164. Chương 164: Giường cưới

Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 164 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Túc Lê tỉnh táo lại, nhìn xuyên qua vành tai Ly Huyền Thính, thấy Ác Long Đồ không ngừng nhả khói trên trần. Nhưng nó bị sương đen bao phủ, con mắt lúc ẩn lúc hiện trong mây mù, liên tục thay đổi vị trí.
"Mắt trận đang thay đổi." Túc Lê thì thầm khi Ly Huyền Thính vẫn cúi rạp người xuống.
Ly Huyền Thính cố gắng đè nén sự tăm tối ngày càng đậm trong mắt, kiếm vực vẫn luôn bảo vệ cả hai. Hắn hơi nhích người, để Túc Lê có góc quan sát tốt nhất.
Túc Lê có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể hắn đang tăng cao qua bàn tay Ly Huyền Thính, vậy mà hắn vẫn giữ được tỉnh táo để chỉ dẫn cho cậu.
Với tình hình hiện tại của cả hai trong ảo cảnh sát trận này, nếu Ác Long Tướng ra tay thì đúng là không còn đường lui.
Nhưng Ác Long Tướng lại có những sở thích xấu xa, so với việc thẳng tay lấy mạng họ, nó muốn thấy cả hai bất hòa hơn.
"Có chịu được nữa không?" Ánh mắt Túc Lê dừng lại trên Ác Long Đồ, cẩn thận quan sát sự biến hóa của mắt trận.
Ly Huyền Thính gằn giọng: "Không sao, tìm thấy chưa?"
Trái tim Túc Lê đau nhói. Cậu có thể cảm nhận được Ly Huyền Thính đang rất nỗ lực kiềm chế, cố gắng giữ vững lý trí để tạo cơ hội cho cậu. Túc Lê vứt bỏ mọi tạp niệm, giữ tỉnh táo nói: "Phải cho nó một đòn chí mạng, ba tấc về hướng Đông."
Cậu vừa nói xong, trời đất lại quay cuồng, Ly Huyền Thính lật người và dịch cậu sang khoảng ba tấc. Sương đen đã bò lên đài, kiếm vực chập chờn, có nguy cơ sụp đổ.
Ly Huyền Thính trầm giọng nói: "Đặt tay lên lưng ta."
Túc Lê làm theo, Ly Huyền Thính dùng sức bế cậu lên. Cánh tay hắn vòng qua kẹp chặt eo cậu, đôi mắt nhìn xuyên qua kẽ hở giữa làn tóc, có một góc nhìn an toàn và rộng lớn để thi pháp, vừa hay đối mặt với con mắt của Ác Long Đồ trên đỉnh.
Sương trong kho binh khí ngày càng dày, Ác Long Tướng ở trên cao nhìn hai người bên dưới sắp bị sương đen ăn mòn, phát ra tiếng cười mỉa mai. Từ khi sinh ra, nó vẫn luôn sống trong thần hồn của Long, tham lam nuốt chửng ác niệm của Long. Loại ác linh trời sinh như chúng không có thân thể, cũng không có cảm xúc, tất cả đều do ký chủ ban cho.
So với các ác linh khác, nó may mắn vô cùng, bởi ký chủ của nó là Chân Long mạnh nhất thế gian, nó là ác tướng của Chân Long.
Nó chỉ cần đủ mạnh là có thể trốn trong thần hồn Chân Long, đợi khi Chân Long độ kiếp sẽ giáng cho hắn một đòn chí mạng. Nếu thành công, nó sẽ có thể thay thế Chân Long sống tiếp.
Tiếc là Chân Long phát hiện ra nó.
Ác Long Tướng tự nhận nó chưa từng chật vật như vậy. Lôi kiếp không ngừng giáng xuống người nó, Chân Long kéo nó đồng quy vu tận. Ngay khi nó cho rằng mình đã thất bại, sẽ phải chết theo Chân Long, con Phượng Hoàng được Chân Long nuôi lớn lại hi sinh một nửa tu vi của mình để giữ lại long hồn. Chân Long suy yếu, nó có thể sống tạm trong thần hồn của Phượng Hoàng, được thần lực khổng lồ tẩm bổ.
Nó chưa từng sống sung sướng như vậy. Lúc ở trong cơ thể Chân Long, nó phải cẩn thận từng li từng tí, sợ Chân Long phát hiện ra nó sớm thì nó sẽ bị áp chế, sống rất khó chịu. Về sau đúng là nó bị phát hiện, còn bị Chân Long liên tục chèn ép. Nhưng Phượng Hoàng lại khác, con Phượng Hoàng này cẩn thận bảo vệ long hồn, liên tục rót thần lực cho long hồn.
Ác Long Tướng nhân lúc Chân Long suy yếu, cưỡng ép che đậy ý thức của Chân Long, độc chiếm thần lực khổng lồ.
Mất Chân Long cũng không sao, đã có một ký chủ phù hợp với nó hơn ở ngay trước mắt, là Phượng Hoàng bất tử có Niết Bàn.
Thế là nó chờ, chờ tới ngày mạnh hơn, cưỡng ép Phượng Hoàng Niết Bàn.
Nhưng nó nghìn tính vạn tính, lại không tính tới Phượng Hoàng Chân Hỏa có thể đốt sạch mọi dơ bẩn trên thế gian. Chân hỏa khi Niết Bàn gần như tiêu diệt nó, đứng trước cái chết, nó đành phải trốn về trong long hồn.
Lúc đó Ác Long Tướng mới hiểu, nó còn chưa đủ mạnh để ký sinh vào Phượng Hoàng.
Tâm trí Phượng Hoàng kiên cố, Phượng Hoàng đã thần hóa coi nó là dơ bẩn, nó không có cách nào.
'Tiếc là ngươi lại rót long hồn vào phôi kiếm, đúc kiếm bản mạng.'
Ác Long Tướng nhìn Túc Lê. Ban đầu nó cho rằng mình sớm muộn cũng sẽ bị Phượng Hoàng Thần Hỏa đốt chết, lại không ngờ Phượng Hoàng nghịch thiên rót long hồn vào phôi kiếm, chế tạo ra một thanh kiếm Huyền Thính vô song thiên hạ, còn kết nối long hồn với thần hồn của mình.
Nhờ sự kết nối này, Phượng Hoàng Thần Hỏa không đốt nó nữa, coi nó là một phần của kiếm. Nó lại tìm được một cơ hội tuyệt vời.
Nếu nó dùng thân phận kiếm hồn thì sao, nhân lúc Phượng Hoàng Niết Bàn suy yếu... Mà Phượng Hoàng chuẩn bị quá đầy đủ, đến cả kế sách lừa trời giấu bể đều có sẵn, nó chỉ cần tận dụng kế hoạch của Phượng Hoàng, vào thời điểm mấu chốt sẽ giết cậu.
Nhưng những chuyện này đều bị Chân Long làm hỏng!
Nó không ngờ Chân Long lại khôi phục ký ức, lúc Phượng Hoàng Niết Bàn còn phản kích, ép nó vào một góc của kiếm Huyền Thính. Sau đó bẻ kiếm, cắt đứt liên hệ giữa nó và Phượng Hoàng, tất cả kế hoạch của nó bị hủy hoại trong chốc lát. Chân Long bẻ kiếm để hủy nó, còn dùng nửa thần hồn của mình làm môi giới, trấn áp nó trong bí cảnh không thấy ánh mặt trời.
Lần này trấn áp hơn vạn năm, nó còn tưởng mình sẽ thật sự chết ở đây. Tiếc là Chân Long đã đánh giá cao bản thân, thần hồn sau khi trấn áp nó xong đã suy yếu và ngủ say trong bí cảnh, nó tiếp tục lên kế hoạch dùng phân thân thoát ra ngoài, tìm cách để thoát khỏi đây.
Mà giờ phút đó cuối cùng cũng đã tới.
'Đừng chết quá nhanh...'
Ác Long Tướng âm u, rét lạnh nhìn họ:
'Phượng Hoàng, ngươi cũng không ngờ đúng không, kết quả lại thất bại trong gang tấc bởi dục vọng của Chân Long. Ly Huyền Thính vốn chẳng phải người tốt đẹp gì, ta được sinh ra từ ác niệm của hắn.'
Chờ linh hồn bọn họ tan biến, nó có thể chiếm lấy long cốt trở về nhân gian. Với thực lực của giới tu đạo hiện nay, chẳng ai có thể ngăn cản nó.
'Ta đã khuyên ngươi, vốn dĩ có thể giữ được mạng cho ngươi, tiếc rằng nơi này sẽ thành mồ chôn của ngươi.'
Ác Long Tướng thấy như vậy rất tốt, quả nhiên nó vẫn quá nhân từ, còn chọn một nơi đẹp như vậy làm mồ chôn cho Phượng Hoàng.
Phượng Hoàng Thần Sơn nổi tiếng thiên hạ... Cái này cũng coi như là hồn về cố hương.
Bóng tối đã hoàn toàn cắn nuốt hai người bên dưới.
Mắt Ác Long Tướng hiện lên vẻ thỏa mãn đắc ý, nó đang đợi bí cảnh sụp đổ, đợi được tự do. Đột nhiên, ánh sáng lóe lên trong từng tầng bóng tối, xua tan sương đen đặc quánh, chói mắt và cực nóng.
'Cái gì!?'
Ác Long Tướng sợ hãi nhìn màn sương. Ánh sáng gai mắt kia nhanh chóng xoay tròn, kiếm vực tưởng như đã sụp đổ một lần nữa vững chãi đứng vững, từng đốm lửa đỏ thiêu đốt sương đen, trong nháy mắt đã chiếu sáng không gian này.
'Chết tiệt! Hắn không mất lí trí ư?'
Ly Huyền Thính thế mà còn có thể lừa nó. Phẫn nộ và khủng hoảng trong nháy mắt bò lên, Ác Long Tướng ép mình phải bình tĩnh. Không sao hết, bản thể của nó đã được giấu kín, dù hai tên này thoát được thì cũng chưa chắc phát hiện ra bản thể của nó, nó còn cơ hội.
Hai người vẫn nằm trên bàn như cũ, Ác Long Tướng sững sờ, đối mặt với yêu đồng ánh đỏ lóe ra từ bả vai Ly Huyền Thính. Yêu đồng Phượng Hoàng nhìn thẳng vào nó, như thể đã nhìn thấu tất cả bí mật, tìm ra tất cả đường lui của nó.
Ác Long Tướng sợ, cảm giác khủng hoảng to lớn bao trùm nó.
Cánh tay Phượng Hoàng hóa thành thanh kiếm màu đỏ thẫm, đó là kiếm Huyền Thính không trọn vẹn. Kiếm văn trên thân kiếm rõ ràng một cách kỳ lạ, giống một loại phong ấn, ẩn chứa vô tận chân hỏa. Chỉ cần hơi tới gần, nó đã cảm thấy mình sắp bị thiêu chết.
Phượng Hoàng muốn giết nó, sẽ giết nó!
Túc Lê cười gằn, trường kiếm bay ra khỏi tay, như vệt sáng xé trời phóng thẳng tới Ác Long Đồ trên đỉnh.
Bên ngoài kho binh khí bỗng xuất hiện đồ đằng Phượng Hoàng, gần như bao phủ bầu trời.
Tất cả tu sĩ ngừng công kích, nhìn thần hỏa giáng từ trên trời xuống, như gột rửa trần thế, càn quét bí cảnh. Toàn bộ bí cảnh chấn động, mỗi nơi thần hỏa rơi xuống đều đốt trụi ảo ảnh.
"Chạy mau!"
Các tu sĩ chạy trốn tứ phía, nhưng chạm phải ngọn lửa đều khựng người lại.
Lửa này không hề nóng, thậm chí rất ấm áp, như là cứu rỗi trong đêm mưa này.
Túc Minh ngơ ngác ôm lấy đốm thần hỏa kia. Mưa gió đã ngừng, mặt trăng treo trên cao. Những tu sĩ đối đầu với họ ngay khi chạm vào thần hỏa đều biến thành những vệt sáng. Ánh mắt Cửu Vĩ Hồ dừng ở đồ đằng, cong môi cười thoải mái, tan đi trong đất trời.
Đây vốn là ảo ảnh dựng lại từ ký ức, là những ký ức sâu thẳm dịu dàng nhất của chủ nhân bí cảnh, lưu giữ hình bóng người xưa.
Thế gian trở về tĩnh lặng, ánh trăng bao phủ, gió nhẹ mơn man.
Túc Úc sực tỉnh: "Bí cảnh ký ức sập rồi?"
Thanh kiếm phá tà trong nháy mắt đâm xuyên Ác Long Đồ, sóng linh lực tản ra, tiêu diệt bóng tối nơi đây. Tiếng hét ai oán, thống khổ, căm phẫn, bi thương, tất cả cảm xúc bị đốt sạch. Chân hỏa gột rửa ngàn vạn tội ác nhấn chìm đất trời, đồ đằng Phượng Hoàng lơ lửng trên không trung, nuốt trọn Ác Long Tướng đã sống quá nhiều năm.
Trên đài, Ly Huyền Thính buông tay, ngã vào người Túc Lê.
Túc Lê nặng nề thở dốc, tay đặt lên lưng hắn, nghe tiếng bạn trai dịu dàng thì thầm: "Tiểu Phượng Hoàng, trưởng thành rồi."
Áo bào đỏ và thiên địa làm chứng, đài kiếm trở thành giường cưới, kiếm linh hôn kiếm chủ của hắn.
Như nâng niu báu vật, cẩn thận vô cùng, thỏa mãn như nhặt được cả thế gian.
Con ngươi Túc Lê co lại, nhìn người đàn ông biến thành làn khói, khuôn mặt dịu dàng tưởng như vẫn còn ở ngay trước mắt. Hốc mắt cậu nóng rực, vươn cánh tay còn khỏe cố gắng bắt lấy những gì còn sót lại, nhưng chỉ bắt được một mảnh long cốt, và vỏ kiếm Huyền Thính vẫn còn tỏa kiếm khí.
Trên không trung rơi xuống một mảnh vỡ. Mảnh vỡ cuối cùng của kiếm Huyền Thính được gột rửa mọi dơ bẩn, rơi trên đài, phát ra tiếng kêu thanh thúy.
Túc Lê không còn linh lực, ngơ ngác gọi: "Huyền Thính."
Âm thanh có phần run rẩy: "Huyền Thính, ngươi ở đâu?"
Ánh sáng biến mất, kho binh khí trở lại dáng vẻ ban đầu.
Ác Long Đồ xấu xí trên trần, đèn treo lung lay. Túc Lê ngơ ngác nhìn quanh, không có sự dịu dàng, cũng không có Huyền Thính, kho binh khí lạnh lẽo chỉ còn mình cậu. Vạt áo bị kéo xuống, bàn tay kiềm chế đầy dịu dàng tưởng như vẫn còn đặt trên da thịt cậu. Cậu không còn sức, chỉ có thể bất lực nhìn ánh sáng kia dần lụi tàn.
Vẫn ấm áp như xưa, ngàn vạn năm không đổi, đó là tình yêu sâu nặng Long dành cho Phượng Hoàng.