Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều
Chương 45: Phép nhân
Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 45 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tập 3 chương trình dã ngoại <Cục Cưng Đáng Yêu> vừa lên sóng đã thu hút đông đảo cư dân mạng, những người đã chờ sẵn từ lâu. Tập này quay ngoại cảnh, các gia đình cùng tụ họp tham gia hoạt động, trọng tâm là các bé làm quen và chơi đùa với nhau.
Khung cảnh núi Tức Linh hùng vĩ hiện ra trước mắt người xem, tiếp theo là hình ảnh các gia đình quây quần trên bãi cỏ xanh mướt. Khi người dẫn chương trình thông báo nguyên liệu cho bữa trưa sẽ do các bé tự đi nhặt, các vị phụ huynh liền nhao nhao dặn dò con mình phải nhặt những gì. Fan nhà họ Túc bắt đầu tỏ ra lo lắng.
Bởi vì so với các gia đình khác, hai bé song sinh nhà họ Túc nhỏ hơn hẳn, đang ở độ tuổi bắt đầu hiểu chuyện nhưng lại khó mà nói được câu dài.
[Ừm... Căn cứ vào Weibo của nữ thần thì nghe chừng các bé vẫn ăn uống rất khỏe.]
[Thôi rồi, mấy cục cưng nhà mình sẽ bị đói mất?]
[Rõ ràng tôi đến đây để xem các bé đáng yêu, sao giờ lại biến thành phụ huynh lo lắng thế này.]
[Chà, ai mà chẳng thế chứ? Vậy nên tổ chương trình đang khuyến khích các phụ huynh mạng nạp tiền đúng không? Nói đi, mấy người cần bao nhiêu để mở cửa sau cho các bé nhà tôi?]
Màn bình luận sôi nổi một lúc, người xem tuy nói là lo nhưng cũng biết tổ chương trình sẽ không để các bé phải chịu đói. Fan nhà họ Túc còn cho rằng gia đình mình sẽ xếp cuối, không ngờ trò chơi vừa bắt đầu đã thấy Túc Lê dù gầy yếu nhưng lại dẫn trước các bạn khác. Túc Lê và Túc Minh đeo những chiếc sọt nhỏ, thoăn thoắt chạy trên bãi cỏ. Hai đứa bé hoàn toàn không cần người lớn phải lo lắng, thậm chí tốc độ nhặt đồ của chúng còn nhanh hơn hẳn.
Hai bé vốn nhỏ tuổi hơn những bạn khác tham gia chương trình, trong đó bé anh còn là người thấp nhất.
Nhưng Túc Lê biết bảo Túc Minh ngồi xuống, sau đó tự mình nhặt hết đồ bỏ vào sọt của em. Hai anh em phân công hợp tác, tốc độ không hề chậm chút nào. Cho đến khi Túc Minh nhìn thấy một con bướm, liền nhảy nhót bắt bướm mấy hồi khiến đồ trong sọt rơi đầy đất. Túc Lê đang nhặt đồ, thấy đồ chơi vương vãi thì ngây người ra, sau đó đi theo sau em trai nhặt lại những thứ bị rơi.
[Trời ơi, không ngờ lại có tình huống này.]
[Cuộc sống thật khó khăn, Lê Lê thở dài thườn thượt.]
[Thật sự không ngờ đến vụ bắt bướm =)), bé em cứ như một chú mèo con vậy.]
[Anh trai theo sau dọn dẹp bãi chiến trường cho em trai.]
[Vồ một cái là mất luôn cơm trưa rồi con ơi =))))).]
Cảnh quay thay đổi, bướm bay mất, Túc Minh sực tỉnh, nhặt đồ trên đất rồi chạy về phía anh, bổ nhào tới đẩy ngã cả Túc Lê, khiến đồ trong sọt lại văng tứ tung. Cư dân mạng xem mà cười sặc sụa.
[Mấy đứa nhỏ rõ ràng đang rất nghiêm túc nhặt đồ nhưng mà tôi buồn cười quá không ngừng được.]
[Minh Minh: Bất ngờ chưa, máu nóng lên thì cả anh trai cũng vồ.]
[Trời ơi, có khi Lê Lê bé xíu như vậy là vì bị em trai đè nhiều quá nên không lớn được ấy.]
[Chú quay phim cũng không nhịn được cười kia.]
[Ghét quá đi, nụ cười của mẹ già tôi không thể ngừng được.]
Sau đó, cư dân mạng được chứng kiến sự tương tác giữa các bạn nhỏ. Hai bé nhà họ Túc, một bé trầm tĩnh một bé hiếu động, nhưng khi chơi cùng các bạn lớn hơn lại hoàn toàn không có cảm giác gượng ép. Túc Minh cực kỳ nghe lời anh, Túc Lê nói một thì sẽ không bao giờ làm hai. Lúc hợp tác với các bạn khác làm nhiệm vụ, hai bé hoàn toàn không gây cản trở vì tuổi nhỏ, dễ dàng chiếm được thiện cảm của người xem.
Tập 3 phát sóng, một trong những điểm nóng thu hút sự chú ý chính là Túc Lê. Trong chương trình, Túc Lê và Túc Minh là hai bé nhỏ tuổi nhất, và giữa hai anh em thì Túc Lê còn gầy hơn. Mặc dù khuôn mặt vẫn bầu bĩnh, nhưng so với những bé khác thì lại kém xa. Thế là mỗi lần chơi trò chơi lại thể hiện ra sự đáng yêu bất ngờ (gap moe). Túc Lê không vì gầy yếu mà kéo chân sau, ngược lại, chính vì cơ thể nhỏ gầy mà trước khi làm điều gì bé đều sẽ cẩn thận suy nghĩ. Rất nhiều hành vi của cậu bé có logic, trật tự rõ ràng, đứng giữa đám trẻ trông như một ông cụ non.
[Không ngờ Lê Lê là kiểu người thân hình nhỏ nhưng đầu óc lớn.]
[Đúng vậy lol, tôi xem mấy bé khác hối hả chơi trò chơi, Lê Lê lại cứ thong thả từ từ.]
[Tôi phát hiện ra điều này, bé ấy kiểu như đi được thì sẽ không chạy, động não được thì sẽ không động thủ ấy.]
[Ôi trời ơi, tôi nhìn thấy Lê Lê nhặt đồ giúp Ngải Khắc mà thấy thằng bé ngoan quá trời. Ngải Khắc không thích nói chuyện, thế là bé ấy cứ im lặng đi cùng hỗ trợ thôi.]
Nếu nói hai tập trước, fan của cặp song sinh chủ yếu đến từ người mẹ Túc Dư Đường, vậy tập 3 đúng là đã đẩy hai đứa nhỏ lên một tầm cao mới. Công ty của Túc Dư Đường cũng vì thế mà bận tối mắt tối mũi, trước tiên là từ chối lời mời từ các bên, sau đó là chú ý đến hướng đi của dư luận.
Nhà họ Túc lại không mấy để tâm đến những bình luận trên mạng. Hai vợ chồng biết con mình được mọi người quý mến thì rất mừng, mừng hơn nữa là sau đợt quay này, bé con nhà họ đã có thêm bạn mới. Nói là bạn mới nhưng cả hai cũng không nghe con nói gì nhiều, chỉ là lúc quay ba Túc để ý thấy có hai đứa nhỏ nhà khác rất thích chơi với con mình, đặc biệt là cậu bé tên Ngải Khắc kia, luôn lẽo đẽo theo sau bé Lê.
Dân tình cứ tưởng sẽ được thấy nữ thần mang con đi khắp nơi để quảng bá, nhưng kết quả là ngoài chương trình <Cục Cưng Đáng Yêu>, hai bé song sinh chẳng xuất hiện thêm ở đâu khác. Có lẽ chỉ thỉnh thoảng xuất hiện trong những bức ảnh đời thường mẹ Túc đăng trên Weibo. Chương trình đúng hạn mà quay, còn nhà họ Túc lại bước vào một giai đoạn căng thẳng mới.
Tháng sau là kỳ thi cấp 3, trong lần thi thử mới nhất, Túc Úc đã phá vỡ kỷ lục thành tích của chính mình, môn nào cũng đạt chuẩn, khiến hai vợ chồng mừng phát điên lên được. Phòng làm việc của mẹ Túc đã chính thức trở thành phòng tự học của Túc Úc. Mỗi ngày, Túc Lê đều thấy anh cả đi sớm về muộn chăm chỉ học hành, về tới nhà là lại chui vào phòng làm việc của mẹ. Nhiều lần cậu bé tới vườn hoa, đi qua phòng làm việc sẽ luôn thấy chồng sách luyện tập chất cao như núi.
Thứ Bảy không có lịch quay, Túc Lê và cha tới vườn hoa, phát hiện đèn bên phòng làm việc đã sáng. Hôm qua Túc Minh quậy tới tận khuya, sáng không dậy nổi nên chỉ có Túc Lê theo cha tu luyện.
Tu luyện xong, Túc Lê ngó vào cửa sổ thấy anh trai vẫn đang đọc sách bên trong phòng làm việc, cậu bé ngẫm nghĩ rồi đi qua đó.
Ba Túc hỏi: "Bé bé đi đâu thế?"
Túc Lê đáp: "Đi xem anh ạ."
Ba Túc đồng ý, còn dặn dò: "Đừng làm phiền anh học nha."
Rất nhiều lần Túc Lê tới chỗ cửa sổ phòng làm việc dòm vào, ba Túc đã quen, thấy con đi về phía đó cũng không cản, liền xách vòi nước sang bên kia tưới cây.
Ly Huyền Thính đợi trong ngọc Phượng Hoàng, thấy Túc Lê tới chỗ hàng rào nhặt một cành cây rồi mới tới phòng làm việc, bèn hỏi cậu bé trong biển ý thức: "Ngươi định bày trận sao?"
"Ừ." Túc Lê ngẩng đầu quan sát phương hướng, cuối cùng xác định sẽ bày trận ở phía bên này. Mặt cỏ trong vườn rất dày, cậu bé dùng cành cây chọc chọc, phát hiện rất khó vẽ, thế là cắn ngón tay nhỏ máu lên cành cây, sau đó vẽ lên tường.
Ly Huyền Thính nhìn một lúc: "Cái này khác với thủ pháp bày trận năm xưa của ngươi."
"Ta đã đơn giản hóa trận văn." Túc Lê trả lời: "Làm vậy bày trận sẽ nhanh hơn, lại đỡ tiêu hao linh lực nữa."
Đợt này nhờ xem sơ đồ mạch điện, Túc Lê luôn có những ý tưởng mới, từ đó nghĩ ra được trận văn này. Trận pháp vốn có muôn hình vạn trạng, trước kia cậu bé bị gò bó trong thủ pháp bày trận cũ, muốn tiến bộ là rất khó. Nhưng đầu thai ở vạn năm sau, ý tưởng của Nhân tộc luôn rất mới lạ. Nhờ những sơ đồ mạch điện kia, cậu bé đã tìm được phương thức mới để vận hành linh lộ, vừa hay có thể dùng để cải tiến trận pháp.
Ly Huyền Thính nhìn trận văn một lúc lâu mới nhận ra: "Đây là trận tụ linh và trận tập trung sao?"
"Ta đã thay đổi trận tụ linh, trước đó đã thử nghiệm trên người máy và thấy cũng có hiệu quả." Túc Lê tiếp tục vẽ trận pháp, giải thích: "Còn trận tập trung thì đây là lần đầu tiên thử, để xem có thể trở thành linh lộ mới không. Nếu không được thì ta sẽ đổi về cách cũ."
Trận tập trung, đúng như tên gọi, có tác dụng nâng cao tinh thần giúp người thi triển dễ tập trung hơn. Loại trận pháp này mạnh hơn chú thuật tập trung. Chú thuật phải tiêu hao linh lực trong cơ thể mới đạt được hiệu quả tỉnh táo, nhưng trận tập trung kết hợp với trận tụ linh sẽ khiến nó trở thành một trận pháp vĩnh cửu. Người ở trong trận này sẽ dễ tập trung tinh thần hơn, khó bị phân tâm, đạt hiệu quả cao nhất.
Lần trước Túc Lê đã quan sát phòng làm việc, phát hiện cha cũng bày một trận pháp tương tự, chẳng qua là trận văn rườm rà, hiệu quả cũng không rõ rệt cho lắm. Cậu bé quyết định thử cải tiến, để xem có giúp anh cả học tốt hơn không.
"Ngươi xem linh lộ này, nếu dựa theo thủ pháp cũ thì phải đặt mắt trận ở đây, nhưng giờ thì có thể làm như vậy..." Túc Lê vẽ một đường xuống dưới, vừa vẽ vừa giải thích cho Ly Huyền Thính dụng ý của linh lộ, nghiêm túc như một thầy giáo nhỏ.
Ly Huyền Thính nhìn hai trận pháp dần thành hình dưới bàn tay Túc Lê, sau đó chúng chìm xuống mặt đất chỉ để lại những vết mờ mờ, cuối cùng là hoàn toàn biến mất.
Hắn nói: "Trước kia ngươi cũng từng dạy ta như vậy."
Túc Lê nghi hoặc hỏi: "Dạy cái gì cơ?"
"Dạy kiếm trận." Tiếng Ly Huyền Thính pha lẫn ý cười: "Ngươi nói với ta kiếm tu dùng kiếm trận là tám lạng nửa cân, thế là nắm tay ta dạy ta bày kiếm trận."
Túc Lê nghe hắn nói vậy, cũng có đôi chút ấn tượng: "Ta nhớ là kiếm trận của ngươi dùng rất tốt."
Ly Huyền Thính thoáng im lặng, sau đó cười: "Là nhờ ngươi dạy tốt."
"Bé bé ơi?" Ba Túc ở đằng xa đã tưới xong hoa: "Mình đi đọc sách nào."
Túc Lê đã vẽ xong trận pháp, vứt nhánh cây vào bụi hoa, sau đó lạch bạch chạy về phía cha.
-
Sáng nay mẹ Túc có việc phải ra ngoài. Túc Minh dậy muộn, ăn no xong lại ngủ tiếp. Ba Túc lo lắng kiểm tra linh mạch của cậu nhóc, phát hiện linh mạch của Túc Minh đã phát triển hơn, việc ngủ nhiều là để khôi phục năng lượng, thế là ông yên tâm.
Con non thích ngủ là chuyện bình thường, sức lực luôn được khôi phục qua giấc ngủ.
Khoảng hơn 10 giờ, Quý Minh và Bạch Quân tới tìm Túc Úc để ôn thi, cả ba nhanh chóng chui vào phòng làm việc. Quý Minh thấy con chó vàng trong sân khá quen, bèn hỏi: "Anh, con này anh nuôi chẳng lẽ là con chó lần trước ở công viên được đưa đến trạm cứu hộ?"
Túc Úc gật đầu: "Ừ, em ta nuôi."
Con chó vàng thấy là bạn của Túc Úc, liền nhiệt tình gâu gâu chào hỏi.
"Em anh mới hơn 2 tuổi đã biết cách chiến thắng cuộc đời rồi ư?" Quý Minh nhìn quanh, phát hiện cái lồng chó bị ném trong góc, tò mò hỏi: "Thế chim với mèo anh nuôi con nào?"
"Chim với mèo ư?" Bạch Quân nghi hoặc.
Quý Minh gật đầu: "Anh ấy bảo nuôi mèo nuôi chim nữa, nhưng tôi chưa thấy bao giờ."
Túc Úc mở cửa phòng làm việc: "Nuôi con nào là con nào ư? Tất nhiên là nuôi ở trong nhà rồi."
Quý Minh vừa vào phòng làm việc đã cảm thấy tỉnh táo, tinh thần hẳn lên: "Lần trước em đã thấy căn phòng này của nhà anh kỳ diệu lắm nhé, lần nào em tới cũng có thể làm hết ba bộ đề."
Bạch Quân hơi nhắm mắt lại cảm nhận, cũng đồng tình: "Không khí trong này tươi mát hơn nhiều, dễ tập trung hơn."
"Không mỏi lưng không đau đầu, đọc đề cũng không thấy buồn ngủ." Quý Minh đặt túi sách lên bàn: "Nào nào, chiến thôi. Em có cảm giác hôm nay mình có thể làm hết năm bộ đề."
Ba thiếu niên chụm đầu học tập. Lát sau, ba Túc mang đồ ăn vặt tới, còn cầm theo vài cuốn sách, sau lưng là Túc Lê nhỏ xíu. Trong thôn đột nhiên có cuộc họp, yêu cầu các chủ hộ tới bàn công chuyện, ba Túc đành phải đi một chuyến. Hắn đưa Túc Lê sang đây, còn dặn Túc Úc khoảng nửa tiếng thì đi xem Túc Minh một lần.
Túc Úc đồng ý, nhưng mắt vẫn dán chặt vào sách ôn luyện.
Túc Lê không muốn quấy nhiễu bọn họ, liền cầm một quyển sách đặt lên ghế sô pha, sau đó kiễng chân bò lên, tìm một chỗ có ánh sáng tốt, rồi bắt đầu đọc.
Trong phòng làm việc toàn dấu vết học tập của Túc Úc, góc nào cũng có sách giáo khoa và sách ôn luyện, trên ghế sô pha cũng có mấy quyển. Túc Lê đọc hết cuốn sách mang theo, bèn thò tay cầm quyển sách ở bên chân lên.
Ly Huyền Thính bỗng hỏi: "Đây là cái gì?"
"Sách của Nhân tộc, bây giờ yêu quái cũng phải học." Túc Lê trả lời trong đầu: "Có vẻ như rất khó, anh ta học rất lâu cũng không học được."
Ly Huyền Thính lại hỏi: "Ngươi đọc có hiểu không?"
Túc Lê đáp: "Có vài chữ không biết, nhưng có thể hiểu đôi chút."
Bạch Quân sửa bài cho Túc Úc xong, đặt sang một bên, day mày định nghỉ ngơi một lát, bỗng thấy Túc Lê ngồi ở đối diện mình.
Ghế sô pha rất lớn, bé con gần như lọt thỏm vào trong. Túc Lê lúc đọc sách rất yên tĩnh, gần như không hề phát ra tiếng động nào.
Bạch Quân nghĩ mình có mang sách, thế là lấy quyển Toán cơ bản trong cặp ra, định đưa cho Túc Lê để thằng bé làm chút đề. Đến gần mới phát hiện Túc Lê đang đọc sách của Túc Úc. Đây là sách giáo khoa, bé con còn đọc rất chăm chú.
Túc Lê vốn đang dạy Ly Huyền Thính nhận chữ, đột nhiên nghe thấy một âm thanh.
"Anh ngồi đây được không?" Bạch Quân nhỏ giọng hỏi.
Túc Lê gật đầu. Bạch Quân ngồi xuống, rút ra một quyển sách mới, bảo cậu bé: "Anh nghe Túc Úc bảo sách lần trước mang cho em, em đọc hết rồi. Anh có sách mới này, em có muốn học không?" Quyển sách lần trước anh mang cho Túc Lê là sách Toán cộng trừ của lớp 1, nhưng dạy mấy lần Túc Lê đã làm được hết, thậm chí là học một hiểu mười.
Anh lấy sách ra, mắt Túc Lê lập tức dán chặt vào, con ngươi trong veo đầy vẻ tò mò.
Bé con bập bẹ hỏi: "Học gì ạ?"
Bạch Quân đáp: "Phép nhân."
Anh viết mấy phép tính đơn giản ra giấy nháp: "Mình học cái này."
Túc Úc vừa vật lộn với đề Toán xong, bất ngờ là hôm nay cậu nhóc không cần tạm dừng vì đề quá khó, thậm chí luôn rất tỉnh táo, mấy chỗ hay sai đều nhìn ra: "Bạch Quân, ông xem hộ tôi bài đại số này tôi làm đúng không?"
Ngẩng lên mới thấy ghế của Bạch Quân trống không, Quý Minh ngồi cạnh cũng không biết đã đi đâu mất rồi.
Túc Úc ngoảnh lại, phát hiện hai người kia đều ở chỗ ghế sô pha, đang nhìn Túc Lê viết vẽ gì đó. Cậu bèn đứng dậy đi tới: "Mấy người làm xong hết đề rồi à..."
"Anh Úc, anh tới đúng lúc lắm, em anh siêu thật đấy, thuộc cả cửu chương rồi!" Quý Minh không chớp mắt nhìn Túc Lê viết chữ, giơ tay vẫy Túc Úc.
Túc Úc sửng sốt: "Cửu chương gì cơ?"
"Cửu chương nào nữa, bảng cửu chương trong môn Toán ấy."
Túc Úc: Mày nói lại đi, bảng gì cơ?
Quý Minh: ?