169. Chương 169: Tiền lương

Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 169 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Edit: Ry
Ba Túc trở lại, kịp thời ngăn cản hành động thiếu suy nghĩ của Túc Úc. Bạch Họa Mi đi theo thăm khám cũng phải liên tục cam kết rằng bệnh viện của họ chắc chắn không có muỗi, có muỗi là tự hủy hoại danh tiếng của mình, như thế sao được. Cuối cùng Túc Úc nửa tin nửa ngờ, đành bỏ qua chuyện này.
Buổi tối Túc Lê lại đòi đi tắm, tắm xong còn đứng trước gương một hồi, nhìn chằm chằm vào cổ và những vết đỏ trên người.
Ly Huyền Thính ôm cậu, giọng nói pha lẫn sự đe dọa: "Còn nhìn nữa thì mai dậy sẽ không chỉ là vết muỗi đốt nữa đâu."
Giờ Túc Lê mới hiểu, tai cậu đỏ bừng.
-
Thời tiết hôm sau rất đẹp, Ly Huyền Thính đưa Túc Lê ra ngoài vườn phơi nắng, vừa hay gặp mẹ Túc đến bệnh viện thăm các con. Chuyện ở núi Tùng Lâm không hề nhỏ, giải quyết Ác Linh Khí như thế nào là việc cả giới tu đạo quan tâm. Nhưng vòng xoáy linh khí ngày đó, rồi yêu kiếm giáng lâm, không nghi ngờ gì nữa, đó là một tảng đá lớn ném vào mặt hồ vốn đã chẳng mấy êm ả.
Đợt này mẹ Túc bận xử lý những kẻ gây chuyện, đừng tưởng trong bệnh viện yên bình mà lầm, bên ngoài đã có đầy đủ hệ thống phòng thủ.
Tuy là giới tu đạo thảo luận rất nhiều, nhưng mấy lão già đứng đầu đều không có hành động quá khích, các Liên Minh cũng liên tục cho đại biểu mang quà tới bày tỏ lòng biết ơn, không đả động nửa lời đến chuyện kiếm Huyền Thính hay Phượng Hoàng, có vẻ như quyết định bỏ qua chủ đề này.
Cao minh chủ của Liên Minh Đạo Tu vẫn là khuôn mặt tươi cười, Minh Chủ Liên Minh Yêu Tộc thì nhân tiện đi trấn an mọi người, các Điểu tộc vốn đang kích động cũng dần trở nên bình tĩnh. Nhưng càng bình tĩnh lại càng khiến người ta càng thêm cảnh giác... Cho tới khi Kiếm Tông Nhân tộc do Trương Thủ Không dẫn đầu tràn đầy thành ý, đích thân đến thăm cùng một lá thư, còn mang theo các loại linh đan, diệu dược, nhờ mẹ Túc giao lá thư này cho Túc Lê.
Thư này đã được kiểm tra kỹ lưỡng trước khi tới tay cậu, không có độc, cũng không có phong ấn nào, chỉ là một lá thư bình thường có dấu của Kiếm Tông.
"Cho con ạ?" Túc Lê ngồi trên xe lăn, khá hứng thú quan sát phong thư: "Trương Thủ Không?"
Ấn tượng của cậu về vị đại tông sư kiếm tu này vẫn dừng lại ở hội võ đạo 10 năm trước, chỉ nhớ là một kiếm tu có tính cách khá tốt, còn đâu chẳng biết gì nữa.
"Lại nói y cũng có chút liên quan tới nhà ta, sư đệ của y là Phương Thủ Ý." Mẹ Túc kể thêm về tình hình hai cha con nhà họ Phương. Trong lúc Túc Lê hôn mê họ đã tới thăm một lần, sau đó Phương Mạch Mạch sắp đột phá nên Phương Thủ Ý đã đưa thằng bé về núi Tức Linh bế quan, đến giờ vẫn chưa xuất quan.
Túc Lê đưa thư cho Ly Huyền Thính bóc hộ.
Bên trong là một lá thư dùng giấy màu vàng kim với con dấu của Kiếm Tông, một cái khác là thư mời.
"Trưởng lão danh dự?" Túc Lê sửng sốt: "Trưởng lão danh dự của Kiếm Tông? Bọn họ không viết nhầm đấy chứ? Con là yêu mà, làm trưởng lão danh dự của Nhân tộc ư?"
Thời Thượng Cổ, Nhân tộc và Yêu tộc luôn có xung đột. Ở thời hiện đại tuy hai tộc đã chung sống hòa bình, nhưng thực tế vẫn còn sự phân chia rạch ròi.
Mẹ Túc không mở thư đọc nên không biết, nghe Túc Lê nói vậy cũng hơi giật mình.
Thiên Nguyên kiếm phái là môn phái đứng đầu Kiếm Tông, cũng có thể nói là kiếm phái mạnh nhất trong giới tu đạo. Trong ấn tượng của bà, Thiên Nguyên kiếm phái gần ngàn năm qua chỉ mời một người làm trưởng lão danh dự, mà vị đó là một đại tông sư đã ẩn cư, không màng thế sự. Lá thư này là thể hiện thái độ của Kiếm Tông, nói cách khác, chỉ cần Túc Lê cần, họ sẽ hỗ trợ bằng mọi giá.
Túc Dư Đường nhanh chóng nắm bắt được điểm mấu chốt, Kiếm Tông đang muốn lấy lòng con trai mình.
Túc Lê thấy khá mới lạ: "Trưởng lão danh dự cần phải làm gì? Con nhận thư thì có phải con với Kiếm Tông sẽ liên quan đến nhân quả không?"
Ly Huyền Thính giải thích: "Không. Lá thư này ngươi nhận hay không đều vậy, ý của Kiếm Tông là sau này đệ tử của họ sẽ cung phụng ngươi như trưởng lão, sẽ dùng lễ nghi cao nhất của Kiếm Tông để đối đãi với ngươi."
Nghe Ly Huyền Thính giải thích một hồi, Túc Lê mới hiểu chút chút: "Nhưng mà bây giờ ta có danh tiếng gì đâu, cũng không phải thời Thượng Cổ, có cho mượn danh nghĩa cũng không vẻ vang."
Ly Huyền Thính xoa đầu Túc Lê: "Chúng ta có thể từ chối."
Túc Lê mở thư mời, bên trong còn đính kèm một số văn bản, trong đó ghi các sản nghiệp của Kiếm Tông trong xã hội Nhân tộc, hứa hẹn sẽ dành cho Túc Lê những đãi ngộ chưa từng có. Túc Lê băn khoăn: "Làm trưởng lão danh dự được nhiều thứ tốt vậy sao? Đây có được xem là một công việc không? Có cả tiền lương này?"
Không chỉ có thể miễn phí hưởng thụ các loại ưu đãi, mỗi tháng còn được nhận lương cao.
Ly Huyền Thính ngẩn ra, nhìn đôi mắt sáng bừng của Túc Lê, nhắc nhở: "A Ly, nhà chúng ta có tiền mà."
Túc Lê qua loa gật đầu, mắt dán chặt vào những dòng ghi đãi ngộ: "Ta biết."
Ly Huyền Thính: "..."
Mẹ Túc đứng nghe nãy giờ: "Bé con, có phải con không đủ tiền tiêu vặt không, mẹ chuyển cho con một ít nhé?"
"Con đủ mà." Túc Lê ghi nhớ tất cả ưu đãi, nói tiếp: "Nhưng mà tiền mọi người cho con là tiền của gia đình mình. Anh cả bảo tốt nghiệp thì phải tìm việc, sau này con chắc chắn cũng phải tự kiếm tiền, như vậy mới có thể nuôi mọi người được."
Mẹ Túc sửng sốt, hốc mắt chợt nóng: "Bé con, mẹ không thiếu tiền đâu."
Ly Huyền Thính: "... Nhà mình rất giàu, ngươi không cần phải tìm việc."
Túc Lê lại rõ ràng hơn bao giờ hết, còn thay đổi cách nhìn để hiểu thêm về việc làm trưởng lão danh dự: "Ta hiểu rồi, ta cho họ mượn danh nghĩa, sau này họ sẽ phải cống nạp đúng không?"
Trước kia ở Phượng Hoàng Thần Sơn, xung quanh cũng có tiểu yêu nộp cống phẩm để tìm kiếm sự che chở của cậu. Điều kiện để làm trưởng lão danh dự tốt như vậy, có khác gì mấy tiểu yêu ngày xưa xin cậu che chở đâu?
Ly Huyền Thính: "... Ngươi hiểu sai rồi."
Túc Lê đếm số không: "Nhiều tiền lắm này."
Ly Huyền Thính cau mày, thấy Túc Lê đã bị tiền làm cho mờ mắt, đành phải nói: "Thật sự muốn nhận lời sao?"
Túc Lê nghi hoặc: "Che chở lại không liên quan đến nhân quả, ta cho họ mượn tên tuổi, họ trả ta tiền. Đưa tiền thì tại sao lại không nhận?"
Ly Huyền Thính nói: "Ít tiền."
Túc Lê sửng sốt: "Ít á?"
Mẹ Túc xót con, cũng nói: "Đúng vậy, rất ít."
Túc Lê do dự, có chút không nỡ. Đây là lần đầu tiên sau khi cậu đầu thai có người chủ động tìm đến tận cửa đưa tiền xin che chở, không nhận thì tiếc lắm.
Ly Huyền Thính thấy Túc Lê phân vân, bất đắc dĩ thở dài: "Chúng ta có thể gửi lại cho Trương Thủ Không một lá thư."
Túc Lê: "?"
Ly Huyền Thính nói ra một đáp án khiến Túc Lê hài lòng: "Bảo y thêm mấy số 0 nữa vào."
Mẹ Túc: "..."
-
Gần đây diễn đàn tu sĩ vô cùng náo nhiệt. Chuyện Ác Linh Khí dạo trước đã được xử lý triệt để, khiến nhiều tu sĩ thở phào nhẹ nhõm. Dị tượng ở núi Tùng Lâm không thể che giấu, các loại tin đồn bay loạn, có người nói thanh yêu kiếm kia là của nhà họ Túc, có người nói nhìn thấy rồng, lại có người nói nhìn thấy Phượng Hoàng chân chính hiển hiện... Các loại lời đồn thật giả lẫn lộn lan truyền trên mạng, Liên Minh tu sĩ các tộc cũng chỉ đưa ra văn bản giải thích đôi điều chứ không trực tiếp làm sáng tỏ, khiến những lời đồn này càng thêm chân thực.
Cao minh chủ thấy tin tức cũng chỉ biết thở dài thườn thượt, sai người đi xóa bớt bài viết, đừng để chuyện này đến tai nhà họ Túc. Nhưng mà chưa đợi Cao minh chủ ra tay, các gia tộc, các tộc đã tự động dập tắt thông tin bất lợi, chuyện còn chưa đến tai tập đoàn Trần Thị đã hoàn toàn biến mất.
Tất cả đều dốc sức muốn thiết lập quan hệ tốt với nhà họ Túc.
[Nghe gì chưa!]
[Nghe rồi, tiểu tiên sinh vậy mà trở thành trưởng lão danh dự của Kiếm Tông!]
[Thật hay giả vậy?]
[Thật, bia vinh dự của Kiếm Tông khắc tên cậu ấy rồi.]
[Hai ngày trước tôi buôn chuyện với thằng bạn bên Thiên Nguyên kiếm phái, nghe tin ghen tị tới mức khóc ra nước mắt luôn.]
[Thôi xong, vậy chẳng phải là sau này tiểu tiên sinh nhập học...]
[@Tam Nguyên Quan, Quan Chủ, liệu nhà mình có thể...]
[@Thanh Phong Sơn Trang]
...
"Lý trang chủ à? Ấy đâu có đâu có, là Túc đạo hữu bằng lòng nể mặt chúng ta."
"Lợi dụng sư đệ ta? Làm gì có chuyện đó, sư đệ ta cùng với con trai nó vẫn đang bế quan chưa xuất quan kìa."
"Ta làm gì có cách nào, ngài tìm ta còn không bằng tìm Kinh Hạc tiên sinh. Tất nhiên các vị phải có đủ thành ý, tặng gì ư?..."
Trương Thủ Không từ chối các cuộc gọi thăm dò tin tức từ người quen bạn bè, ông sẽ không gây thêm phiền phức cho nhà họ Túc. Hôm đó người tới trả lời chính là vị yêu kiếm kia, tại chỗ ký hợp đồng với ông, còn bắt ông thề với trời mới đồng ý chuyện trưởng lão danh dự.
Thật ra Trương Thủ Không cũng chỉ định thử một lần, không ngờ vị Phượng Hoàng kia chẳng mấy hứng thú với những điều kiện ông liệt kê, ân tình của Kiếm Tông trong mắt Phượng Hoàng còn không bằng việc thêm mấy số 0 vào tiền lương. Vốn là chuyện rất khó giải quyết, kết quả lại dùng tiền là xong, chính ông cũng chẳng hiểu tại sao.
Lúc ký hợp đồng, ông còn để quản lý tài chính của Thiên Nguyên kiếm phái cho thêm hai số 0 so với thỏa thuận ban đầu. Tiền là chuyện nhỏ, quan trọng là thành ý phải đầy đủ.
Thời gian nhanh chóng trôi, nhóm ba người Túc Úc đã có thể xuất viện, Túc Lê vẫn phải ngồi xe lăn.
Túc Lê ước chừng còn phải dưỡng bệnh thêm nửa năm. Dù cậu đã có thể đi lại mà không cần xe lăn, nhưng người nhà không yên tâm, có thể để cậu nằm thì sẽ không cho ngồi. Thậm chí còn làm một chiếc xe lăn đa năng, cái kiểu bấm nút là thành giường nằm phơi nắng ngoài vườn ấy.
Bên trường thì phải xin nghỉ, Trần Kinh Hạc đã trao đổi với phòng giáo vụ, nhà trường đồng ý để Túc Lê thi lại sau khi xuất viện, không cần lo học lại hay mất tín chỉ. Trong lúc Túc Lê nằm viện, bạn cùng phòng cũng đến thăm, còn mang cả vở ghi bài cho cậu, mong cậu chóng khỏe để quay lại học.
Đám Túc Úc ra viện, gian ngoài bị trưng dụng thành phòng thí nghiệm cỡ nhỏ, cuối cùng cũng có chỗ để Túc Lê giải sầu.
Ban đầu Túc Lê nói là có thể về nhà ở, nhưng người nhà không đồng ý, nói phải khỏe hẳn mới cho xuất viện. Thỉnh thoảng sẽ có lúc Ly Huyền Thính không ở đó, Túc Lê bèn ngồi trên ghế sô pha trong phòng thí nghiệm đọc sách, xem TV. Trần Kinh Hạc mang đến rất nhiều sách, đủ cho cậu đọc một thời gian.
Hôm đó Trần Kinh Hạc lại mang đến một đống sách, thấy Túc Lê ngồi nghịch máy tính bảng trên sô pha thì nói: "Phượng Hoàng đại nhân, mấy cái này dễ khiến tinh thần mệt mỏi, ngài đừng chơi quá lâu, khi cần thiết vẫn nên nghỉ ngơi, như vậy mới nhanh khỏe được."
Trần Kinh Hạc quen tay pha trà, trong lúc đợi trà, y kể cho Túc Lê nghe những chuyện xảy ra gần đây, nói xong mới bảo: "Đợi ngài xuất viện rồi tôi dẫn ngài về tộc Huyền Hạc xem nhé?"
Túc Lê sửng sốt. Chuyện này Trần Kinh Hạc đã từng nhắc đến, nhưng hồi bé cậu bận học, bận tu luyện, bế quan xong lại đi học đại học, thế nên việc đi thăm tộc Huyền Hạc bị gác lại cho đến giờ. Trần Kinh Hạc nói với cậu trong tộc vẫn còn lưu giữ rất nhiều thứ của năm đó, đợi cậu rảnh rỗi thì có thể đến xem.
"Được."
"Với đây là thẻ lương của ngài." Trần Kinh Hạc đưa một cái phong bì cho Túc Lê.
Túc Lê khựng lại: "Thẻ lương?"
Khóe miệng Trần Kinh Hạc hơi giật giật: "Kiếm Tông gửi ạ."
Túc Lê nhớ ra, khoản tiền lương đầu tiên, cậu bắt đầu nghĩ xem nên mua gì làm quà cho người nhà. Nhưng lại nghĩ mua quà thì quá đơn giản, thế là sai Trần Kinh Hạc chuẩn bị thêm chút vật liệu, cậu sẽ làm linh vật cho họ.
Túc Lê rất hào phóng: "Hết bao nhiêu cứ trừ vào thẻ của ta."
Trần Kinh Hạc: "..."
Tất nhiên y sẽ không lấy tiền của Phượng Hoàng đại nhân. Nói xong chuyện này lại nói tiếp mấy chuyện thú vị khác, nói một hồi thì Thanh Điểu gọi đến, bảo là tập đoàn có việc cần y về xử lý.
"Vậy tôi đi trước, nếu ngài có việc gì thì có thể nhắn trên WeChat cho tôi." Trần Kinh Hạc quan sát cách bài trí trong phòng: "Lần sau tôi sẽ mang cho ngài sách khác, tập san quốc tế có cập nhật mới, tôi sẽ mang tư liệu đến."
Túc Lê nghe thế bỗng nhớ ra: "Chờ chút."
Cậu mở một giao diện khác trên máy tính bảng, giơ lên trước mặt Trần Kinh Hạc: "Anh tìm giúp ta mấy thứ này đi."
Trần Kinh Hạc nhìn giao diện, mặt già tức khắc đỏ bừng, run giọng: "Cái này, cái này, cái này...?"
Y nghẹn nửa ngày: "Năm ngoái cha ngài đã cho ngài một phần rồi mà?"
Túc Lê tiếc nuối: "Ta có lưu nhưng mà giờ không tìm thấy."
Trần Kinh Hạc: "..."
Cái đó là người lớn bọn họ cẩn thận biên soạn, chỉ sợ hai đứa nhỏ không biết chừng mực lại bị thương.
Nhưng mấy thứ Túc Lê tìm là cái quái gì thế!? , , ... Sách thì thôi đi, thậm chí trong này còn lẫn một ít bài đăng vớ vẩn như 'lần đầu của con trai...'
Túc Lê rất đương nhiên: "Ta phải học tập."
Trần Kinh Hạc hít một hơi thật sâu, cảm thấy mình cần tìm một nơi yên tĩnh.