46. Chương 46: Thi cấp 3

Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Túc Úc không tin, đi qua nhìn thì đúng là em trai mình đang chép bảng cửu chương, mà chữ viết rất nắn nót: "Thật hả?"
"Tôi thấy Lê Lê biết cộng trừ hai chữ số nên định dạy phép nhân." Bạch Quân lấy tờ giấy nháp vừa nãy ra, trên giấy ghi hai phép nhân đơn giản: "Tôi thử cho em cậu làm vài ví dụ, thằng bé làm được ngay, nên tôi mới dạy thằng bé học bảng cửu chương."
Túc Úc nhìn một hồi, bỗng hỏi: "Bé bé, 2 nhân 7 bằng mấy?"
Túc Lê dừng tay, trả lời: "Mười bốn?"
Phép toán gọi là "phép nhân" này thực chất tương tự với "số học" của Nhân tộc ngày xưa, chỉ là bảng cửu chương tổng hợp lại những phép tính đó để dễ nhớ hơn. Ban đầu Túc Lê không nhận ra, nghe Bạch Quân giải thích vài lần mới hiểu, thêm vào đó là khả năng ghi nhớ không thể quên, việc học thuộc bảng số này không phải là điều gì khó khăn.
Túc Úc lại hỏi thêm mấy câu, câu nào Túc Lê cũng trả lời được, mà không phải là học vẹt, cậu không thể không thừa nhận em trai hơn hai tuổi của mình là một thần đồng: "Bé bé biết làm hết à?"
Túc Lê gật đầu: "Biết ạ."
Bạch Quân nhìn bảng cửu chương mà Túc Lê chép ra, nét chữ cũng không run rẩy, xiêu vẹo như trẻ em bình thường, chỉ mấy dòng đầu là hơi xiêu vẹo một chút, càng về sau càng nắn nót. Túc Lê hình như chưa cầm bút bi bao giờ, nhưng cầm viết một lúc, sau vài nét là đã quen tay.
"Lê Lê, mình làm thử bài này nhé." Bạch Quân viết một dãy phép tính ra giấy, là các phép toán từ 1 đến 9 nhân với 10, giải thích cho Túc Lê cách làm: "Quy luật cũng giống như bảng cửu chương, em thử xem?"
Túc Lê nhìn một hồi, có vẻ đã hiểu, bắt đầu viết đáp án.
Viết xong thấy ánh mắt Túc Úc nhìn mình rất phức tạp, bé con không khỏi khựng người lại: "Sai ạ?"
Túc Úc câm nín: "... Em còn biết tính nhẩm nữa?"
"Tính nhẩm là gì ạ?" Túc Lê hỏi lại.
Bạch Quân giải thích cái gì là tính nhẩm, thấy bé con gật đầu, nhưng cũng không biết là bé có thực sự hiểu không.
Túc Úc rút điện thoại ra: "Chờ chút, để tôi gọi cho ba tôi."
Quý Minh vỗ tay: "Trời ơi, tui gặp thần đồng sống nè."
Việc Túc Lê biết làm phép nhân khiến ba học sinh lớp 9 suy tư, bắt đầu thảo luận về vấn đề giáo dục thiên tài. Túc Lê thấy cả ba người không ai chú ý đến mình thì lấy quyển sách kia ra, định tiếp tục dạy "chữ" cho Ly Huyền Thính, nhưng Ly Huyền Thính đột nhiên nói: "Cậu bé Nhân tộc vừa tới gần ngươi có một mùi rất lạ."
Cậu bé Nhân tộc?
Túc Lê nhìn hai người bên cạnh: "Quý Minh?"
"Không phải, là thiếu niên ban đầu tới gần ngươi." Ly Huyền Thính cũng không chắc chắn lắm: "Mùi đó rất quen, nếu ta đoán không sai thì đó hẳn là mùi của rồng."
Túc Lê không ngửi được mùi gì, nghe Ly Huyền Thính nói vậy thì rất ngạc nhiên: "Bạch Quân? Ngươi chắc chứ?"
"Thân kiếm Huyền Thính làm từ xương rồng nên ta tương đối nhạy cảm với mùi này." Ly Huyền Thính im lặng một hồi mới nói: "Mùi hương rất nhạt, hẳn là cậu bé kia đã tiếp xúc với nó thông qua một vật trung gian."
Bạch Quân vốn tưởng sẽ cần một thời gian để dạy phép nhân cho Túc Lê, không ngờ mới giảng vài câu Túc Lê đã biết làm. Anh dọn giấy nháp, thấy bé con cứ nhìn mình thì nói: "Lần sau anh mang cho em sách khác nhé, được không?"
Bé con vẫn nhìn Bạch Quân: "Được ạ."
Túc Úc đã giúp anh rất nhiều, dạy em trai cậu ta học không phải chuyện gì khó, huống hồ lại là một em bé đáng yêu như vậy nữa.
Bạch Quân không nhịn được giơ tay xoa đầu Túc Lê, chợt nhận ra Túc Lê có rất nhiều tóc trắng: "Túc Úc, em trai cậu nhỏ vậy đã có tóc trắng rồi à?"
Túc Úc còn đang đắm chìm trong sự thật động trời là em trai thuộc bảng cửu chương, nghe thế thuận miệng đáp: "Có gì lạ đâu, mẹ tôi với tôi đều là lông trắng mà."
"Là sao!?" Quý Minh giật mình: "Lần trước em đã muốn hỏi rồi, có phải nữ thần là con lai Âu Mỹ không, em thấy mặt nữ thần giống lắm! Kiểu đường nét rất rõ ràng."
"À, coi như là vậy." Túc Úc ngẫm nghĩ, Thần Loan Điểu cũng được tính là huyết thống đặc biệt nhỉ.
Quý Minh quan sát đầu Túc Úc: "Anh bảo nhà anh là lông trắng, ý là tóc bạch kim ấy hả? Nhìn không ra nha, hóa ra bộ tóc đen này của anh là nhuộm."
Mười mấy năm trà trộn vào xã hội loài người phải để tóc đen, Túc Úc kiểu: "À, chú mày nằm mơ cũng không có đâu."
Quý Minh: "... Dỗi."
Ba Túc về nhà biết chuyện thì ngạc nhiên lắm, nhìn chữ viết và bài tập trên giấy nháp của Bạch Quân mới hoàn hồn, ôm Túc Lê thơm chụt chụt mấy cái rồi mới buông ra, sau đó chụp ảnh bản nháp đăng lên vòng bạn bè. Chuyện này nhanh chóng đến tai Trần Kinh Hạc, nghe nói Phượng Hoàng đại nhân có hứng thú với việc học của Nhân tộc, ngay trong đêm y đã đóng gói sách giáo khoa từ tiểu học đến hết cấp 3, gửi đến nhà họ Túc, thậm chí còn gọi điện thảo luận với ba Túc về việc chọn chuyên ngành.
Túc Úc chứng kiến, không thể tin được: "Mọi người có cần khoa trương vậy không, ai không biết còn tưởng là tình tiết trong tiểu thuyết."
"Em anh học giỏi như vậy thì tất nhiên phải theo hứng thú của thằng bé, tiến hành bước bồi dưỡng tiếp theo." Ba Túc mang sách Trần Kinh Hạc gửi đến vào phòng nhi đồng, vừa đi vừa nói: "Em anh khác anh."
Túc Úc lườm Túc Lê đang ngồi trên ghế sô pha, sau đó giơ trang từ vựng trong tay mình ra: "Bé bé, đọc thử cái này đi?"
Túc Lê nhìn, thấy kẹp giữa mấy dấu gạch kỳ lạ là chữ giản thể quen thuộc, bèn chọn chữ đọc lên.
Túc Úc yên lòng, hét lên với ba Túc: "Ba, bé bé không biết tiếng Anh!"
Chương trình vẫn tiếp tục quay, nhà họ Túc dần trở thành người nổi tiếng, rất nhiều dân mạng tràn vào Weibo của Túc Dư Đường cầu xin chị đăng thêm. Nhưng mà thứ Túc Dư Đường đăng chưa bao giờ là hình ảnh cục cưng đáng yêu, mà toàn theo khuynh hướng phụ huynh tự hào, so với đăng ảnh thì chị thích khoe hôm nay bé con đạt được thành tựu gì hơn. Hôm nay có hai tấm ảnh, một bức là tranh vẽ của Minh Minh, một bức là bài toán của Lê Lê.
Túc Minh là bị Túc Lê ảnh hưởng, bởi anh hai thường xuyên ngồi vẽ sơ đồ mạch điện và trận pháp, Túc Minh cũng dần có hứng thú với việc vẽ tranh. Mỗi lần thấy Túc Lê vẽ sơ đồ mạch điện là cậu nhóc sẽ cầm bút sáp bắt chước vẽ theo. Ban đầu vẽ không ra hồn, thừa hưởng đầy đủ phong cách vẽ ẩu của anh hai, nhưng càng về sau vẽ càng đẹp. Ba Túc hào hứng mua hẳn mấy hộp màu sáp, màu nước, để ở nhà cho tụi nhỏ chơi.
Bức hình mẹ Túc đăng lên Weibo là Minh Minh vẽ Đại Hoàng, dùng bút sáp màu, vừa đáng yêu vừa hoạt bát, đến cả màu sắc lựa chọn cũng rất rực rỡ. Còn giấy làm toán của Túc Lê là đề luyện tập cho phép nhân, đề này là Trần Kinh Hạc tìm, có vài bài là đề tiểu học, nhưng cũng có bài là đề nâng cao. Ban đầu Túc Lê làm hơi chậm, nhưng làm mấy bài rồi cũng quen, tốc độ ngày càng nhanh, độ chính xác cũng cao.
Ba Túc ngày ngày lên vòng bạn bè khoe con, mẹ Túc cũng không nhịn được, quyết định đăng thành tựu của con lên Weibo.
[Tranh của Minh Minh trông bình thường hơn nhiều, mà vẽ đáng yêu thật.]
[Há há cuối cùng cũng có thể quang minh chính đại mà khen.]
[Lầu trên nói thế là sao hả, chẳng lẽ "hoa" Lê Lê nhà tui vẽ không đẹp?]
Weibo của Túc Dư Đường còn có rất nhiều đạo tu nằm vùng (vì không xin được wechat của Túc Thanh Phong) để xem trận đồ mới nhất, thấy thế nhao nhao đính chính cho "tác phẩm hội họa" của Túc Lê, còn bình luận xin Túc Dư Đường đăng thường xuyên hơn. Chuyện này đến tai phòng làm việc, Tiểu Lâm không ngờ lần đầu khu bình luận cãi nhau lại là vì tranh vẽ của hai đứa nhỏ, nhất là còn có mấy blogger giới huyền học tham gia nữa, cảm giác như là clone đến seeding vậy, một bức vẽ xoắn vòng rối như vậy mà cũng có thể khen hơn nửa ngày.
Nhưng đó đều là cãi cọ linh tinh, thành tựu của hai bé rõ như ban ngày, chủ yếu vẫn là các vị phụ huynh mạng hãnh diện và vui mừng.
Tuy nhiên xen lẫn trong đó cũng có người đưa ra chất vấn với bài toán phép nhân của Túc Lê.
[Tôi có nhớ nhầm không nhỉ? Lê Lê mới hơn 2 tuổi mà đúng không? Đề toán mà bé ấy làm là đề lớp 2 đó, xây dựng thiết lập thần đồng có cần phải khoa trương vậy không?]
[Tui tin là có thần đồng, cơ mà 3-4 tuổi nghe còn được, đây mới 2 tuổi??? Đùa hả?]
[Đúng ấy... Cả một lũ ùa vào khen mù quáng làm tôi thắc mắc ghê.]
[Nhỏ vậy mà đã bắt làm đề Toán rồi á? Không tốt lắm đâu.]
[Mấy tập trước thấy trong phòng khách có để mấy quyển sách Toán với Vật Lý, lúc đó tôi còn tưởng là của anh thằng nhỏ cơ, tôi nhớ là nhà họ còn một đứa lớn đang học cấp 2 đúng không?]
Bởi vì nhóm người này không ngừng thảo luận bên dưới, cùng với độ hot của bài đăng, chủ đề nhanh chóng lên hot search, lên hot search xong lại càng thu hút nhiều người đến tranh luận. Chỉ riêng mấy chữ "thần đồng" đã đủ cho vô số người chạy đến tham gia.
Cũng vào đêm đó, tập mới của <Cục Cưng Đáng Yêu> được đăng tải. Tổ chương trình có quay cảnh Túc Lê làm bài tập, nhưng cân nhắc đến chủ đề chương trình, họ chỉ cắt ra một đoạn ngắn vài giây. Tiếp đó là tranh thủ lúc chủ đề đang hot, đăng một video ngoài lề quay cảnh Túc Lê làm Toán.
Trong ống kính, Túc Lê đang ngồi ở bàn học nhỏ của mình làm bài, bên cạnh còn có anh cả, một lớn một nhỏ yên lặng học. Máy quay là cố định, nhưng góc độ rộng, nên quay được cả trang sách mà hai người đang viết. Túc Úc đang làm bài tiếng Anh, còn bàn tay trắng nõn nho nhỏ của Túc Lê thì đang cầm bút tính toán ra nháp, sau đó điền đáp án vào sách.
Đạo diễn hỏi: "Lê Lê biết làm phép nhân à?"
Túc Úc đáp: "Biết chứ ạ, nó còn thuộc cả bảng cửu chương cơ."
Sau đó tổ chương trình cố ý quay cảnh Túc Lê viết bảng cửu chương.
[Đứa ban nãy kêu ba mẹ thằng bé quá đáng, dạy nó học thuộc đáp án đâu rồi?]
[Một hai ba bốn còn học thuộc được, bảng cửu chương thì thuộc sao được?]
[Siêu thật, hồi tôi học tiểu học học mãi mới thuộc bảng cửu chương đó!]
[Thôi đừng nói... Tôi đi thi cầm hộp bút có in bảng cửu chương đây.]
[Sao mọi người chỉ quan tâm Lê Lê vậy, không ai thấy anh cả quá đẹp trai à!]
[Cảm động, fan của anh cả cuối cùng cũng có cảnh quay mới để ngắm.]
[Ê chỉ có tui để ý là anh cả điền từ sai rồi à...]
Video đăng tải được một lúc, Trần Kinh Hạc cũng đăng bài, tiện thể đính kèm video quay màn hình ba Túc đang khoe khoang con trai làm đề Toán trên vòng bạn bè, lập tức khiến dân mạng chú ý.
[Vãi nồi!? Trần Kinh Hạc?]
[Lầu trên mới từ quê lên hả? Có thấy nhà tài trợ lớn nhất của chương trình là ai không vậy.]
[Hóa ra Trần Kinh Hạc với thầy Túc là bạn à? Trong video cũng có Trần Kinh Hạc!]
[Giờ tui mới hiểu sao mùa này Cục Cưng lại giàu như vậy...]
"Kinh Hạc tiên sinh mới gọi hỏi có thể đăng video không." Ba Túc nói: "Ông ấy chọn mãi, cuối cùng chọn được cái video quay cảnh bé Lê làm bài còn ông ấy ngồi cạnh phụ đạo."
Ban đầu vì suy xét đến nhà đầu tư nên tổ chương trình cắt hết cảnh quay có mặt Trần Kinh Hạc, về sau y cố ý cho người nhắc khéo, kết quả tổ chương trình còn rén hơn, không dám đăng một cảnh nào.
Ảnh đề Toán mẹ Túc đăng trên Weibo chỉ là phép tính đơn giản của tiểu học, phép nhân cũng chỉ là 1 chữ số, không có phép nào 2 chữ số. Chị nhìn tranh cãi trên mạng, nghi hoặc: "Bé bé chỉ làm phép toán cộng với nhân đơn giản mà còn kêu lố?"
Nhà bọn họ nghĩ sâu tính kỹ rồi mới đăng video quay quá trình giải Toán đơn giản ra, chứ nếu mà quay lúc giải phép nhân hai chữ số, dân tình chắc còn điên nữa.
À, còn sơ đồ mạch điện kìa, cái đó mới là lố.
"Tổ chương trình cũng đăng video làm sáng tỏ rồi, đợi lát nữa em để bên phòng làm việc đăng thêm đính chính là xong." Mẹ Túc vứt chuyện này ra sau đầu: "Túc Úc, hộp bút các thứ đủ chưa? Bình nước phải là bình trong suốt nhé, sáng mai để ba con nấu cho một bình thuốc nâng cao tinh thần..."
Túc Úc đang chạy đua phút chót, cố học thêm từ đơn, nghe mẹ nói thế lập tức vênh mặt lên phát biểu: "Mẹ, con là người cần nước thuốc nâng cao tinh thần à?! Mẹ có thể tin tưởng con trai mẹ hơn một chút được không?"
Túc Lê đang ngồi giúp anh trai gom bút chì, tẩy các thứ bị ném lung tung vào hộp bút, vừa mới nhét một lá bùa nhỏ giúp nâng cao tinh thần vào đã bị Túc Úc phát hiện, hai anh em mắt nhỏ trừng mắt lớn.
Túc Lê chột dạ định lấy về, bị Túc Úc tóm tay, đành phải đưa lá bùa ra: "Cho anh."
Túc Úc lạnh tanh mở bùa ra xem: "Bé Lê, không được bỏ vào hộp bút của anh, bị phát hiện là sẽ tính thành gian lận đó."
Cậu chàng vừa lấy bùa của Túc Lê ra, Túc Minh ở bên kia đã nhét tác phẩm hội họa của mình vào cặp sách của Túc Úc.
Túc Úc thấy thế đi qua xách Túc Minh lên, sau đó lấy ra bức tranh vẽ bậy của thằng em, còn dốc ngược cặp sách, một đống bùa to nhỏ rơi lả tả, thậm chí ngăn ẩn của cặp cũng nhét mấy tờ.
Túc Úc: "..."
Mấy lá bùa này có đủ loại nét chữ, có của ba cậu, có của mẹ, thậm chí có của hai đứa em.
Ba Túc bảo: "Cặp sách không được mang vào trong, coi như nâng cao tinh thần trên đường đi thi."
Ngoài cha mẹ ra thì ông bà cô chú trong tộc cũng gọi đến ân cần hỏi thăm, còn an ủi thi trượt cũng không sao, cùng lắm thì quyên tặng hai tòa nhà cho con vào trường tư nhân.
Chẳng mấy chốc đã đến sáng hôm sau. Cả nhà dậy rất sớm, ba Túc còn cố ý đổi sang xe RV để chở mọi người, mang quần áo đồ chơi cho hai đứa nhỏ, chuẩn bị các loại đồ ăn, tưởng như cả nhà đi dã ngoại không.
Bởi vì phải lên thị trấn thi, trong xe còn chở Quý Minh và Bạch Quân.
Quý Minh mới lên xe đã sốc: "Anh, tụi mình đi thi mà đúng không? Sao em chưa thấy cái xe này của nhà anh bao giờ..."
"Mẹ tao dùng lúc đi quay phim." Túc Úc cắn bánh mì, tiếp tục xem sách: "Ba tao sợ buổi trưa đi lại phiền phức, bảo ngủ luôn trong xe cũng được, bên kia kéo ra là giường đó."
Quý Minh để ý trong góc có cái túi, thứ gì đó đỏ đỏ nhô ra.
Cậu chàng thấy rất quen, bèn hỏi: "Anh Úc, trong túi kia là gì thế? Trông giống băng rôn..."
Băng rôn?
Túc Úc giật mình, nhìn cái túi trong góc.
Kỳ lạ, nãy có thấy cái túi này đâu? Cậu ta đi đến xem, quả nhiên bên trong là băng rôn mới vừa làm, mở ra là thấy nền đỏ chữ vàng, phông chữ ngay ngắn viết ---
"Chúc Túc Úc, Bạch Quân, Quý Minh mã đáo thành công, đạt thành tích tốt!"
Cuối băng rôn còn dán một lá bùa vàng nho nhỏ, chữ này rõ ràng là chữ của em trai Túc Lê nhà cậu.
Quý Minh: "?"
Túc Úc: "..."
Cả nhà đi cổ vũ anh trai thi cấp 3.
Bé Lê: Bát bát, cái này có dán được không?
Ba Túc: Bé bé, đây là bùa gì thế.
Bé Lê: Bùa mang đến may mắn ạ.
Ba Túc: Đây, dán vào đây.