181. Chương 181: Ngoại truyện Cuộc sống hạnh phúc của gia đình họ Túc (2)

Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều

Chương 181: Ngoại truyện Cuộc sống hạnh phúc của gia đình họ Túc (2)

Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 181 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bộ phim mới của Túc Dư Đường sắp được công chiếu. Là một nữ diễn viên từng đạt vô số giải thưởng, kỹ thuật diễn xuất của chị không chê vào đâu được, tuổi tác dường như không để lại dấu vết nào trên gương mặt chị. Dù là tác phẩm nào, chị cũng có thể dễ dàng nắm bắt, trở thành minh chứng sống cho câu nói 'càng diễn càng thật' của các đạo diễn từng hợp tác với chị. Ngoại trừ khoảng thời gian tạm gác sự nghiệp khi còn trẻ để chăm sóc gia đình, những năm qua Túc Dư Đường luôn duy trì phong độ, cứ hai năm lại ra mắt một bộ phim chất lượng.
Bộ phim mới không có tên, là một tác phẩm hiện đại lấy bối cảnh 10 năm trước, kể về con đường trưởng thành và sự nghiệp của nữ chính. Đây là câu chuyện về một cô gái hiện đại nỗ lực phấn đấu gây dựng sự nghiệp, một bộ phim lấy nữ chính làm trung tâm, đúng với phong cách của Túc Dư Đường, có cả tiếng cười và nước mắt. Dàn diễn viên cũng rất mạnh, khiến cộng đồng mạng vô cùng mong đợi.
Bộ phim này giảm bớt nhiều giai đoạn tuyên truyền, quảng bá, đơn giản hơn nhiều so với các bộ phim khác. Nhưng dù vậy, sau khi trailer lên sóng, phim vẫn liên tục lọt top tìm kiếm thịnh hành. Đạo diễn là người quen của Túc Dư Đường, nghe nói bối cảnh trong phim được quay tại vùng núi Tức Linh. Trong một lần phỏng vấn truyền thông, Túc Dư Đường còn tiết lộ rằng có rất nhiều bạn bè của chị xuất hiện trong phim, nhưng chị không nói rõ đó là những ai.
Cộng đồng mạng cho rằng những người bạn được nhắc đến chắc hẳn là bạn bè của Túc Dư Đường trong giới giải trí. Đến khi trailer của bộ phim được đăng tải, họ mới biết những người bạn này là những nhân vật tai to mặt lớn từ đủ mọi ngành nghề. Ngay từ khi phim bắt đầu tuyên truyền, rất nhiều người đã dùng tài khoản Weibo cá nhân để quảng cáo cho bộ phim, các hoạt động bốc thăm trúng thưởng diễn ra như mưa, khiến cộng đồng mạng choáng váng.
Sự phát triển trong những năm qua của vùng núi Tức Linh có thể nói là một huyền thoại, chưa kể ngôi làng này một bước trở thành trấn nhỏ văn minh nhất cả nước. Đợt trước có một hot face đến nhà bạn đại gia chơi, tiện thể quay video phong cảnh làng Tức Linh. Kết quả là người bảo vệ công viên làng lại là một đại sư nổi tiếng của đạo quán nào đó, nhân viên quản lý tòa chung cư là một nghệ sĩ dương cầm nổi tiếng đã về hưu... Đến cả ông lão tập thái cực quyền ven đường cũng sở hữu hàng chục núi vàng.
Lúc ấy, video này lọt top tìm kiếm thịnh hành rất lâu, khu du lịch núi Tức Linh còn tranh thủ làm một video quảng cáo, thu hút sự chú ý của cục du lịch thành phố S, tạo riêng một tuyến du lịch cho khu vực này. Sau sự kiện đó, cả mạng đều biết trong làng Tức Linh thuộc vùng núi Tức Linh có một khu chung cư giàu nứt đố đổ vách, tùy tiện chọn một người cũng là đại gia 'nhà có mỏ'.
Cộng đồng mạng choáng váng trước mối quan hệ rộng rãi của Túc Dư Đường, còn những người mà họ cho rằng là "đấng" kia, sau khi đăng bài trên Weibo xong thì lại hơi hoảng hốt.
"Con chắc chắn làm vậy sẽ được chứ?" Trong văn phòng, người đàn ông mặc đạo bào ngồi trên ghế sô pha, nghiêm túc hỏi con trai đang mặc âu phục, đi giày da.
"Cha, ngài cứ yên tâm. Lần trước con trai của Túc đại nhân ra ngoài thi đấu gặp chút rắc rối với khách sạn, lúc ấy lão Ngô đã lập tức mời cả đoàn nghiên cứu khoa học của Đại học Thủ Đô đến ở. Sau đó, Tập đoàn Trần Thị đã liên hệ hợp tác với gia đình họ." Người đàn ông với vẻ mặt chính trực, vừa nói vừa lướt Weibo: "Chúng ta phải nắm bắt cơ hội để lấy lòng gia đình họ... Chết tiệt, có người bắt chước chúng ta cũng đăng bài rồi."
Người mặc đạo bào: "... Con liệu có làm được không đấy? Chúng ta phải nổi bật hơn họ chứ."
Người mặc âu phục lập tức gọi điện: "Alo? Ừ, sắp xếp mời toàn bộ công ty đi xem buổi công chiếu đầu tiên cho tôi. Cái gì? Cứ rút tiền từ thẻ của tôi."
Đúng vậy, những người muốn lấy lòng gia đình họ Túc thật sự có quá nhiều.
Vào ngày công chiếu đầu tiên, những người có vé đều xếp hàng bên ngoài rạp chiếu phim, trên đường cũng có rất nhiều người thảo luận về chuyện này, tiếng trò chuyện ríu rít không ngừng. Giữa đám đông có hai thanh niên cực kỳ nổi bật, một người mặc âu phục đen, người còn lại thì mặc trang phục đời thường, đội một chiếc mũ đen. Trang phục của cả hai rõ ràng chẳng ăn nhập gì, nhưng đứng chung lại có một cảm giác hài hòa kỳ lạ, khiến những người xung quanh đều vô thức nhìn họ.
Hàng người gần như không nhúc nhích, phía trước hình như có vấn đề gì đó.
Nam sinh đội mũ còn đeo khẩu trang, rõ ràng đang buồn ngủ, trông không được tỉnh táo cho lắm. Người đàn ông đồng hành cùng cậu vươn tay đỡ lấy cậu, ghé vào tai cậu thì thầm gì đó.
Những người xung quanh không nhịn được quan sát họ. Anh chàng mặc âu phục kia rất đẹp trai, nam sinh bên cạnh đội mũ nên không thấy rõ, nhưng nhìn vóc dáng có cảm giác cũng là một người đẹp. Điều quan trọng là cử chỉ của hai người này quá thân mật, họ là một đôi sao?
Hai người này chính là Túc Lê và Ly Huyền Thính.
Ly Huyền Thính tan làm đến đại học đón Túc Lê. Túc Lê đã vùi mình trong phòng thí nghiệm suốt hai tuần, gần như không ngủ không nghỉ. Lúc hắn tới đón, cậu vừa hay hoàn thành một giai đoạn thí nghiệm, vội vàng thay đồ rồi ra ngoài, ngủ nửa tiếng trên xe, giờ vẫn còn gà gật.
Hai người không đi chung với đoàn lớn, vé cho cả hai được giữ ở quầy. Ai ngờ lúc tới rạp, rạp đã đông nghịt, căn bản không thể chen tới quầy để lấy vé. Cả hai đành đứng xếp hàng, gọi cho người ở bên trong ra đón.
"Hay là chúng ta về nhà nghỉ ngơi đi? Mấy hôm nữa rồi đi xem?" Ly Huyền Thính nhẹ giọng hỏi.
Túc Lê lắc đầu: "Chỉ hơi buồn ngủ thôi, lát nữa sẽ tỉnh."
Ly Huyền Thính nghiêng người: "Vậy dựa vào anh mà ngủ, anh đã gọi cho Minh Minh rồi, thằng bé sẽ ra ngay."
Túc Lê tựa đầu vào vai hắn, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Ly Huyền Thính chỉnh mũ cho cậu, đặt tay lên vai, cẩn thận che chở bạn trai.
Nữ sinh đứng cạnh thấy hành động này ngọt ngào chết đi được. Ban nãy cô chỉ đoán mò, giờ thì chắc chắn hai người này là một cặp... Cô quay đi chỗ khác, nhưng chợt cảm thấy gương mặt góc nghiêng của người mặc âu phục kia trông quen quen, thế là quay lại nhìn thêm vài cái. Sao cô có cảm giác mình đã thấy người này ở đâu rồi nhỉ?
Lúc này, hàng người bỗng nhích về phía trước một chút, một nam sinh cầm thứ gì đó chạy từ trong rạp ra, nhìn quanh rồi chạy thẳng tới chỗ này. Nữ sinh sửng sốt, thấy nam sinh kia đi thẳng tới cặp đôi ở sau lưng cô, đưa hai tấm vé có phần cuống khác hẳn mọi người cho người mặc âu phục.
"Mẹ bảo đi lối dành cho nhân viên đi, cô Tiểu Lâm đang chờ ở bên trong rồi." Túc Minh thấy tình trạng của Túc Lê thì hỏi: "Anh hai buồn ngủ à?"
Ly Huyền Thính nói: "Mới làm xong thí nghiệm, chưa được nghỉ ngơi, đợi một lát là sẽ tỉnh."
Sau đó ba người đi vào bằng lối dành cho nhân viên.
"Hiểu Hiểu, sao thế?" Bạn của nữ sinh kia hỏi.
Hiểu Hiểu sững sờ: "À không, chỉ là tôi thấy mấy người kia trông quen thôi."
Nhất là nam sinh vừa xuất hiện, gương mặt thật sự rất quen, giống như đã thấy ở đâu... Cô chợt nhìn tấm áp phích trên tường, nhìn gương mặt của Túc Dư Đường, bỗng nhiên nghĩ ra.
Đúng rồi! Nam sinh vừa rồi rất giống Túc nữ thần!
Cô bừng tỉnh, nhìn bóng lưng xa dần, vội bịt miệng mình.
Ba người tới hậu trường rạp chiếu phim, không thấy mẹ Túc đâu, nhưng có cha Túc và Túc Úc, cả hai đang thì thầm điều gì đó. Hôm nay tổ chức lễ công chiếu, mẹ Túc phải đi chuẩn bị, hậu trường gần như không có ai. Túc Lê tới ghế sô pha ngồi nghỉ, vừa nhắm mắt lại đã nghe được vài từ khóa quan trọng.
"Ngày kỷ niệm kết hôn!?" Túc Minh sững sờ: "Sao giờ cha mới nói?"
Cha Túc chậc một tiếng: "Tuần trước và tuần trước nữa cha bận cho mấy đứa nhỏ thi giữa kỳ, sáng hôm qua thấy nhắc nhở trên điện thoại mới nhớ ra. Vốn định hôm nay dẫn mẹ con đi ăn, kết quả tối qua mẹ con lại bảo hôm nay là buổi công chiếu đầu tiên."
Ngày kỷ niệm kết hôn là chuyện lớn, gia đình họ Túc mỗi năm đều có ngày này, là thời gian đặc biệt của riêng cha mẹ.
Khi còn bé, mỗi năm cha mẹ đón ngày kỷ niệm, Túc Úc sẽ phải ngồi trước giường trẻ con, vừa làm bài vừa trông em. Đợi ba đứa lớn hơn chút, mỗi khi trùng với thời gian mẹ Túc đi quay phim, cha Túc sẽ chạy đi thăm vợ, mấy anh em chỉ có thể đặt đồ ăn bên ngoài. Nhưng cũng không đến nỗi nào, có Phong Yêu, có Ly Huyền Thính, có hai người biết làm cơm, cùng lắm thì ăn sủi cảo đông lạnh.
Lớn thêm chút nữa, mỗi người đều có việc học và sự nghiệp riêng, ngày kỷ niệm kết hôn chỉ được thấy trên dòng thời gian trên mạng xã hội của cha Túc. Hai vợ chồng chưa bao giờ lơ là chuyện 'phát cơm chó'.
Tóm lại, ngày kỷ niệm kết hôn của cha mẹ là chuyện quan trọng hơn trời ở gia đình họ. Năm ngoái, hai vợ chồng còn ra nước ngoài du lịch vài ba ngày. Ai mà ngờ được năm nay cha Túc lại vì công việc bận quá mà suýt quên mất chứ.
Cha Túc một khi bận rộn là không lên mạng, nên chuyện công chiếu tối qua vợ gọi điện hắn mới biết. Nói chuyện điện thoại xong, hắn vội vàng đi tàu cao tốc tới thủ đô, kết quả vợ lại bận hoạt động quảng bá, biệt thự trống không.
Túc Minh lạnh lùng nói: "Cha phải sám hối đi."
Túc Úc cười ha ha: "May mà cha còn nhớ đấy, không thì chắc năm nay cha khỏi thấy mặt mẹ luôn."
Từ bé anh đã nghe năm xưa cha theo đuổi mẹ rầm rộ đến độ cả Yêu giới đều biết. Phải biết hai người này hồi trẻ gặp nhau là thượng cẳng chân hạ cẳng tay, đều là đại yêu nổi danh một phương, cầm kịch bản yêu nhau lắm cắn nhau đau, kết quả lại thành 'chim liền cành'. Cửu Vĩ Thiên Miêu và Thần Loan Điểu thế mà lại về chung một nhà, lúc anh ra đời còn được tôn sùng là kết tinh tình yêu của cả hai.
Giờ thì sao, thôi quên đi.
Cha Túc thở dài: "Có lẽ là già rồi, đợt trước cha vẫn nhớ, nhưng bận một cái là quên béng."
Túc Lê cũng ngồi dậy, vẻ buồn ngủ đã bay sạch.
"Phượng Hoàng đại nhân có mệt không? Uống chút trà cho tỉnh táo." Trần Kinh Hạc ngồi cạnh rót trà, nói với cha Túc: "Hay là thôi vậy? Dù sao cô chú cũng kết hôn hơn ngàn năm rồi, thiếu một ngày kỷ niệm cũng không sao."
Gia đình họ Túc đồng thanh nói: "Sao lại thế được!?"
Trần Kinh Hạc giật mình, suýt làm rơi chén trà: "Sao lại không được?"
"Chú Kinh Hạc, độc thân nhiều năm như vậy không phải lỗi của chú, nhưng ngày kỷ niệm kết hôn là thứ mà năm sau phải long trọng hơn năm trước." Túc Úc nghiêm túc nói: "Cha, vẫn kịp. Cha đã chuẩn bị quà rồi đúng không, sân khấu công chiếu lớn như thế, vừa hay làm niềm vui bất ngờ cho mẹ luôn."
Trần Kinh Hạc nghe thế thì không vui: "Cái gì mà tại chú độc thân, mấy đứa cũng độc thân còn gì? Sắp ba mươi rồi cũng chẳng thấy yêu đương hẹn hò, cứ chơi thêm vài năm đi rồi nhìn Bạch Quân lấy vợ sinh con nhé, mấy đứa có thể phấn đấu hơn không hả?"
Bạch Quân đang uống nước suýt phun hết ra ngoài, ho khù khụ giải thích: "Chú Kinh Hạc, cháu cũng độc thân mà."
"Hở tí là công kích cá nhân, độc thân thì làm sao? Cháu độc thân nhưng cũng là dân lướt mạng kỳ cựu, không hẹn hò chẳng lẽ cháu còn không biết 'chim nhỏ' sinh như thế nào?" Túc Úc cười gằn: "Cha, cha nghe đây, chuyện này phải làm thật lớn vào, hôm nay con trai làm chủ cho cha."
Còn nửa tiếng nữa là bắt đầu lễ công chiếu.
Sắp đến giờ mở màn, người xem lục tục vào chỗ ngồi, nhân viên trên sân khấu đang chỉnh thiết bị, không khí náo nhiệt lan rộng khắp rạp. Túc Dư Đường trang điểm xong, nhìn xuống dãy ghế khách quý, phát hiện chỉ có Bạch Quân, Phong Yêu và Trần Kinh Hạc, chồng và đàn con đều không thấy đâu.
"Bé Lê vẫn chưa tới à?"
Trợ lý Tiểu Lâm đáp: "Tới rồi mà, ban nãy em còn thấy Minh Minh ra cửa đón thằng bé."
Túc Dư Đường đứng đợi một lúc thì phải theo đoàn làm phim lên sân khấu, bắt đầu quy trình khai mạc. Chị đứng trên sân khấu nói chuyện, đột nhiên thấy chồng và các con lén lút vào ghế, hình như trong tay còn cầm thứ gì đó.
Túc Lê đi cuối cùng, lúc đi ngang qua cửa, hai nhân viên đột nhiên cúi chào làm cậu giật mình, gật đầu với họ rồi đi vào.
"Họ là ai vậy?" Túc Lê hỏi.
Ly Huyền Thính đáp: "Người của Điểu tộc, rạp chiếu phim này là của tộc Tước Điểu."
Túc Lê khựng lại, quay đầu bảo Túc Úc đang đi đằng trước: "Anh, rạp này của tộc Tước Điểu, anh có bạn là người tộc này mà đúng không?"
Túc Úc đang băn khoăn không biết tiếp theo nên làm gì, nghe vậy mừng rỡ: "Từ từ để anh gọi điện cho thằng béo."
"Tiểu tiên sinh thế mà đáp lại chúng ta."
"Tại sao lại không? Tôi ghen tị với đám Kiếm Tông chết đi được, rõ ràng chúng ta gần gũi với tiểu tiên sinh hơn."
"Ông không biết để giành được việc làm hậu trường này khó cỡ nào đâu, may mà tôi cướp được."
Hai Tước Điểu đứng ở cửa thì thầm với nhau, đột nhiên một thanh niên cao lớn đi tới trước mặt họ.
Cả hai sững sờ, nhận ra vị này là anh trai của tiểu tiên sinh Túc Úc: "Ngài Túc, có chuyện gì ạ?"
Túc Úc nói: "Đường nào dẫn vào phòng máy chiếu?"
Lễ công chiếu có rất nhiều nhân vật nổi tiếng góp mặt, đạo diễn cũng không ngờ có thể mời được những người này, giai đoạn đọc diễn văn chào mừng lại càng hào hùng và lâm ly.
Nhưng các vị 'đấng' ngồi ở hàng đầu không dám ho he, ai cũng ngồi nghiêm chỉnh, vẻ mặt nghiêm túc. Khi Túc Dư Đường từ trên xuống, tất cả đều đứng dậy, cung kính đón chị vào ghế chính giữa.
Đạo diễn đi cùng Túc Dư Đường nên ngồi cạnh chị, choáng váng nghĩ, chờ chút, đây chẳng phải là ghế của giám đốc Trương sao!?
Mà giám đốc Trương thì đứng dậy, vẻ mặt thản nhiên trò chuyện với Túc Dư Đường, sau đó đi tít ra đầu kia ngồi. Hắn đâu có dám ngồi đó, không thấy bên trong có bao nhiêu vị 'đấng' đang ngồi à? Mấy vị tai to mặt lớn ngồi hết ở kia, một nhà đầu tư nhỏ bé như hắn sao dám chen vào.
"Khoan." Đạo diễn có chút bối rối: "Hình như nhầm ghế rồi."
Túc Dư Đường hết sức bình tĩnh: "Đạo diễn ngồi đi, phim sắp bắt đầu rồi."
Phần giới thiệu nhanh chóng kết thúc, phim chính thức chiếu. Trong bóng tối, chỉ có màn hình lớn sáng lên nội dung điện ảnh đặc sắc. Túc Dư Đường lại ở trong bóng tối thấy mấy người lên sân khấu, hình như là nhân viên. Phim gần hai tiếng, đến khi nhạc cuối phim chạy hết, ánh đèn lại không sáng lên.
Ngay sau đó, màn hình xuất hiện những hình ảnh mới ---
Trên màn hình, cha Túc mặc tạp dề đứng trong bếp, bên cạnh là mẹ Túc. Hai vợ chồng anh một câu em một câu nói về món mới tối nay, cha Túc thái thịt điêu luyện, mẹ Túc thuần thục nhặt rau...
Người xem ở hàng sau không ngừng trầm trồ.
"Ôi trời ơi...!!! Người này hình như là chồng của nữ thần!"
"Má ơi video này ngược cẩu quá đi!"
"Hôm nay là ngày gì vậy?"
"Aaaaaa ngọt quá đi, cái này cho tôi xem được hả?"
Mà các vị 'đấng' ngồi ở hàng trước, giây phút thấy cha Túc cầm dao thái thịt lập tức rùng mình. Họ nhìn hai người ngọt ngào tương tác, nhắm mắt lại là nghĩ đến chiến trường đẫm máu ngàn năm trước khi Yêu tộc nội chiến, như thể con dao kia không phải đang thái thịt, mà là thái bọn họ.
Hình ảnh có bao nhiêu ấm áp, trong mắt họ có bấy nhiêu kinh dị.
Hóa ra hai người này ở nhà là như vậy ư!?
Nhân viên cũng nhận thấy sắc mặt của mấy vị sếp, tưởng là trong rạp quá ồn ào, vội vàng cho người đi duy trì trật tự. Sau đó nghe ngóng xem chuyện là thế nào, sao họ không nhận được tin là có vụ này.
Đúng lúc này, ánh đèn sân khấu chiếu vào ghế của Túc Dư Đường, sau đó là một người đàn ông ăn mặc trang trọng đi tới trước mặt chị, quỳ một chân xuống đất, giơ bó hoa lên: "Vợ ơi, ngày kỷ niệm kết hôn vui vẻ."
Túc Thanh Phong lúc lên đồ cực kỳ điển trai, đối ngoại nói là hơn 50 tuổi, sắp tới tuổi về hưu, nhưng khuôn mặt hắn vẫn trẻ trung, trông chỉ như một người đàn ông ngoài ba mươi.
Hai người đã ở bên nhau hơn ngàn năm, tới nhân thế cũng gần ngàn năm. Theo sự phát triển của xã hội loài người, họ đã đổi rất nhiều thân phận. Túc Thanh Phong đi từ công tử thế gia thời cổ cho tới giáo sư nhân dân ở hiện đại, thêm ba mươi năm nữa, họ sẽ phải đổi một thân phận mới để tiếp tục sinh hoạt.
Tới nhân gian nhiều năm như vậy, tình cảm vợ chồng đã là thứ không thể dùng ngôn ngữ để diễn tả.
Túc Dư Đường sửng sốt, không khỏi có chút cảm động. Chị tươi cười nhận hoa: "Bao nhiêu tuổi rồi còn làm mấy chuyện này."
Chị cúi đầu ngửi thử, bỗng ngửi được mùi nhựa, đuôi lông mày không khỏi giật giật.
"..."
Ngồi ở ghế VIP bên kia, Trần Kinh Hạc hỏi: "Mấy đứa còn mua hoa hồng nữa à?"
Túc Lê vừa đi cắt ghép video khẩn cấp, còn kết nối với màn hình để chiếu, mới trở về. Nghe Trần Kinh Hạc hỏi thì sửng sốt: "Hoa gì? Mọi người mua hoa à?"
Ly Huyền Thính nói: "Không, lần trước tặng hoa mẹ bảo là vẽ chuyện."
Thế là từ đó, trong các buổi lễ công chiếu, cả nhà chẳng mua hoa bao giờ.
"À hoa hả, em chuẩn bị đó." Túc Minh rất bình tĩnh: "Em thấy bên ngoài có cái bức tường hoa, bèn rút mấy bông gói lại. Yên tâm đi, em còn vẩy cả nước lên, đảm bảo y như thật."
Bạch Quân giật mình: "Hoa giả?! Cha em có biết là hoa giả không vậy?"
"Đều là hoa mà?" Túc Lê buồn ngủ tựa vào Ly Huyền Thính.
"À em nói làm gì." Túc Minh đáp không cần nghĩ: "Trong phim đều diễn vậy mà, đặt quà trong bó hoa, siêu lãng mạn. Không sao đâu, chỉ là hình thức thôi, có lòng là được."
Bạch Quân: "..."
Trần Kinh Hạc: "?"
Trên sân khấu đột nhiên vang lên tiếng pháo, thu hút sự chú ý của mọi người.
Ở đầu kia, một thanh niên nhảy lên sân khấu, đi tới bục của MC, cầm mic nói: "Chúc mọi người có một buổi tối tốt lành."
Túc Úc quan sát những người bên dưới, hắng giọng: "Hôm nay là buổi công chiếu đầu tiên của bộ phim, rất vui vì có thể gặp mọi người trong ngày đặc biệt này. Hôm nay không chỉ là buổi công chiếu đầu tiên, mà còn là một ngày rất đặc biệt, đó chính là ngày kỷ niệm kết hôn lần thứ một ngàn..." Những câu từ trôi chảy của Túc Úc bỗng nhiên ngừng lại.
1639 năm!? Ái chà không được, không thể nói thế.
Khoan đã? Cha mẹ nói với bên ngoài là họ kết hôn khi nào nhỉ?
Chết tiệt! Kết hôn năm nào vậy!
Âm lượng không lớn, nhưng mấy tu sĩ ngồi xung quanh đều nghe được, không khí ngột ngạt dần lan tỏa. Phải làm sao giờ? Nên nói chúc mừng không? Hay là vỗ tay?
Bé Lê: Cắt video xong buồn ngủ quá.
Bé Minh: Trong này tối mà, dùng hoa giả cho đủ hình thức là được, không thành vấn đề.
Anh cả: Cha, vụ này phải làm lớn vào, hôm nay con trai làm chủ cho cha.
Cha Túc: Làm chủ tiễn tôi đi Tây Thiên à?