Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều
Chương 34: Vẽ Hoa
Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi số lượng Yêu tộc gia nhập xã hội Nhân tộc ngày càng nhiều, các ngành nghề có sự góp mặt của Yêu tộc cũng đa dạng hơn, kéo theo đó là khả năng yêu quái bị lộ diện cũng cao hơn. Yêu tộc cần tu luyện, đặc biệt là những đại yêu, họ thường chọn những nghề nghiệp dễ được con người tôn kính, yêu mến, vì điều này cực kỳ hữu ích cho việc tu hành độ kiếp của họ. Việc con cái của các gia đình Yêu tộc tham gia giới giải trí cũng không phải là hiếm. Trong giới không chỉ có một đại yêu là Thần Loan Điểu Túc Dư Đường, mà đợt trước Cục Quản Yêu còn từng tiếp nhận hồ sơ của con trai một đại yêu khác cũng gia nhập giới giải trí với vai trò sao nhí, nhằm tu luyện dễ dàng hơn.
Khi Túc Thanh Phong và Túc Dư Đường, hai vị đại yêu, cùng gọi điện đến để làm thủ tục, Cục Quản Yêu đã đoán được ý định của gia đình họ.
Đối với Yêu tộc mà nói, việc quay chương trình mang lại lợi ích nhiều hơn là bất lợi. Hai vị đại yêu họ Túc, một người là giáo viên, một người là diễn viên, đều là những nghề nghiệp dễ nhận được sự kính trọng, yêu mến, giúp tích lũy phúc đức và duyên lành. Nghe nói gia đình họ có một đứa con từng bị bệnh nặng, nay đã bình phục. Đứa bé này quá yếu ớt, nên họ muốn cho con tham dự chương trình để làm quen bạn mới, đồng thời, mặt khác, có lẽ cũng muốn tích lũy phúc duyên cho con.
Cục Quản Yêu đã quen xử lý những chuyện này. Bao nhiêu năm qua, từ những việc nhỏ như giúp yêu quái thuê phòng đến những việc lớn như xử phạt ác yêu gây hại cho Nhân tộc, họ đã xây dựng được một mạng lưới quan hệ nhất định trong xã hội loài người.
Nhưng điều này không bao gồm việc ngay ngày đầu khởi quay đã khiến đài truyền hình tổn thất thiết bị khoảng 50 vạn tệ.
Quản lý phụ trách mảng này ở Cục Quản Yêu nhận được cuộc gọi của Chim Sơn Ca, suy nghĩ một lát. Thiết bị của đài truyền hình bị hỏng không thuộc phạm vi quản lý của cục họ. Tuy rằng cục không còn nghèo rách như mấy trăm năm trước, nhưng đây là lần đầu gặp trường hợp một đứa bé làm hỏng thiết bị, mà còn không phải thiết bị bình thường, lại là máy quay cao cấp đắt tiền.
"Sếp ơi, chuyện này tính sao giờ?" Chim Sơn Ca hỏi với vẻ lo lắng.
Quản lý bên Cục Quản Yêu nói: "Tôi mong chú hiểu rõ một sự thật là dù năm ngoái Kinh Hạc tiên sinh mới đầu tư tiền vào cục chúng ta, nhưng thực tế chúng ta vẫn còn rất nghèo."
Quay chương trình chưa tới một ngày đã mất 50 vạn tệ, có tiền cũng đâu phải để đốt như vậy!
Chim Sơn Ca sắp khóc rồi: "Vậy em phải làm gì?"
Quản lý cũng thấy phức tạp: "Để anh gọi cho cục trưởng."
Tại nhà họ Túc, nhân viên mở mấy con vịt đồ chơi có gắn camera ra, nhấn mấy lần cũng không khởi động được. Anh ta phải kiểm tra cẩn thận một lúc rồi nói: "Cái này là đài mới mua, không thể hỏng được... Cắm điện cũng không lên, chắc là linh kiện nào bên trong bị chập rồi, hoặc là pin có vấn đề."
Nhân viên quay sang nhìn hai bé con đang bám vào bàn xem anh ta sửa máy quay. Hai đứa mặc áo ngủ giống hệt nhau, mặt mày cũng ngây thơ vô tội giống hệt nhau, tò mò về máy quay trong tay anh ta.
Ba Túc hỏi: "Cái này có sửa được không?"
"Phải mang về cho thợ sửa ạ. Nhưng mà cái này bền lắm, chắc không phải do mấy bé quăng quật đâu." Anh ta nói thêm: "Hơn nữa, vỏ vịt nhồi bông còn nguyên vẹn không hề xước sát gì, nên vấn đề chắc không lớn."
Nhân viên cười với Túc Thanh Phong: "Nhưng công nhận hai bé nhà anh giỏi thật đấy, vừa rồi em vào thấy tụi nhỏ đang cậy thanh nẹp bên trong ra."
Ba Túc biết rõ khả năng phá đồ của cục cưng nhà mình. Túc Minh là giỏi nhất, từng một mình đạt thành tích vĩ đại phá 17 người máy trong một ngày. Túc Lê thì ít hơn, nhưng bé thường xuyên cầm chơi những người máy mà Túc Minh đã làm hỏng. Nghĩ tới cảnh tượng ban nãy Túc Lê ngồi bóc con vịt bông, chính hắn cũng không biết phải nói gì, tự dưng còn thấy khá mừng.
Bé bé thích vịt đồ chơi!
Tổ quay đành phải mang mấy máy quay mới vào. Tranh thủ lúc nhân viên điều chỉnh thiết bị, ba Túc ngồi xuống xoa đầu Túc Lê: "Bé bé thích thì đợi mấy hôm nữa papa sẽ mua vịt đồ chơi về cho con nha. Nhưng vịt các chú đặt ở trong nhà thì không nên chạm vào." Hắn kiên nhẫn giải thích cho con, dạy con cách phân biệt đồ trong nhà và đồ của chương trình, rồi dạy con làm hỏng đồ phải xin lỗi... Túc Minh chẳng hiểu gì, nhưng vẫn nghiêm túc gật đầu.
Túc Lê nhìn cha, phát hiện trong vấn đề dạy con, cha cậu luôn nghĩ rất thấu đáo.
Cậu đang định lên tiếng, cha đã lại lấy máy tính bảng ra.
Trên màn hình là đủ các loại vịt đồ chơi, ba Túc hào phóng nói: "Các con thích cái nào, papa mua cho."
"Mua cái này!" Túc Minh thò tay chỉ vào con vịt đồ chơi màu vàng ở chính giữa: "Anh thích cái này! Minh Minh cũng thích!"
Ba Túc gật gù: "Được được, papa mua hẳn 20 cái, cho các con chơi."
Túc Lê: "...?"
Cấu tạo của vịt đồ chơi phức tạp hơn người máy bình thường, Túc Lê không nghĩ mình lại làm hỏng nó. Cậu chỉ thử đưa linh lực vào trong giống như lúc sửa người máy, thế mà nó lại hỏng. Thấy nhân viên cầm máy quay ra ngoài, Túc Lê nhìn chằm chằm, không ngờ một thứ nhỏ như vậy lại có mạch điện phức tạp đến thế, giá mà cậu có thể quan sát kỹ hơn.
"Ê bà có thấy không? Bé ấy cứ nhìn tụi mình kìa." Một chị gái trong tổ đạo cụ đang định mang máy quay ra ngoài bóc vỏ vịt bông, lại chú ý thấy Túc Lê cứ nhìn chằm chằm con vịt đồ chơi trong tay chị. Chị có ấn tượng rất tốt với Túc Lê, vì bé ngoan, không khóc nhè, không quấy phá, hồi sáng bọn họ vào nhà bố trí máy quay bé cũng không phá rối.
Thấy bé con ngoan ngoãn đứng nhìn, nhân viên tổ đạo cụ không khỏi mềm lòng, một người nhanh chóng chạy ra phòng làm việc tạm thời lấy một con vịt đồ chơi, đó là hàng mẫu họ dùng để làm phần vỏ.
Chị gái giơ vịt đồ chơi lên trước mặt Túc Lê, dịu dàng nói: "Lê Lê, cái này cho em chơi nè."
Đứa nhỏ nhìn vịt đồ chơi một lúc, sau đó bập bẹ nói: "Cảm ơn ạ."
Chị gái sửng sốt, cười nói: "Ngoan quá."
"Trời ơi lễ phép quá!"
"Ngoan quá đi mất! Muốn ôm một cái quá."
"Em tôi mà ngoan được như thế thì tốt quá, thằng đó nghịch như quỷ, về là phát điên lên được."
Mấy cô nàng trong tổ đạo cụ vừa cười nói vừa bê đồ ra ngoài. Túc Lê cầm vịt đồ chơi, thả linh lực vào tìm kiếm, phát hiện bên trong không có gì cả, không giống với con vịt đồ chơi ban nãy.
Trần Kinh Hạc nghe được chuyện này, thứ Hai tới nhà cố ý mang theo một con vịt đồ chơi chứa camera đắt đỏ. Mẹ Túc thấy y tới còn mang quà thì rất bất ngờ, cho tới khi nhìn thấy con vịt đồ chơi: "Kinh Hạc tiên sinh, ngài..."
"Nghe nói Phượng Hoàng đại nhân thích, tôi cho người chuẩn bị làm quà."
Ba Túc đã đi làm, Túc Dư Đường thì đang chuẩn bị đồ ăn vặt cho tụi nhỏ.
Trần Kinh Hạc chọn đúng thời gian, mục đích là để có thể nói chuyện với Túc Lê nhiều hơn. Y vừa tới gần đã thấy một mớ bòng bong trên bảng vẽ, nhưng đồng thời lại cảm nhận được một sự quen thuộc từ những đường nét xiêu vẹo đó, khiến y tức thì liên tưởng tới chuyện vạn năm trước, khó khăn lắm mới hỏi được: "Đại nhân đang vẽ trận pháp?"
Để tiện cho con cầm, bút mẹ Túc chuẩn bị đều rất nhỏ.
Bé con một tay chống vào mép bảng, tay kia vạch một đường mượt mà, nghe vậy gật đầu, đổi hướng vẽ tiếp.
Phong Yêu ngồi cạnh cũng bừng tỉnh: "Hóa ra đây là trận pháp?"
Sáng nay, khi tới, y đã để ý trong nhà có thêm rất nhiều thứ lạ, về sau mới biết là để quay chương trình. Phong Yêu cũng không để trong lòng, chỉ quan tâm Túc Lê. Lúc vào phòng khách y thấy bé con ngồi hí hoáy trên tấm bảng nhỏ, vẽ hết vòng này tới vòng kia, không nhìn ra được là vẽ cái gì.
Trần Kinh Hạc ngồi xuống, tự hào nói: "Tất nhiên rồi, Phượng Hoàng đại nhân cực kỳ am hiểu trận pháp."
Phong Yêu đã quen với việc Trần Kinh Hạc cứ gọi Túc Lê là Phượng Hoàng. Trước đó y còn nghi ngờ thân phận của Túc Lê, giờ cũng bị Trần Kinh Hạc thuyết phục. Dạo trước, Túc Lê từng dạy y vẽ trận tụ linh, Phong Yêu về động mình vẽ thử, mặc dù không thể phục chế 100% trận pháp của Túc Lê, nhưng cũng tốt hơn nhiều so với trận tụ linh mà y được dạy trong tộc. Thành ra, dạo này tiểu yêu tới gần động của y để hưởng ké linh khí cũng nhiều hơn hẳn.
Túc Lê không nghe hai người nói chuyện, cậu đang nhớ lại mạch điện trong con vịt đồ chơi hôm qua. Ban đầu thử vẽ, Túc Lê cảm giác nó khá giống linh lộ, nhưng rồi về sau phát hiện bên trong có rất nhiều cách bố trí tài tình, có thể giảm độ phức tạp của trận pháp. Tiếc là hôm qua cậu chưa dò xong thì đã bị lấy mất rồi, nếu không hôm nay cậu đã có thể vẽ ra trận pháp phiên bản cải tiến.
"Sao anh cũng tới vậy?" Túc Lê ngẩng lên nhìn Trần Kinh Hạc, bình thường y không tới vào thứ Hai.
Phong Yêu lập tức nói: "Tôi đi xem Túc Minh."
Y đứng dậy sang đầu kia của phòng khách, trông Túc Minh đang chơi xe điều khiển từ xa.
Trần Kinh Hạc thấy Phong Yêu đi thì mới nói: "Lần trước ngài bảo tôi tra tìm thông tin về vật liệu đúc kiếm Huyền Thính. Thật đáng tiếc là vật liệu năm đó gần như đã tuyệt chủng. Chúng tôi tìm được vài vật liệu khá giống với Huyền Thiết, nhưng nó không thể sánh bằng Huyền Thiết thời kỳ đó được. Nếu ngài muốn rèn ra một thanh Huyền Thính ở thời đại này thì điều đó gần như là bất khả thi."
Túc Lê cũng giật mình: "Không tìm được gì?"
Trần Kinh Hạc đáp: "Theo tình huống hiện tại thì thật sự không tìm được."
Túc Lê ngẩn người, im lặng một lúc mới nói: "Được rồi, để ta suy nghĩ thêm."
Phong Yêu ngồi ở bên kia nhìn bé con cau mày, trông có vẻ là đang bàn chuyện với Trần Kinh Hạc, nhưng y không nghe được. Đến khi Túc Dư Đường bước vào, hai người kia mới ngừng đối thoại, Phong Yêu nhạy bén nhận ra tâm trạng Túc Lê không tốt lắm.
Buổi chiều, mẹ Túc mới phát hiện bé bé có vẻ buồn từ khi Trần Kinh Hạc rời đi. Cả chiều bé cứ ngồi trên ghế sofa vẽ vẽ, trên bảng trắng là những hình vẽ lộn xộn, chị cũng không nhìn ra con vẽ cái gì: "Bé bé lại vẽ hoa à?"
Bé con buồn buồn đáp: "Dạ, vẽ không ra."
Chị bèn cầm tay con, vẽ một bông hoa nho nhỏ trên góc bảng, dịu dàng nói: "Con xem, có phải đã vẽ ra rồi không?"
Mẹ Túc nói tiếp: "Không vẽ ra thì chúng ta vẽ cái khác, không cần nóng vội, bé bé của mama phải luôn vui vẻ."
Túc Lê nhìn chằm chằm bảng vẽ, bỗng có vệt sáng lóe lên, thanh kiếm đỏ lam giao thoa bay tới đóa hoa nhỏ, sau đó cọ vào tay bé con.
Mẹ Túc bèn nói: "Mama dạy con vẽ Huyền Thính nhé."
Đường cong lộn xộn trên bảng trắng bị lau đi, Túc Lê nhìn mặt bảng nhanh chóng xuất hiện một thanh kiếm nhỏ ngộ nghĩnh, không hiểu sao lại nhớ đến Phượng Hoàng Thần Hỏa bất diệt trên đài đúc kiếm trong ký ức, cùng với thần kiếm đen tuyền chập chờn trong ánh lửa.
"Bé bé coi này." Túc Dư Đường lại mang tới vịt đồ chơi chứa camera - quà của Trần Kinh Hạc: "Ta đa, vịt đồ chơi con thích này."
Túc Lê ngẩn ra, cầm lấy vịt đồ chơi.
Cậu không khỏi nghĩ, đúc kiếm không phải chỉ có một cách, liệu còn biện pháp khác không...
Buổi tối về nhà, Túc Úc thấy Túc Lê ngồi trên thảm chăm chú vẽ tranh thì lặng lẽ đến gần, nhìn một đống hình tròn rối rắm xoắn xuýt vào nhau, cậu nhóc không khỏi quay sang nói: "Mẹ, nghe nói bọn trẻ bây giờ có cả lớp năng khiếu đó, hay là mẹ đăng ký cho bé bé học đi."
Ba Túc nghe thế nói: "Em nó mới 2 tuổi rưỡi."
"Bồi dưỡng từ nhỏ được mà, con ngưỡng mộ mấy đứa cùng lớp biết vẽ lắm á."
Túc Úc chỉ xuống: "Ba xem, nó chỉ biết vẽ bậy, chẳng thành hình gì hết."
Túc Lê nghe vậy nhìn hình, đúng là cậu vẽ hơi ẩu.
Túc Dư Đường đi tới nhìn thử: "Bé bé vẽ đẹp hơn con hồi xưa nhiều."
Ba Túc cũng nói: "Sao lại gọi là vẽ bậy, bé bé rõ ràng vẽ hoa, đúng không vợ."
Mẹ Túc: "Đúng rồi."
Chị còn lấy điện thoại ra chụp lại: "Nhìn mấy đường này đi, tương ứng với kỳ môn của trận pháp này."
Túc Lê nghe thế nghiêm túc gật đầu, dù vẽ ngoáy thì vẽ ngoáy, nhưng cậu vẽ trận pháp thật mà.
Ba Túc còn đeo kính vào: "Đúng thật này. Bé bé vẽ hoa đẹp ghê, để papa xem đường này nối tới đâu."
Túc Úc không thể tin nổi: "...? Con từng gặp người trợn mắt nói dối bao giờ, nhưng chưa thấy ai có mắt như mù đến thế này."
"Thằng nhóc này, con thì biết cái gì, chịu khó đọc sách vào, có như thế mới biết 'hoa' mà em con vẽ không đơn giản đâu." Ba Túc ngồi xuống nói chuyện với vợ: "Em nói đúng, tranh này tuân theo quy tắc của trận pháp thật. Bên này là linh lộ, bên này là kỳ môn, chỗ này giao nhau thành mắt trận."
Mẹ Túc: "Đúng thật."
Túc Úc: "Hai người cứ chém gió tiếp đi, con tin coi như con thua."
Hai vợ chồng càng nhìn càng thấy bức vẽ hoa của con trai hết sức tuyệt diệu, đúng là một thần đồng trận pháp. Ba Túc xúc động vô cùng, mặc dù bé bé nhà mình tu luyện chậm hơn người khác một chút, nhưng lại có thiên phú vượt trội về trận pháp. Hắn rất tự hào đăng ảnh lên vòng bạn bè của mình.
Trên mạng, dân tình đang dài cổ chờ đợi trailer của <Cục Cưng Đáng Yêu>, chưa thấy video đâu, lại thấy được bài đăng Weibo của Túc Dư Đường.
@Túc Dư Đường V: Con trai vẽ hoa. [hình ảnh]
Mọi người nhấn xem, trên bảng trắng là một đống đường cong rối loạn, không nhìn ra được đó là cái gì. Đừng nói là hoa, đường nét nối với nhau còn không thành hình, nửa cái cánh cũng chẳng có.
[Cái này...]
[Tôi có câu này không biết có nên nói không.]
[Lầu trên đừng nói gì hết, nữ thần bảo hoa thì đây là hoa!!]
[Mẹ nào chẳng yêu con, hiểu mà.]
[Ha... Ha ha... Ha ha ha.]
[Mấy người không nhìn ra à? Chỗ này với chỗ này là đường vân bề mặt cánh hoa, cái này chỉ có dùng kính hiển vi mới thấy được, thế mà bé nhà chị ấy vẽ ra được đó, quá siêu [like] ]
[???]