Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều
Chương 172: Trường học
Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 172 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Túc Úc ăn trưa với tâm trạng vô cùng phức tạp, nhất là khi nhận ra một vấn đề nào đó, cả bữa ăn anh cứ chú ý Ly Huyền Thính và Túc Lê. Nào là gắp thức ăn, nào là lấy đồ uống, thậm chí còn đút cho cậu.
... Cũng không hẳn là đút, chẳng qua là vì Túc Lê đang đeo găng tay xé thịt gà nên Ly Huyền Thính cầm ống hút đưa cho cậu uống nước mơ.
Ngoài ra, trên đĩa Túc Lê là cả một bát tôm đầy do Ly Huyền Thính đã bóc vỏ sẵn...
Ngày thường, Túc Úc chắc chắn sẽ trêu chọc bé út lớn từng này rồi mà vẫn cần người bóc tôm. Nhưng trong hoàn cảnh hiện tại, hành động này lại mang một ý nghĩa lớn lao hơn gấp bội.
"Mọi người no chưa?" Túc Lê thấy Túc Úc cứ nhìn mình, bèn hỏi: "Anh cả sao vậy?"
Túc Úc đặt đũa xuống: "Anh no rồi."
Ly Huyền Thính đứng dậy đi thanh toán. Túc Minh liếc nhìn bát canh của Túc Úc, thấy anh mới ăn được một nửa.
Lạ thật, anh cả vậy mà lại không ăn hết.
Cơm nước xong, Túc Lê muốn về ký túc xá một chuyến, liền cùng Ly Huyền Thính đi trước. Túc Úc tiễn hai đứa em đi xa, vẻ mặt phức tạp, có lời muốn nói nhưng lại không thốt nên lời. Cuối cùng, Túc Minh trịnh trọng vỗ vai anh: "Thôi không sao đâu anh, vài ngày nữa là quen thôi mà."
Túc Úc quay đầu nhìn Túc Minh: "Mày biết cái gì mà nói? Anh đây đang có tâm sự nên ăn không ngon miệng."
"Anh còn có tâm sự sao?" Túc Minh giật mình: "Sao em lại không biết? Không lẽ anh ăn 'cơm chó' no quá nên không nuốt nổi cơm thật à?"
Túc Úc: "... Mày không hiểu được gánh nặng của một người làm anh đâu."
Anh thấm thía nói: "Chuyện của bé út và Huyền Thính khá phức tạp. Hai đứa nó chẳng giấu giếm gì cả, lỡ ba mẹ biết thì phải giải thích thế nào đây? Tuy gia đình mình cũng thoáng, nhưng những chuyện tình cảm như thế này rất khó để nói rõ. Là anh cả trong nhà, anh phải nghĩ cách giải quyết khó khăn cho các em, để tránh..."
"Hả?" Túc Minh ngạc nhiên: "Anh không biết à?"
Túc Úc: "Hả?"
Túc Minh nói mà không nghĩ: "Lần trước em hỏi mẹ, mẹ bảo ba mẹ biết chuyện lâu rồi."
Rồi bổ sung: "Hóa ra anh là người biết cuối cùng thật. Em còn tưởng lúc nãy anh giả vờ không biết chứ."
Túc Minh nói xong, sự im lặng bao trùm giữa hai anh em. Giờ Túc Minh mới nhận ra vấn đề, chủ động phá vỡ bầu không khí ngượng nghịu: "Gần đây có tiệm thịt nướng ngon lắm, hay là em mời anh đi ăn nhé?"
Túc Úc lườm Túc Minh một cái.
Túc Minh đổi giọng: "Em mời anh một bữa?"
Túc Úc: "Còn không mau đi!?"
-
Về ký túc xá, Túc Lê mang trà sữa về cho bạn cùng phòng. Trong thời gian cậu nằm viện, các bạn đều rất nhớ cậu, mỗi lần đến thăm đều mang đủ thứ quà cáp. Thực tế, thời gian Túc Lê ở ký túc xá cũng không dài, đồ cần thu dọn cũng không nhiều, chưa đầy một tiếng đã xong xuôi, vừa kịp giờ học tiết đầu buổi chiều.
"Môn này bọn mình học chung với lớp 3, giáo sư nghiêm lắm. Hồi mới khai giảng, buổi nào ông ấy cũng điểm danh, mãi sau giáo viên hướng dẫn phải nhắc nhở thì ông ấy mới thôi." Bách Thành kể: "Chiều nay đi học ông để ý một chút, khéo ông ấy lại điểm danh đấy."
Vị giáo sư kia nổi tiếng nghiêm khắc, lần nào lên lớp cũng điểm danh đầy đủ, hơn nữa còn nhớ rất dai, chỉ cần liếc mắt là biết ai vắng, ai có mặt. Hôm trước, có một sinh viên bận việc nên nhờ người học hộ, kết quả bị giáo sư phát hiện, suýt nữa bị trừ hết điểm chuyên cần.
Khi ở nhà, Túc Lê đã ôn tập môn này. Bây giờ, cậu vừa nghe bạn cùng phòng 'nói xấu' giáo sư, vừa nhắn tin cho bạn trai.
Ly Huyền Thính về ký túc xá của mình thu dọn đồ, nhắn tin dặn Túc Lê giữ chỗ cho hắn.
Bách Thành vẫn lải nhải: "Lê Lê, ông có nghe tôi nói không đấy?"
"Tôi đang nghe đây. Ông nói là giáo sư Đường khi dạy thích gọi người lên bảng trả lời câu hỏi đúng không?" Túc Lê vẫn dán mắt vào màn hình, tiếp tục nhắn tin với Ly Huyền Thính.
Bách Thành: "... Ừm, lát nữa ông nhớ nghiêm túc nghe giảng là được rồi."
Đến phòng học, một nhóm bốn người chiếm một dãy bàn bên trái, Túc Lê ngồi ở ghế gần lối đi, dùng sách để giữ chỗ. Trước đây, Túc Lê cũng là một nhân vật nổi tiếng trong lớp. Sau khi cậu nghỉ học gần một năm, các bạn cùng lớp đều tưởng cậu sẽ bảo lưu kết quả để học lại. Giờ thấy Túc Lê đến, mọi người liền nhao nhao chạy ra chào hỏi.
Mấy nam sinh có quan hệ khá tốt với Túc Lê từ đợt huấn luyện quân sự hỏi thăm: "Sức khỏe ông ổn chứ?"
Túc Lê cũng nhiệt tình trò chuyện với họ, cảm ơn sự quan tâm của bạn học.
Chẳng mấy chốc, tiếng chuông vang lên, đám sinh viên đang tản mát trong lớp lần lượt trở về chỗ ngồi. Túc Lê giấu điện thoại dưới gầm bàn, nhắn tin hỏi Ly Huyền Thính khi nào đến. Bạn trai cậu gửi một nhãn dán "ok". Một lát sau, Túc Lê thấy hắn đi cùng với vị giáo sư có sở thích điểm danh kia vào lớp. Hai người vừa đi vừa cười nói, trông có vẻ khá thân thiết.
Ly Huyền Thính nói chuyện với giáo sư Đường thêm một lúc rồi mới đi thẳng đến chỗ Túc Lê.
Túc Lê dịch vào trong: "Đến muộn vậy."
Ly Huyền Thính ngồi xuống: "Giữa đường gặp mấy giáo sư nên nói chuyện một lát."
Giáo sư Đường lên bục giảng, mở sổ ra bắt đầu điểm danh. Các sinh viên chuẩn bị sẵn sàng. Mấy lần Túc Lê bắt gặp ánh mắt của giáo sư, cảm thấy ông ấy cứ nhìn về phía bên này. Quả nhiên, chỉ một lúc sau, giáo sư gọi đến tên cậu.
"Túc Lê?"
Túc Lê giơ tay: "Có ạ."
Đôi mắt sau cặp kính hơi nheo lại, ông hỏi: "Em đã khỏe hơn chưa? Có chuẩn bị bài hôm nay không?"
Túc Lê thành thật trả lời. Giáo sư Đường hỏi xong thì tiếp tục điểm danh. Cậu nhìn sang Bách Thành: "Giáo sư cũng đâu đến mức như ông nói đâu."
Bách Thành lắc đầu: "Ông phải biết cái gì gọi là sự quan tâm bất ngờ chứ."
Học kỳ này có khá nhiều môn chuyên ngành, tiết này là môn thuật toán cơ khí. Giáo sư Đường giảng xong, viết hai đề lên bảng, giải thích sơ lược hướng giải rồi để sinh viên bắt đầu làm bài.
Túc Lê nhìn đề, thấy khá thú vị, liền viết ra nháp vài phương án.
"Chỗ này có thể làm tắt mà?" Ly Huyền Thính chỉ bút vào một dòng trong thuật toán. Hắn nhớ Túc Lê khi lập trình thường bỏ qua các bước không cần thiết. Hắn khá bất ngờ khi thấy cậu viết ra đầy đủ như vậy: "Sao không làm tắt?"
"Lần trước Minh Minh bảo đó là tật xấu của ta khi lập trình, dặn ta phải chú ý hơn." Túc Lê tự học lập trình từ bé nên kiến thức khá 'lệch', còn quen dùng linh lực để cắt bớt các bước. Mặc dù cách này tiện thật, nhưng nếu không có linh lực thì sẽ xảy ra đủ loại lỗi. Bị Túc Minh chỉ ra vấn đề, cậu đang cố gắng sửa đổi: "Viết thêm vài bước thì sẽ chính xác hơn."
Các bạn khác vẫn đang làm bài. Túc Lê làm xong, ngẩng đầu lên, bỗng thấy rất nhiều người đang nhìn về phía cậu và Ly Huyền Thính.
Ly Huyền Thính hỏi: "Sao vậy?"
Túc Lê ngập ngừng: "Có phải chúng ta nói chuyện lớn quá không? Ta thấy có vài người ở đằng trước đang nhìn chúng ta."
Ly Huyền Thính ngẩng lên, đúng lúc thấy một sinh viên vội vàng quay mặt đi, có vẻ như sợ hắn chú ý. Hắn nheo mắt, rồi nói: "Không sao đâu, có thể là đã lâu rồi ngươi mới đi học lại."
"Túc Lê." Giáo sư Đường trên bục giảng bỗng gọi tên cậu: "Em lên bảng làm bài này đi."
Túc Lê ngẩng lên, đối mặt với ánh mắt của giáo sư, đành phải đứng dậy lên bảng.
Bách Thành ngồi cạnh cảm thán: "Quả nhiên giáo sư Đường sẽ không tự dưng quan tâm học sinh đã chuẩn bị bài chưa đâu."
Một bạn cùng phòng khác nói: "Tội nghiệp thật, Túc Lê mới quay lại trường đã bị gọi lên làm bài."
Giáo sư Đường nhìn thiếu niên bước tới, cậu bước lên bục giảng gật đầu chào ông rồi mới cầm phấn bắt đầu viết. Ông để ý rằng cậu sinh viên này không hề cầm giấy nháp theo. Lúc nãy ông thấy cậu viết khá nhiều trên giấy nháp, mà đề này phép tính khá phức tạp, vậy mà Túc Lê lại không cần mang nháp theo, xem ra cậu rất tự tin với đáp án của mình.
Giáo sư chắp tay sau lưng nhìn Túc Lê viết một mạch, mạch suy nghĩ không hề đứt quãng, dùng trình tự đơn giản nhất để đưa ra đáp án. Ông càng nhìn càng thích thú. Thấy Túc Lê đã viết xong định về chỗ, ông liền hỏi thêm: "Em thấy đề này chỉ có một cách giải thôi sao?"
Túc Lê khựng lại: "Không ạ, em nghĩ ra 5 cách giải."
Mắt giáo sư Đường sáng rực lên: "Viết hết ra đi!"
Túc Lê đành phải viết tiếp.
"Trời ơi, 5 cách á?"
"Không thể nào, tao chỉ nghĩ ra có 3 cách, lấy đâu ra 5 cách chứ."
"Thuật toán của Túc Lê đơn giản thật đấy, cái của tôi rườm rà lắm."
Học sinh xì xào bàn tán, có người nói về cách giải của Túc Lê, cũng có người lạc đề sang chuyện của Ly Huyền Thính.
"Chuyện trên diễn đàn là thật sao?"
"Nhìn đồ họ kìa, là đồ đôi còn gì nữa?"
"Trời ơi, tự dưng tôi nhớ ra lần đầu đàn anh Huyền Thính đến lớp mình, hình như cũng là vì Túc Lê đúng không?"
Nửa tiết trôi qua rất nhanh. Túc Lê dùng phấn viết nên cũng không nhanh lắm, viết xong 5 cách giải thì đã hết 25 phút. Giáo sư Đường chắp tay đứng cạnh cậu, tầm mắt dừng lại ở cách giải thứ 5, chỉ vào công thức thứ 3 từ dưới lên: "Cái này em lấy từ đâu vậy?"
Túc Lê khựng lại: "Cái này ạ? Em tổng hợp từ số liệu."
"Em đã thử nghiệm hết rồi sao?" Giáo sư Đường rất bất ngờ.
Túc Lê nói: "Vâng, em đã chạy thử trên máy rồi. Thầy có cần quá trình tính toán không ạ? Phòng thí nghiệm của em chắc vẫn lưu số liệu."
Giáo sư Đường lại càng bất ngờ hơn, liên tục hỏi Túc Lê, và phát hiện câu nào cậu cũng có thể trả lời được.
"Chàng trai, em có biết nếu công thức này của em được thành lập thì sẽ giải quyết được bao nhiêu vấn đề không?" Giáo sư Đường cảm thán.
Túc Lê gật đầu: "Cũng khá nhiều ạ."
Giáo sư Đường: "Lát nữa thầy không có lớp, thầy sẽ gọi giáo sư Lý đến phòng thí nghiệm của em xem. Phòng thí nghiệm của em ở trong trường à? Nếu là ngoài trường thì giáo sư Lý lại phải xin nghỉ..."
Học sinh vốn đang xì xào bàn tán, một lúc sau sự chú ý dần chuyển về hai người trên bục giảng. Nhóm sinh viên ngồi ở dãy đầu nghe được rõ nhất, vô cùng sốc và truyền đạt thông tin vào trong nhóm: Chấn động! Túc Lê tính ra công thức mới, giáo sư đang hỏi cậu ấy...
Tin tức này một đồn mười, mười đồn trăm, chẳng mấy chốc mà cả lớp đã biết.
Sau chuyện ở tòa giáo vụ sáng nay, lại một tin lớn khác xuất hiện ở khu học thuật trên diễn đàn, khiến chặng đường đại học của Túc Lê trở nên vô cùng đặc biệt. Sau khi cùng nhóm giáo sư Đường đến phòng thí nghiệm một chuyến, các giáo sư muốn cậu viết luận văn để đệ trình dự án. Những tháng ngày thong thả chính thức chấm dứt. Mỗi lần Túc Lê ra khỏi lớp là sẽ bị các giáo sư chặn đường, thậm chí cuối tuần cũng không có thời gian hẹn hò với Ly Huyền Thính.
Túc Lê: "Kinh Hạc sắp xếp xong rồi, mai học xong chúng ta sẽ lên máy bay."
Cũng may cậu đã hẹn với Kinh Hạc, hẳn là có thể đến tộc Huyền Hạc tránh 'bão' một thời gian.
Ly Huyền Thính: "Làm xong thí nghiệm chưa?"
"Số liệu đã có hết trong đĩa rồi." Túc Lê bắt đầu thu dọn hành lý: "Giáo sư đến phòng thí nghiệm là sẽ thấy, kiểu gì cũng biết thôi."
Hôm nay, giáo sư Đường lại chạy đến cửa lớp trước giờ tan học để 'canh', còn gọi cả người bạn thân nhiều năm của mình đến, nhưng kết quả là không bắt được người.
"Túc Lê đâu rồi?" Giáo sư Đường ngơ ngác.
Cô giáo dạy tiết này bước ra: "Giáo sư Đường tìm Túc Lê ạ? Em ấy xin nghỉ rồi, tôi có giấy phép đây."
Giáo sư Đường: "Xin nghỉ sao?"
Cô giáo đáp: "Vâng, giáo viên hướng dẫn nói em ấy xin nghỉ về quê, nghỉ hẳn nửa tháng. Tuần trước em ấy đã làm bài kiểm tra giữa kỳ rồi. Giáo sư không biết sao?"
Giáo sư Đường: "..."
Ông thật sự không biết.
[Tác giả có lời muốn nói]
Bé Lê: Về rồi, đừng nhớ nhé.
Giáo sư Đường: ???