Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều
Chương 168: Con muỗi
Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 168 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Edit: Ry
Phòng tắm không lớn cũng không nhỏ, chiếc bồn tắm lớn màu trắng được đặt sau lớp kính mờ.
Bồn tắm đã được khử trùng bằng thuật tẩy trần, sau đó rót đầy nước ấm. Bên trên còn treo một bình ngọc màu trắng sứ, linh tuyền ngàn năm chảy ra ào ạt không tiếc. Túc Lê ngồi trên giường, nghe tiếng nước tí tách trong phòng tắm. Huynh cả với đệ trai ở phòng bên ngoài hình như đang chơi game. Gần đây hai người họ thường xuyên tổ đội chơi game điện thoại, còn rủ cả Phong Yêu chơi chung, ba người thành một đội. Cứ thế tranh thủ mỗi buổi tối ba mẹ về nhà nghỉ, thức đêm chơi. Để che giấu, họ còn cố tình mở TV, che đậy rất tài tình.
Lúc này ba người bên ngoài đang trò chuyện rất kịch liệt, nhưng Túc Lê lại không có tâm tư lắng nghe, chỉ chú ý đến phòng tắm.
Khi mới tỉnh, linh mạch trong cơ thể cậu yếu ớt, đến cả việc rửa mặt, Ly Huyền Thính cũng phải cẩn thận từng li từng tí, đừng nói tới chuyện hôn.
Về sau cơ thể cậu tốt hơn một chút, cũng phải trêu chọc mấy lần hai người mới hôn được, nhưng những tiếp xúc thân mật khác vẫn chưa có. Nhiều lần bầu không khí nóng bỏng, nhưng Ly Huyền Thính lại luôn kịp thời dừng lại. Cậu chỉ có thể nhìn hắn giúp mình hạ nhiệt bằng cách lau người, rồi nghe tiếng nước chảy đứt quãng từ phía phòng tắm, bất đắc dĩ chìm vào giấc ngủ.
"Huyền Thính, xong chưa?" Túc Lê nhìn giá truyền dịch, linh dịch trong túi sắp hết rồi.
Ly Huyền Thính bước ra, thuần thục rút kim.
Để tiện cho việc truyền linh dịch mỗi ngày, mu bàn tay Túc Lê được ghim kim sẵn. Ly Huyền Thính chạm nhẹ vào đó, tạo một kết giới nhỏ, rồi dặn dò: "Chỗ này của ngươi không được để dính nước."
Túc Lê vâng lời gật đầu, sau đó giơ lên tay trái lành lặn.
Ánh mắt Ly Huyền Thính có chút bất đắc dĩ, cúi người bế thiếu niên lên, ôm vững cậu vào lòng, sau đó mới đi vào phòng tắm.
Linh tuyền bốc hơi nóng, quạt thông gió kêu ù ù, gương bám đầy hơi nước.
Túc Lê ngoan ngoãn để Ly Huyền Thính cởi quần áo giúp, cuối cùng được đặt vào bồn nước ấm. Cậu ngâm mình trong nước, linh lực tranh nhau tràn vào cơ thể. Cậu cúi xuống vốc nước rửa mặt, ngẩng lên thì thấy Ly Huyền Thính đứng ngoài cửa kính, im lặng nhìn mình.
Không gian trong này không thể bằng phòng tắm ở nhà. Ly Huyền Thính đứng tựa vào cửa kính, tay áo sơ mi trắng đã được xắn lên, nhưng quần tây vẫn khó tránh khỏi bị dính nước. Túc Lê ngồi trong bồn tắm nhìn hắn, nhìn tấm lưng thẳng tắp và thân hình cao lớn của hắn. Đối mặt với ánh mắt kia, cậu lơ đãng cười, rồi nói: "Lưng ta ngứa."
Ý là muốn kỳ lưng.
Nghe vậy, Ly Huyền Thính lấy khăn, đỡ cậu ngồi thẳng, rồi dùng khăn mặt nhúng nước áp lên lưng: "Chỗ này à?"
Túc Lê nhìn thẳng, tay trái giấu dưới nước lại bắt đầu nghịch ngợm: "Xuống chút nữa đi."
Ly Huyền Thính dịch xuống một chút, đột nhiên tay của Túc Lê từ dưới nước vươn lên kéo áo hắn. Cũng không biết cậu đang bệnh mà lấy đâu ra sức lớn như vậy, nửa áo của Ly Huyền Thính đã ướt đẫm, ánh mắt nhìn cậu càng trở nên thâm trầm: "A Ly, đừng nghịch ngợm."
"Đâu có nghịch." Túc Lê chớp mắt: "Huyền Thính, hôn ta đi."
Ly Huyền Thính cởi chiếc áo sơ mi đã ướt sũng, cúi người hôn lên mặt Túc Lê.
-
Phòng ngoài, Túc Úc giết được mười mạng địch xong, thoải mái cười lớn, từ chối lời mời chơi thêm ván nữa của Túc Minh: "Để giữ vững vinh quang, đêm nay anh mày phải đi ngủ với danh hiệu MVP 10 mạng."
Phong Yêu cũng đặt di động lên bàn, dặn dò: "Hơn 10 giờ rồi, đừng chơi quá khuya."
Túc Minh mặc kệ bọn họ, tiếp tục chơi một mình.
Túc Úc cầm nạng bên giường, chầm chậm đi vào nhà vệ sinh. Lúc đi ngang qua cửa phòng trong thì ngó vào xem thử, thấy trên giường bệnh không có ai thì sửng sốt: "Ơ, A Ly không ở trong phòng à?"
Túc Minh không buồn ngẩng lên: "Huynh Huyền Thính cũng ở trong mà?"
Nhưng trong này làm gì có Ly Huyền Thính?
Túc Úc nhìn quanh, phát hiện đèn phòng tắm đang bật. Anh đẩy cửa vào, đi tới gõ cửa phòng tắm: "Huyền Thính, mấy đứa ở trong à?"
Bên trong không ai đáp, Túc Úc thử vặn tay nắm cửa, thấy đã khóa chốt.
Anh sửng sốt gọi lại: "Huyền Thính."
"Đây." Người trong phòng lên tiếng, giọng hơi khàn.
Túc Úc hỏi: "Làm gì trong đó mà khóa cửa thế."
Ly Huyền Thính đáp: "Đệ đang tắm cho A Ly, có việc gì không?"
Túc Úc gãi đầu: "Vậy thì cẩn thận đừng để bị lạnh nhé."
Anh đi ra, tiện thể đóng cửa giúp mấy đứa em, đi vệ sinh xong, xả nước rồi về giường nằm mới chợt nhận ra...
"Khoan đã, tại sao Huyền Thính lại phải tắm cho A Ly?" Túc Úc giật mình, đầu óc trì độn giờ mới nhớ ra chuyện ở nhà ma, quay sang hỏi Túc Minh: "Minh, huynh đang hỏi đệ đó."
Túc Minh đang tập trung chém giết, tranh thủ trả lời: "Có gì lạ à? Huynh ấy bây giờ có tự tắm được đâu. Huynh đừng làm phiền đệ, đệ đang chơi."
Túc Úc: "..."
Hình như cũng đúng, nhưng sao cứ thấy là lạ.
Sáng sớm hôm sau, ba Túc đến bệnh viện, thấy con trai lớn nhà mình có quầng thâm mắt. Vừa nhìn là biết tối qua chơi game thâu đêm, ông không nói nhiều lời mà tịch thu điện thoại ngay lập tức.
Túc Úc sốc: "Con không có chơi game!"
Túc Minh – thủ phạm chơi game suốt đêm – lẳng lặng giấu điện thoại xuống gối.
"Tôi đã bảo sao mỗi khi tôi về nghỉ, mấy đứa lại hưng phấn như vậy." Ba Túc lấy bữa sáng ra, vẻ mặt tinh tường như đã biết rõ mọi chuyện: "Tiểu Ngô ở phòng bên cạnh đã khai hết rồi, thằng bé bảo hôm trước chơi game cả đêm với mấy đứa con. Tôi mang nước hoa quả sang, nó còn bảo tôi chuyển lời là cuối tuần cho nhập hội chơi cùng."
Túc Úc: "Con không chơi với nó đâu, chơi gà chết đi được."
Ba Túc lườm thằng con: "Gà cái gì? Con cũng đừng hòng chơi."
Trong buồng bệnh, Túc Lê bị âm thanh cãi cọ bên ngoài đánh thức. Cậu mở mắt ra thấy Ly Huyền Thính đang bày bữa sáng lên bàn. Tiếng ba ở phòng ngoài vang lên đầy khí thế: "Huyền Thính, cháo nóng đấy, con để một lát cho nguội rồi hãy cho A Ly ăn."
Ly Huyền Thính đưa Túc Lê đi đánh răng rửa mặt, sau đó định xúc cho cậu ăn thì cậu cản lại: "Nào."
"Ta tự ăn được." Thật ra cậu đã hồi phục kha khá rồi, chẳng qua người vẫn chưa có nhiều sức lực thôi, linh mạch cũng đã tốt hơn nhiều.
Cậu nhìn Ly Huyền Thính, trong đầu cậu cứ nghĩ đến chuyện tối qua trong phòng tắm. Hai người tắm chung, cũng đã ôm hôn các thứ, giữa chừng còn bị huynh cả phá đám. Cuối cùng cậu bị kích thích quá, Ly Huyền Thính phải dùng tay giúp.
Lần đầu tiên Túc Lê biết tới một loại khoái cảm khác, sáng dậy còn thấy linh lực trong linh mạch vận chuyển nhanh hẳn.
Cậu muốn làm nữa, nhưng lại bị Ly Huyền Thính dùng khăn quấn chặt mang lên giường. Cậu mơ màng nằm trên giường, nhìn bạn trai mặc quần áo, sấy tóc cho mình, cuối cùng đắp chăn. Còn hắn thì xoay người đi tắm vòi sen.
"Tay ngươi có sức không?" Ly Huyền Thính nâng giường lên, bày thêm cái bàn.
Túc Lê giơ tay trái lên: "Có."
Cậu sắp khỏe hẳn rồi.
Ly Huyền Thính đặt bát cháo lên bàn, giúp Túc Lê cầm thìa chắc chắn rồi mới ngồi xem cậu ăn.
Túc Lê dùng tay trái cầm thìa nên hơi ngượng nghịu, nhưng chỉ mấy phút sau đã quen. Ba Túc đi vào thấy con trai đang tự xúc ăn thì rất vui. Ông hỏi cậu trưa nay muốn ăn gì, hiển nhiên là tính làm một bữa tiệc lớn.
Mới nói được vài câu đã bị người ở phòng ngoài nghe thấy.
Túc Úc gào tên món ăn, giọng nói hiện rõ vẻ ai oán vì bị tịch thu điện thoại.
Ba Túc miễn cưỡng đồng ý, bắt Túc Úc hứa là không được thức đêm thì ông mới làm sườn xào chua ngọt cho.
Túc Lê ăn sáng xong, ba Túc thu dọn bát đũa. Huyền Thính đỡ cậu dậy đi lại cho tiêu cơm, đột nhiên bắt gặp đôi mắt sáng lấp lánh của thiếu niên.
Túc Lê nói thẳng: "Khi ta khỏe lại, ngươi có thể song tu với ta được không?"
Ly Huyền Thính khựng lại: "Ngươi nghe ai nói về chuyện song tu vậy?"
"Đạo lữ đều sẽ song tu mà." Túc Lê không thấy có gì sai, còn nói ra cảm nhận của mình tối qua, bổ sung và nhấn mạnh rằng mình rất thích.
Thấy Túc Lê cứ nhắc đi nhắc lại hai chữ "song tu", Ly Huyền Thính không nói gì, nhưng đôi mắt hắn rõ ràng trở nên thâm trầm hơn.
Có lẽ do hai người đang đi gần cửa nên Túc Úc nghe được, bèn hỏi: "Nghỉ đôi*? Huyền Thính, công ty của đệ được nghỉ hai ngày liền à? Sao lần trước chú Kinh Hạc còn phàn nàn cuối tuần không có ngày nghỉ?"
*Từ đồng âm, song tu là 双修 (shuāng xiū), hai ngày nghỉ (song hưu) là 双休 (shuāng xiū)
Túc Lê khựng lại, đang định trả lời, nhưng Ly Huyền Thính đã tỉnh bơ đáp: "Vâng, là cho các quản lý cấp cao. Bên công ty mới điều chỉnh lịch nghỉ."
Nói xong còn bồi thêm: "Nhưng Kinh Hạc là đặc biệt, y đã dùng hết ngày nghỉ của mấy năm tới rồi."
Mặc dù Túc Úc thấy chủ đề hơi lạ, nhưng vẫn cảm thán: "Chẹp, tư bản hút máu, tàn nhẫn đến mức không tha cho chính mình." Nói xong còn nhìn Túc Lê, bỗng chú ý tới vết đỏ trên cổ cậu, huynh ấy thốt lên: "Đù má, trong phòng có muỗi!"
Túc Minh nghe vậy nhìn sang Túc Lê, rồi khựng lại.
Túc Lê sờ lên cổ, có thật sao? Nhưng sao cậu không thấy ngứa.
Ly Huyền Thính im lặng.
Phong Yêu nói: "Chắc do hôm qua mở cửa sổ, tối nay dán bùa đi."
"Phải vẽ bùa thôi, con muỗi này thật lợi hại." Túc Úc quan sát Túc Lê từ trên xuống, đánh giá: "Đến Phượng Hoàng mà cũng dám cắn."