27. Chương 27: Đến nhà

Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Người đến không phải là người của Cục Quản Yêu, mà là thủ lĩnh tộc Huyền Hạc – Trần Kinh Hạc, cùng với hai thanh niên khác cũng thuộc tộc Huyền Hạc. Khi Túc Úc vào nhà, cậu chỉ thấy sự chú ý của những vị khách này đều đổ dồn vào em trai mình, ngoài ra thì không có vấn đề gì khác.
Mẹ cậu đang trò chuyện gì đó với Trần Kinh Hạc, có vẻ là một chuyện quan trọng. Túc Minh đang ngồi trên thảm, loay hoay với món đồ chơi của mình. Còn Túc Lê thì được Phong Yêu bế, có vẻ rất buồn ngủ, không ngừng gà gật.
Nhìn qua, mọi chuyện có vẻ như những vị khách bình thường đến thăm, ngoại trừ vẻ mặt nghiêm nghị của cha cậu.
Sau khi cha Túc gọi điện, chỉ một lát sau bác sĩ Bạch đã đến.
Ông ấy cẩn thận quan sát tình trạng của Túc Lê, rồi nói ngắn gọn: "Kinh Hạc tiên sinh, ngài không thể chỉ dựa vào mái tóc mà đã kết luận đứa bé này chính là Phượng Hoàng mà ngài đang tìm kiếm được."
Vì Trần Kinh Hạc khăng khăng Túc Lê là Phượng Hoàng phản tổ, gia đình họ Túc đành phải mời Bạch Họa Mi đến chẩn bệnh. Tộc Huyền Hạc vốn là người hầu của Phượng Hoàng, nếu Túc Lê thật sự là Phượng Hoàng phản tổ thì mọi chuyện sẽ rất rắc rối.
Trần Kinh Hạc nhíu mày: "Vừa rồi ta đã cảm ứng được Phượng Hoàng thần lực từ người đứa bé, thần lực đó không thể là giả được."
Bác sĩ Bạch im lặng. Tộc Huyền Hạc đã tìm kiếm Phượng Hoàng suốt hàng vạn năm, giờ lại khăng khăng cho rằng đứa bé nhà họ Túc là Phượng Hoàng mà họ đang tìm, nhưng mấu chốt là những chứng cứ đưa ra lại không đủ sức thuyết phục. Tộc Huyền Hạc cũng đã cử thêm người đến kiểm tra linh lực trong cơ thể con non, nhưng cũng giống như Bạch Họa Mi, họ không thu được kết quả gì.
Bạch Họa Mi nói: "Nhưng chúng tôi vừa kiểm tra rồi. Bên trong cơ thể Túc Lê rỗng tuếch, không hề có một chút linh lực nào. Hơn nữa, Phượng Hoàng thần lực cụ thể ra sao, trong sử sách không hề có ghi chép, nên lời nói của đại nhân không có gì để chứng minh cả."
Trần Kinh Hạc khựng lại: "Vậy thì kiểm tra yêu đan."
Mẹ Túc nói: "Bé Lê chưa tu luyện, nên vẫn chưa thể ngưng tụ ra yêu đan."
Trần Kinh Hạc ở Yêu giới nổi tiếng là người hiền lành, Bạch Họa Mi nghe Túc Thanh Phong kể còn rất giật mình, đến khi trực tiếp gặp mặt mới lần đầu tiên được trải nghiệm sự cố chấp của vị này. Phượng Hoàng phản tổ vốn là chuyện hão huyền, lần trước khi chẩn bệnh cho Túc Lê, ông ấy cũng từng hoài nghi, nhưng dấu hiệu phản tổ ở Yêu giới, một ngàn con non chưa chắc có nổi một đứa, huống chi là Phượng Hoàng lừng lẫy, tỉ lệ nhỏ đến mức gần như bằng 0.
Bác sĩ Bạch nói: "Nếu nói là phản tổ thì đúng là đứa nhỏ có dấu hiệu giống phản tổ, nhưng Túc Lê chưa tu luyện, Phượng Hoàng thần lực lại càng là một thứ mơ hồ. Dù cho Túc Lê thật sự phản tổ, thì cũng chưa chắc đã là Phượng Hoàng. Với tình huống hiện tại, tôi thấy đứa bé còn quá nhỏ, chưa tu luyện, chuyện phản tổ vẫn cần phải quan sát thêm."
Trần Kinh Hạc nghe đến tên Túc Lê thì nao nao, sau đó quay đi.
Túc Lê đang được Phong Yêu bế, thấy vậy cũng không khỏi thở dài. Thể chất của cậu đặc thù, trước đây không cảm ứng được linh khí xung quanh, mà cũng không ai cảm nhận được linh lực của cậu. Giờ đây tình trạng đã khá hơn, cậu cảm nhận được linh khí rất yếu, nhưng vẫn không ai phát hiện được linh lực trong cơ thể cậu. Vừa rồi, khi truyền linh lực cho Kinh Hạc, Túc Lê đã dùng linh lực của chính mình. Ở đây, chỉ có Kinh Hạc biết linh lực của Phượng Hoàng có dạng gì, đến cả Phong Yêu cũng chỉ thấy linh lực của cậu rất tinh khiết.
Bây giờ, nếu cậu dùng linh lực lên những người khác, bọn họ cũng không thể kết luận linh lực của cậu là linh lực của Phượng Hoàng.
Kinh Hạc nhận ra cậu, nhưng những người khác lại chưa chắc đã nhận ra.
Cách duy nhất để phân biệt là ngưng tụ ra yêu đan, thứ tượng trưng cho thân phận của yêu quái.
Đầu thai với ký ức của kiếp trước vốn là chuyện không thể tưởng tượng được, cậu lại chỉ có thần hồn, cơ thể này chưa tu luyện được yêu đan, cậu phải làm sao để người nhà biết cậu thật ra là một con Phượng Hoàng đây?
Túc Lê nỗ lực mở to mắt, nhưng mà những người này nói chuyện buồn ngủ quá, cậu cố nghe một hồi rồi lại thiếp đi trong ngực Phong Yêu.
Trần Kinh Hạc đăm chiêu: "Vẫn còn một thứ khác có thể xác nhận."
Mẹ Túc nghi hoặc: "Thứ gì cơ?"
Trần Kinh Hạc xòe tay, trong lòng bàn tay y đột nhiên xuất hiện một chuôi kiếm.
Chuôi kiếm vừa xuất hiện đã lập tức bay lên, lượn lờ trước mặt mọi người rồi chậm rãi bay đến chỗ Túc Lê. Đứa bé đã ngủ say, tiếng hít thở khe khẽ, nhưng chuôi kiếm vẫn lơ lửng trước mặt đứa bé. Nó đung đưa qua lại, có vẻ nghi hoặc, dường như đang tìm kiếm thứ gì đó.
Trần Kinh Hạc cau mày, cảnh tượng này không giống với lúc trên máy bay. Khi đó, chuôi kiếm sốt ruột muốn thoát khỏi sự khống chế của y để bay xuống dưới, giờ đây ở trước mặt đứa bé có thể là Phượng Hoàng phản tổ lại không hề có vẻ kích động, chỉ lơ lửng một chỗ. Tuy nhiên, tình huống này cũng đã cực kỳ hiếm thấy rồi.
Mọi người trong phòng thấy vậy liền chờ Trần Kinh Hạc giải đáp.
Y lẳng lặng quan sát chuôi kiếm, thấy nó không hề kích động, cứ lơ lửng trước mặt đứa bé đã ngủ say, bèn nói: "Đây là chuôi kiếm từ thanh kiếm bản mệnh của Phượng Hoàng, trên đó còn sót lại Phượng Hoàng thần lực."
Cha Túc hỏi: "Vậy phản ứng này của nó có nghĩa là sao?"
Trần Kinh Hạc thoáng im lặng: "Nghĩa là nó có hứng thú với đứa bé này."
Mọi người lại càng thấy vô lý, một thanh kiếm bản mệnh có hứng thú với một đứa bé thì sao có thể chứng tỏ đứa bé đó là Phượng Hoàng?
"Nếu Túc Lê thật sự là Phượng Hoàng phản tổ, chuyện này đối với bách điểu là một phúc lớn." Trần Kinh Hạc ngẫm nghĩ: "Ta biết hai vị đang lo lắng điều gì, chúng ta đến đây không phải là để cướp con của hai người, chỉ là chuyện này liên quan đến Phượng Hoàng nên cần phải cẩn thận."
Thoáng dừng vài giây, y nói tiếp: "Thế nên, ta sẽ làm phiền gia đình thêm một thời gian nữa."
Người nhà họ Túc: "?"
Trần Kinh Hạc nói xong, thu hồi chuôi kiếm, bảo hai thanh niên kia về báo cáo với trong tộc, rồi gọi thư ký Thanh Điểu bàn giao một ít việc, cuối cùng mới nhìn Túc Lê đang ngủ say.
Y chăm chú nhìn đứa nhỏ, sau đó gật đầu chào cả nhà rồi dẫn người rời đi.
"Đi rồi à?" Túc Úc nhìn theo ông chú trông hệt như một tổng giám đốc bá đạo: "Đây là đề tài phim mới của mẹ sao? Phượng Hoàng ư? Định quay phim về Yêu tộc hay sao? Vừa rồi mọi người thảo luận kịch bản à? Nghe giống thật ghê."
Mẹ Túc: "Đề tài phim mới gì chứ, đó là Trần Kinh Hạc."
Ban đầu, nghe cha nói là người của tộc Huyền Hạc, Túc Úc cứ tưởng họ hàng xa của mẹ đến thăm. Cậu nhóc không hiểu lắm: "Là sao ạ? Ý ông ấy là em con là Phượng Hoàng sao? Còn hơn cả phim nữa, con là anh của Phượng Hoàng ư?"
"Không cần phải lo, dám chắc là tộc Huyền Hạc đã hiểu lầm." Mẹ Túc nhìn Túc Úc rồi mới nhớ ra chuyện sáng nay: "Sáng nay con đã làm trò gì thế!? Sao dám bay từ trong phòng ra, con có biết là con đã dọa bé con sợ rồi không?"
Túc Úc đần mặt, nghe cha mẹ chì chiết mới biết buổi sáng lúc cậu ta bay đến trường, em trai ở trong phòng đã nhìn thấy: "Con có biết đâu, nó vào phòng con khi nào chứ!?" Sáng nay vội quá, cậu hoàn toàn không để ý, hóa ra Túc Lê vẫn ở trong phòng sao?
Thế là cậu chột dạ: "Bé con có sao không ạ?"
Cha Túc: "Đầy sao, đến cả xe ba bánh mới đứa bé cũng không thích."
"Chúng ta thương lượng được không? Lần này không chép gia quy nữa..."
Túc Úc đề nghị: "Cha phạt con chép vở đi. Cha thử nghĩ xem, chép vở còn đốc thúc được con học tập, chứ chép phạt gia quy thì đảm bảo lần sau con vẫn tái phạm. Tóm lại, con cho rằng chép vở mới giúp con khắc sâu bài học."
Cha Túc: "Con lại còn lý sự với ta sao?"
Túc Úc: "Chứ không thì sao ạ?"
Cha Túc: "..."
Cuối cùng, Túc Úc không bị phạt chép vở, cũng không bị phạt chép gia quy. Tình huống trong nhà hơi loạn vì mấy người tộc Huyền Hạc kia, cha Túc không hơi đâu tìm cậu nhóc tính sổ, thế là chuyện miễn cưỡng được bỏ qua.
--
Túc Lê tỉnh giấc, thanh kiếm nhỏ lại chạy ra từ biển ý thức, đang bay quanh cậu. Thân kiếm tỏa ánh xanh, ánh sáng có vẻ đậm hơn trước rất nhiều.
Lâu lắm rồi cậu mới lại dùng hết linh lực như vậy, Kinh Hạc cảnh giác quá cao, không dễ dàng cho người khác truyền linh lực. Chẳng qua là cậu quen thuộc kinh mạch của y nên mới truyền được một ít để nhắc nhở y.
Tình huống hiện giờ là sao nhỉ?
Đây là phòng ngủ quen thuộc, ngoài cửa đã có nắng chiếu vào. Tối qua, cậu nghe bọn họ nói chuyện được một hồi thì ngủ mất, về sau xảy ra chuyện gì cậu cũng không biết. Rốt cuộc việc cậu là Phượng Hoàng có được khẳng định không?
Hay đúng hơn là Kinh Hạc có hiểu được ám hiệu của cậu không?
Thanh kiếm nhỏ bay một vòng quanh Túc Lê, tỏa ánh xanh đánh thức Túc Minh bên cạnh. Thằng bé nhìn chằm chằm thanh kiếm, đột nhiên reo lên: "Anh ơi! Sáng sáng!"
Sau đó, nó giơ tay muốn bắt lấy, thanh kiếm nhỏ lại vèo cái chui về lòng bàn tay Túc Lê.
"Mất rồi sao?" Túc Minh nghiêng đầu.
Túc Lê: "..."
Ngoài cửa nhanh chóng vang lên tiếng bước chân.
Mẹ Túc mở cửa ra, thấy hai đứa nhỏ đang ngồi trên giường, một đứa còn đang chuẩn bị trèo ra ngoài. Chị thấy vậy vội vàng tiến lại, bế Túc Minh đang trèo qua thanh chắn giường: "Minh Minh, con mà té thì làm sao bây giờ?"
"Anh sáng lên!" Túc Minh khoa tay múa chân.
Mẹ Túc: "Ừ đúng rồi, Minh Minh nhà ta cũng đang tỏa sáng."
Túc Lê: "..."
Cũng may Túc Minh chỉ là một đứa bé.
Cậu quan sát biểu cảm của mẹ, dường như chuyện hôm qua chưa từng xảy ra.
Mẹ Túc đặt Túc Minh xuống, đứa nhỏ lập tức chạy ra ngoài. Túc Dư Đường quay sang bế Túc Lê, mới bế một lát đã thấy con giãy dụa, chị hỏi: "Bé con muốn tự đi à?"
Túc Lê gật đầu.
Mẹ Túc bèn đặt cậu xuống, đi đằng sau để đề phòng.
Túc Lê đi được hai bước thì ngoảnh lại, đối mặt với ánh mắt dịu dàng của mẹ.
--
Hôm qua trở về, Trần Kinh Hạc lập tức cho người điều tra về đứa con non nhà họ Túc, vài tiếng sau, tư liệu về Túc Lê đã được đặt trước mặt y. Lúc nghe người nhà đó gọi Túc Lê, Trần Kinh Hạc đã rất ngạc nhiên, giờ nhìn tên y mới biết đó là cách viết khác*.
*Đã giải thích ở đầu truyện, thụ kiếp trước tên Túc Ly, viết là 离 đọc là [lí]. Tên hiện tại là Túc Lê, cũng đọc là [lí] nhưng viết là 黎.
Nhưng điều này cũng không giấu được sự kỳ lạ của đứa bé.
Việc Túc Lê là con non trời sinh tàn tật không phải là bí mật, các danh y ở Yêu giới gần như đều đã đến nhà họ Túc.
Trời sinh tàn tật mà có thể khôi phục lại càng hiếm hơn. Nhưng mấy tháng trước, đứa trẻ đó đột nhiên có chuyển biến tốt đẹp, không những biết đi, biết chạy, mà còn biết nói, khác hẳn so với trước đây.
Tên giống nhau, tóc trắng pha đỏ, lại thêm linh lực Phượng Hoàng và phản ứng của chuôi kiếm... Nhiều chi tiết kỳ lạ như vậy, y càng thêm tin tưởng vào phán đoán của mình.
"Kinh Hạc đại nhân, mời uống trà." Cha Túc rót hai chén trà, nhìn người đàn ông ngồi đối diện mặc đồ thường, không ngờ y lại đến sớm như vậy.
Trần Kinh Hạc gật đầu: "Cứ gọi Kinh Hạc là được rồi, bây giờ không còn giống ngày xưa nữa."
Cha Túc cười: "Cũng phải. Mấy đứa nhỏ hôm qua ngủ muộn, chắc phải một lúc nữa mới dậy."
"Không vội." Trần Kinh Hạc rủ mắt xuống.
Trong phòng có tiếng động, mẹ Túc nhanh chóng đứng dậy đi vào.
Một lát sau, có đứa nhỏ chạy ra, thấy người lạ trong phòng khách thì sửng sốt, giây sau đã quay ngoắt đi lạch bạch chạy đến chỗ papa vòi ăn. Trần Kinh Hạc nhìn cánh cửa khép hờ kia một hồi, đang định nhìn đi chỗ khác thì lại thấy một đứa bé nữa đi ra.
Đứa con non mặc áo ngủ chim nhỏ đáng yêu, lỏng lẻo thùng thình. Tóc rối bời, đi rất chậm, mỗi bước đều rất cẩn thận.
Trần Kinh Hạc nghĩ, đứa nhỏ như vậy thật sự là Phượng Hoàng đại nhân của y ư?
"Sức khỏe bé Lê không tốt lắm, đi không vững." Cha Túc dịu dàng nói: "Nên mỗi lần đi, đứa bé đều sẽ rất cẩn thận. Đừng thấy bé Lê đi nhẹ nhàng như vậy mà nhầm, mấy tháng trước đứa bé còn không đứng được."
Trần Kinh Hạc nói: "Cẩn thận cũng không phải là chuyện xấu."
Đứa nhỏ vừa ra đến phòng khách lập tức nhìn y, Trần Kinh Hạc đang tìm từ để mở lời. Hôm qua không phải là thời cơ tốt, y thậm chí còn chưa tự giới thiệu với đứa con non. Trần Kinh Hạc cứ nghĩ đứa trẻ sẽ đi đến chỗ mình, không ngờ Túc Lê chỉ nhìn y một cái, sau đó đi thẳng sang phòng bếp.
"Bé con đợi chút nha, mama pha sữa cho con." Mẹ Túc theo sau, nhanh chóng vào bếp.
Trần Kinh Hạc ngẩn ra: "Pha sữa sao?"
Cha Túc lại rất tự hào: "Bé Lê buổi sáng thích uống sữa bột, mỗi ngày đều phải uống hai bình lớn."
Trong phòng khách nồng hương trà, Trần Kinh Hạc nhìn hai đứa bé đứng bên chân Túc Dư Đường ở đằng kia, một đứa túm áo mẹ sốt ruột đòi bình sữa, đứa còn lại thì ngoan ngoãn đứng chờ.
Đêm qua, Túc Lê tốn một lượng lớn linh lực, sáng dậy đi đường cảm giác người cứ lả đi, bụng thì réo ùng ục. Đành chịu thôi, nhu cầu của cậu đối với linh khí quá lớn, đã thế cơ thể còn nhỏ yếu, cậu không rảnh để ý Trần Kinh Hạc, đành phải lấp đầy bụng rồi tính tiếp.
"Thanh Phong, anh trải thảm ra đi." Mẹ Túc gọi.
Túc Thanh Phong vội vàng trải thảm lông ra sàn, tiện tay xách thùng đồ chơi đến.
Trần Kinh Hạc ngồi nhìn, rất sốc trước một chuỗi động tác thuần thục của Túc Thanh Phong, sau đó lại thấy hai đứa nhỏ kia cầm bình sữa lon ton đi đến ngồi xuống thảm. Đôi chân ngắn gập lại, hai tay vừa đủ để ôm bình sữa, trông vừa ngoan vừa đáng yêu.
Tộc Huyền Hạc có rất ít con non, vì tộc của họ trường thọ. Mỗi lần Trần Kinh Hạc về tộc, y hoặc là thấy trưởng lão râu tóc phất phơ, hoặc là những Huyền Hạc trẻ tuổi đã ra xã hội nhiều năm. Con non ở giai đoạn này, y cũng từng thấy, nhưng chưa từng tiếp xúc.
Trước khi đến, y đã cân nhắc rất nhiều. Gần mười nghìn năm nay đất trời không có Phượng Hoàng, nếu Túc Lê thật sự là Phượng Hoàng phản tổ, vậy thì chỉ có hai trường hợp.
Hoặc là đứa bé này có quan hệ với Túc Ly đại nhân, hoặc nó chính là Phượng Hoàng mới. Mà tỉ lệ cao hơn là trường hợp trước. Phượng Hoàng thần lực có thể tương tự, nhưng kiếm bản mệnh của Túc Ly đại nhân chỉ có một, kiếm nhận thần hồn, chứ không phải huyết mạch Phượng Hoàng.
Có điều, sau khi chứng kiến cảnh này, Trần Kinh Hạc lại không chắc chắn lắm.
Y quan sát Túc Lê uống xong một bình lại giơ tay lấy thêm bình nữa, đến khi bình thứ hai cạn đáy mới dừng lại. Uống sữa xong, mẹ Túc đỡ cậu đứng dậy, đứa nhỏ bắt đầu đi vòng quanh ghế sofa, thỉnh thoảng lại cúi xuống đấm chân.
"Đứa bé đang làm gì vậy?" Trần Kinh Hạc sững sờ.
Cha Túc giải thích: "Khả năng giữ thăng bằng của bé con yếu hơn những con non khác, bác sĩ Bạch nói là do đứa bé trời sinh tàn tật. Đợt này, mẹ tụi nhỏ buổi sáng sẽ dắt bé Lê đi dạo quanh để tập cho khỏe chân. Bác sĩ cũng bảo con non di chuyển nhiều sẽ tốt hơn, vì bé con thường chỉ ngồi một chỗ."
Trần Kinh Hạc càng thêm thấp thỏm.
Bài thể dục buổi sáng kết thúc khi Túc Lê đi đến vòng thứ 5, mẹ Túc kiên nhẫn xoa nắn chân cho con, xong xuôi mới thả cho cậu đi chơi. Trần Kinh Hạc tận mắt chứng kiến buổi sáng kỳ diệu ở nhà họ Túc, Túc Lê đi đến trước mặt y cũng không hề nhận ra, đến lúc giật mình tỉnh lại thì đứa nhỏ đã ngẩng đầu nhìn y, trong mắt đầy sự tò mò.
Cha Túc hỏi: "Hôm nay ngài đến sớm như vậy là có chuyện gấp gì sao?"
Trần Kinh Hạc đáp: "Tộc Huyền Hạc chuyên hầu hạ Phượng Hoàng, nếu Túc Lê là Phượng Hoàng phản tổ, vậy thì có vài việc phải dạy từ nhỏ."
Cha Túc sửng sốt: "Dạy từ nhỏ sao?"
Trần Kinh Hạc tằng hắng, bắt đầu giải thích: "Phượng Hoàng tinh thông bảy loại yêu pháp chiến đấu, trời sinh am hiểu trận pháp, yêu thích rèn binh khí. Dựa theo vị Phượng Hoàng tiền nhiệm mà tộc Huyền Hạc cung phụng, ngài ấy rất chăm học yêu pháp, biết tất cả các loại trận pháp, chưa kể rèn đồ, xem sao, bói toán, luyện đan... Đương nhiên, ngoài những thứ này thì cũng cần phải rèn tính cần kiệm khi tu luyện..."
Túc Lê đứng bên cạnh: "...?"
Nói bậy bạ gì đó, cậu chăm học yêu pháp khi nào chứ, lại còn am hiểu xem sao, bói toán, luyện đan? Cần kiệm sao?
Trần Kinh Hạc rất chính đáng liệt kê ra phương án dạy học: "Đại khái là những thứ này. Mà bây giờ xã hội phát triển cấp tốc, nên phải bổ sung thêm chương trình của Nhân tộc. Túc Lê sẽ cần học các chuyên ngành như quản lý..."
Cha Túc cạn lời: "Thế thì e là không được rồi."
Trần Kinh Hạc: "Tại sao vậy?"
Cha Túc: "Tại vì con tôi còn chưa đi nhà trẻ nữa."
Trần Kinh Hạc: "Tại sao phải đi nhà trẻ? Phượng Hoàng thông minh, học cái gì cũng chỉ cần nhìn một lần là biết, dạy vài năm là có thể nhảy lớp lên cấp ba luôn."
Cha Túc: "..."
Túc Lê: "?"
Trần Kinh Hạc đang nghĩ xem nên giải thích về thiên phú của Phượng Hoàng như thế nào, thì lại thấy một bàn tay nhỏ đặt lên đầu gối mình. Một giây sau, cơn đau quen thuộc bắt đầu lan tràn. Năm đó, khi đi lạc vào trận pháp của Phượng Hoàng Thần Sơn, y bị trọng thương, về sau được Phượng Hoàng trợ giúp nên đã khôi phục, nhưng chỗ đầu gối vẫn còn di chứng. Vết thương cũ đó không trí mạng, cũng không ảnh hưởng đến tu vi, nhưng chỉ cần dùng linh lực hơi kích thích một chút là sẽ gây ra cơn đau dai dẳng.
Vết thương cũ này là bí mật y chưa từng nói cho bất cứ ai, người duy nhất biết là Phượng Hoàng đại nhân.
Y nao nao nhìn Túc Lê: "Chẳng lẽ..."
Túc Lê cau mày, nghĩ đến những lời bậy bạ vừa rồi của Kinh Hạc, lạnh tanh lên tiếng: "A."