173. Chương 173: Cố hương xưa

Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 173 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trăng máu trên cao, rừng sâu vô tận.
Yêu giới và Nhân giới bị chia cắt. Cánh cổng duy nhất nối liền Yêu giới nằm ở phía nam thành phố K. Bước vào khu rừng bạt ngàn, người ta cứ ngỡ mình đang lạc vào chốn hoang vu không người. Vượt qua từng tầng sương mù dày đặc, cuối cùng sẽ thấy cánh cổng dẫn vào Yêu giới. Cánh cổng này rất đặc biệt, nếu kẻ đến là người, nó sẽ mở ra một khu rừng rậm bao la, chỉ lối cho những lữ khách lạc đường. Còn nếu là yêu, khi cánh cửa mở ra, một thế giới huyền ảo khác sẽ hiện ra trước mắt, với những bậc thang dẫn xuống Yêu giới phồn hoa, náo nhiệt.
Túc Lê từng nghe kể, từng xem qua hình ảnh, nhưng đây là lần đầu tiên cậu đích thân đặt chân đến.
Xe ngựa của tộc Huyền Hạc đã chờ sẵn ở cổng. Ngoài ra, rất nhiều trưởng lão Điểu tộc và Minh Chủ Yêu Tộc cũng đứng ở hàng đầu, cung kính mời Túc Lê ghé thăm Yêu giới vài hôm. Lãnh địa của tộc Huyền Hạc khá xa, phải mất chừng ba ngày đường từ cổng Yêu giới. Dọc đường đi, Túc Lê say mê ngắm nhìn phong cảnh. Yêu giới vẫn còn lưu giữ rất nhiều kiến trúc cổ xưa, khác hẳn với những tòa nhà cao tầng của xã hội Nhân tộc. Mỗi con đường, mỗi tòa thành, mỗi nơi đều mang đến một cảm giác quen thuộc khó tả.
Trần Kinh Hạc giải thích cho Túc Lê: "Năm xưa, chiến tranh đã gây ra vô vàn vấn đề. Yêu giới hiện tại chính là Yêu vực do các đại yêu mạnh nhất của Yêu tộc vạch định trong thời kỳ đó. Vì vậy, so với Nhân tộc, chúng ta đã bảo tồn được nhiều dấu tích lịch sử hơn."
Xe ngựa dừng lại ở bìa rừng, Túc Lê nhìn thấy một tấm bia đá cao lớn sừng sững.
Trên tấm bia khắc hai chữ "Huyền Hạc". Cậu xuống xe, bước đến trước bia đá, nhẹ nhàng chạm vào những đường vân trên đó. Cảm giác quen thuộc cùng hoa văn tinh xảo khiến Túc Lê thoáng ngẩn ngơ.
Ly Huyền Thính nói: "Đây là bia đá núi."
Loại đá này là đá núi đặc biệt, chỉ có ở Phượng Hoàng Thần Sơn. Năm xưa, tấm bia khắc chữ "Phượng Hoàng Thần Sơn" cũng được làm từ chính loại đá này.
Túc Lê đi vòng qua bia đá, rồi men theo con đường mòn dẫn lên núi.
Các tu sĩ Huyền Hạc phụ trách tuần tra đã rút lui. Trong núi rừng yên tĩnh chỉ còn tiếng gió xào xạc và côn trùng rả rích. Trần Kinh Hạc và Ly Huyền Thính đi phía sau Túc Lê, dõi theo cậu bước lên những bậc thang.
Những bậc thềm đá men theo sườn núi, cứ thế uốn lượn đi lên, hai bên đường là hai hàng trụ đèn bằng đá. Tuy có chút khác biệt, nhưng nhìn qua thật sự rất giống con đường dẫn lên Phượng Hoàng Thần Sơn năm xưa. Bước đi giữa rừng núi, Túc Lê có cảm giác như trở về nhà, vô thức bước nhanh hơn. Khi đi qua một đoạn sườn núi, cậu nhìn thấy một lối rẽ.
Đứng ở chỗ rẽ nhìn xuống, có thể thấy đèn đuốc sáng trưng khắp thung lũng. Đêm khuya, mây khói lượn lờ, dưới mái hiên đình đài, từng tốp năm tốp ba người đang cùng nhau đánh cờ, trò chuyện. Những Huyền Hạc nhỏ tuổi thì tụ tập chơi đùa... Đó chính là nơi sinh sống của tộc Huyền Hạc.
Nhưng Túc Lê lại nhìn sang lối rẽ đối diện, một cảm giác kỳ lạ vẫn luôn thúc giục cậu tiến bước.
Xung quanh những bậc thềm đá xám xanh đã mọc đầy cỏ dại, lối đi chật hẹp chỉ đủ cho một người qua.
Túc Lê đi trước, men theo cầu thang uốn lượn xuống núi, đến trước một tấm bia đá khác. Tấm bia tản ra thần lực mơ hồ, với những dòng chữ quen thuộc. Nó nằm giữa rừng núi rậm rạp, bao năm qua vẫn luôn âm thầm chờ đợi người xưa trở về.
"Phượng Hoàng đại nhân, đây là bia đá của Thần Sơn năm đó."
Trần Kinh Hạc đứng sau lưng Túc Lê. Năm đó, giới tu đạo loạn lạc, cả Nhân tộc lẫn Yêu tộc đều xảy ra nội loạn. Ác Linh Khí đã phá hủy rất nhiều linh mạch, khiến Phượng Hoàng Thần Sơn và các vùng núi lân cận đều bị ảnh hưởng nặng nề. Mặt đất sụt lún, nước chảy ngược, vạn năm núi bể sông dời, Phượng Hoàng Thần Sơn năm xưa giờ đã nằm sâu dưới đáy biển mênh mông. Năm đó, Trần Kinh Hạc đã ở lại bảo vệ Thần Sơn, cuối cùng dẫn theo những tiểu yêu còn sống sót chuyển đến Yêu giới hiện tại, đồng thời cũng mang theo khối bia đá này.
Túc Lê đặt tay lên tấm bia, cảm nhận thần lực quen thuộc quanh quẩn trong lòng bàn tay. Nhắm mắt lại, cậu như nghe thấy tiếng cười đùa của đám tiểu yêu năm nào.
Tộc Huyền Hạc đã rất cố gắng phục dựng lại Phượng Hoàng Thần Sơn, nhưng chỉ có thể lưu giữ được một phần. Túc Lê đi qua tấm bia, bước vào khoảng sân trống trải phía trước. Đèn lồng đỏ treo trên hành lang đung đưa theo gió, trước cổng chỉ có một ông lão đang quét sân. Túc Lê bước lên cầu thang, đi đến trước mặt ông lão. Có lẽ vì tuổi đã cao, ông lão không hề nhìn thấy cậu, cứ cố chấp cầm chổi quét những bậc thềm vốn đã rất sạch sẽ.
"Hữu Hữu." Túc Lê gọi.
Ông lão không hề có phản ứng, phớt lờ Túc Lê, tiếp tục vừa quét vừa lẩm bẩm một mình.
Túc Lê ngẩn người. Cậu chắc chắn không thể nhận sai, Hữu Hữu là đứa con út của Cửu Vĩ Hồ, luôn thích chơi đùa trước cổng núi. Tổ chim ngoài cổng bị thằng bé phá không biết bao nhiêu lần, ngày nào cậu đến trước núi cũng thấy Cửu Vĩ Hồ xách con đi xin lỗi nhà Tước Yêu trên cây.
Hữu Hữu là đứa nhỏ nhất. Khi nhà Cửu Vĩ Hồ gặp nạn, thằng bé cũng suýt chết yểu, về sau được y tu của Thần Sơn cứu sống, bèn đặt tên là Hữu Hữu*. Mẫu thân nó hy vọng nó có thể bình an lớn lên.
*佑佑, có nghĩa là phù hộ, bảo vệ
"Hữu Hữu là một đại sư chế tác rối xuất chúng, bảy ngàn năm trước đã du ngoạn nhân gian, nhận rất nhiều đệ tử." Ly Huyền Thính bước đến bên Túc Lê, giải thích: "Học trò của thằng bé trải khắp thiên hạ, nhận đồ đệ không phân biệt tộc đàn. Con rối ở nhà ma chính là do cháu của đồ đệ Hữu Hữu làm."
Trần Kinh Hạc đỡ con rối "Hữu Hữu" đứng thẳng lại, xoay nó về hướng chính xác để nó tiếp tục quét cầu thang. Y nói tiếp thay Ly Huyền Thính: "Năm đó, sau khi Phượng Hoàng Thần Sơn gặp biến cố, những Yêu tu còn ở lại núi đã cố gắng gìn giữ mọi thứ của Thần Sơn, chuyển tất cả những gì có thể về đây. Ba ngàn năm đầu tiên, họ đều kiên nhẫn đợi ngài trở về. Về sau, có người già đi, có người ra ngoài du ngoạn, cũng có người cạn kiệt tuổi thọ... Yêu linh của Thần Sơn dần dần thưa thớt."
"Trước khi qua đời, Hữu Hữu đã trở lại đây. Con rối này do chính thằng bé chế tác, chứa đựng một vệt thần niệm để lưu giữ hình dáng khi còn sống. Thằng bé nói với ta rằng, nếu cứ chờ đợi ở đây, chắc chắn sẽ đợi được những người khác trở về."
Giọng Trần Kinh Hạc hơi trầm xuống. Mười nghìn năm là quá dài, tuổi thọ của Yêu tộc bình thường không thể kéo dài đến vậy. Hữu Hữu cả đời dốc sức nghiên cứu con rối, tu vi chỉ ở mức trung bình, và đã bước vào luân hồi từ năm ngàn năm trước.
Túc Lê nhìn ông lão hồi lâu, rồi quay đầu bước vào bên trong.
Đến mỗi viện, cậu đều có thể nhìn thấy những dấu vết quen thuộc. Có thể là một con rối, có thể là một cánh diều... Hiệu thuốc của lão Thụ Yêu vẫn bày rất nhiều đan dược đã được luyện chế xong, trên bàn còn để lại một lá thư giải thích công dụng của từng loại thuốc...
Đi đến cuối cùng là từ đường, bên trong có rất nhiều đèn trường minh.
Gần như tất cả đèn đều đã tắt, chỉ còn ba ngọn ở vị trí chính giữa trên cùng: một chiếc cũ kỹ vẫn sáng, hai cái còn lại là mới. Đó là đèn trường minh của ba người bọn họ, là ánh sáng duy nhất trong từ đường này.
Trần Kinh Hạc muốn nói, lại bị Ly Huyền Thính ngăn cản.
Túc Lê đi đến trước từng ngọn đèn, từng cái tên quen thuộc hiện lên trước mắt cậu. Đây là đèn trường minh của Hoa Lê Yêu, đây là Viêm Yêu, Tranh... Cậu lần lượt nhìn từng chiếc, đến khi thấy chiếc của Cửu Vĩ Hồ thì không khỏi sửng sốt. Trên đèn dán một lá thư, bên ngoài viết bốn chữ "Thân gửi chủ nhân".
Cậu nao nao, quay lại nhìn thì thấy rất nhiều đèn trường minh đều có gắn thư.
Lá thư bay lên, chầm chậm mở ra trước mặt Túc Lê.
"Chủ nhân thân mến, đã nhiều năm không gặp, từ khi chia xa ngài vẫn khỏe chứ..."
Tiếng Cửu Vĩ Hồ thông qua lá thư, truyền đạt từng câu từng chữ vào tai Túc Lê. Từ đường yên tĩnh vô cùng, chỉ có tiếng hỏi thăm ân cần của nàng. Cửu Vĩ Hồ kể về những biến đổi của Phượng Hoàng Thần Sơn qua nhiều năm, kể về những người bạn cũ đã bế quan hoặc bước vào luân hồi, kể về thành tựu của con trai nàng, và nói rằng nàng nhớ cố hương...
Lá thư này không dùng nhiều từ ngữ trau chuốt, Cửu Vĩ Hồ dùng cách thức riêng của mình để biểu đạt rằng nàng sống rất hạnh phúc. Mở mắt trong khu rừng vô danh, nhắm mắt tại Phượng Hoàng Thần Sơn. Nỗi tiếc nuối duy nhất là không kịp nói một lời cảm ơn với chủ nhân. Nhưng nàng rất vui, bởi tuy thời gian của nàng sắp cạn, nhưng sự truyền thừa chưa hề ngừng lại.
Túc Lê ở trong từ đường suốt bảy ngày, lắng nghe từng lời nhắn gửi của cố nhân, dường như những cuộc vui đùa năm xưa vẫn còn vẹn nguyên ở đó. Cậu chỉ cần nghe tiếng nói từ lá thư là có thể nhớ đến nụ cười của họ. Họ, hoặc là sinh ra trong chiến loạn, hoặc là sinh ra trong bình yên, nhưng đều đã thọ hết chết già, và muốn gửi lời nhắn nhủ đến cố nhân.
Mọi thứ đều tốt, xin đừng mong nhớ.
Ngày Túc Lê ra khỏi từ đường, cậu nhìn thấy phía sau còn có một từ đường mới xây. Cậu đến gần, thấy Kinh Hạc đang thắp đèn. Đèn trường minh trong từ đường này ghi những cái tên mà cậu không biết. Túc Lê nao nao, nghe Ly Huyền Thính nói.
"Đây là cháu trai của Tranh. Kinh Hạc nói hắn đi Đông Hải rèn luyện từ hai mươi năm trước đến nay chưa về, nhưng đèn vẫn sáng, hẳn là có cơ duyên." Ly Huyền Thính tiến lên giải thích cho Túc Lê: "Đây là cháu dâu của Hoa Lê Yêu, bây giờ là một vị quản lý của Thanh Phong Sơn Trang..."
"Con trai út của Hữu Hữu hình như là một đại tông sư của Yêu tộc..."
Túc Lê giật mình: "Sao ngươi biết?"
"Ta từng tới đây một lần."
Ly Huyền Thính giới thiệu cho Túc Lê từng người trong từ đường mới. Túc Lê đứng im tại chỗ, nhìn những ngọn đèn trường minh khắp nơi, dường như hiểu được ý của Cửu Vĩ Hồ khi nàng nói rằng sự truyền thừa chưa hề ngừng.
Đã rất lâu rồi.
"Những căn phòng ở viện trước đều được giữ lại. Bọn trẻ đi du ngoạn xong về sẽ ở đó, thỉnh thoảng cũng rất náo nhiệt." Trần Kinh Hạc thắp đèn xong xoa tay: "Ngài chờ một chút để tôi về lấy gia phả, tất cả đều được ghi chép trong đó... Lần sau đến, chúng ta có thể chào hỏi mọi người."
Tuy không phải đồng tộc, nhưng lại thân như đồng tộc.
Thời gian lặng lẽ trôi, người xưa có lẽ đã luân hồi chuyển thế.
Nếu có duyên phận, chắc sẽ còn gặp lại.
Trần Kinh Hạc về tộc có đủ việc phải lo, Túc Lê ở sau núi mấy ngày, đến lúc phải rời đi vẫn còn lưu luyến không muốn rời.
Ly Huyền Thính ôm cậu, dịu dàng nói: "Sau này chúng ta có thể thường xuyên về đây ở, dẫn mọi người về nữa, có thể xây thêm nhà cây... Lần trước đi công tác ta thấy một gốc ngô đồng cổ thụ, chúng ta có thể mang về trồng sau núi."
"Nhà cây của ta quá nhỏ." Túc Lê nói: "Không ở được, nhưng có thể xây một cái viện riêng dưới gốc cây, bên cạnh ao. Ta sẽ thương lượng với Minh Chủ Yêu Tộc, ta muốn tạo một trận truyền tống, từ núi Tức Linh đến Phượng Hoàng Thần Sơn..."
Yêu giới không có nóng lạnh, đến lúc đó có thể dẫn người nhà đến du ngoạn.
Ly Huyền Thính đồng ý: "Để ta nói chuyện với hắn."
Túc Lê hỏi: "Liệu hắn có đồng ý không?"
Ly Huyền Thính nói: "Ta sẽ làm hắn phải đồng ý."
Túc Lê nhẹ nhàng nắm tay hắn: "Ta muốn một cái tổ mới nữa, làm từ vảy rồng..."
Đáp lại cậu là một nụ hôn của hắn, hôn lên ngón tay cậu, rồi lại cắn mấy cái: "Vậy tạm thời cho nợ đi."
Hai người thoáng chốc đã đi đến cổng rời núi, nói lời tạm biệt với con rối, rồi xoay người xuống những bậc thang.
Ông lão lưng còng vẫn tiếp tục quét sân, chỉ là lần này, nghe Túc Lê nói tạm biệt, lão ngẩng đầu lên, đôi mắt đục ngầu dường như lướt qua một chút tỉnh táo. Âm thanh già nua vang lên: "Phượng Hoàng đại nhân, ngài lại đi sao?"
Túc Lê quay phắt lại, đối diện với ánh mắt của ông lão. Cậu nhớ tới Hữu Hữu nhỏ tuổi ngồi trước cổng, dùng chất giọng non nớt hỏi: "Phượng Hoàng đại nhân, ngài lại dẫn Huyền Thính đi du lịch sao?"
Lúc ấy cậu đã trả lời thế nào? Cậu nói là đúng vậy, đợi nhóc lớn lên cũng có thể đi du ngoạn nhân gian.
"Ừ, ta đi đây." Túc Lê nghiêm túc đáp.
Ông lão mỉm cười, thanh âm già nua hết sức nghiêm túc, dần hòa lẫn với tiếng nói lanh lảnh của tiểu yêu trước núi năm đó: "Vậy ngài về sớm nhé."
Túc Lê cười đáp: "Ta sẽ về sớm, nhóc yên tâm đi."
Đường này xuống núi, đi tới nhân gian.
Thiếu niên nhập nhân thế, sẽ luôn về cố hương.
XONG CHÍNH VĂN