình như có người đang tiếp cận khu vực này.”
Lúc này, trong rừng đột nhiên có tiếng động, khu vực phía xa hơn xuất hiện ánh lửa, có vẻ như một nhóm người khác cũng đã phát hiện tung tích của con rối.
Siêu nhân quá bắt mắt! Thu hút cả dân bản địa của khu rừng này đến!
[Tác giả có lời muốn nói]
Bé Lê: zzzzzz~
Huyền Thính: Không dám cựa quậy.
Bé Minh và anh cả: Vừa ăn vừa đợi đồng đội.
Tu sĩ khác: Rất hoảng, thật sự là rất rất hoảng.