Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều
Chương 182: Ngoại truyện - Cuộc sống vui vẻ của nhà họ Túc (3)
Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 182 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Edit: Ry
Buổi công chiếu gây chấn động với thông tin về ngày kỷ niệm kết hôn của Túc Dư Đường với người ngoài ngành giải trí. Phải biết, Túc Dư Đường trước kia thỉnh thoảng còn đăng ảnh gia đình, nhưng những năm gần đây thì ít đi rất nhiều. Cư dân mạng đều biết cô có chồng, nhưng Nữ thần Túc chưa bao giờ tiết lộ ngày kỷ niệm kết hôn là khi nào.
Tối hôm công chiếu, rất nhiều phương tiện truyền thông đăng tải hình ảnh tại hiện trường, cũng có những khán giả sau khi xem phim đã lén lút chụp vài bức. Cùng ngày, hai từ khóa hot (hotsearch) nhanh chóng leo lên top đầu, thứ nhất là danh sách những nhân vật nổi tiếng đến xem buổi công chiếu ở thủ đô, thứ hai chính là nhà họ Túc.
Từ khóa thứ nhất, qua điều tra của cư dân mạng, phát hiện trong danh sách này gần như có người thuộc mọi tầng lớp. Trừ nhóm văn nghệ sĩ ra thì trong rạp còn có mặt đầy đủ những vị có thể nói là nhà đầu tư hàng đầu trong giới kinh doanh hiện nay. Mà đấy chỉ là phụ thôi, nghe nói hiện trường còn có cả đạo sĩ, ba vị đứng đầu có địa vị bậc nhất trong lịch sử.
Đây mới chỉ là hiện trường công chiếu, khán giả được xem phim đều rơi nước mắt. Phim của các minh tinh khác, đóng phim hữu nghị đều là người trong giới, nhưng phim của Nữ thần Túc thì ngay cả vai quần chúng cũng là Đạo trưởng Hối Minh của Tam Nguyên Quan.
Tất nhiên, từ khóa hot này vừa lên được một lúc đã bị gỡ xuống.
Người gỡ chính là một nhà đầu tư có mặt tại hiện trường. Không gỡ xuống thì để đó cho người ta chướng mắt sao? Phim của Túc đại nhân còn chưa lên hotsearch, mà bọn tép riu, lâu la này lại dám lên hotsearch. Nếu lỡ chọc giận nhà họ Túc và nhà họ Trần thì bọn họ coi như công cốc.
Còn một từ khóa hot khác, bởi vì có quá nhiều trai đẹp nên được đẩy thẳng lên top, bọn họ không gỡ được, cũng không biết có nên gỡ hay không. Từ khóa hot này là một bức ảnh do phóng viên chụp ở hiện trường, nhóm người chính giữa không phải đoàn làm phim, mà là người nhà họ Túc. Fan của Túc Dư Đường phần lớn là fan lâu năm, những năm qua Túc Dư Đường ít đăng ảnh liên quan tới gia đình, đây là lần đầu họ thấy bức ảnh toàn gia đình hoàn chỉnh.
Ba người con trai của Nữ thần Túc quá ăn ảnh, mỗi người một nét riêng, nghe nói đều là sinh viên của Đại học Thủ Đô. Có nhan sắc có trí tuệ, xung quanh Túc Dư Đường toàn là những chàng trai tuấn tú, khiến một bức ảnh chụp hoạt động bình thường cũng trở nên sống động, bắt mắt.
[Nữ thần cười ngọt ngào quá!]
[Chỉ có tôi để ý anh đẹp trai bên cạnh chị ấy thôi à? Ôi trời ơi, hai bé Lê Minh đã lớn vậy rồi sao?]
[Tôi khóc rồi, nữ thần ơi chị có thiếu con dâu không ạ.]
[Thời đại của nước mắt, tình mẹ trong tôi đã biến chất.]
[Vãi chưởng vãi chưởng, tôi biết cái anh đẹp trai bên cạnh chủ tịch Trần! Là Thái Tử của Tập đoàn Trần Thị! Là cấp trên của cấp trên của tôi.]
[Gen nhà này đỉnh thế nhỉ, toàn trai xinh gái đẹp, còn trẻ lâu không già nữa chứ.]
Có vụ này khởi nguồn, người ta lập tức lục lọi được những bức ảnh rải rác thời sinh viên của ba anh em họ Túc. Ví dụ như anh cả Túc Úc đi tham gia thi đấu thể thao nhận giải, hay là cặp song sinh nhận giải thưởng quốc tế. Thậm chí có người còn tìm được ảnh Túc Lê múa côn trong giờ học quân sự, càng khiến chủ đề lan truyền rộng rãi.
[Aaaaaaa Túc Lê!!]
[Lúc ấy tôi còn tưởng Túc Lê sẽ theo nghiệp mẹ làm diễn viên chứ! Tiểu Thiếu Chủ năm đó giờ vẫn khiến lòng này xao xuyến.]
[Không được đâu, vào giới giải trí là cướp mất nhân tài của quốc gia đó.]
[Đại học Thủ Đô à? Lại ép em thi vào trường top rồi.]
Có điều phòng làm việc của Túc Dư Đường cũng nhanh chóng kiểm soát tình hình, chỉ có mấy bức ảnh kia bị tuồn ra, về sau cũng không thấy có ảnh mới nào nữa.
Phim lên hotsearch, các loại lời chúc phúc cũng theo đó xuất hiện dưới Weibo của Túc Dư Đường. Bên ngoài vui vẻ hòa thuận, nhưng nhà họ Túc lại hiếm hoi mà xuất hiện không khí căng thẳng. Theo kế hoạch trước đó, Túc Dư Đường quay xong phim này sẽ nghỉ ngơi chừng nửa năm.
Nhưng kết thúc hoạt động tối công chiếu, mẹ Túc cầm quà, trả lại bó hoa giả cho ba Túc, rồi quay đầu nhận lời tham gia một chương trình giải trí, bay thẳng sang thành phố khác. Sáng hôm sau ba Túc ngủ dậy mới phát hiện không thấy vợ đâu.
Túc Thanh Phong vốn định hè này cùng vợ yêu đi du lịch vòng quanh thế giới, không ngờ bị vụ kỷ niệm kết hôn này phá hỏng, xin nghỉ phép xong cũng vội vàng bay đến nơi quay chương trình. Có điều trước đó, Túc Úc và Túc Minh tạm thời bị đuổi ra khỏi nhà. Một lần hai anh em về nhà thì phát hiện khóa cổng đã đổi mật khẩu.
Trước khi tâm trạng mẹ Túc khá hơn, hai đứa này đừng hòng bước chân vào nhà.
Túc Úc tính tình vô tư, biết chuyện còn gửi hướng dẫn dỗ vợ cho ba mình. Mấy cái hướng dẫn này không biết là tìm từ đâu, đa dạng phong phú chủng loại, nào là phong cách tổng giám đốc bá đạo, nào là phong cách dịu dàng...
Về sau ba Túc lên mạng tra, phát hiện đều từ phim hoặc tiểu thuyết mà ra, nam chính sau này toàn là theo đuổi vợ đến mức "cháy quần". Sau khi điều tra xong, ngay đêm đó ông ấy đã chặn (block) con trai cả.
Ba đứa con đều có việc học, sự nghiệp riêng, từ nhỏ chưa gây chuyện gì lớn, nhưng một lần hại cha suýt chút nữa đẩy tình cảm vợ chồng hơn ngàn năm xuống vực thẳm. Sau nửa tháng "hoảng loạn", thấy ba Túc đăng bài trên mạng xã hội kèm hình ảnh vợ đang làm việc, ba anh em mới thở phào nhẹ nhõm.
"Ăn ké à?" Túc Lê nghe máy, sửng sốt: "Được thì được, anh và anh Quân cùng sang sao?"
Trên ghế sô pha, Ly Huyền Thính đang xem báo cáo công việc, nghe vậy liền ngước mắt nhìn Túc Lê bên cạnh.
Sau khi Túc Lê lên năm ba, phòng ký túc xá của Ly Huyền Thính trở nên chật chội. Đổi giường lớn hơn nên không để được quá nhiều đồ, thế nên lúc Túc Lê học năm thứ hai, hai người đã mua sẵn một căn hộ ở ngoài.
Nơi này là căn hộ nhỏ mà họ mua, gần Đại học Thủ Đô và cũng gần Tập đoàn Trần Thị. Mỗi ngày tan làm Ly Huyền Thính sẽ lái xe tới đại học đón người, sau đó cả hai về đây nghỉ ngơi.
Lúc này, trên TV đang chiếu kênh khoa học kỹ thuật.
Túc Lê cúp máy, Ly Huyền Thính hỏi: "Cuối tuần này có việc gì à?"
"Không biết, anh cả bảo muốn tới ăn ké." Túc Lê cầm gối ôm, tiện thể tựa vào Ly Huyền Thính: "Anh Quân hình như tuần này đi team building với công ty, anh cả bảo không muốn ăn thức ăn ngoài, ba lại đi thành phố G với mẹ rồi, nên muốn tới chỗ chúng ta ăn ké."
Ly Huyền Thính nói: "Đã ba cái cuối tuần chúng ta không đi hẹn hò rồi."
Túc Lê ở trường cực kỳ bận, Ly Huyền Thính thỉnh thoảng lại phải công tác. Nhất là đợt vừa rồi, Túc Lê vì bận chạy số liệu thí nghiệm nên ba tuần không về nhà, lần gần đây nhất hai người ra ngoài chơi là hôm đi xem công chiếu.
Túc Lê khựng lại: "Vậy à?"
"Anh đã mua vé hội triển lãm khoa học kỹ thuật cuối tuần này." Ly Huyền Thính lại bồi thêm một câu.
Túc Lê hối hận, biết thế đã không đồng ý với anh cả rồi.
Túc Úc, người vẫn còn độc thân, lại không hề ý thức được sự "sáng chói" của mình, cứ đến cuối tuần là bay sang nhà em ăn ké. Đúng giờ vào cửa là thấy đồ ăn nóng hổi đã bày sẵn trên bàn, ăn xong còn phải khen Ly Huyền Thính nấu cơm ngon.
"Anh như vậy không ổn đâu, lỡ sau này anh Quân không sống chung với anh nữa thì sao?" Túc Lê hỏi.
Túc Úc rất thản nhiên: "Thì còn có em và Huyền Thính mà? Đợi ba hết giận rồi anh về nhà ăn."
Túc Lê ăn tôm Ly Huyền Thính lột cho, lại nói: "Nhưng mà anh Quân cũng ba mươi rồi, lỡ anh ấy yêu đương hẹn hò, anh cũng không thể cả ngày bám lấy anh ấy chờ người ta nấu cơm cho được, đúng không?"
Túc Úc: "Cái này thì không cần lo, cậu ấy bảo với anh trong mấy năm tới sẽ không yêu đương gì hết, bận tu luyện để thăng cấp."
Bạch Quân nhập môn muộn, nhưng thiên phú lại rất cao.
Mặc dù thành tích văn hóa của Túc Úc bình thường, nhưng ở khoản dạy người ta tu luyện lại rất có năng khiếu. Bạch Quân được anh hướng dẫn, tu vi tăng nhanh, cũng không gặp phải trở ngại nào.
Ly Huyền Thính bỗng cho một câu: "Sáng nay em lướt mạng xã hội thấy ảnh anh ấy chụp với một cô gái."
Túc Lê ngạc nhiên: "Bạn gái của anh Quân à?"
Túc Úc nghe vậy lập tức cầm điện thoại di động lên, mở mạng xã hội của Bạch Quân ra, sau đó yên lòng: "Chắc chú nhìn nhầm rồi, Bạch Quân có đăng gì đâu."
Ly Huyền Thính bình tĩnh lấy điện thoại ra, mở một tấm ảnh đưa cho Túc Úc xem: "Em có kết bạn với trưởng phòng của công ty anh ấy, ảnh là do trưởng phòng đăng lên."
Vị trưởng phòng này là cấp trên trực tiếp của Bạch Quân, lần team building này ông ấy cũng tham gia.
Mạng xã hội của người này rất theo mốt, còn chụp theo phong cách ảnh vuông 9 tấm, về cơ bản thì nhân viên nào cũng có mặt trong các bức ảnh. Đến phiên Bạch Quân, cậu ấy đứng chung với một cô gái, Bạch Quân nhã nhặn, lịch sự, còn cô gái kia thì hoạt bát, đáng yêu.
Chuông báo động trong lòng Túc Úc réo vang, có cảm giác như bị đồng minh phản bội: "Không thể nào?"
Túc Lê lấy lại điện thoại xem, phát hiện vị trưởng phòng này đăng ảnh rất có phong cách. Xung quanh chỉ có ảnh hai người hoặc ba người, chính giữa mới là bức chụp tập thể, cách sắp xếp thỏa mãn tất cả người bị ám ảnh sạch sẽ (OCD). Cậu đang định bình luận vài câu, lại thấy Túc Úc buông đũa đi ra góc gọi điện thoại.
"Anh cả sao vậy?" Túc Lê nghi hoặc.
Ly Huyền Thính mỉm cười: "Chắc là đang lo mình sẽ mất 'phiếu ăn dài hạn'?"
Gọi không ai nghe, Túc Úc gọi mấy cuộc rồi quay lại bàn ăn nốt cơm.
Team building chỉ có hai ngày, chiều Chủ Nhật Bạch Quân đã về, tiện thể mua nguyên liệu mang đến nhà Túc Lê để ăn lẩu, gọi cả Túc Minh ở trong trường tới. Nguyên liệu nấu lẩu là Bạch Quân và Ly Huyền Thính cùng chuẩn bị, ba anh em họ Túc ngồi trong phòng khách chơi game.
Túc Minh hỏi: "Mật khẩu nhà mình đổi lại chưa?"
Túc Lê đi theo anh em nhặt đồ, nghe vậy đáp: "Chưa."
"Không có nhà để về thảm hại thật, nhờ có cô nấu căng tin em mới sống sót được đến giờ." Túc Minh cảm thán: "Mấy anh có anh Quân với anh Huyền Thính nấu cho thì sướng thật đấy."
Mùi lẩu thơm lừng bay khắp nhà, mọi người ngồi xuống ăn, ăn một lúc lại nói đến chuyện team building. Lần này Bạch Quân đi team building ở trên núi, lúc ăn khó tránh khỏi nhắc tới vài cảnh đẹp ở đó, đề xuất Túc Lê và Ly Huyền Thính đi chơi vào ngày nghỉ.
Bởi vì trên bàn có một cặp đôi, lúc ăn Ly Huyền Thính vẫn luôn gắp thức ăn cho Túc Lê.
Hành vi của cả hai chẳng giấu giếm gì, Ly Huyền Thính nắm rõ khẩu vị của bạn trai nên bát của Túc Lê chưa từng trống rỗng. Động tác gắp thức ăn nhẹ nhàng, tự nhiên, như thể đã làm cả trăm ngàn lần, vô cùng quen thuộc.
Túc Minh khựng lại, nhìn miếng thịt trâu vừa chín tới được Ly Huyền Thính gắp bỏ vào bát của anh hai, cái bụng vốn chưa no lại càng thấy đói cồn cào.
Thế là cậu ta chỉ có thể đợi đợt thịt thứ hai, nhìn Bạch Quân thả thịt vào nồi, một lúc sau lại có một bàn tay giành lấy đũa chung, gắp thịt trâu bỏ vào chén cho Bạch Quân.
Túc Minh quay sang, chủ nhân của bàn tay là anh cả: "Anh không thể chừa chút thịt cho em à?"
"Tốc độ tay chậm thì đừng có trách người khác vô tình. Ăn cơm bao nhiêu năm rồi mà còn không biết muốn ăn thì phải nhanh tay hả?" Túc Úc rất thản nhiên, tiếp tục gắp miếng thịt nữa bỏ vào bát cho Bạch Quân, sau đó gắp một miếng bỏ vào bát mình.
Bạch Quân ngạc nhiên: "Cảm ơn."
Túc Úc: "Đừng khách sáo."
Túc Minh: "Anh Quân coi chừng đấy, tự nhiên ân cần như vậy là có dấu hiệu 'hâm hấp' rồi đấy."
Túc Úc nghe vậy khó chịu, gắp tiếp mấy miếng nữa bỏ vào bát Bạch Quân: "Mày ăn nói kiểu gì với anh thế hả, Bạch Quân đi team building vất vả, ăn uống không ngon miệng, về nhà chẳng lẽ không được ăn thêm mấy miếng thịt trâu."
Bạch Quân: "... Thật ra đồ ăn trên núi cũng khá ổn."
Đũa chung cuối cùng cũng vào tay Túc Minh.
"... Thế anh không biết gắp cho thằng em anh một miếng à?" Túc Minh vừa nói vừa dùng đũa mò, hay lắm, một miếng thịt cũng không còn.
Túc Úc bình tĩnh đẩy đĩa thịt trâu tới trước mặt Túc Minh: "Thanh niên thì tự thân vận động đi."
Ăn cơm xong mọi người ngồi trong phòng khách tiêu hóa và nói chuyện phiếm. Túc Lê đọc sách chuyên ngành, Túc Úc và Túc Minh thì chơi game, Ly Huyền Thính và Bạch Quân nói chuyện công ty. Một lúc sau Bạch Quân đứng dậy, hình như là có người gọi điện thoại.
"Anh làm gì đấy!" Túc Minh đột nhiên rít lên: "Cướp buff của em rồi."
Túc Úc không ngừng liếc về phía bên kia, ngữ điệu không đổi: "Làm sao? Hiếu kính cho anh mày mấy cái buff thì có vấn đề gì, hồi bé anh là người thay tã cho mày đấy."
Túc Lê thì lại chuyển sự chú ý từ sách sang, tựa vào người Ly Huyền Thính lặng lẽ quan sát hai anh em đang chơi game, nhỏ giọng nói: "Anh cả tối nay cứ là lạ sao ấy."
Ly Huyền Thính cười, vuốt tóc Túc Lê: "Có à? Bình thường vẫn luôn vậy mà?"
Túc Lê nghi hoặc, nhưng sự chú ý nhanh chóng trở lại trang sách.
Đêm nay mọi người ngủ lại đây, trong căn hộ có hai phòng cho khách, vừa đủ cho ba người nằm tạm. Hơn 9 giờ, một đám thanh niên luân phiên đi tắm rửa, những người còn lại hoặc là chơi game hoặc là làm việc, đọc sách. Bạch Quân nói chuyện điện thoại xong trở lại, là người đi tắm đầu tiên.
"Túc Úc, khăn tắm ở trên kệ em chưa bỏ vào." Ly Huyền Thính đột nhiên nói: "Anh chơi xong cầm vào cho Bạch Quân đi."
Túc Úc vừa hay chơi xong một ván, đứng dậy đi về phía phòng tắm.
Anh nhanh chóng tìm được khăn sạch trên kệ, cầm một cái đi vào gõ cửa. Trong phòng tắm truyền đến tiếng đáp lại, Túc Úc dứt khoát mở cửa đi vào. Hai người ở chung lâu, lại là đàn ông với nhau cả, mọi ngày ở nhà không có việc gì đưa áo đưa quần là chuyện bình thường. Nhưng anh không ngờ lần này vừa đẩy cửa vào thì đối diện với Bạch Quân.
Phòng tắm ở nhà họ có tấm ngăn, nhà Túc Lê lại không, chỉ có cái tường thủy tinh, không che được gì.
Cửa vừa mở là thấy Bạch Quân đứng dưới vòi hoa sen đang xoa sữa tắm, ánh mắt cả hai giao nhau, mặt Bạch Quân hơi đỏ, có lẽ là hơi nước hun.
Túc Úc theo đà nhìn xuống, im lặng chừng 3-4 giây mới mở miệng: "Để khăn tắm ở đâu?"
Bạch Quân: "Bên kia có giá treo."
Túc Úc đi qua vắt khăn lên, nhìn thấy bồn rửa còn tiện thể rửa tay một cái, hất nước lên mặt rồi đi ra ngoài. Cửa đóng, tiếng nước từ vòi vẫn tí tách truyền ra. Túc Úc đột nhiên thấy nóng, đi ra phòng khách thấy Túc Minh đã bắt đầu ván mới.
"Em mới vào ván, từ từ đợi em xong đã." Túc Minh nghe được tiếng động thì ngẩng lên nhìn một cái, phát hiện mặt anh cả hơi đỏ: "Anh đưa có cái khăn tắm mà sao mặt ướt thế?"
"Trong nhà nóng." Túc Úc ngồi một lúc vẫn thấy nóng, bèn giảm nhiệt độ điều hòa, gió thổi mạnh hơn hẳn. Anh đứng trước điều hòa hóng gió một lát mới ngồi về chỗ.
Một lúc sau Bạch Quân cũng tắm xong đi ra, cậu ấy ngồi xuống cạnh Túc Úc, bắt đầu bấm điện thoại.
Ly Huyền Thính lơ đãng quan sát hai người một chút, kéo cái thảm trên sô pha phủ lên chân cho Túc Lê. Túc Lê chẳng hay biết gì, cầm bút tô tô vẽ vẽ vào trang sách, hết sức chăm chú.
Túc Úc đứng dậy đi tắm, chừng 10 phút sau, phòng tắm đột nhiên vang lên một tiếng "vãi" to tướng, làm bốn người trong phòng khách giật bắn mình. Bạch Quân đi vào xem, vừa gõ cửa thì Túc Úc hưng phấn chạy ra.
Túc Úc thấy là Bạch Quân thì vội vàng kéo cậu ấy vào trong.
Bạch Quân bị Túc Úc kéo hơi loạng choạng, hai người đứng trước gương, Túc Úc vươn tay lau hơi nước trên đó: "Cậu nhìn thấy không?"
Bạch Quân không hiểu: "Thấy cái gì?"
Lúc này những người khác cũng đi tới, Túc Lê mở cửa phòng tắm: "Có chuyện gì vậy?"
Túc Úc tràn đầy phấn khởi: "Thấy không?"
Hai người trong gương, Túc Úc mặc áo ba lỗ, Bạch Quân thì đang nhìn cái đầu trọc lốc của anh. Có lẽ là vì lần đó đốt không đều lắm, có chỗ thì không một cọng lông có chỗ vẫn lưa thưa.
Túc Úc chỉ vào phần đầu bên phải.
Bạch Quân tập trung quan sát, phát hiện chỗ không một cọng lông bây giờ có vài sợi lông tơ, tuy là chỉ có vài sợi, nhưng vẫn là mọc tóc!
"... Mọc tóc rồi." Bạch Quân nói: "Tám cái này là một thành tựu mới đấy."
Túc Lê vội vàng vỗ tay: "Xem ra dầu gội đầu lần trước em nghiên cứu rất hữu dụng."
Túc Minh thắc mắc: "Đầu trọc cũng cần dùng dầu gội đầu à?"
"Đầu trọc thì tại sao lại không được dùng dầu gội đầu?" Túc Úc phấn chấn hẳn: "À đúng rồi, anh sắp gội hết lọ đó rồi, cho anh hai lọ mới."
Túc Lê tất nhiên là gật đầu: "Em đổi dầu mới cho anh, cái này hiệu quả tốt hơn."
Chuyện này thật đáng mừng, Túc Úc bị trọc không phải là bí mật, anh phát hiện mình mọc tóc thì lập tức đăng lên mạng xã hội.
[Lại tới gần thắng lợi hơn một bước.]
Chỉ có một dòng này, nhưng ai biết là sẽ hiểu, người không biết thì tưởng là Túc Úc đang đăng những câu nói triết lý, cổ vũ tinh thần (súp gà).
Mạng xã hội của Túc Úc đầy lượt thích.
Túc Úc tắm xong, đến cái mũ cưng cũng không đội, cầm điện thoại dùng camera trước để ngắm nghía vài cọng tóc mới mọc của mình, thỉnh thoảng xúc động cảm thán: "Mọc rồi."
Túc Lê ừ ừ, lại nói: "Tiếp tục kiên trì nỗ lực."
Những người khác: "..."
Đúng là không dễ dàng.
Ở chỗ quay chương trình xa xôi, không biết ba Túc nghe tin từ đâu, cố ý thả con trai ra khỏi danh sách đen, hỏi thăm mấy câu. Túc Úc lập tức gửi một tấm ảnh Bạch Quân chụp mấy lần mới thấy rõ để khoe.
Túc Úc: [hình ảnh] không tệ đúng không?
Ba Túc: Thế là tốt rồi, sẽ còn mọc nữa.
Túc Úc hơi cảm động, đang định tâm sự những chua xót trong lòng vì cuối cùng tóc cũng mọc với ba, kết quả nhắn được hai câu lại bị chặn (block), tình thương của cha chỉ là phù du sớm nở tối tàn.
Thế là thính giả lắng nghe quá trình dốc hết ruột gan này trở thành Túc Lê. Túc Lê cũng rất nhiệt tình, dường như muốn đền bù tất cả áy náy khi lỡ đốt trụi tóc của anh cả. Sách cũng không đọc, Túc Úc nói câu nào là đúng câu đó, hiển nhiên là một thính giả tuyệt vời.
Túc Úc: "Anh còn cố ý tìm thực đơn, nghiêm ngặt ăn theo công thức. Bao nhiêu năm qua đây là lần đầu anh phải ăn uống kham khổ như thế."
Túc Lê chân thành nói: "Anh tội thật, quá khó khăn."
Ly Huyền Thính cũng phối hợp cổ vũ: "Hiệu quả đúng là rất tốt."
Bạch Quân: "..."
Nói cứ như thật, cái thực đơn đó ăn được hai ngày là vứt xó rồi mà?!
Túc Minh: "..."
Suýt thì tin rồi đấy.
Tâm sự tới hơn 10 giờ, Ly Huyền Thính đích thân bế Túc Lê về phòng, buổi "tọa đàm" tra tấn lẫn nhau về hành trình mọc tóc đầy gian khổ này cuối cùng cũng kết thúc. Túc Minh đã chuồn về phòng chơi game từ lúc nãy, Ly Huyền Thính và Túc Lê đi, phòng khách chỉ còn Bạch Quân và Túc Úc.
Bạch Quân kéo anh về phòng: "Mai đi làm đấy, cậu nói là phải đưa học sinh đi thi đúng không?"
Nhà Túc Lê chỉ có hai phòng ngủ trống, một cái đã bị Túc Minh chiếm, Túc Úc và Bạch Quân đành phải ngủ chung. Cũng may giường trong phòng rộng, đủ cho hai người đàn ông trưởng thành nằm thoải mái.
Bạch Quân đánh răng rửa mặt xong thì thấy Túc Úc đang chỉnh gối. Cậu ấy vén chăn nằm ở bên còn lại, vừa nằm xuống đã cảm nhận được hơi thở của người bên cạnh sát gần. Từ lúc tu luyện đến nay, Bạch Quân trở nên nhạy bén với khí ở xung quanh hơn nhiều, huống hồ Túc Úc trời sinh có khí rất mạnh, tuy đã làm suy yếu một chút nhưng vẫn tỏa ra bên ngoài.
Hai người sống chung nhiều năm, đây lại là lần đầu ngủ chung giường.
Túc Úc chỉnh gối xong cởi quần áo, cuối cùng chỉ mặc độc cái quần đùi chui vào chăn. Anh vừa nằm xuống đã đối diện với Bạch Quân, cảm giác nóng bức kia lại trỗi dậy. Túc Úc nói: "Điều hòa nhà bé Lê dở quá, phải bảo nó gọi người đến lắp thêm chức năng làm lạnh hơn."
Bạch Quân: "Vậy à? Tôi thấy bình thường mà."
Túc Úc càng khó chịu, lại hỏi: "Lúc nãy ai gọi cho cậu vậy?"
"Sếp gọi, bảo mai đến công ty lên văn phòng ông ấy lấy giấy tờ." Bạch Quân hỏi lại: "Có chuyện gì à?"
Túc Úc điềm nhiên như không nói: "Không, hôm trước Huyền Thính nói cậu có bạn gái, bảo là thấy ảnh cậu chụp với con gái trên mạng xã hội của sếp cậu. Tôi còn được ăn ké không đấy? Đồ ăn ngoài thật sự chán lắm luôn."
"Có ngày nào tôi không nấu cơm cho ông?" Bạch Quân bật cười: "Tôi nấu ngon vậy sao? Lỡ tôi có bạn gái thật thì cậu phải làm sao?"
Nói xong, Túc Úc không chớp mắt nhìn anh chằm chằm.
Bị nhìn như vậy, Bạch Quân dường như thấy được tia sét chợt lóe lên trong đôi mắt của Túc Úc. Bởi vì nằm chung một giường nên khoảng cách giữa cả hai rất gần, gần đến mức anh có thể thấy rõ lông tơ trên mặt Túc Úc.
Anh muốn hỏi tại sao, Túc Úc lại đột nhiên ngồi bật dậy.
"Suýt thì quên mất." Túc Úc vội vàng ngồi thẳng, dịch ra ngoài một chút, sau đó lấy từ trong túi ra mấy con Siêu Nhân Điện Quang, bảo với Bạch Quân: "Cậu chịu khó chút nhé."
Bạch Quân: "?"
Làm gì đấy?
Một con được đặt giữa hai người, một con được đặt lên gối.
Trong tay Túc Úc còn một con, do dự một hồi, cuối cùng đặt lên chỗ trống trên gối của Bạch Quân.
Bạch Quân: "..."
Vẫn còn mấy con nữa nhưng không còn chỗ, Túc Úc đau lòng cất đi: "Buổi tối tôi luôn phải ngủ chung với 'con trai' của tôi, hôm nay giường nhỏ nên chỉ bày ba con thôi vậy."
Cách một con Siêu Nhân Điện Quang, ánh mắt Bạch Quân lạnh lùng rơi trên mặt Túc Úc.
Chàng thanh niên đầu trọc lại hồn nhiên không phát hiện, để lại đèn ngủ, được ba con Siêu Nhân Điện Quang vây quanh, bình yên kéo chăn lên.
Túc Úc biết 'phiếu ăn' của mình tạm thời không có nguy hiểm thì như anh em tốt vỗ vai Bạch Quân, lúc thu tay về còn không quên chỉnh lại Siêu Nhân Điện Quang giữa cả hai cho ngay ngắn, rất là thỏa mãn nói: "Ngủ ngon."
Sau đó anh nằm nghiêng sang trái, cho mấy cọng lông tơ ở phần đầu bên phải vểnh lên, kiên quyết không để tư thế ngủ ảnh hưởng tới sự sinh trưởng của tóc. Để lại cho Bạch Quân một cái gáy dù trong đêm cũng đủ chói lóa.
[Tác giả có lời muốn nói]
Túc Úc: Hôm nay đúng là một ngày tốt lành.