Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều
Chương 17: Trận Pháp
Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mấy ngày nay, mẹ Túc luôn có mặt ở nhà, khiến Túc Lê chỉ có thể lén lút trị thương cho Phong Yêu. Cả hai đều phải canh lúc Túc Dư Đường bận nói chuyện công việc, rồi cùng nhau lẻn vào phòng trẻ em. Thậm chí, họ còn hai lần bị Túc Minh làm gián đoạn. May mà Túc Minh còn nhỏ, không biết gì, chỉ cần dùng vài món đồ chơi dụ dỗ là nhóc lại quên ngay. Hôm nay, khi hai người chuẩn bị vào phòng ngủ, Túc Minh lại lẽo đẽo bám theo sau Túc Lê, vòi vĩnh muốn chơi cùng.
Túc Lê đang trị thương cho Phong Yêu, nhưng trong mắt Túc Minh, đó chính là anh hai và anh bảo mẫu đang lén lút chơi đùa mà không rủ nhóc.
Phong Yêu dùng đồ chơi để đánh lạc hướng Túc Minh, nhưng nhóc con này không còn mắc lừa nữa. Thấy hai người ngồi trên thảm, nhóc nhảy tót xuống, chạy đến đòi chen vào giữa hai người. Mẹ Túc sẽ nói chuyện điện thoại chừng nửa tiếng, nếu bị Túc Minh làm mất thời gian, họ sẽ rất dễ bị phát hiện.
Phong Yêu nói: "Để ta dỗ nhóc ngủ, nhóc yên tâm, chuyện này sẽ không ảnh hưởng đến em nhóc đâu." Y không đối phó được với Túc Dư Đường, nhưng với nhóc con Túc Minh này thì y vẫn có đủ tự tin.
"Không được đâu, Túc Minh mà im lặng quá sẽ khiến mẹ ta nghi ngờ." Thật ra, Túc Lê đã từng đề nghị Phong Yêu thi triển huyễn thuật để tạm thời đánh lạc hướng mẹ Túc, nhưng Phong Yêu lại nói nếu thi triển thuật pháp sẽ bị phát hiện. Túc Lê không hiểu rõ lắm tại sao lại là 'sẽ bị phát hiện', nhưng nghĩ đến trong nhà có rất nhiều thứ kỳ lạ mà mình còn chưa khám phá ra, ví dụ như con rối bảo mẫu có dấu vết trận pháp, lỡ kích hoạt cấm chế nào đó thì sẽ không hay chút nào.
Túc Minh mở to mắt nhìn anh hai và Phong Yêu, thấy anh lấy từ dưới gầm giường trẻ em ra một con người máy. Sau đó, con người máy đó bắt đầu cử động, khoa tay múa chân, lanh lợi biểu diễn trước mặt nhóc. Túc Minh giơ tay muốn bắt nhưng không thể, bò thêm mấy bước, mà con người máy kia như có sự sống, mỗi lần nhóc sắp tóm được, nó lại chạy mất.
Phong Yêu thấy Túc Minh bị món đồ chơi hấp dẫn, ngạc nhiên hỏi: "Nhóc có thể phân tâm điều khiển đồ chơi sao?" Y nhớ món đồ chơi này là do Túc Dư Đường mang về, cần có điều khiển cầm tay.
"Không phải, nó đã được ta cải tiến rồi." Túc Lê giơ tay nói: "Nhanh lên nào." Cải tiến? Phong Yêu ngỡ ngàng.
Mấy ngày qua, linh lực của Túc Lê khôi phục khá nhanh, quá trình trị liệu đã bước vào giai đoạn cuối. Trong quá trình này, cậu còn tiện thể giúp Phong Yêu loại bỏ vài mối họa ngầm. Hai người đã quá quen với việc này, lúc Túc Lê thoát ra khỏi trạng thái tập trung, Phong Yêu vẫn còn đang nhắm mắt điều hòa linh mạch trong cơ thể.
Túc Lê thấy Túc Minh chỉ chăm chú vào con người máy, bị nó dụ dỗ chạy khắp phòng, cậu cũng thấy yên tâm. Quả nhiên, đối phó với Túc Minh phải dùng đồ chơi.
Mấy hôm trước, cậu có hứng thú với một món đồ chơi, lén tháo một cái ra. Mới đầu, cậu còn sợ làm hỏng đồ chơi sẽ khiến cha mẹ nghi ngờ, nhưng về sau thấy Túc Minh đập hỏng liền mấy cái, Túc Lê lại yên tâm. Túc Minh làm hỏng nhiều như vậy, thì mình làm hỏng có một cái chắc cũng không sao đâu nhỉ?
Lúc cậu tháo được 'nguyên lực' ra, còn bị mẹ bế đi rửa tay, nói là 'pin' không sạch, chạm vào là phải rửa tay ngay. Nhưng mẹ không hề trách mắng cậu, thấy Túc Lê có hứng thú với robot, còn lấy thêm vài con robot có hình thù khác nhau cho cậu chơi.
Phong Yêu mở mắt ra, linh mạch trong cơ thể đã khôi phục hơn một nửa. Mấy hôm nay, y vận chuyển linh lực thi triển yêu pháp cực kỳ mượt mà, thậm chí tu vi còn có dấu hiệu gia tăng. Y cảm nhận rất rõ ràng rằng tu vi của mình đã tăng, và lượng linh lực mới khôi phục trong cơ thể cũng mạnh hơn. Những biến hóa kỳ diệu này, nếu là các y sĩ yêu giới khác thì chưa chắc đã đạt được thành tựu rõ rệt như vậy. Túc Lê nói mình có thể chữa lành tổn thương do Phượng Hoàng Thần Lực gây ra, nhưng Phong Yêu tin là đứa bé này còn nắm giữ phương pháp trị liệu tinh diệu hơn.
"Sao vậy, thấy khá hơn chưa?" Túc Lê hoàn hồn, thấy Phong Yêu đang nhìn mình.
Phong Yêu im lặng, sau đó đáp: "Không có gì." Nói xong, y mới để ý rằng vừa rồi Túc Lê đang quan sát Túc Minh, liền hỏi: "Nhóc vừa nói là mình cải tiến đồ chơi sao?" "Chỉ là cải tiến phương pháp rèn thôi." Nói đến đây, Túc Lê không khỏi cảm thán về sự tinh xảo của kỹ thuật ở thế giới này. Trong tác phẩm rèn, linh lực chú trọng đường khắc hoa văn; đầu tiên phải khai thác linh lộ của chính món đồ đó, rồi dựa vào linh lực để vận hành nó. Linh lộ đơn giản có thể điều khiển tứ chi của con rối, nhưng linh lộ phức tạp có thể giúp con rối hoạt động như một người bình thường. Mà linh lộ phức tạp sẽ cần linh lực mạnh hơn để duy trì, điều này cũng khiến bộ môn rèn đúc càng trở nên thâm sâu và ảo diệu hơn.
Lúc tháo con người máy ra, cậu không tìm thấy linh lộ trong cơ thể nó, nhưng lại phát hiện một thứ gọi là 'dây điện', có tác dụng tương tự linh lộ.
Dây điện trong robot đơn giản nhưng lại có hiệu quả điều khiển cực tốt. Cậu cẩn thận nghiên cứu một hồi mới phát hiện ra tinh túy của nó, có thể dùng để tham khảo. "... Ta cải tiến Trận Tụ Linh, giờ con người máy đó có mấy cái Trận Tụ Linh đồng thời vận chuyển, chỉ cần huynh ra lệnh cho nó, nó có thể dùng lượng linh lực ít nhất để hoàn thành yêu cầu của huynh." Dù sao đi nữa, vẫn cần phải ra lệnh, đây là điều khiến Túc Lê tiếc nuối. Nhưng dây điện bên trong người máy đã cho cậu rất nhiều ý tưởng mới để cải tiến trận pháp, cũng không coi là không có thu hoạch.
Cải tiến Trận Tụ Linh? Phong Yêu nghe vậy ngỡ ngàng, Túc Lê lại còn am hiểu trận pháp sao?
Lúc này, Túc Lê gọi con người máy về. Túc Minh thì đã chạy mệt rồi, thấy mãi không đuổi kịp, liền ngồi bệt xuống khóc ầm lên.
Túc Lê lại lôi từ dưới gầm giường ra một con robot trông tương tự con vừa rồi, nhét vào tay Túc Minh, may mà cậu đã chuẩn bị sẵn.
Phong Yêu hỏi: "Huynh có thể xem không?" Túc Lê bèn đưa con robot đã được cải tiến cho y.
Phong Yêu quan sát một hồi mới nhận ra sự tài tình của Trận Tụ Linh được vẽ trên con người máy. Linh khí xung quanh được nó hấp thụ một cách toàn diện, rồi truyền tải lại trọn vẹn cho robot. Phải biết rằng, Trận Tụ Linh cao cấp nhất ở tu đạo giới hiện giờ cũng chỉ tụ được chừng 80% linh khí, vậy mà cái này lại tụ được 100%.
"Nhóc nghiên cứu ra Trận Tụ Linh này...?" Phong Yêu khó khăn lắm mới hỏi: "Từ mạch điện trong robot sao?" "Đại loại thế." Túc Lê không cảm nhận được linh khí xung quanh nên không biết hiệu quả của nó ra sao: "Sao vậy?"
Phong Yêu nói: "Sau này đừng để bất kỳ yêu quái nào nhìn thấy trận pháp này." Y giải thích những gì mình quan sát được với Túc Lê, đứa nhỏ này vậy mà không hề hay biết mình đã vô tình tạo ra một thứ có thể thay đổi lịch sử.
Hiệu quả tụ linh tối đa...? Túc Lê tưởng Phong Yêu sẽ khen trận pháp linh lộ của mình thật ảo diệu, không ngờ y lại khen hiệu quả tụ linh. Nhưng tụ linh tối đa là chuyện đương nhiên mà? Chẳng lẽ Yêu giới ngày nay ngay cả một Trận Tụ Linh nho nhỏ cũng đã thoái hóa rồi sao? Hiệu quả 8 phần chỉ có thể được tính là Trận Tụ Linh trung cấp. Ở thời đại kia, tụ linh tối đa chỉ được tính là Trận Tụ Linh cao cấp, mà các tu sĩ thường sẽ tập trung nghiên cứu cách vẽ Trận Tụ Linh tối thượng.
Trận Tụ Linh tối thượng có thể thu thập linh lực trong bán kính ngàn dặm. Thật ra, trận pháp cậu vẽ thử trên con robot là hình thức đầu tiên của Trận Tụ Linh tối thượng, nhưng chất liệu là một yếu tố quan trọng. Chất liệu của con robot này quá đơn giản, không thể chống đỡ được Trận Tụ Linh tối thượng. Mặc dù không vẽ được cái tốt nhất, nhưng thôi thì tạm coi như là Trận Tụ Linh cao cấp.
Túc Lê hỏi: "Huynh không thấy là linh lộ của nó tinh tế và ảo diệu hơn các Trận Tụ Linh khác sao? Hiệu quả nhập linh cũng cao hơn."
Phong Yêu thấy bé con bắt đầu giảng giải cho mình về tinh túy của linh lộ trong Trận Tụ Linh, bàn tay nhỏ trắng nõn không ngừng quơ quơ trước mặt y. "Ta không hiểu những thứ này." Y không tu trận pháp, cũng không tu rèn đúc, việc biết Trận Tụ Linh tốt hay không hoàn toàn dựa vào khả năng tụ linh của nó.
Túc Lê: "..." Cậu đành phải từ bỏ, thở dài: "Huynh thích không? Ta có thể dạy huynh vẽ Trận Tụ Linh."
Phong Yêu sửng sốt, khó lòng đè nén sự kích động: "Vậy có được không?" Có phải trận pháp gì đặc biệt đâu... Túc Lê ngẫm nghĩ một lát, sau đó nói: "Huynh không biết cơ sở của trận pháp, để ta dạy huynh mấy khẩu quyết..."
--
Mẹ Túc nói chuyện công việc xong, lại gọi cho Bạch Họa Mi, hẹn bác sĩ đến khám tại nhà vào tuần tới. Trong lúc nói chuyện, Túc Dư Đường còn khái quát những thay đổi của bé bé trong thời gian gần đây. Bạch Họa Mi nghe xong giải thích rất ngắn gọn, nhưng tóm lại là có thể thử cho Túc Lê tiếp xúc với các món đồ mới, và nếu bé con thoải mái thì cũng có thể thử để bé làm quen với trẻ em cùng tuổi.
Nói chuyện điện thoại xong, mẹ Túc lại đặt mua một đống đồ chơi mới, tính cuối tuần sẽ dẫn mấy đứa nhỏ tới công viên gần nhà. Hôm qua công viên vắng tanh, nhưng cuối tuần sẽ có rất nhiều phụ huynh dẫn con đi dạo.
"A lô." Mẹ Túc nhận cuộc gọi, hơi khựng lại: "Chiều nay luôn sao? Được rồi, lát nữa tôi sẽ gửi địa chỉ cho anh." Túc Dư Đường cúp máy, đứng dậy đi tìm các con. Lúc nãy gọi điện, chị thoáng thấy hai đứa theo Phong Yêu vào trong phòng chơi. Đây là chi tiết mà mấy hôm nay Túc Dư Đường đã phát hiện ra, có vẻ như cả hai đứa nhỏ đều rất thích Phong Yêu, chị thường xuyên thấy cả ba ngồi chơi trong phòng.
Mẹ Túc vừa vào đã thấy Túc Minh đang nghịch robot, còn Túc Lê đang thì thầm với Phong Yêu, trước mặt bày một cái bảng nhỏ. Cái bảng trắng đó là đồ chơi học tập mà ba Túc mua về, trước kia vốn định dùng để dạy mấy đứa nhỏ viết chữ, sau này lại trở thành đồ cho Túc Minh vẽ nguệch ngoạc. Hai ngày trước, Túc Lê lục ra từ trong núi đồ chơi, rồi cầm luôn từ đó.
"Bé bé đang làm gì thế?" Mẹ Túc đi tới, thấy trên chiếc bảng trắng là một đống hoa văn ngoằn ngoèo, không nhìn ra được đó là vẽ cái gì.
"Anh biết vẽ đấy!" Túc Minh ngồi cạnh lập tức bổ sung: "Tròn tròn này, đẹp lắm!" Túc Lê: "..." Mẹ Túc hỏi lại: "Bé bé vẽ gì thế?"
Phong Yêu nhìn trận pháp đã hoàn toàn vỡ nát. Đúng giây phút Túc Dư Đường xuất hiện trong phòng, bàn tay đang vẽ trận pháp của đứa nhỏ đột nhiên lệch một cái, Trận Tụ Linh biến mất, thay vào đó là một đống đen sì rối rắm, không còn nhìn ra được bản gốc. Cầm cái này ra ngoài mà bảo đây là Trận Tụ Linh cao cấp, chắc các yêu quái khác sẽ mắng y não úng nước.
Túc Lê không biết phải nói gì, cố gắng bắt chước giọng trẻ con: ".... Hoa ạ."
Mẹ Túc cầm tấm bảng lên: "Để mẹ học vẽ với con nhé?" Túc Minh lập tức nói chen vào: "Mẹ ơi, con học nữa!" "Được rồi được rồi, mẹ dạy các con vẽ."
Phong Yêu thấy mình không thể chen vào được, liền ra ngoài nấu cháo. Tài nấu nướng của y ban đầu chẳng ra gì, giờ miễn cưỡng được Túc Lê chấp nhận, nói là nếu cho thêm nhiều đường hơn thì sẽ tốt hơn. Nhiều hơn là bao nhiêu, y không biết, thế là mỗi lần nấu, y lại cho thêm nửa muỗng nhỏ. Hôm qua Túc Lê vẫn chê là nhạt, vậy hôm nay y sẽ bỏ thêm nửa muỗng nữa.
Nấu cháo xong, Phong Yêu phát hiện trợ lý Tiểu Lâm đã tới, còn xách theo một đống đồ đạc. Túc Dư Đường cầm chìa khóa cùng cô ấy ra sân. "Chiều nay tôi có chút việc, sẽ có nhân viên bên tạp chí đến." Mẹ Túc dặn dò Phong Yêu: "Đến lúc đó bên ngoài sẽ hơi ồn ào, nếu bé bé sợ thì cậu dẫn thằng bé vào phòng nhé." Túc Lê đang bị ép học vẽ, nghe vậy liền dừng tay. Có người ngoài tới sao? Vậy...