33. Chương 33: Máy quay

Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nhân viên miễn cưỡng chụp được một tấm ảnh tạm coi là rõ mặt. Sau đó, mỗi khi muốn chụp thêm, Túc Lê lại cứ nấp sau lưng người đàn ông kia, nắm chặt quần y, thỉnh thoảng mới hé đầu ra nhìn chiếc máy ảnh trong tay hắn, dường như rất sợ hãi vật này.
"Bé con đừng sợ, không có gì đáng sợ đâu mà, máy ảnh của chú chẳng đáng sợ chút nào."
Trần Kinh Hạc: "..." Vấn đề không nằm ở chỗ có đáng sợ hay không.
Đã quay nhiều mùa chương trình <Cục Cưng Đáng Yêu> nên các nhân viên cũng đã quen với đủ kiểu tính cách của trẻ em. Máy ảnh là một vật xa lạ, những bé nhút nhát ít được tiếp xúc sẽ cảm thấy sợ hãi. Vì thế, tổ chương trình rất tâm lý khi ngụy trang các máy quay lắp đặt trong nhà. Họ dán đủ loại hình dán mà trẻ em yêu thích, hoặc giấu máy trong các món đồ chơi như gấu bông, biến chúng thành máy quay ẩn.
Chương trình <Cục Cưng Đáng Yêu> áp dụng hình thức quay và phát sóng song song. Đầu tiên, họ sẽ quay hai tập để chiếu, và trong lúc phát sóng sẽ có thêm hai đợt quay tiếp các tập còn lại. Tất cả tư liệu quay được sẽ dành cho khâu hậu kỳ biên tập, sau đó các video sẽ được chuyển cho khách mời duyệt rồi mới được đăng tải. Chim Sơn Ca được Cục Quản Yêu phái tới để giám sát việc này. Dù sao cũng là gia đình Yêu tộc, yêu non không thể so sánh với yêu trưởng thành, khó tránh khỏi sẽ xảy ra sự cố. Việc có Chim Sơn Ca giám sát sẽ giúp giảm thiểu tối đa các vấn đề.
Đợi nhân viên đi về hết, Túc Lê mới dám vào nhà, thấy trong nhà không còn máy quay thì mới yên tâm. Trần Kinh Hạc còn có việc nên nán lại thêm một lúc rồi cũng rời đi. Túc Minh ngủ trưa rất lâu. Trong lúc đó, các máy quay ẩn của chương trình đã bắt đầu hoạt động, ba Túc liền đi lấy sách tranh tới dạy Túc Lê nhận mặt chữ, nhận biết hình ảnh.
Hai đứa nhỏ có phòng riêng để đồ chơi, nhưng thường hiếm khi vào. Bên trong chất đống nào là sách truyện cổ tích. Túc Lê thấy cha vào phòng thì vội vàng đi theo, nhìn kệ sách chất đầy truyện.
"Hôm nay bé con muốn xem cuốn nào?" Ba Túc ngồi trên sàn, vừa tầm mắt với bé con. Hắn thấy Túc Lê nhìn giá sách một lượt, sau đó vươn tay kéo một cuốn ra. Trên giá có rất nhiều sách, ba Túc nhìn bàn tay nhỏ cố gắng kéo sách nhưng không được, thế là dùng hai tay chộp vào gáy sách lôi ra.
Dùng sức hơi mạnh, cả người lẫn sách ngã ra sau, thế là ngã vào lòng hắn. Túc Thanh Phong đỡ con dậy: "Bé con siêu quá, biết tự lấy sách rồi."
Cuốn sách Túc Lê đang cầm là sách mới mua hôm trước.
Túc Lê rất thích xem sách tranh và phim hoạt hình, càng mới lạ càng hứng thú, nhưng xem một lần rồi sẽ không xem lại lần thứ hai. Thế nên dạo này mẹ Túc thường xuyên đặt mua sách tranh trên mạng, đợi Túc Lê đọc hết rồi mang đi quyên góp.
Túc Lê lại nhìn giá sách, sau đó bị cái thùng giấy bên cạnh giá thu hút sự chú ý. Cậu đi tới định mở ra xem, bỗng nhiên lại thấy một con búp bê màu vàng trên cái kệ bên cạnh thùng.
Hình như hôm qua không có cái này.
Ba Túc đang kiểm tra cuốn sách Túc Lê chọn, định trò chuyện với con, ngẩng lên đã thấy bé con đi về phía thùng giấy. Đi được một nửa, cậu bé lại nhìn chằm chằm vào con búp bê kiêm camera trên cái kệ bên cạnh. Chiếc camera này được đặt tương đối cao, bé con không với tới, phải kiễng chân lên mới tóm được chân búp bê, nhưng dù dùng sức giật mấy cái cũng không lôi được xuống, thế là cậu bé ngước lên nhìn chằm chằm.
"Thanh Phong, sáng nay anh để hương liệu ở đâu thế?" Tiếng mẹ Túc vọng vào.
"Không có ở trong phòng tắm à?" Ba Túc thấy Túc Lê vẫn còn loay hoay với con búp bê, bèn đứng dậy ra ngoài giúp vợ: "Hình như ở trong phòng khách ấy, để anh đi lấy cho."
Túc Lê nhìn búp bê một hồi cũng chán, quay đi, tiếp tục mở thùng giấy. Hôm qua cậu thấy Túc Úc lén lút bê mấy cái thùng vào đây, nói là muốn xếp lại sách giáo khoa cũ, chắc hẳn có liên quan đến việc học của Nhân tộc. Thùng giấy không bị dán băng keo, Túc Lê cẩn thận lật tấm bìa cứng lên, nhón chân nhìn vào trong, phát hiện bên dưới có rất nhiều sách.
Trên bìa sách có ghi "Ngữ Văn", "Toán Học" và các môn khác.
Cậu rất quen thuộc mấy chữ này, vì chúng được in trên sách Túc Úc cầm học bài, cũng thường xuyên nghe anh trai nhắc tới.
Việc học của Nhân tộc khó đến vậy sao? Nếu không, tại sao anh trai lại học hành vất vả đến thế?
Túc Lê không khỏi cảm thấy tò mò. Thấy papa đã ra ngoài, cậu liền thò tay vào trong với lấy một cuốn sách.
Túc Thanh Phong trở lại thấy bé con đang chổng mông cắm đầu vào thùng giấy, nửa người tì vào mép thùng, lảo đảo như sắp ngã vào trong.
"Ôi trời." Ba Túc nhanh tay bế con lên, không khỏi bật cười: "Bé con muốn lấy gì thế, để papa lấy cho."
Thấy con thích, Túc Thanh Phong lấy hẳn mấy quyển sách: "Cái này hình như là sách tiểu học của anh trai đấy, bây giờ bé con chưa đọc được đâu."
Túc Úc sắp thi, lục lọi hết sách vở cũ ra, cuối cùng chất đống trong phòng đồ chơi của trẻ con. Trong thùng này có cả sách bài tập, vở viết và các thứ khác của cậu nhóc, hôm qua chưa dọn xong, nói là hôm nay về dọn tiếp.
Hắn tiện tay cầm một quyển Ngữ Văn có khá nhiều tranh minh họa, cùng với cuốn sách tranh ban nãy Túc Lê đã chọn, dẫn con trở lại phòng khách, cùng ngồi trên thảm đọc sách.
Mẹ Túc hỏi: "Thanh Phong, anh xong việc ở trường chưa đấy?"
"Để lát nữa anh làm, anh đọc sách với con một tí." Ba Túc mở sách tranh ra, chỉ vào một vật trong tranh, bắt đầu dạy: "Bé con, con nhìn này..."
Túc Lê rất thích sách tranh và phim hoạt hình, mỗi lần xem đều xem rất lâu. Trước kia ba Túc tưởng con chưa biết chữ, không nhận biết được hình ảnh. Kết quả, một ngày hắn chỉ vào tranh hỏi Túc Lê, bé con thế mà vẫn nhớ âm đọc, phát âm còn rất chuẩn. Thỉnh thoảng, Túc Lê còn nói ra những từ khiến người ta phải giật mình, làm hắn tự hào vô cùng, thế là bắt đầu chú tâm hơn vào việc dạy con học.
Túc Minh thích nằm bò ra xem sách tranh, Túc Lê lại khác, đọc sách là luôn ngồi rất ngay ngắn.
Ba Túc rất vui, tư thế ngồi chuẩn là tốt, xã hội bây giờ có rất nhiều trẻ em bị gù sớm, vấn đề về tư thế phải được uốn nắn từ nhỏ.
"Em mang bài thi cho anh này, hôm qua anh bảo cái này phải chấm gấp mà?" Mẹ Túc đặt túi bài thi xuống: "Em bận rộn cả buổi sáng rồi, lát nữa bé Minh dậy lại không có thời gian, để em chơi với bé con cho."
Ba Túc đành phải cầm túi bài thi, ra bàn ngồi chấm. Hắn nhìn vợ cho con uống nước, còn tiện tay lấy cái bảng nhỏ ra.
Túc Lê xem sách rất nhanh, nhưng tốc độ giở trang của mama quá chậm, nên trong lúc rảnh rỗi, cậu bắt đầu quan sát xung quanh. Thế là cậu để ý trên góc tường trong phòng khách bỗng nhiên có thêm một bông hoa màu đỏ kỳ lạ, trong nhà cũng có rất nhiều gấu bông, búp bê mới. Túc Lê nhìn một hồi, bỗng nghe thấy tiếng lật trang sột soạt, quay sang thì thấy papa đang đổi bài chấm thi.
"Bé con thích chấm bài à?" Mẹ Túc cười nói.
Ba Túc nghe vậy cũng cười: "Sau này bé con có muốn làm thầy giáo giống papa không?"
Túc Lê không đáp, nhìn chằm chằm vào chữ trên bài thi. Chữ ở đây phức tạp hơn nhiều so với trong sách tranh, có rất nhiều chữ cậu không đọc được. Chẳng mấy chốc đã xem xong sách tranh, Túc Dư Đường thấy bên cạnh còn có sách giáo khoa hồi tiểu học của Túc Úc, liền hỏi: "Anh lấy cái này ra à, nhưng bé con đã đọc được đâu?"
"Ban nãy ở trong phòng đồ chơi, con suýt chui vào thùng giấy để lấy sách đấy, nên anh tiện tay mang một quyển ra. Trong sách cũng có tranh minh họa mà, em cứ để con xem." Ba Túc mở sách ra, đặt trước mặt Túc Lê: "Bé con chỉ được xem thôi nhé, không được làm hỏng sách của anh nha, không thì anh sẽ giận đấy."
Bé con nhanh chóng chú tâm vào trang giấy. Túc Dư Đường cũng không biết Túc Lê có xem hiểu không, nhưng tư thế lật trang hết sức nghiêm túc.
Túc Lê lúc đọc sách rất yên lặng, mẹ Túc ngồi cạnh xem cùng, thỉnh thoảng giảng cho con nghe tranh đang miêu tả điều gì. Ba Túc đổi bài mới để chấm, bỗng nhiên nhớ ra một chuyện. Mấy hôm nay hắn có hỏi đồng nghiệp chuyện cho con đi nhà trẻ. Ban đầu, hắn định để hai đứa nhỏ tới nhà trẻ trong thôn, giờ hắn đổi ý muốn cho đi nhà trẻ trong trấn. Mặc dù mất thêm hơn hai mươi phút đi đường, nhưng nhà trẻ trên trấn sẽ tốt hơn.
"Lần trước em nói chuyện cho con đi nhà trẻ ấy, anh tính để sang năm cho tụi nhỏ đi là vừa." Ba Túc nói: "Vì nhà trẻ cũng đông, bé Lê nhút nhát, tiếp xúc với một hai bạn thì không sao, chứ bỗng nhiên đông người như vậy, anh sợ con không quen."
Đây cũng là một trong những lý do hắn quyết định cho con quay chương trình. Túc Dư Đường nói các gia đình tham gia chương trình đều rất tốt, để bé Lê tiếp xúc với bạn bè cùng tuổi cũng giúp thằng bé làm quen nhanh hơn, về sau đi nhà trẻ sẽ không quá sợ hãi.
"Quay bình thường cũng không sao, nhưng đạo diễn Từ nói là sẽ có hai tuần đi chơi và quay với các gia đình kia." Mẹ Túc nói: "Đến lúc đó vẫn phải chuẩn bị."
Hai vợ chồng nói chuyện một hồi, quay sang thấy Túc Lê đã lật tiếp vài trang. Túc Dư Đường cười: "Bé con nhà mình sau này sẽ thành một bé thiên tài à?"
"Tất nhiên rồi, bé con nhà chúng ta là tuyệt nhất." Ba Túc khen từ tận đáy lòng.
Cứ động đến vấn đề giáo dục con nhỏ là hai vợ chồng lại tự động khen con hết lời. Trong lúc đó, Túc Lê đã đọc được nửa cuốn sách giáo khoa. Buổi chiều, Túc Minh ngủ dậy, phòng khách lại trở nên náo nhiệt. Túc Minh chú ý ngay tới đống đồ trang trí xa lạ, có mấy con búp bê gấu bông đặt hơi thấp, bị nhóc con lôi xuống chơi, chỉ mấy phút sau trên thảm đã chất đầy một đống đồ.
Túc Lê đang ngồi nhắm mắt nghỉ ngơi, bỗng nhiên cảm giác có ai đó nhét cái gì vào tay. Mở mắt ra thì thấy một con vịt đồ chơi màu vàng xa lạ. Túc Minh thì ngồi xổm bên cạnh, chỉ vào vịt con bảo: "Anh ơi, nó không chạy."
Rất nhiều đồ chơi của hai anh em chạy bằng điện, bao gồm người máy, xe điều khiển từ xa. Túc Lê đã nghiên cứu kỹ càng mạch điện của mấy thứ này, biết rõ chốt mở ở đâu. Lần trước Túc Minh làm hỏng đồ chơi, cậu sửa lại, từ đó, hễ cái gì hỏng là đứa nhỏ này lại mang tới tìm Túc Lê.
"Để anh bật cho."
Túc Lê cầm vịt nhỏ, con vịt này trông giống vịt nhồi bông, nhưng thực tế cầm lên lại rất nặng. Túc Lê không khỏi hiếu kỳ, quan sát kỹ thì thấy mắt của vịt đồ chơi rất sáng, còn lóe ánh đỏ nữa.
Ồ? Cái này có vẻ không giống mấy món đồ chơi khác.
Túc Lê loay hoay một hồi cũng không tìm được công tắc.
Túc Minh thúc giục: "Anh ơi được chưa?"
"Chờ chút đi." Túc Lê cẩn thận dùng linh lực thăm dò, phát hiện mạch điện của con vịt đồ chơi này rất lạ, điều đó lập tức kích thích sự tò mò của cậu: "Minh Minh, còn vịt khác không?"
Túc Minh nghiêng đầu, sau đó như thể hiểu được ý anh trai, đẩy hết đống đồ chơi trên thảm tới: "Đây ạ."
Tại vườn hoa sau nhà họ Túc, nhân viên của tổ chương trình <Cục Cưng Đáng Yêu> đang ngồi canh trước màn hình giám sát, đột nhiên có một tín hiệu lập lòe rồi tắt phụt. Hắn không khỏi thắc mắc: "Sao tự nhiên mất tín hiệu rồi?"
"Chuyện gì vậy?" Chim Sơn Ca sợ có vấn đề.
"Mùa này chương trình mình có tập đoàn Trần Thị đầu tư đó anh nhớ không? Thế là đài truyền hình tặng cho tổ quay mấy chiếc camera mới." Nhân viên chỉ vào đèn tín hiệu màu đỏ: "Hình như có vấn đề với mạng rồi, không có tín hiệu."
Trước khi đến, để tiện cho việc quay chụp, tổ của họ còn cố tình ngụy trang các máy quay thành vịt đồ chơi, mục đích là để thu hút sự chú ý của lũ trẻ, quay được cận cảnh.
Nhân viên nói: "Vừa rồi tự nhiên mất tín hiệu, ban nãy vẫn còn."
Hắn mở kho dữ liệu, chiếu lại đoạn trước đó.
Ban đầu là cảnh bé con tóm được đồ chơi rồi chạy đi, ống kính ngay sát mặt bé. Sau đó là hai đứa nhỏ ngồi trên thảm, bên cạnh còn có đồ chơi chất thành đống. Để tìm hiểu nguyên nhân, nhân viên tua đến cuối, thấy được khuôn mặt của bé lớn trên màn hình, sau đó là một bàn tay nhỏ, vài giây sau hình ảnh biến mất.
"Chắc là vô tình ấn nút tắt." Nhân viên nói xong còn bảo: "Kỳ lạ thật, em nhớ là tổ đạo cụ làm hẳn một thanh nẹp để tránh lũ trẻ vô tình đè vào nút, mà sức trẻ con thì được bao nhiêu chứ."
Chim Sơn Ca im lặng, sau đó hỏi: "Mấy cái máy quay đó đắt không?"