Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều
Chương 22: Khu vui chơi
Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chuyện con chó vàng lao vào tấn công một đứa bé đã thu hút sự chú ý của các vị phụ huynh xung quanh. Bố mẹ Túc vội vã chạy đến. Túc Úc vẫn giữ chặt con chó, những người xung quanh thấy vậy liền dặn dò: "Cháu trai, cẩn thận một chút, coi chừng nó cắn đấy."
Túc Úc không cần dùng nhiều sức lực cũng có thể giữ chặt nó. Cậu nhóc thấy con chó này mình đầy vết thương, đoán rằng nó bị cậu bé kia ném đá dọa sợ nên mới phản công.
"Không ai bị thương là tốt rồi."
"Tiểu Đông Tiểu Đông không sao chứ?"
"Lê Lê đâu?"
Lũ trẻ chạy đến quan tâm Tiểu Đông và Túc Lê. Tiểu Đông sợ đến tái mặt, tay nắm chặt gấu quần bà nội, ngơ ngác nhìn con chó. Điều khiến mọi người bất ngờ là Túc Lê hoàn toàn không sợ hãi, thậm chí còn tiếp tục đứng cạnh Túc Úc, tò mò nhìn con chó vàng.
"Bé bé, qua đây mama xem có đau không nào." Mẹ Túc ngồi xổm xuống kiểm tra, thấy Túc Lê không dính chút vụn cỏ nào mới yên tâm.
Quý Minh nhìn con chó cũng hết hồn: "Gì vậy, sao con chó này có nhiều vết thương thế, trông không giống chó thôn mình lắm, chưa thấy bao giờ."
Túc Lê cũng đang quan sát vết thương trên người con chó. Ban đầu, nó chỉ phản kháng vì bị đứa nhỏ ném đá dọa sợ, nhưng giờ đã ngoan ngoãn nằm xuống, rên ư ử.
"Đau quá ---"
Túc Lê nghe thấy sửng sốt, đây là một con chó đã có linh trí ư?
Động vật bình thường phải khai mở được linh trí mới có thể tu luyện, mà việc khai mở linh trí gian nan biết chừng nào. Với tình trạng hiện tại của chú chó này, e rằng cũng không sống được lâu. Túc Lê khẽ động, đầu ngón tay tụ lại chút linh lực, để nó chảy vào vết thương trên đùi con chó. Con chó vàng co rúm lại, muốn lùi về sau nhưng lại bị Túc Úc giữ chặt tại chỗ.
Khi cảm nhận được linh lực ôn hòa trên đùi, nó liền rên ư ử làm nũng.
Túc Lê cũng không dám làm quá lộ liễu, chỉ chạm nhẹ một cái rồi thu hồi linh lực. Con chó muốn dụi cậu, thò đầu tới một chút rồi vội rụt về.
Mẹ Túc kiểm tra khắp người Túc Lê xong, thấy con thò tay chạm vào chó thì vội vàng nắm tay dặn dò: "Bé bé, coi chừng tay con đấy."
Túc Úc thấy thế lại bảo: "Sờ đi, có anh canh rồi."
Quý Minh: "... Chiều em cũng không phải chiều như thế, lỡ thằng bé bị chó cắn thì sao?!"
Những người lớn xung quanh đang tập trung bảo vệ con em mình, chỉ có người nhà họ Túc dám đứng gần con chó. Người lớn thì giữ chó, đứa nhỏ thì ngồi xổm cạnh chó. Họ nhìn đứa nhỏ trắng trẻo mềm mại bên cạnh con chó vàng bẩn thỉu tạo thành sự đối lập rõ ràng, ai cũng sợ con chó kia sẽ nhảy bổ lên cắn người.
Túc Lê ngồi xổm cạnh anh trai, nhìn con chó. Thấy nó mấy lần muốn đến gần cậu rồi lại rụt về, cậu đành an ủi: "Đừng sợ."
Người lớn thấy bé con nói chuyện, không khỏi khuyên nhủ ---
"Thầy Túc, thầy bế con ra chỗ khác đi."
"Đúng rồi đó, con chó đó bẩn như thế, tôi thấy con thầy vừa sờ nó. Lát nữa nhớ phải rửa tay nhé."
"Bé ơi, con lùi lại đi, coi chừng bị chó cắn đấy."
Túc Lê không nghe những người xung quanh nói, nhưng giây sau đã bị bế lên, được ôm vào một lồng ngực quen thuộc.
Mẹ Túc bế con, thấy bé bé chỉ tập trung nhìn chó nên cũng không lùi lại: "Mama bế cho con xem nhé."
Nói xong chị lại hỏi: "Bé bé thích chó à?"
Túc Lê còn muốn kiểm tra tình trạng của con chó, đành phải đáp: "Vâng."
Mẹ Túc nghe thế không khỏi rầu rĩ. Trong nhà có một đống yêu quái, mang chó về có khi chưa đến hai ngày nó đã mắc bệnh trầm cảm mất. Tuy động vật không bị huyết mạch áp chế trực tiếp, nhưng yêu quái trời sinh luôn có uy thế hơn loài thú.
Cuối tuần công viên có rất nhiều người, nên bảo vệ công viên luôn phải canh giữ nghiêm ngặt với chó mèo hoang. Động vật lang thang xuất hiện trong công viên chỉ có thể là chui qua từ rào chắn phía đằng sau, chỗ giao với núi Tức Linh. Mọi người nhanh chóng gọi quản lý công viên đến, mang theo lồng.
Nhân viên thấy Túc Úc dễ như trở bàn tay đưa chó vào lồng thì cảm thán: "Chàng trai này giỏi thật đấy, chó to như vậy cũng giữ được, nhà cháu nuôi chó à?"
Túc Úc: "Nhà cháu nuôi mèo chứ không nuôi chó."
Quý Minh: "Gì, từ khi nào nhà anh nuôi mèo thế!?"
Nhân viên quản lý cười: "Cũng thế, không khác lắm, dạy mèo dạy chó đều giống nhau. May lần này có cháu ra tay, để mấy bữa nữa công viên phát cho cháu cái cờ thưởng, thích in chữ đại sư dạy chó không?"
Túc Úc ngẫm nghĩ: "Ghi dạy mèo đi ạ."
Nhân viên quản lý: "?"
Con chó vàng được đưa đến trạm cứu hộ rồi khẩn cấp chuyển đến bệnh viện thú y. Vết thương của nó quá nặng, bác sĩ cũng không dám đảm bảo có thể cứu sống. Người nhà họ Túc nhận ra con chó này đã khai mở linh trí, liền báo cho Cục Quản Yêu, giao cho họ xử lý.
Thú tộc là một nhánh phụ của Yêu tộc, nhưng có cùng nguồn gốc nên cũng chịu huyết mạch áp chế. Nhìn là biết con chó đó thuộc Thú tộc đã khai mở linh trí. Chỉ cần dẫn đường một chút là có thể nhập đạo tu luyện, hóa được dạng người là coi như trở thành yêu quái. Giờ đây Yêu tộc ngày càng thưa thớt, Thú tộc có linh trí luôn là đối tượng bảo hộ trọng điểm của Cục Quản Yêu. Giao cho bên đó, có lẽ nó sẽ được cứu sống.
Hôm sau, hai vợ chồng dẫn con nhỏ lên thị trấn mua sắm.
Khu vui chơi trong trung tâm thương mại đông nghịt người. Túc Minh vừa thấy xe thú nhún là không thể rời mắt, nằng nặc kéo áo mẹ đòi chơi. Túc Lê lại không có hứng thú với mấy thứ này, cậu chú ý tới người qua lại và vật trưng bày ở đây hơn, ví dụ như biển quảng cáo, màn hình điện tử...
Bố Túc trông chừng Túc Lê, cứ lo là ở đây đông người quá sẽ khiến con sợ. Nhưng Túc Lê chẳng những không sợ, mà nhiều lần đi qua biển quảng cáo hình người còn thò tay sờ. Mẹ Túc dẫn Túc Minh đi đổi xèng trò chơi, một lúc sau đã trở lại. Bố Túc đứng trước mấy cái xe thú nhún, hỏi con: "Bé bé thích xe nào!"
Túc Minh hét: "Minh Minh thích màu lam!"
Túc Lê thấy trên những cái xe khác cũng có trẻ em, tụi nhỏ còn chơi đến là say sưa, máy móc đung đưa qua lại, thế là thấy thật mới lạ. Cậu quan sát cấu tạo của xe thú nhún, cái này chạy bằng điện ư? Hay là dùng pin?
Khoa học kỹ thuật hiện đại chủ yếu dựa vào "điện", cái này Túc Lê học được từ phim hoạt hình. Cậu cho rằng nguồn năng lượng được gọi là pin giúp xe hoạt động cũng giống như linh lực.
Bố Túc thấy bé bé cứ nhìn chằm chằm chiếc xe màu đỏ trước mặt, tưởng là con thích, lập tức bế con đặt vào xe.
Bé con ngồi trên xe ngơ ngác, nhìn ngang nhìn dọc, cuối cùng tập trung vào bàn điều khiển nho nhỏ trước mặt. Đứa nhỏ có vẻ như đang nghiên cứu, lại như đang tìm tòi điều gì đó. Xung quanh có rất nhiều phụ huynh đứng trông con, thấy thế thì có người nói với bố Túc: "Con anh ngoan thật đấy, ngồi yên không khóc quấy gì hết."
Bố Túc tự hào: "Vâng, bé bé nhà chúng tôi rất ngoan."
Hắn đưa xèng trò chơi cho con, cầm tay chỉ dạy: "Bé bé, con đút xèng vào đây này."
Vị phụ huynh vừa rồi bắt chuyện với bố Túc lại thắc mắc: "Nhà anh gọi con là bé bé à, lạ nhỉ, đây là tiếng địa phương ư?"
Bố Túc khựng lại, sau đó cười: "Vâng, dưới quê chúng tôi đều gọi con như vậy."
Thật ra đây là cách Yêu tộc gọi con non. Hồi Túc Lê và Túc Minh còn rất nhỏ, bọn họ luôn gọi bé bé, về sau lớn hơn chút thì gọi Lê Lê với Minh Minh. Túc Minh thì dễ hơn, nghe thấy gọi Minh Minh sẽ đáp. Nhưng Túc Lê vì trời sinh tàn tật nên khả năng tiếp nhận thông tin cực kém, phản ứng với tên cũng rất chậm. Gọi Lê Lê thì thằng bé sẽ không có phản ứng gì, gọi bé bé thì còn có chút cựa quậy. Thế là hắn với vợ cứ gọi như vậy cho đến bây giờ.
Xèng trò chơi vừa cho vào, xe thú nhún bắt đầu đung đưa.
Mặc dù biết nó sẽ đung đưa, nhưng Túc Lê không phản ứng kịp, vội vàng nắm lấy vô lăng mini.
Bàn tay nhỏ xíu nắm lấy vô lăng, ngồi rất ngay ngắn, không hề đứng lên nhảy nhót hay điên cuồng xoay vô lăng như những đứa trẻ xung quanh. Cậu bé ngoan ngoãn và im lặng đến lạ, rất thu hút sự chú ý của mọi người.
Bố Túc khen ngợi: "Tư thế cầm tay lái của bé bé quá tiêu chuẩn, chắc chắn về sau sẽ dễ dàng thi đỗ bằng lái."
Hết một lượt chơi thú nhún, Túc Minh la hét đòi chơi tiếp, nhưng bố Túc rất dứt khoát dẫn hai con đến mục tiêu của chuyến đi lần này --- Khu vui chơi cho trẻ em trong trung tâm thương mại. Để con mình có thể chơi với nhiều bạn cùng tuổi hơn, khu vui chơi là một lựa chọn tốt, mà nơi này còn phân chia theo độ tuổi. Túc Lê và Túc Minh chỉ có thể vào khu dành cho các bé nhỏ nhất, có sẵn nhân viên theo sát để chăm sóc. Xung quanh toàn là con trẻ cùng tuổi, hoặc tối đa cũng chỉ lớn hơn 2 tuổi.
Hai vợ chồng đưa con đến. Túc Minh đợi bố mẹ cởi giày cho mình, sau đó lập tức vọt vào trong mấy công trình trò chơi.
Mẹ Túc bế Túc Lê lên, cởi giày cho bé con để lộ đôi tất màu đỏ. Chị vừa xoa nắn chân cho con vừa nói: "Nếu mà chân bé bé đau thì nhớ nói với mama nha."
Bé con bập bẹ đáp: "Ạ."
Chị đặt con vào tấm đệm phía sau lan can. Đây là đệm bọt biển nên cực kì êm. Vừa được đặt xuống, Túc Lê đứng không vững, chập chững đi được hai bước đã ngã ngồi xuống tấm đệm. Nhưng cậu mau chóng đứng dậy, quay lại nhìn mẹ một cái rồi mới đi về phía Túc Minh.
Bố Túc đang cởi giày, đăng ký với nhân viên rồi vào theo hai đứa.
Nhân viên thấy quý cô xinh đẹp này cứ dõi mắt nhìn theo con, liền giải thích: "Chị cứ yên tâm đi ạ. Các trò chơi ở đây đều đạt tiêu chuẩn an toàn, bọn em còn có nhân viên theo sát các con nữa. Bố tụi nhỏ cũng vào trong rồi, chị không cần lo quá đâu ạ."
Túc Lê nhìn các công trình xung quanh, sau đó đứng trước cầu trượt. Phía trước cậu có mấy bạn nhỏ đang thay phiên trèo lên trên rồi trượt xuống, đằng sau còn có vài bé khác đứng xếp hàng. Túc Lê thấy mẹ đang trông theo Túc Minh, quay sang thì thấy em trai đã chạy xa tít, bèn đổi hướng đi vào góc cầu trượt ngồi xuống.
Bố Túc vẫn luôn để ý Túc Lê, thấy vậy hỏi: "Bé bé không chơi à?"
Túc Lê chỉ về phía Túc Minh ở đằng xa, khẽ nhắc: "Em."
"..." Đứa bé hiếu động luôn tò mò, Túc Minh đã mất hút.
Đứa út chạy loạn khắp nơi, đứa thứ hai thì ngoan ngoãn ngồi đây. Bố Túc liền nhờ nhân viên để ý Túc Lê, còn mình chạy đi tìm Túc Minh.
Một lúc sau, nhân viên theo hướng chỉ của phụ huynh tìm đến. Vừa đi qua cầu trượt, ngó vào khúc rẽ là thấy đứa nhỏ. Bé con cực kì đáng yêu, không hề mồ hôi hay dính bẩn vì chạy chơi.
Bé con thấy người lạ đến thì ngẩng lên nhìn.
Nhân viên đang định đi vào thì đứa nhỏ lại đỡ tường đệm đứng dậy, còn biết cúi người phủi quần, sau đó mới theo các bạn nhỏ đi ra ngoài. Bé con đi rất cẩn thận, từng bước ngắn nhỏ tiến lên. Tuy đệm phập phồng làm bé đi hơi khó, nhưng vẫn vững vàng đi được đến chỗ lên cầu trượt, xếp hàng cùng các bạn.
Trong khu vui chơi có rất nhiều bé nghịch ngợm, mạnh mẽ chạy nhảy chen hàng, đằng sau còn có phụ huynh đi theo. Thấy trước mặt mình có một "cây nấm lùn", thằng bé chưa kịp la hét đã thấy Túc Lê vịn cầu thang từ tốn đi lên. Thế là những đứa nhỏ đang đợi lên cầu trượt cũng vô thức chậm lại theo.
Nhân viên đứng trông chừng thấy Túc Lê không giống với những đứa trẻ khác. Trẻ con thường sẽ leo trèo, nhảy mấy bậc cầu thang, nhưng Túc Lê lại bước từng bậc một, không nóng vội, không sốt ruột. Lên trên thềm rồi, cậu bé còn đứng xem các bạn khác chơi như thế nào.
Quan sát một lượt, đợi bạn trước mình trượt xuống rồi, Túc Lê mới chầm chậm vịn rào chắn ngồi xuống ống trượt. Ngồi vững rồi, cậu bé mới bắt đầu trượt.
Bố Túc dắt Túc Minh đi đến, đúng lúc thấy bé bé nhà mình trượt từ trên xuống. Có vẻ như trượt nhanh quá, tư thế không đúng tiêu chuẩn. Xuống đến nơi, lưng eo dán vào ống trượt, sau đó nằm sõng soài trên tấm đệm, chân nhỏ còn hơi giơ lên, mất một lúc mới lại ngồi dậy.
Hắn vội vàng tiến đến đỡ con, hỏi thăm: "Bé bé có muốn chơi nữa không?"
Bé con buồn bực đáp: "Không."
Đây là lần đầu bố Túc dẫn con đến khu vui chơi, cứ tưởng có thể kích thích sự ham chơi của Túc Lê. Ai dè đứa nhỏ trượt cầu thang xong như bị đả kích lòng tự tin, dỗ thế nào cũng không chịu trượt nữa, im lặng đứng nhìn em trai chơi.
Về sau, bố Túc để ý thấy Túc Lê cứ nhìn sang khu bên cạnh, nhìn vào một góc nào đó. Khu bên kia là dành cho trẻ em lớn hơn, Túc Lê quá bé không được vào.
Thấy con cứ nhìn mãi, bố Túc cũng lần theo ánh mắt Túc Lê tìm kiếm. Sau đó, hắn thấy có hai phụ huynh đang cho con tập đi xe đạp ba bánh.