158. Chương 158: Chạy trốn

Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 158 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong mưa gió, tiểu yêu tuần tra chú ý đến hiện tượng lạ trong đêm, lập tức tập hợp đội ngũ và chạy ra ngoài núi. Một yêu tu khác cũng nhanh chóng chạy đến thư phòng trước núi, đẩy cửa vào bẩm báo: "Kinh Hạc đại nhân, dưới núi có kẻ xâm lấn."
Kinh Hạc rời mắt khỏi bàn dài, hỏi: "Lạc đường sao?"
"Có vẻ không giống ạ." Yêu tu nói: "Đó là một con rối khổng lồ, chúng tôi chưa từng thấy con rối nào như thế này, mà nó còn rất phách lối, không ngừng chiếu ra ánh sáng lạ để thị uy."
Thị uy? Kinh Hạc nhíu mày. Những năm gần đây, Phượng Hoàng Thần Sơn đã xây dựng được uy danh lẫy lừng trong giới tu đạo. Đừng nói là các đại yêu xung quanh, ngay cả Yêu tu Nhân tộc đi ngang qua đây cũng phải dâng cống phẩm xin được che chở. Đây là lần đầu tiên trong nhiều năm qua y nghe thấy có kẻ dám đến tận cửa nhà bọn họ thị uy.
"Phách lối vậy sao?" Kinh Hạc đứng dậy, nghiêm mặt nói: "Phái thêm một đội nữa xuống núi, xuất phát ngay lập tức."
Trong rừng, Tạ Hòa Phong để các tu sĩ khác dẫn người trốn đến nơi an toàn, anh cùng Du Tư nhanh chân chạy đến chỗ con rối. Vị trí của Siêu Nhân Điện Quang quá rõ ràng, cách họ rất gần, hai người nhanh chóng tới nơi. Vừa đáp xuống đất, họ đã ngửi thấy mùi thơm nức, ngước mắt nhìn thì còn mơ hồ thấy được ánh lửa.
"Mùi gì vậy? Có người nướng đồ ăn trong núi sao?" Du Tư nhíu mày.
Tạ Hòa Phong giơ tay cản Du Tư lại: "Đằng trước có trận pháp, bọn họ chắc hẳn là bị nhốt trong trận pháp nên mới dùng con rối để cầu cứu."
Trần Kinh Hạc kết nối với bộ đàm của cả hai, nghe Tạ Hòa Phong nói lập tức đánh dấu vị trí trên bản đồ, bình tĩnh chỉ huy: "Đó là trận Bát Phương Khốn, mắt trận ở quẻ khảm."
Du Tư nghe vậy nhanh tay công kích quẻ khảm. Vừa vào được bên trong, y đã thấy hai con rối, một con đứng thẳng giơ cờ, con kia thì đang quỳ che gió che mưa. Dưới chân hai con rối này, anh em nhà họ Túc đang thong dong nấu đồ ăn. Có cả vỉ nướng, lều trại được dựng lên, không dính một giọt mưa.
"A, người tới rồi!" Túc Úc nói: "Huynh đệ ăn thịt nướng không?"
Túc Minh thấy ca ca mình cầm cả nắm muối rải lên, tức giận gắt: "Nướng như thế sẽ bị mặn chát mất!"
Du Tư: "..."
Hai người có biết bây giờ nguy hiểm cỡ nào không? Không những thả con rối còn thong thả nướng thịt, hai đứa bay không sợ mình không gọi được hộ vệ tới sao!
Túc Úc nheo mắt: "Hình như là người quen."
Du Tư không có thời gian để nghĩ, theo hướng dẫn của Kinh Hạc nhanh chóng chui vào trận pháp. Tiếng Trần Kinh Hạc vẫn văng vẳng bên tai, trận Bát Phương Khốn biến đổi cực kỳ nhanh chóng. Y khó khăn lắm mới tránh được vị trí nguy hiểm, hơi chật vật đáp xuống cạnh hai huynh đệ. Không nói nhiều, chỉ bảo: "Thu hồi con rối ngay!"
Túc Úc: "Tại sao?"
Túc Minh nhận thấy vẻ nghiêm nghị trên mặt Du Tư, giơ tay đánh Túc Úc một cái rõ đau. Túc Úc nghe lời thu hồi con rối, còn tiện tay cầm thịt đã nướng xong, để tránh bị dính nước mưa, bảo Túc Minh: "Mau mở dù."
Du Tư nhìn những đạo cụ linh vật ngổn ngang dưới đất, không biết hai huynh đệ này là đi chạy nạn hay đi cắm trại nữa: "Đi thôi, có người tới."
Túc Minh nhanh tay cất đồ đạc đi, tiện thể mở dù.
Lần này hai huynh đệ cũng nghe thấy tiếng bước chân truyền đến, mặc dù khoảng cách còn khá xa, nhưng đủ cho ngũ giác nhạy bén của Yêu tu phát hiện được. Du Tư vội nói: "Theo sát ta."
Tạ Hòa Phong đợi ở bên ngoài, thấy Du Tư dẫn hai huynh đệ phá trận Bát Phương Khốn, một người trong số họ còn cầm ô che mưa. Mặc dù tốc độ không hề chậm, nhưng nhìn thế nào cũng thấy kỳ quái.
Rất nhanh, họ ra được khỏi trận pháp, nhưng hộ vệ của Phượng Hoàng Thần Sơn cũng đang nhanh chóng tiếp cận.
Tiếng Trần Kinh Hạc vọng ra từ bộ đàm: "Đừng hoảng, trận pháp trong Thần Sơn biến đổi liên tục, tiếng bước chân của bọn họ nghe gần thôi chứ vẫn còn một lúc nữa bọn họ mới bắt kịp được các cậu."
Tạ Hòa Phong phụ trách canh chừng, từ trên không trung nhìn thấy đàn chim bay tán loạn ở đằng kia, hình như còn một đội nữa đang đuổi theo, vội vàng nói: "Bọn họ tách ra để bao vây, tất cả đang vọt tới chỗ chúng tôi."
Trần Kinh Hạc nhắc nhở: "Bí cảnh này là bí cảnh ký ức, còn một canh giờ nữa sẽ đến lúc thiết lập lại, các cậu cần phải kiên trì trong vòng vây của họ thêm một canh giờ nữa."
Một canh giờ sau, bí cảnh ký ức sẽ thiết lập lại, những hộ vệ này sẽ trở lại vị trí của họ vào giờ Hợi.
Vấn đề bây giờ là họ có thể giữ được mạng trong vòng một canh giờ này không. Đó là hộ vệ vòng ngoài của Phượng Hoàng Thần Sơn, tuy kém đội tinh nhuệ ở trước núi, nhưng thực lực trung bình vẫn ở mức Nguyên Anh. Bị một đám tu sĩ như vậy bao vây cũng không dễ trốn thoát.
"Ta sẽ nói cho mọi người nhược điểm của hộ vệ, nhớ phải trốn theo chỉ dẫn của ta." Trần Kinh Hạc nói tiếp: "Không thể mắc sai lầm, mắc sai lầm sẽ bị bọn họ bắt đi."
Giờ Túc Úc mới ăn xong thịt nướng, nghe thế không khỏi hăng hái hỏi: "Chúng ta chỉ được trốn thôi à?"
Túc Minh nói: "Chứ huynh định làm gì? Bọn họ đông như thế, còn hiểu trận pháp."
Tạ Hòa Phong: "..."
Không trốn thì cậu định làm gì hả, chẳng lẽ muốn đánh với đám Yêu tu này? Đây là tu sĩ Nguyên Anh thời Thượng Cổ đó, tu sĩ Nguyên Anh thời đại của bọn họ chỉ có nước xách dép cho người ta.
Bộ đàm im lặng vài giây, sau đó tiếng phụ thân Túc truyền tới.
"Thằng ranh chết tiệt kia, huynh còn muốn làm gì nữa hả? Đêm hôm bật đèn đỏ gọi địch tới như thế còn chưa đủ sao?"
Túc Úc cãi: "Gì chứ, làm sao con biết được trong cái rừng hoang vu này còn có địch."
Du Tư không biết phải nói gì, tại sao tên này vẫn còn có thể lý lẽ hùng hồn như vậy chứ.
Túc Úc nói xong nhìn sang phía bên kia, tiếng bước chân ngày càng gần. Huynh nghiêng tai lắng nghe động tĩnh lẫn trong tiếng mưa gió: "Đêm mưa đường rừng không dễ đi, tiếng bước chân có vẻ chậm nhưng thực tế tốc độ của họ còn nhanh hơn chúng ta đang chạy thục mạng. Một canh giờ là hai tiếng đồng hồ, trốn tránh trong hai tiếng là chuyện bất khả thi."
Túc Minh hiểu ngay ý Túc Úc: "Trong quá trình chạy, chúng ta chắc chắn sẽ gây ra động tĩnh. Những người kia là Yêu tu, thính lực của bọn họ cũng rất nhạy bén, chúng ta sẽ không thoát được."
Hai huynh đệ mỗi người một câu, Trần Kinh Hạc ở bên ngoài tất nhiên cũng biết. Nhưng trong tình huống khẩn cấp này, họ chỉ có lựa chọn tránh hộ vệ, cố gắng trốn cho đến khi bí cảnh thiết lập lại, như vậy mới có hy vọng an toàn.
Túc Minh hỏi: "Chúng ta có thể lợi dụng trận pháp để đối phó lại bọn họ không?"
Túc Úc vỗ vai đệ đệ: "Đúng là chỉ có đệ đệ hiểu ca ca."
Lời này vừa ra, Tạ Hòa Phong và Du Tư đều nhăn mặt. Làm sao mà làm được chứ? Những hộ vệ này còn quen thuộc trận pháp hơn họ, không bị bắt đã là may mắn lắm rồi, còn muốn đối phó ngược lại bọn họ ư?
Đối phó ngược?
Đúng rồi, hộ vệ của Phượng Hoàng Thần Sơn không biết bọn họ cũng quen thuộc trận pháp, chỉ xem họ là kẻ ngoại lai.
"Có thể, tới khu vực cấm địa sau núi." Trần Kinh Hạc lập tức nghĩ ra một nơi: "Bây giờ hãy chạy về hướng Đông."
Bốn người nghe vậy lập tức hành động, đi theo hướng dẫn của Trần Kinh Hạc.
Phụ thân Túc lại nhíu mày: "Cấm địa sau núi?"
"Trận pháp sau núi là phức tạp nhất và cũng khó phá giải nhất, nhưng..." Ánh mắt Trần Kinh Hạc lộ rõ vẻ thận trọng: "Trận pháp sau núi lại rất tương tự với những trận pháp Phượng Hoàng đại nhân bày ra tại biệt thự núi Tức Linh. Những trận pháp đó, Túc Úc và Túc Minh đều quen thuộc."
Nơi đó đúng là có trận pháp khó nhất, nhưng với hai huynh đệ thì đó lại là trận pháp đơn giản nhất.
***
Khu vực cấm địa sau núi, trên cây ngô đồng.
Túc Lê mơ màng tỉnh lại, mở mắt ra và phát hiện trên người mình được phủ một cái áo. Cậu vẫn đang nằm trong ngực Ly Huyền Thính, mà Ly Huyền Thính thì một tay ôm cậu, tay còn lại cầm sách đọc.
Mưa gió bên ngoài vẫn đang tiếp tục, Ly Huyền Thính như ngồi thiền, quyển sách mãi không lật sang trang mới.
Thần hồn của hắn thật ra đang bị trấn áp dưới lòng đất cùng với Ác Long Tướng kia, thứ đang hiện diện ở đây chỉ là một ảo ảnh của thần hồn. Nhưng trong hai canh giờ vừa qua, trong đầu hắn xuất hiện rất nhiều hình ảnh hỗn loạn. Có A Ly trong hình dạng trẻ nhỏ, cũng có A Ly chăm chú đọc sách. Tất cả giao hòa khiến tâm trí hắn không yên, chưa thể hoàn toàn xâu chuỗi chúng lại...
Chỉ là cảm giác hoảng hốt như thể đã từng trải qua khiến hắn khó lòng tập trung suy nghĩ được. Sự chú ý không nằm ở trang sách mà luôn vấn vương trên Túc Lê đang thoải mái cuộn mình trong ngực hắn.
Túc Lê tỉnh, hắn nhận ra ngay, chỉ là hắn không lên tiếng mà thôi. Hắn sợ mình mở miệng thì Túc Lê sẽ rời đi. Ly Huyền Thính vẫn luôn đè nén khát vọng trong lòng, dù là với thân phận kiếm linh, hắn có rất nhiều cơ hội tiếp xúc thân mật với Túc Lê, nhưng đều khó có thể nói ra phần tình cảm kia. Hắn đã biết từ lâu cảm xúc mình dành cho Phượng Hoàng, cho kiếm chủ của mình không hề bình thường.
Không phải là quyến luyến vì bầu bạn lâu ngày, mà là tham lam muốn độc chiếm cho riêng mình, chỉ là hắn chưa từng thổ lộ.
Từ ký ức hỗn loạn, hắn biết yêu danh của Phượng Hoàng bây giờ là Túc Lê, khác một chữ so với "Túc Ly" mà hắn biết. Nhưng dù có thay đổi thế nào, người trong ngực vẫn là Phượng Hoàng trong ký ức của hắn.
Im lặng, cả hai cùng ăn ý không lên tiếng.
Quyển sách trên tay Ly Huyền Thính mãi không lật sang trang. Hắn lẳng lặng theo dõi từng cử động của Túc Lê, cảm nhận từng cử động nhỏ của cậu, nhưng hắn không nói gì, giả vờ như không chú ý.
Một lát sau, động tĩnh trong ngực hắn lớn hơn. Hắn phát hiện tay của Túc Lê trèo lên vai mình, sau đó yết hầu hắn có cảm giác nóng ướt. Đầu hắn trống rỗng, cúi xuống đối mặt với ánh mắt thuần khiết và chăm chú của Túc Lê.
Hắn không nhịn được nữa mà ôm Túc Lê ngã xuống đất, rụt rè hôn lên môi cậu.
Răng môi va chạm, tư duy hắn hỗn loạn. Khoảnh khắc này Ly Huyền Thính không phân biệt được đâu là lý trí, đâu là tham lam. Cũng may ở giây cuối, hắn đã níu lại được lý trí.
Vẻ mặt bình tĩnh của hắn vỡ tan, nhấc người lên khỏi Túc Lê: "Xin lỗi, là ta không đúng."
Nhưng khi hắn muốn ngồi dậy, Túc Lê lại kéo vạt áo hắn lại.
"Ngươi nói Ác Long Tướng." Túc Lê hơi thở dốc, ngẩng đầu nhìn hắn: "Là Ác Long Tướng khiến ngươi năm đó độ kiếp thất bại ư?"
[Tác giả có lời muốn nói]
Tạ Hòa Phong: Hối hận, đáng lẽ không nên nhận lời tới hỗ trợ
Du Tư: Ở chung thêm vài ngày là quen à
Túc huynh và Túc đệ trên đường chạy trốn vẫn không quên ăn cơm bung dù, che ô: Không chạy à? Vậy đánh nhau nhé?
Chỉ huy Trần Kinh Hạc ở bên ngoài vắt óc suy nghĩ: ...