Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều
Chương 165: Sụp đổ
Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 165 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Kiếm khí vờn quanh, Túc Lê mở choàng mắt nhìn Ác Long Đồ đã rách nát.
Cảm giác mất mát vẫn còn vương vấn, bộ não đờ đẫn của cậu cố tìm lại một tia lý trí. Không đúng, không đúng... Đó chỉ là ảo ảnh, thần hồn của Ly Huyền Thính chắc chắn vẫn còn trong bí cảnh này.
Vỏ kiếm đặt trên ngực, Túc Lê nặng nề thở dốc, cố gắng chống người dậy. Một đòn dốc cạn toàn bộ linh lực vừa rồi khiến cậu kiệt sức, cánh tay phải hoàn toàn không thể nhấc lên. Cậu nặng nề quan sát xung quanh. Kho binh khí ngàn năm vẫn y nguyên, ngoại trừ ngọn đèn trên nóc đã bị phá hủy và đài bày kiếm hơi lộn xộn, những thứ khác đều gọn gàng, ngăn nắp.
Nó đã ở đây cả vạn năm, chờ đợi chủ nhân của mình đến.
Năm xưa Ly Huyền Thính tạo ra bí cảnh này, cũng là để giấu kho binh khí vào đây.
Túc Lê cố gắng vươn tay, chút linh lực ít ỏi dường như kết nối được với một thứ gì đó. Con rối binh lính ở trong góc đột nhiên đứng dậy, thoắt cái đã xuất hiện trước mặt cậu. Tay Túc Lê bất lực rũ xuống, con rối được kích hoạt như một người hầu trung thành nhất, cúi người đỡ cậu dậy.
"Số 61." Túc Lê nhìn thấy dòng chữ trên gáy nó. Số 61 có hình dạng một thanh niên, da trắng xanh, mặc trang phục thị vệ của Phượng Hoàng Thần Sơn, đôi mắt làm từ hổ phách trong hoàn cảnh tối mờ này trông vô cùng sống động.
Nó nghe lệnh chủ nhân, vững vàng bế thiếu niên từ trên đài lên.
Túc Lê ôm vỏ kiếm trong ngực, mảnh vỡ cuối cùng của kiếm Huyền Thính lặng lẽ nằm trong tay cậu. Không có phản ứng kích thích mãnh liệt như trước, nó hóa thành một luồng sáng êm dịu tan vào lòng bàn tay, bù đắp cho ảnh kiếm không trọn vẹn trên thần hồn cậu.
Nhờ đó, Túc Lê có thêm chút sức, tụ Phượng Hoàng Thần Lực ở đầu ngón tay. Kho binh khí biến thành hào quang, tiến vào cơ thể cậu, để lại một dấu ấn hình lưỡi kiếm trên cổ tay.
Kho binh khí biến mất, bí cảnh trong nháy mắt tan rã, bóng tối lập tức bao trùm Túc Lê. Dưới chân Số 61 là dòng nước đen nặng nề.
Nơi đây tựa như một thế giới hỗn độn vô tận, kiếm ý trong bóng tối cũng trở nên ảm đạm, xám xịt. Số 61 giẫm lên mặt nước đen tiến về phía trước. Túc Lê không biết mình đã đi bao lâu, cho tới khi nhìn thấy đồ đằng không trọn vẹn giữa vùng nước đen.
Trong đồ đằng giam cầm một người đàn ông, những chiếc gông xiềng nứt vỡ treo trên người hắn, mặt mày tái nhợt, áo bào đen tả tơi.
Đồng tử Túc Lê co rụt lại, cuối cùng cậu cũng gặp được thần hồn của Ly Huyền Thính, thứ đang bị trấn áp dưới đáy bí cảnh.
Số 61 không ngừng bước, bế chủ nhân tiến lên, nhưng khi đến đồ đằng lại bị phong ấn chặn ở bên ngoài. Túc Lê hoảng hốt ngã xuống khỏi người con rối, rơi vào trong đồ đằng.
Đồ đằng trong nháy mắt sáng lên, đồ đằng Phượng và Long quấn quýt, từng đường vân ảo diệu lan tràn khắp vùng nước. Túc Lê hít thật sâu, từng chút bò tới bên cạnh Ly Huyền Thính, tóm lấy xiềng xích nặng nề, dùng sức giật ra.
Nhưng xiềng xích quá nặng, cậu đã cạn kiệt linh lực, ngay cả vài sợi xích cũng không thể kéo nổi.
Túc Lê sốt ruột, rõ ràng xiềng xích đã vỡ, vậy mà cậu vẫn không thể kéo chúng ra khỏi người Huyền Thính. Càng sốt ruột lại càng không thể kéo chúng ra.
Đột nhiên, một bàn tay tái nhợt nâng xiềng xích lên, sau đó đặt lên đầu Túc Lê.
Túc Lê ngẩng đầu lên, đối diện với ánh mắt dịu dàng của hắn.
"Huyền Thính." Túc Lê sốt ruột: "Chờ một chút, ta sẽ lấy những thứ..."
"Đừng nhúc nhích, để ta nhìn ngươi." Giọng hắn khàn khàn, bàn tay xanh xao lạnh lẽo xoa đầu cậu, rồi lướt xuống gáy, vòng qua yết hầu, cuối cùng nâng cằm cậu lên, không kiềm chế được mà hôn xuống.
Nụ hôn này không còn dịu dàng như ngày xưa, mà đầy sự mất kiểm soát, nóng lòng muốn để lại dấu ấn.
Đồ đằng của Phượng và Long dần dần lan rộng. Túc Lê cố sức trèo lên người Ly Huyền Thính khiến xiềng xích rung động. Ly Huyền Thính lại không ngừng hôn cậu, cuối cùng nụ hôn rơi trên vành mắt đã ướt át.
Túc Lê ngửi thấy mùi hương vừa quen vừa lạ: "Bây giờ không phải là..."
"Lúc ở nhà cây, A Ly rất chủ động." Ly Huyền Thính một tay ôm cậu, cụng trán với Túc Lê: "Ngươi là bạn trai của ta mà, đúng không?"
"Ngươi đã nhớ lại hết rồi sao?" Túc Lê sửng sốt, nghĩ đến hành vi lợi dụng lúc Ly Huyền Thính bị hỗn loạn ký ức của mình, thầm thấy không ổn lắm.
Đáp lại cậu là những cái ôm hôn của bạn trai. Túc Lê kiệt sức, Ly Huyền Thính thì treo đầy gông xiềng. Hai người ôm nhau trong đồ đằng ngập nước, không ngừng miêu tả gương mặt của nhau.
"Tay có đau không?" Ly Huyền Thính hỏi.
Túc Lê vùi đầu vào cổ hắn: "Không đau, sẽ khỏe lại nhanh thôi."
Đồ đằng hoàn toàn hòa làm một, không gian tăm tối bỗng chốc thay đổi.
Nước đen rút đi, xiềng xích trên người Ly Huyền Thính cũng tan ra thành những đốm sáng. Túc Lê sửng sốt nhìn cảnh vật xung quanh có vẻ như sắp sụp đổ: "Bí cảnh sắp sập ư?"
"Sắp rồi." Thần hồn Ly Huyền Thính gầy yếu, nhợt nhạt nói: "Bí cảnh này có hai tầng. Tầng ngoài cùng là kho báu đã bị hủy hoại. Ngươi tiêu diệt Ác Long Tướng xong, bí cảnh ký ức cũng đã sụp, giờ chỉ còn tầng cuối cùng."
Túc Lê hiểu ra: "Là ngươi."
Ly Huyền Thính ngẩng đầu nhìn đồ đằng đã phủ kín không gian, sau đó nói: "Thần hồn của ta rời khỏi đây, bí cảnh này sẽ hoàn toàn sụp đổ."
Túc Lê sững sờ: "Còn bao lâu nữa?"
"Một canh giờ."
—
Bên ngoài bí cảnh, Trần Kinh Hạc liên lạc với nhóm Túc Úc, biết được có sự cố bất ngờ: bí cảnh ký ức đột nhiên sụp đổ. Tiếng của Túc Úc truyền ra đứt quãng, qua đó Trần Kinh Hạc biết được tạm thời chưa có thương vong, bọn họ đã tìm được một nơi an toàn để trú ẩn. Vấn đề nghiêm trọng nhất là bí cảnh sắp sụp đổ, mà bọn họ vẫn đang ở trong rừng núi, trời đêm thì tràn ngập đồ đằng.
"Bé bé và Huyền Thính tới sau núi đến giờ vẫn chưa ra." Túc Úc nói: "Bọn cháu không rõ tình hình thế nào, nhưng cả bí cảnh đều chấn động, cảm giác như sắp sập đến nơi rồi."
Ba Túc nghe vậy cuống lên: "Phải nghĩ cách đưa bọn nhỏ ra ngoài, nếu không bí cảnh sụp xuống, tụi nhỏ sẽ vĩnh viễn bị nhốt trong đó."
Bí cảnh sụp đổ có nghĩa là vô chủ, không có linh lực, không có thức ăn... Cũng không thể mở ra từ bên ngoài. Tuổi thọ của tu sĩ dù có dài đến mấy cũng sẽ chết ở bên trong.
"Chuyện đã đến nước này thì không còn cách nào khác." Sắc mặt mẹ Túc nghiêm trọng: "Ở đây có bao nhiêu đại tông sư, chúng ta hãy hợp lực mở bí cảnh." Không còn thời gian để quan tâm làm thế liệu có ảnh hưởng tới người bên trong hay không nữa, nếu không mau hành động thì bọn trẻ sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng.
Thanh Điểu vội vàng chạy đến: "Kinh Hạc đại nhân, các đại tông sư đã đến rồi ạ."
Trần Kinh Hạc hỏi: "Đến bao nhiêu người?"
"Đại tông sư Nhân tộc và Yêu tộc có tổng cộng 12 vị đã đến, ngoài ra..." Thanh Điểu nhìn danh sách: "Còn có các tông sư chạy từ núi Tức Linh tới. Họ nghe tin liền chạy đến đây, hiện đã tới bên ngoài vòng vây núi Tùng Lâm, hẳn là sắp đến rồi... Nếu tính cả họ thì chúng ta có ước chừng 20 đại tông sư."
Những tông sư ở núi Tức Linh đều là những lão tiền bối của giới tu đạo, đã ở ẩn từ lâu không màng thế sự. Lần này bọn họ không gửi thông báo đến các vị ấy, không ngờ họ lại chủ động đến.
Các tu sĩ trong lều hít hà, hai mươi đại tông sư! Giới tu đạo chưa khi nào có nhiều đại tông sư tụ tập như vậy.
Ngay cả giải đấu đỉnh cao của giới tu đạo, hội võ đạo mười năm trước, cũng chỉ có 8 đại tông sư góp mặt. Mà đó còn là khi Liên Minh phải tốn ba năm mới mời được. Giờ đây không chỉ có 12 vị đến, mà các đại tông sư ở ẩn đã lâu cũng xuất hiện...
Vừa dứt lời, một ông lão lớn tuổi bước vào lều.
Lão thấy Túc Thanh Phong và Túc Dư Đường cũng có mặt ở đây thì gật đầu, đặt một quyển trục lên bàn: "Trước khi đến, ta và mấy vị bạn già đã bàn bạc. Đây là thuật pháp tốt nhất, tuy có nguy hiểm, nhưng nó là phù hợp nhất ở giai đoạn hiện tại."
Trần Kinh Hạc nhìn qua rồi nói: "Trong này có khá nhiều thuật pháp, mong các vị giúp đỡ."
Y quay sang nói với người phụ trách: "Đã báo cho cơ quan Nhân tộc và Cục Quản Yêu chưa? Để tất cả người thường rút lui, thuật pháp này khi bố trí sẽ dẫn đến động đất, chúng ta phải đảm bảo tất cả nhân viên được an toàn."
Người phụ trách đáp: "Đã thông báo ạ, tôi sẽ đi xác nhận lần nữa."
Ba Túc nói: "Bên dưới biệt viện núi Tùng Lâm có linh mạch, có thể bố trí trận dẫn linh."
Mẹ Túc nhìn điện thoại: "Đài khí tượng vừa thông báo hôm nay sẽ có mưa dông, chúng ta không nên trì hoãn, phải mau chóng hành động."
Ông lão kia nghe vậy lộ vẻ tán thưởng. Lão còn lo bậc làm cha mẹ sẽ khó tránh khỏi việc luống cuống khi con gặp nạn, nhưng hai vị đại yêu họ Túc này rất lý trí, còn cân nhắc đủ mọi yếu tố.
Trần Kinh Hạc mở bản đồ đã chuẩn bị trước đó, đánh dấu vị trí rồi nói: "Ta đã cho người thăm dò hoàn cảnh quanh đây, bên trong là bí cảnh Thượng Cổ, các vị tốt nhất nên bố trí trận pháp ở các chỗ..."
Đột nhiên, hai tu sĩ chạy vào lều, vẻ mặt cả hai đều hốt hoảng vô cùng.
"Kinh Hạc đại nhân, sắc trời núi Tùng Lâm đã thay đổi rồi ạ."
Tất cả sững sờ: sắc trời thay đổi.
Trần Kinh Hạc dẫn đầu ra khỏi lều, nhìn mây đen đầy trời, phía trên biệt viện Tùng Lâm còn hình thành một vòng xoáy linh lực khổng lồ. Vòng xoáy không ngừng mở rộng, uy áp hùng mạnh tràn ra từ đó, khiến các tu sĩ có mặt ở đây tái nhợt, buộc phải tụ linh để bảo vệ tâm trí.
Sắc mặt ông lão kia cũng nghiêm trọng: "...Uy áp này thật đáng sợ."
Loại uy áp này chưa từng xuất hiện, đến cả lão cũng bị ảnh hưởng. Rốt cuộc chủ nhân bí cảnh là người phương nào!
Trần Kinh Hạc nhìn vòng xoáy kia, tiếng sấm rền mơ hồ vọng lại, mưa gió trong nháy mắt trút xuống.
Y nhíu mày quan sát, bên trong vòng xoáy dường như còn ẩn giấu một tin tức khác, thật sự rất quen thuộc, giống như bí cảnh đang cố truyền đạt điều gì đó cho y: "Không đúng, thông báo với mọi người, tạm thời ngừng bố trí thuật pháp, toàn thể đề cao cảnh giác."
Các đại tông sư sửng sốt: "Kinh Hạc tiên sinh, nếu không bố trí ngay bây giờ thì sẽ không cứu được bọn trẻ..."
Bọn họ không biết thời gian bí cảnh sụp đổ, phải giành giật từng giây để cứu người.
Tất cả im lặng nhìn nhau, sau đó các đại tông sư đều hướng ánh mắt về phía Trần Kinh Hạc.
Nhưng Trần Kinh Hạc lại chỉ nhìn chằm chằm vòng xoáy trên không trung, như sợ bỏ lỡ điều gì. Khoảng 5 phút sau, y mới lên tiếng: "Lấy bản đồ tới đây, hủy bỏ tất cả thuật pháp, bố trí trận tụ linh."
Trận tụ linh!?
Các đại tông sư càng thêm khó hiểu.
Vòng xoáy này không phải là do bí cảnh sụp đổ mà ra, vì nó đang hút tất cả linh lực xung quanh. Thế nên y mới nghĩ đến việc bố trí trận tụ linh, vòng xoáy rõ ràng cần một lượng linh lực cực lớn. Trong đầu y hiện lên một ý nghĩ hoang đường, chẳng lẽ Phượng Hoàng đại nhân và Huyền Thính muốn lợi dụng vòng xoáy này để làm gì đó?
"Kinh Hạc đại nhân, kết nối với Phong Yêu đã bị đứt đoạn rồi ạ."
"Bên tôi cũng bị đứt đoạn rồi."
"Tôi cũng vậy."
"Chẳng lẽ bên trong đã xảy ra chuyện gì sao?"
"Chúng ta nên làm gì đây?"
Liên lạc bị ngắt khiến tình hình càng thêm căng thẳng. Hai vị Minh Chủ Liên Minh cũng không thể quyết định lúc này nên nghe Kinh Hạc tiên sinh, hay là nên bày trận cứu người cho an toàn.
Đúng lúc này, giữa sự hỗn loạn, Thanh Điểu vội vàng chạy từ trong lều ra, cầm theo một bộ đàm: "Kinh Hạc đại nhân, bộ đàm của Túc Lê đại nhân có tín hiệu!"
Bộ đàm của Túc Lê từ lúc vào bí cảnh chỉ liên lạc một lần, đây là lần thứ hai.
Trần Kinh Hạc mừng rỡ chạy đến.
Ba Túc nghiêm mặt đi theo, vừa tới gần đã nghe thấy tiếng rè rè. Hắn sốt ruột: "Bé bé, các con có an toàn không? Có cần papa giúp gì không?"
Âm thanh đứt quãng pha lẫn tạp âm, thật sự rất khó nghe rõ Túc Lê nói gì, khiến người xung quanh càng thêm lo lắng.
Mãi sau tạp âm mới giảm bớt, giọng thiếu niên bình tĩnh truyền ra.
"Kinh Hạc, ta muốn đúc kiếm."