Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều
Chương 18: Huyền Thính
Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Bê nhẹ thôi, coi chừng hỏng đồ bên trong."
"Đây là nhà chị Túc à? Xa thật đấy, em còn tưởng nhà chị ấy ở nội thành cơ."
"Có vẻ như chị Túc không thích sự ồn ào, xô bồ của thành phố. Trước đây tôi từng xem phỏng vấn của chị ấy, nhớ là chị có nói không khí ở nông thôn trong lành hơn, rất thích hợp để sinh sống."
Chiếc xe van dừng lại trước cổng biệt thự. Các nhân viên bước xuống, ngắm nghía căn nhà ẩn mình sâu trong núi. Họ đi theo địa chỉ Túc Dư Đường gửi, nhưng đến thôn Tức Linh thì chịu, cuối cùng phải nhờ trợ lý Tiểu Lâm ra đón, rẽ trái rẽ phải một hồi mới tìm thấy đường. Thế mà lúc đầu, họ đã chạy vòng vòng mấy lượt cuối thôn mà vẫn không tìm ra lối này.
"Nghe nói lần trước có paparazzi phàn nàn vì không thể theo dõi chị Túc được phải không?"
"Nhắc mới nhớ, tôi chưa thấy ai chụp trộm được chị Túc bao giờ."
"Hì hì, chắc là tại đường khó đi quá."
Từ bên ngoài nhìn, biệt thự trông cũng bình thường như bao căn khác, nhưng khi vào sân rồi mới thấy được sự đặc biệt. Tiểu Lâm dẫn họ đến phòng làm việc ở khu vườn hoa phía sau biệt thự. Phòng làm việc nằm cạnh một nhà kính trồng hoa, thực tế là hai phòng thông nhau: một bên là khu vườn hoa, một bên là phòng làm việc với đầy đủ thiết bị quay chụp.
Các nhân viên nhìn mà ngây người. Ban đầu khi chủ biên bảo đi công tác, họ còn thắc mắc mãi sao sếp lại nói không cần mang theo thiết bị vì nhà chị Túc có sẵn, nhưng thiết bị trong nhà làm sao sánh được với đồ chuyên nghiệp. Đến đây rồi họ mới vỡ lẽ, cụm từ "có thiết bị" vẫn còn quá khiêm tốn, bởi máy móc ở đây đều là mẫu mới nhất trên thị trường, có những thứ họ còn chưa từng thấy bao giờ.
"Tuyệt thật đấy!"
"Cái này mà chỉ để livestream thì đúng là phí của trời, có thể quay phim chuyên nghiệp luôn ấy chứ."
"Mà phông nền thì lấy chỗ nào cũng được. Quay ở phòng hoa đi, có cả bàn đu dây kìa, cả ánh sáng lẫn cảnh đều đẹp."
--
"Chị Đường, mọi người đến rồi, đang chuẩn bị ạ." Tiểu Lâm bước vào nhà, thấy Túc Dư Đường vẫn đang chơi với con, liền nhắc: "Họ muốn lấy cảnh vườn hoa nên sẽ quay ở chiếc xích đu bên ngoài nhà kính. Hay là chị vào trang điểm một chút nhé?"
Mấy hôm trước, chủ biên của tạp chí ALT lại gọi điện, ý là chị Đường nhất định phải nhận lời, địa điểm và thời gian đều do chị quyết định, ê-kíp của họ sẽ chuẩn bị đầy đủ. Nói xong còn dùng bài tình cảm, khiến chị Đường đành phải gật đầu đồng ý cho người ta đến nhà quay.
Mẹ Túc nói: "Không cần đâu, đợi họ chuẩn bị xong hết rồi mình qua đó."
Từ lúc nghe thấy tiếng động bên ngoài, Túc Lê đã để ý thấy rất nhiều người ra vào vườn nhà mình, rồi vòng qua vườn hoa đi tới phía sau nhà. Lần trước, cha dẫn cậu ra ngoài tập đi đã từng đến đó, cậu nhớ chỗ đó là phòng trồng hoa của cha, còn căn phòng phía sau hình như là phòng làm việc của mẹ.
Buổi trưa, mẹ Túc đã dặn Phong Yêu, thấy bên kia chuẩn bị xong xuôi thì đứng dậy.
Thật ra, Túc Lê khá hứng thú với phòng làm việc của mẹ, nhưng cậu và Phong Yêu có rất ít thời gian ở riêng. Vừa hay mẹ lại có việc, mà nghe lời dặn dò thì có vẻ mấy tiếng nữa cũng không rảnh để quay lại xem cậu.
"Chúng ta vào phòng đi." Túc Lê đặt đồ chơi xuống, cẩn thận đắp chăn cho Túc Minh đang ngủ say.
Con rối bảo mẫu đang canh giữ, thấy Phong Yêu bế Túc Lê vào phòng thì cũng chỉ liếc nhìn một cái rồi tiếp tục trông chừng Túc Minh.
Vào phòng rồi, Phong Yêu mới đặt đứa bé xuống: "Sao tự dưng lại muốn vào trong thế?"
"Có nhớ mấy hôm trước ta nói muốn huynh giúp một việc không? Buổi tối không có cơ hội, phải tranh thủ lúc mama không có ở đây." Túc Lê nhìn xuống sàn nhà, đứng dậy đi tới mép tấm thảm lông, ngồi xổm xuống bắt đầu nhấc nó lên.
Để tránh đứa bé va đập, rất nhiều nơi trong nhà đều được trải thảm mềm. Túc Lê muốn dịch tấm thảm này sang một bên, không ngờ nó nặng đến vậy, đành phải dùng chút linh lực cuộn nó lại.
Lát nữa còn phải tốn một lượng lớn linh lực để bày trận, tiết kiệm được chút nào hay chút đó.
"Ta cần làm gì?" Phong Yêu hỏi.
Túc Lê vừa cuộn thảm vừa nói: "Huynh đẩy giường vào góc đi, đẩy hết mấy thứ khác vào góc."
Có thể sử dụng yêu thuật không...? Phong Yêu còn chưa kịp hỏi thì đã thấy đứa bé hì hục với tấm thảm.
Túc Lê mặc áo ngủ in hình gấu nhỏ, cong người cuộn tấm thảm lại, mông chổng lên, chầm chậm đẩy về phía trước. Phong Yêu chuyển hết đồ đạc vào vị trí Túc Lê đã chỉ định xong, thì bé con cũng đã đẩy tấm thảm cuộn lại cao bằng một nửa người mình vào góc tường. Lúc đẩy được vào góc, cậu còn gặp phải lực phản hồi, đứng không vững nên ngã bẹp xuống đất.
"!" Phong Yêu vội vàng chạy tới đỡ cậu dậy: "Không sao chứ?"
Khuôn mặt bé xinh nhăn nhó: "Dùng sức nhiều quá."
"Lát nữa ta muốn làm một việc, ta hy vọng huynh có thể trông chừng giúp ta, chí ít là căn phòng này, đừng để người khác phát hiện." Túc Lê biết thế giới này có một loại thủ đoạn rất khó tránh là 'khoa học kỹ thuật', nhưng Phong Yêu đã nhiều lần giấu được ba Túc, cậu cho rằng giao căn phòng nhỏ này cho y làm phép bảo vệ sẽ không có vấn đề gì.
"Được." Phong Yêu đi ra cửa: "Ta ở lại trong phòng sao?"
Túc Lê gật đầu: "Dù huynh nhìn thấy gì thì cũng đừng đánh thức ta, trừ khi là mẹ của ta tới."
Trong phòng trống ra được một khoảng bốn thước vuông, Phong Yêu kết ấn tay, một cái lồng trời bao vây căn phòng. Túc Lê thấy Phong Yêu đã thi pháp, bèn bước vào trong chiếc lồng. Cậu đứng chính giữa lồng, bên dưới đôi chân nhỏ nhanh chóng lan tràn những hoa văn trận pháp màu đỏ, hiện khắp lồng.
Đồng tử Phong Yêu co rút, lập trận mà không cần vẽ!?
Ánh đỏ sáng rực phủ kín khiến Phong Yêu không nhìn rõ tình huống bên trong, nhưng y có thể cảm nhận được luồng linh lực bàng bạc. Đó là linh lực tinh thuần nhất mà y từng gặp từ khi chào đời đến nay. Luồng linh lực ấy tưởng như yếu ớt, nhưng lại vô cùng lớn mạnh.
Giao cho Phong Yêu nhiệm vụ bảo hộ, Túc Lê tập trung quan sát tình trạng trong cơ thể mình. Cậu dựng trận pháp trói buộc mảnh đất này, sau đó dẫn xuất ảnh kiếm đang lơ lửng trên thần hồn ra. Ánh sáng đỏ vươn dài, quấn lấy ảnh kiếm đang hiện hình trên linh đài của Túc Lê. Nó đã ngưng tụ hơn so với trước, thậm chí còn được Phượng Hoàng thần lực bảo vệ, hiển nhiên nó rất hòa hợp với linh lực trong thần hồn của cậu.
Ảnh kiếm bỗng xuất hiện trên đầu Túc Lê, kiếm khí bàng bạc trong nháy mắt bắn ra, đâm vào trận pháp Túc Lê bố trí, nhưng bị trận pháp nặng nề ngăn cản. Túc Lê ngưng tụ Phượng Hoàng Thần Lực, bọc lấy ảnh kiếm kéo nó xuống, khống chế nó, sau đó dùng linh lực dọn sạch những hoa văn mờ ảo trên thân kiếm.
Thần lực và ảnh kiếm va chạm, trước mắt Túc Lê xuất hiện những hình ảnh kỳ lạ, tiếng nói chuyện xa xăm, càng lúc càng gần, cuối cùng hoàn toàn hiện rõ.
-
Từng tầng lớp xanh mơn mởn, lưng chừng Phượng Hoàng Thần Sơn có một cánh rừng ngô đồng, trong rừng có một cây Ngô Đồng Thần Mộc đã tồn tại kể từ thuở khai thiên lập địa.
"Đại nhân, đây là xương rồng, đây là Cửu Thiên Huyền Thiết, còn có cái này..."
Nam nhân mặc áo bào đen đứng dưới Thần Mộc, ngửa đầu nhìn những ngôi nhà cây trông có vẻ ngộ nghĩnh trên đó: "Đại nhân, ngài ở đâu rồi? Phượng Hoàng đại nhân, Túc Ly đại nhân?"
"Đây!" Một thiếu niên áo đỏ rơi từ trên trời xuống, hơi nhón chân khi đáp đất. Mái tóc trắng được buộc đuôi ngựa bay phấp phới trong gió, trong đó lẫn vô số sợi tóc đỏ, trông rất yêu dị. Khuôn mặt thiếu niên tinh xảo, đôi mắt vàng điểm xuyết ánh đỏ lấp lánh, đứng trước mặt người đàn ông áo đen mang một phong thái xa cách, như thể trần thế không thể chạm tới.
Cậu bước mấy bước tới trước mặt người áo đen, nhìn xương rồng rồi huyền thiết bên cạnh y, một đống vật liệu chất thành núi.
Người áo đen còn chưa kịp lên tiếng, thiếu niên đã ngồi xuống cạnh xương rồng lục lọi, tìm kiếm gì đó, rồi không ngừng bắt bẻ: "Kinh Hạc, sao huyền thiết có chút ít vậy, xương rồng? Xương rồng con sao?"
"Xương rồng này được tìm thấy trong bí cảnh, là rồng con hay rồng trưởng thành thì không rõ. Hiện Cửu Thiên Huyền Thiết trên thế gian chỉ còn lại..." Người áo đen do dự, rồi vẫn nói: "Kho kiếm của đại nhân đã có chừng mười cây, đều là Thần binh. Nay lại dùng hết vật liệu hiếm cho một món này, liệu có hơi quá không?"
Thiếu niên cầm khúc xương rồng nho nhỏ lên, cười nói: "Cái này khác biệt."
Hình ảnh thay đổi, lại là một đài đúc kiếm cao lớn trong rừng trúc. Trên đài là Phượng Hoàng Thần Hỏa vĩnh viễn không tắt, kiếm phôi của Thần kiếm đã dần thành hình trong đó.
Thiếu niên ngồi dưới đất, đôi mắt phản chiếu ánh lửa bập bùng, xung quanh là một đống thẻ tre.
"Đại nhân, nếu là một thanh kiếm quan trọng thì không thể tùy tiện đặt tên giống lần trước được." Người áo đen đặt thẻ tre xuống.
Thiếu niên nói: "Lấy đại một cái không được sao? Cũng chỉ là kiếm bản mạng thôi mà..."
Người áo đen nghiêm khắc ngắt lời: "Tên kiếm như tên yêu, há có thể tùy tiện đặt?"
Thiếu niên không thể cãi, đành cầm thẻ tre lên xem: "Vậy gọi là..."
Gọi là gì?
Túc Lê tập trung muốn nghe rõ mình khi ấy nói gì, nhưng hình ảnh cứ xa dần, trước mắt càng lúc càng mơ hồ. Cậu không khỏi cắn môi, gia tăng linh lực, kích thích ảnh kiếm thêm nữa. Ánh kiếm lóe lên, một thiếu niên đứng trước mặt cậu.
Thiếu niên có đôi mắt sáng như sao, dáng người cao thẳng, ôm trong ngực một vỏ kiếm nặng nề.
Túc Lê nghe được giọng mình, như bị nước nặng che giấu, lại như đã trải qua năm tháng lắng đọng.
Cậu nghe được chính mình gọi thiếu niên --
"Huyền Thính."
Trong bóng tối, người đàn ông mở mắt. Gông xiềng trói buộc chân trái hắn hoàn toàn vỡ vụn. Hắn nhìn đồ đằng Phượng Hoàng phía trước không ngừng lập lòe, ngón tay tụ linh lực đưa tới, một vệt sáng màu lam chui vào đồ đằng, thoáng cái đã cùng đồ đằng biến mất.
...
Trong phòng trẻ em.
Phong Yêu nhìn cái lồng trời trước mặt mình phủ kín hoa văn, vội vàng chồng thêm một lớp linh khí bảo vệ, nhưng rồi ánh đỏ trong lồng dần tan biến. Trận pháp hùng mạnh trước đó đã rách nát, đứa trẻ nằm chính giữa nhắm chặt mắt, đồ đằng kỳ quái bò khắp nửa người.
Phong Yêu thấy tình huống không ổn, định tiến lên kiểm tra, nhưng chưa kịp tới gần, một thanh kiếm nhỏ đã hiện lên trước mặt.
Thanh kiếm ấy như u hồn, thân kiếm mơ hồ, nhưng nửa bên lại có ánh đỏ rõ rệt.
Nhìn một hồi, Phong Yêu nhận ra đoạn kiếm có ánh đỏ giống hệt mảnh vỡ trước đây y từng sở hữu. Đây chính là mảnh vỡ đó sao?!
Nhưng nó đã tan thành khói bụi rồi mà?
Phong Yêu lo lắng, gạt thanh kiếm ra, muốn kiểm tra tình trạng của Túc Lê. Cùng lúc đó, Túc Lê mở mắt.
Linh lực của cậu dường như va chạm với một khối linh lực nào đó, khiến thanh kiếm nhỏ bị kích thích bay khắp phòng.
Túc Lê sửng sốt, vội hô: "Mau cản nó lại."
Đúng lúc này, ngoài cửa có tiếng cốc cốc. Sau đó cửa mở ra, con rối bảo mẫu cầm tay nắm cửa, còn Túc Minh thì thò đầu vào gọi: "Anh ơi! Chơi với!"
Túc Minh dậy rồi!
Thanh kiếm nhỏ tìm được cơ hội, lập tức bay qua khe cửa vọt ra ngoài.
Ánh xanh lóe lên, Phong Yêu sốt ruột vung tay khôi phục tình trạng căn phòng. Thấy con rối định đuổi theo tia sáng, y vội vàng kéo nó lại. Một bên khác, Túc Lê cố gắng dùng đôi chân ngắn ngủn đuổi bắt thanh kiếm. Túc Minh sửng sốt, thấy anh hai chạy thì hớn hở chạy theo.
Chơi!
Túc Lê đến phòng khách thì thấy thanh kiếm nhỏ bay tán loạn, cuối cùng vọt về phía cửa sổ sát đất đang mở.
Thôi xong! Nếu nó mà chạy ra ngoài thì sẽ rất khó bắt được.
Vừa rồi để kích thích ảnh kiếm, Túc Lê đã tiêu hao quá nhiều linh lực, cơ thể mỏi mệt vô cùng. Cậu cố gắng tụ lại chút linh lực cuối cùng, nhảy lên nhoài người ra theo, bắt được thanh kiếm nhỏ, rồi dùng linh lực miễn cưỡng khống chế nó.
Nguy hiểm thật!
Cậu khó khăn lắm mới đứng vững được.
Một lực đẩy mạnh bỗng vọt tới từ đằng sau. Túc Minh tưởng anh hai đang chơi với mình, lon ton chạy theo, tới cửa sổ thì không hãm được phanh, đâm sầm vào Túc Lê. Hai đứa trẻ như hai quả bóng lăn từ cửa sổ sát đất xuống vườn.
Sau đó là tiếng khóc vang trời.
Mẹ Túc đang ở ngoài phòng hoa nhận phỏng vấn, giật mình quay sang thì thấy hai đứa con lăn lông lốc trên đất, còn có Phong Yêu hớt hải chạy ra.
Phong Yêu: .... Ta lại phải gánh tội sao?